Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2214: CHƯƠNG 2214: TÁCH RA HÀNH ĐỘNG

- Nguyên nhân là vì chúng ta đang ở trạng thái linh thể thần hồn sao... Mộ Dung Hiểu Hiểu nói tiếp, vẻ mặt đăm chiêu.

- Có lẽ vậy! - Thẩm Mục Ki gật đầu tán thành.

Bởi vì là linh thể thần hồn nên không thể vận dụng những chiêu thức và bí thuật quen thuộc, càng không thể sử dụng bí bảo, điều này tự nhiên khiến mọi người cảm thấy vô cùng bó tay bó chân khi chiến đấu.

Hơn nữa, loại chiến đấu bằng thần hồn này xưa nay luôn là điều mà tất cả võ giả đều cố gắng né tránh.

Thông thường, nếu hai võ giả thực lực tương đương đối đầu, họ cũng sẽ không lựa chọn giao đấu bằng thần thức, bởi vì loại chiến đấu này cực kỳ nguy hiểm, chỉ một chút sơ suất là thần hồn tiêu tán, biến thành phế nhân.

Nhưng trong thế giới Thần Du Kính này, mọi người không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể lấy thần hồn làm chủ thể để chiến đấu. Cứ như vậy, rất nhiều vấn đề chưa từng nghĩ tới, chưa từng gặp phải sẽ xuất hiện.

Ví như một chiêu tấn công ngay trước mắt, nếu ở bên ngoài, có lẽ có thể thuận tay phá giải, thậm chí mượn lực đánh lực.

Nhưng ở nơi này, khi chiêu thức hung mãnh ập đến, phản ứng đầu tiên của hầu hết mọi người có lẽ là né tránh... để thần hồn không bị tổn thương.

- Xem ra, chúng ta còn cần phải trưởng thành rất nhiều! - Hạ Sanh cười khổ một tiếng, nói tiếp:

- Tạm thời đừng nghĩ nhiều nữa, phần căn nguyên thần hồn này... - Ánh mắt hắn lướt qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Thẩm Mục Ki, nói:

- Thẩm sư đệ, ngươi hấp thu trước đi! - Nói đoạn, hắn nhìn về phía Dương Khai, trưng cầu ý kiến:

- Dương huynh không có ý kiến gì chứ?

- Không có! - Dương Khai lắc đầu.

Thẩm Mục Ki cũng không từ chối, nói một tiếng cảm ơn rồi đưa tay cầm lấy căn nguyên thần hồn, thầm vận huyền công thu nạp.

Không lâu sau, căn nguyên thần hồn đã bị hấp thu sạch sẽ.

Tuy cảm giác không quá rõ ràng, nhưng cường độ thần hồn của Thẩm Mục Ki không nghi ngờ gì đã tăng lên một chút, điều này có thể nhìn ra từ vẻ vui mừng trên mặt hắn.

Dù sao đây cũng là một con yêu thú bậc mười một đỉnh phong, bản thân người hấp thu vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sự gia tăng của lực lượng thần hồn.

- Tiếp tục thôi... - Hạ Sanh nói một tiếng, rồi lại dẫn đường đi về phía trước tìm kiếm con mồi.

Thoáng chốc đã hai ngày trôi qua.

Trong hai ngày này, nhóm người Dương Khai phối hợp với nhau trong Thiên Yêu Sơn, gặp không ít yêu thú, nhưng lần nào cũng hữu kinh vô hiểm mà tiêu diệt được chúng. Căn nguyên thần hồn thu được sau khi giết yêu thú cũng được phân chia gần như đều nhau dưới sự chủ trì của Hạ Sanh.

Dương Khai đã hấp thu tổng cộng căn nguyên thần hồn của chín con yêu thú bậc chín, năm con bậc mười và hai con yêu thú bậc mười một...

Lực lượng thần hồn của hắn rõ ràng đã ngưng thực hơn một chút so với lúc mới vào đây.

Những người khác tự nhiên cũng có thu hoạch tương tự.

Người có lực lượng thần hồn yếu nhất như Thẩm Mục Ki, sự tiến bộ mà hắn đạt được quả thực hiện rõ trước mắt mọi người.

