Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2213: CHƯƠNG 2213: HỌA TINH HIỆN THẾ

Lúc này, bên trong hoàng cung Thần Du Thành, tại một tòa đại điện nguy nga, Chu Điển, Đại tướng quân hộ quốc của Thần Du Quốc, đang ôm ấp mỹ nhân, thưởng thức rượu ngon món lạ, cùng xem mỹ nữ múa hát.

Chu Điển thân cao chín thước, dáng người lưng hổ eo gấu, tướng mạo dữ tợn, khác biệt hẳn so với người thường.

Thuở trước, hắn theo Quân Chủ Thần Du Quốc chinh chiến bốn phương, lập được công lao hãn mã trong việc khai sáng Thần Du Quốc. Bởi vậy, sau khi Thần Du Quốc thành lập, Chu Điển nhận được ban thưởng xứng đáng, được Quân Chủ phong làm Đại tướng quân hộ quốc, địa vị dưới một người trên vạn người.

Giờ đây, trong thế giới Thần Du Kính, trăm năm không chiến sự, ngàn năm không khói lửa, thân là Đại tướng quân hộ quốc, Chu Điển không có việc gì để làm, cả người rảnh rỗi đến mức sắp mốc meo.

Bản thân hắn đã là cường giả Đế Tôn Tam Tầng Cảnh, tu vi đăng phong tạo cực, thực lực xuất thần nhập hóa. Hắn tự cảm thấy nếu tiếp tục tu luyện cũng không còn ý nghĩa gì, liền bắt đầu hành vi phóng đãng.

Ngày thường, hắn ở trong cung điện của mình, thu nạp mỹ nữ từ khắp nơi thiên hạ, sống cuộc sống thích ý tiêu dao.

Lúc này, dưới đại điện, một đám thiếu nữ tuổi xuân thì vừa múa vừa hát, xiêm y hở hang, điệu múa nhịp nhàng, vóc người tuyệt mỹ như ẩn như hiện. Những thiếu nữ này ai nấy đều cực kỳ quyến rũ, liếc mắt đưa tình, xuân ý đầy mặt, phô bày mặt tốt đẹp nhất của mình trước mặt Chu Điển, mong muốn thu hút sự chú ý của hắn.

Các trợ thủ đắc lực của Chu Điển cũng ôm từng mỹ nhân với khí chất khác nhau, uống rượu ngon, ăn Linh Quả... vẻ mặt hưởng thụ sung sướng.

Trong thế giới Thần Du Kính, có rất nhiều sản vật độc đáo mà ngoại giới không thể thấy được, ví như những Linh Quả đặt trước mặt Chu Điển đây, chính là đặc sản của thế giới Thần Du Kính. Sau khi ăn vào, chúng cực kỳ có ích lợi đối với Thần Hồn, vô cùng trân quý. Thế nhưng, Chu Điển lại xem chúng như thức ăn no bụng, ăn uống khoái trá... đúng là phí của trời!

Tiếng cười đùa, tiếng nịnh hót, tiếng hờn dỗi, cùng tiếng cười phóng đãng của Chu Điển, tràn ngập trong cung điện, thể hiện sự hưởng thụ vô cùng...

Bỗng dưng, những thanh âm này đột ngột im bặt...

Tất cả âm thanh dường như trong chớp mắt này đều bị một lực lượng vô hình ngăn cách.

Một uy áp khó có thể tưởng tượng từ trên trời giáng xuống, sau đó một thân ảnh từ ngoài điện từ từ bước vào.

Mặc dù không thấy rõ thân ảnh kia, các thiếu nữ đang múa hát dưới điện vẫn có thể cảm nhận được, sau lưng các nàng xuất hiện một cái bóng to lớn. Cái bóng dường như có thể che đậy tất cả sự tươi sáng của các nàng, khiến các nàng toàn thân run rẩy.

Chu Điển cũng há hốc miệng, hai tròng mắt run rẩy nhìn thân ảnh đang bước vào kia. Một trái Linh Quả cỡ như trái nho trong miệng hắn rơi xuống mà hắn cũng không hề hay biết.