Trong Thiên Yêu Sơn quả thật có vô số yêu thú hoành hành khắp nơi, mọi người căn bản không cần cố ý đi tìm cũng có thể thường xuyên đụng phải.

Những yêu thú thực lực quá thấp, họ cũng lười ra tay, bởi vì dù có giết cũng không được bao nhiêu lợi ích, nên mục tiêu của mọi người về cơ bản đều là yêu thú từ bậc chín trở lên.

Có điều, không biết có phải vì vẫn còn ở vùng ven hay không mà đến giờ họ vẫn chưa gặp con yêu thú bậc mười hai nào.

Dĩ nhiên, nếu thật sự gặp phải yêu thú bậc mười hai, mọi người cũng chỉ có nước co giò bỏ chạy.

Trải qua hai ngày chiến đấu cường độ cao, trạng thái của mọi người lúc này đã khác hẳn so với trước, hiển nhiên đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nếu bây giờ lại gặp phải con Huyền Thổ Quy kia, với thực lực và kinh nghiệm hiện tại của năm người, có lẽ chỉ cần nửa chén trà là có thể giải quyết.

Nói cách khác, mọi người đã hoàn toàn thích ứng với môi trường nơi đây, thích ứng với thân thể hiện tại cùng phương thức chiến đấu này.

Lúc nghỉ ngơi, Hạ Sanh đột nhiên nói:

- Chư vị, ta có một đề nghị, không biết có nên nói hay không?

- Tách ra hành động? - Tiêu Bạch Y liếc hắn bằng ánh mắt "ngươi vừa nhếch mông ta đã biết ngươi định làm gì".

Hạ Sanh toe toét cười:

- Vẫn là Tiểu Bạch hiểu ta nhất! - Hắn nói tiếp:

- Năm người tụ lại một chỗ đúng là rất an toàn, nhưng hiệu quả thật sự không cao. Cao trưởng lão cũng đã nói, chúng ta chỉ có thể ở lại thế giới này một tháng, sau một tháng, cấm chế trên lệnh bài sẽ khởi động, cưỡng chế đưa chúng ta ra ngoài. Lần sau muốn vào lại Thần Du Kính, không biết phải đợi đến bao giờ! Cơ duyên lớn như vậy mà không nắm bắt cho tốt, chẳng phải là phụ lòng chính mình sao?

- So với việc hành động chung một chỗ để an toàn, sư huynh ta đây vẫn nghiêng về phương án tách ra. Mặc dù sẽ có nguy hiểm nhất định, nhưng tiềm lực của chúng ta... chẳng phải đều được bộc phát trong những lúc nguy hiểm hay sao? - Ánh mắt hắn lóe lên một sự phấn chấn và tự tin lạ thường:

- Nếu cứ trưởng thành trong môi trường an toàn, đến khi gặp phải nguy hiểm thực sự... thì đã quá muộn rồi!

- Thật ra... - Tiêu Bạch Y chậm rãi nói:

- Ta cũng nghĩ vậy!

Ngụ ý của hắn là cũng có chút băn khoăn nên chưa nói ra suy nghĩ này.

- Tách ra sao? - Mộ Dung Hiểu Hiểu thoáng chút do dự, nhưng rất nhanh đã trở nên kiên định, gật đầu nói:

- Không thành vấn đề!

Hạ Sanh thấy nàng cũng đã đồng ý, bèn đưa mắt nhìn sang Thẩm Mục Ki.

Người này mỉm cười, nói:

- Các vị sư huynh sư tỷ không cần lo cho ta, tuy tu vi thần hồn của ta ở đây là thấp nhất, nhưng ta sẽ liệu sức mà làm! Dù sao ta cũng là đệ tử Thần Điện mà!

- Tốt! - Hạ Sanh hài lòng liếc hắn một cái. Lúc này mới quay đầu nhìn về phía Dương Khai, cười toe toét nói:

- Dương huynh chắc chắn là không có ý kiến gì rồi!

- Ta sao cũng được! - Dương Khai thản nhiên đáp.