Bóng người kia bước đi dường như rất chậm, nhưng trong nháy mắt đã tới giữa đại điện.

Phóng mắt nhìn, người này mặc một bộ áo khoác rộng lớn đen như mực, hoàn toàn bao phủ thân mình, trên mặt còn đeo một chiếc mặt nạ quỷ, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn đáng sợ!

Chỉ cần nhìn từ ngoại hình, hoàn toàn không thể nhận ra người này rốt cuộc là nam hay nữ.

Nếu người này đi lại trong hoàng cung, ít nhất chín phần mười người trong thành sẽ không nhận biết.

Nhưng Chu Điển lại nhận ra!

Ngay khoảnh khắc người này xuất hiện, Chu Điển lập tức lau miệng, thân thể chấn động, đánh bay hai thiếu nữ trong lòng hắn ra xa, vội vã từ trên cao bước xuống, đi thẳng tới trước mặt người này cách ba trượng. Sắc mặt hắn nghiêm nghị, khom lưng quỳ một chân trên đất, hô lớn:

- Chu Điển, Đại tướng quân hộ quốc, tham kiến Vương Thượng!

Lời vừa nói ra, tất cả ca nữ đều lộ vẻ khiếp sợ.

Bởi vì mặc dù các nàng biết Quân Chủ ngụ trong hoàng cung này, nhưng từ lúc các nàng bước vào đây đến giờ, quả thực chưa từng có ai thấy qua.

Ngày thường, lúc các nàng vui đùa cùng Chu Điển, cũng từng nói đùa muốn Chu Điển dẫn các nàng đi tham kiến Quân Chủ, vị kỳ tài quán thế gần như một mình khai sáng Thần Du Quốc này.

Nhưng mỗi lần, Chu Điển đều thuận miệng chuyển đề tài, chưa bao giờ đáp ứng các nàng.

Thế nhưng hôm nay, vị nhân vật truyền kỳ này lại đột ngột xuất hiện trước mặt các nàng như vậy, tự nhiên khiến các nàng vô cùng kinh hãi.

Cùng với sự khiếp sợ, là sự tò mò quan sát người vừa đến.

Nhưng đập vào mắt, hoàn toàn không nhìn thấy vị Quân Chủ này có bất kỳ đặc thù nào. Áo khoác màu đen rộng lớn cùng mặt nạ quỷ trên mặt, che phủ vị Quân Chủ kín mít, ngay cả một mảnh da thịt cũng không để lộ ra ngoài.

Từ hình thể, cũng không có cách nào nhìn ra giới tính của người này.

Hơn nữa, nếu nhìn thoáng qua, không khỏi đều sinh ra cảm giác đầu váng mắt hoa, một cảm giác hỗn loạn, dọa cho các nàng hoảng sợ vội dời đi ánh mắt.

- Đứng lên đi! Người đứng trước mặt Chu Điển lạnh nhạt nói.

Thanh âm khàn khàn, là một loại âm điệu trung tính, không phân biệt nam hay nữ.

- Tạ ơn Vương Thượng! Chu Điển đáp một tiếng, đứng lên, nhưng vẫn hơi khom người cung kính, có chút kỳ quái nhìn Vương Thượng hỏi:

- Vương Thượng! Lần này ngài tới tìm thuộc hạ, có chuyện gì phân phó?

Từ sau khi khai sáng Thần Du Quốc, Vương Thượng cơ bản không cần Chu Điển làm chuyện gì. Nhưng không ngờ lần này Vương Thượng lại chủ động đến đây, Chu Điển mơ hồ dự cảm có lẽ có đại sự sắp xảy ra.

Sau khi hỏi xong, Chu Điển im lặng chờ đợi.

Vương Thượng lại thật lâu không lên tiếng, mãi đến hồi lâu sau, thanh âm khàn khàn kia mới truyền đến:

- Dãy núi Thiên Yêu, Họa Tinh hiện thế, xao động vận mệnh quốc gia, đại loạn sắp tới!

- Cái gì? Chu Điển biến sắc, kinh hãi kêu lên:

- Lại có chuyện như vậy?

Hắn hung hăng cắn răng, vẻ mặt cực kỳ hung ác, sự tàn bạo ngày thường ẩn giấu giờ khắc này hiển lộ ra hết. Hắn cười gằn nói:

- Vương Thượng yên tâm, thuộc hạ lập tức phái người...

- Ngươi tự mình đi! Vương Thượng không chờ hắn nói hết lời, liền cắt ngang.

Chu Điển nghe vậy ngẩn người, bất quá rất nhanh liền đáp:

- Thuộc hạ tuân mệnh, nhất định không phụ ủy thác của Vương Thượng!

- Rất tốt! Vương Thượng từ tốn nói một tiếng, sau đó xoay người nhẹ nhàng rời đi.

Chỉ trong chớp mắt, đã không thấy bóng dáng.

Từ xa xa, một câu nói nhẹ nhàng truyền lại:

- Bắt sống!

Chu Điển hướng về nơi phát ra thanh âm ôm quyền đáp:

- Dạ!

Sau khi nói xong, hắn lại cất tiếng cười to, lạnh giọng lẩm bẩm:

- Cuối cùng cũng... có chút việc để làm. Hy vọng hành trình lần này sẽ không khiến bản tướng quân nhàm chán!

- Mang theo thiếp cùng đi được không? Thiếp cũng muốn kiến thức phong thái tuyệt thế của đại nhân!

- Thiếp cũng muốn đi!

- Còn thiếp nữa, còn thiếp nữa!

Một đám nữ nhân xông tới, oanh oanh yến yến lải nhải không ngừng.

Chu Điển cười gằn, quay nhìn bốn phía, đột nhiên hắn hừ lạnh một tiếng, một lực đạo vô hình chợt lan tràn ra, chấn cho tất cả nữ nhân đều bay ra ngoài.

Rớt xuống trên mặt đất, rất nhiều mỹ nhân đều hét thảm, trên người lóe lên sắc thái chập chờn không chừng, hiển nhiên Thần Hồn đã bị hao tổn không nhẹ.

- Nam nhân làm việc, nữ nhân cút sang một bên! Chu Điển nói xong, liền sải bước đi ra khỏi cung điện.

Các thiếu nữ trước đó hắn còn vô cùng ôn tồn thân thiết, nhưng lại không đổi sắc chút nào đánh bay đi như vứt bỏ đôi giày cũ. Có thể thấy được người này quả thực là một kẻ tâm tính hung tàn, vui giận bất thường.

Không bao lâu, Chu Điển điểm binh khiển tướng, dẫn theo một đám nhân mã, khí thế hung hăng vọt ra khỏi hoàng cung, tiến thẳng tới hướng Thiên Yêu Sơn.

*

Tại Thiên Yêu Sơn, trong một khe núi, một con Huyền Thổ Quy bậc mười một đỉnh phong đang ngoan cố chống cự. Mấy đạo thân ảnh ở bốn phía quấn lấy, giằng co không ngừng.

Hạ Sanh đánh ra một đao, lực lượng Thần Niệm bùng phát, xuyên qua lưỡi đao, biến thành luồng sáng kinh người cắt vào điểm yếu nơi cổ của Huyền Thổ Quy. Chỉ một thoáng, yêu thú này bị đánh đau gào thét liên tục, quay đầu muốn bỏ chạy.

Tiêu Bạch Y sử dụng Bí Bảo Thần Hồn, vốn dĩ thân thể hắn cũng là Bí Bảo hình kiếm. Ở nơi này, hắn dùng Thần Hồn Lực thi triển ra toàn bộ sở học bí thuật. Tuy rằng có chút không ra hình dạng gì, nhưng uy năng cũng không tầm thường.

Thần Niệm ngưng tụ thành bóng kiếm chém xuống, ngăn cản đường lui của Huyền Thổ Quy.

Mộ Dung Hiểu Hiểu thần sắc trang nghiêm, múa một cây trường tiên tạo nên gió nổi nước, bóng roi tầng tầng lớp lớp, tất cả công kích đều quay chung quanh thân yêu thú, làm nó tiến thoái không được... Chỉ có điều, nàng vung múa trường tiên, tuy rằng xem đẹp mắt, lại thiếu rất nhiều sát khí.

Còn Thẩm Mục Ki sử dụng Bí Bảo Thần Hồn là một vòng phi nhận, rót Thần Niệm ném mạnh ra, cuốn lên uy thế ngập trời, không ngừng làm giảm tinh lực của yêu thú kia.

Dương Khai thì dùng Tử Dương Huyền Quang Tráo, gần người đánh giáp lá cà với Huyền Thổ Quy, từng quyền có lực, từng chiêu cuồng bạo.

Năm vị võ giả Đạo Nguyên Cảnh vây công một con yêu thú ước chừng là Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, nhưng lại đánh đã lâu mà không hạ được nó.

Không phải đám người Dương Khai quá kém, mà thật sự là lực phòng ngự của yêu thú này quá kinh người. Mai rùa dày nặng phòng thủ cực kỳ kiên cố, chỉ cần hơi gặp công kích một chút, tên này lập tức rụt đầu và tứ chi vào trong.

Thế công vừa giảm xuống, nó lại thò đầu ra, phun ra một ngụm đạn năng lượng dày đặc như đồ chơi, làm cho đám người Dương Khai phải mệt mỏi chống đỡ.

Năm người ở đây, trừ Dương Khai có một kiện Bí Bảo phòng ngự, dám gần người cận chiến cùng nó, bốn người còn lại thì không dám tới quá gần, miễn cho nhất thời không cẩn thận bị trúng chiêu.

Nếu không vì bản thân nó hành động chậm chạp, đám người Dương Khai đã sớm bỏ đi ý định chiến đấu với nó.

Bất quá, chính là một con yêu thú như vậy lại giúp mọi người nhanh chóng hiểu rõ chỗ yếu kém và khuyết điểm của bản thân mình trong chiến đấu.

Kịch đấu hồi lâu, mắt thấy màn sáng bên ngoài thân Huyền Thổ Quy kia chập chờn, dường như sinh mệnh không còn bao lâu, Hạ Sanh chợt quát to một tiếng, tung người lên theo đao, ngay sau đó từ trên trời đập xuống như tinh tú rơi xuống.

Đám người Tiêu Bạch Y cũng đồng loạt ra hết tuyệt chiêu, toàn bộ công kích yêu thú kia.

Dương Khai thấy vậy, đánh bừa một chiêu rồi bứt lui về sau, tránh cho bị công kích của mọi người liên lụy.

"Rầm rầm rầm..."

Một chuỗi tiếng vang truyền ra, năng lượng hỗn loạn, thật lâu chưa ổn định.

Đợi cho mọi chuyện ổn định lại, Huyền Thổ Quy kia đã lẳng lặng nằm trên mặt đất, không nhúc nhích. Trước mắt bao người, thân thể của nó từ từ nhạt đi, dần dần tiêu tán trong thiên địa, để lại tại chỗ một đoàn sáng bằng cỡ hạt đậu.

Đoàn sáng kia bất luận là màu sắc, độ sáng, hay kích cỡ, đều không phải là thứ mà yêu thú mọi người gặp lần đầu tiên có thể so sánh.

Dù sao con yêu thú trước mắt này chính là yêu thú bậc mười một đỉnh phong!

Bất quá, mặc dù chiến lợi phẩm ở ngay trước mắt, mọi người cũng không vội vã ra tay lấy đi. Ngược lại, mỗi người đều đứng tại chỗ, chau mày, lộ ra vẻ suy tư, sắc mặt ai nấy thay đổi không chừng, tự hồ mỗi người đều có thu hoạch.

- Kinh nghiệm chiến đấu trước đây... dường như ở chỗ này không có tác dụng gì lớn a! Hạ Sanh là người đầu tiên lên tiếng.

- Ừm! Tiêu Bạch Y gật đầu nói:

- Ta nghĩ hẳn chư vị cũng phát hiện, thời điểm chúng ta chiến đấu ở chỗ này, luôn bị bó tay bó chân, rất là khó chịu!

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!