Lần này tiến vào Thần Du Kính vốn là một cơ duyên tình cờ có được, nên hắn cũng không cưỡng cầu quá nhiều. Nếu đám người Hạ Sanh kiên quyết hành động chung, hắn cũng sẽ phối hợp, còn nếu muốn tách ra, hắn cũng vui vẻ làm theo.

Dĩ nhiên, nếu so sánh, hắn vẫn nghiêng về phương án hành động một mình hơn.

Bởi vì đi cùng đám người Hạ Sanh, hắn có rất nhiều thủ đoạn không dám thi triển, luôn có cảm giác không thể phát huy hết toàn lực.

- Vậy thì, sư huynh ta ở đây chúc các vị... - Hạ Sanh quét mắt nhìn mọi người, nét mặt nghiêm nghị nói:

- ... Thượng lộ bình an, sống sót trở về!

- Ta đi trước một bước! - Tiêu Bạch Y làm việc vô cùng quyết đoán, vừa thương lượng xong việc tách ra, hắn lập tức lên đường, phóng người bay về một hướng.

- Sư huynh bảo trọng! - Mộ Dung Hiểu Hiểu nói với Hạ Sanh một tiếng, lại nhìn Dương Khai và Thẩm Mục Ki, nói:

- Các đệ cũng vậy!

- Mộ Dung cô nương cũng phải mọi sự cẩn thận! - Dương Khai mỉm cười đáp lại.

Mộ Dung Hiểu Hiểu gật đầu, thân thể mềm mại khẽ động, lao nhanh về một hướng khác.

- Đệ cũng đi đây! - Thẩm Mục Ki vừa nói vừa đứng dậy, khẽ gật đầu chào Hạ Sanh và Dương Khai, sau đó thi triển thân pháp biến mất không thấy.

Rất nhanh, chỉ còn lại hai người Hạ Sanh và Dương Khai.

Hạ Sanh nhìn Dương Khai, cười híp mắt hỏi:

- Dương huynh định đi hướng nào?

- Bên này! - Dương Khai đưa tay chỉ về một hướng khác.

Hạ Sanh nheo mắt lại, nói:

- Định đi sâu vào trong sao... Dương huynh phải cẩn thận một chút! Cao trưởng lão có nói, bên trong Thiên Yêu Sơn này có rất nhiều tồn tại ngay cả bà ấy cũng không dám chọc vào!

- Ta sẽ liệu sức mà làm, không tham công liều lĩnh đâu!

Dương Khai mỉm cười.

- Như vậy thì tốt! - Hạ Sanh gật đầu:

- Vậy... Hạ mỗ cáo từ trước, hẹn gặp lại lúc ra ngoài!

Hạ Sanh nói xong, nhẹ nhàng đứng dậy, bay về một hướng. Nhìn hướng hắn đi, hẳn là cũng muốn tiến sâu vào trong Thiên Yêu Sơn, chỉ là chọn phương hướng khác với Dương Khai mà thôi.

Rất nhanh, Hạ Sanh liền biến mất không thấy.

Lúc này Dương Khai mới chậm rãi đứng lên, quay đầu nhìn về phía sâu trong Thiên Yêu Sơn, thấp giọng thì thầm:

- Cũng đến lúc bung tay bung chân, làm một trận lớn rồi!

Cùng lúc đó, dưới chân dãy núi Thiên Yêu, một đội ngũ mấy trăm người ào ào bay tới, dừng lại trên một khoảng đất trống.

Đội ngũ này rõ ràng là một đội quân được huấn luyện nghiêm chỉnh. Dù có mấy trăm người tụ lại một chỗ nhưng trận hình không hề rối loạn, hành động có trật tự, mấy trăm người đứng đó mà lặng ngắt như tờ. Chỉ có khí thế trang nghiêm lạnh lẽo bao trùm bốn phía, khí thế đó như một con rồng đang ẩn mình trên đỉnh đầu đội quân, chờ thời cơ xuất thế, khiến mây gió trên trời cũng phải xao động...

Trong đội ngũ, có một lá đại kỳ đang phấp phới trong gió.

Mặt trái đại kỳ thêu một đồ án mãnh hổ hạ sơn sống động như thật, nanh vuốt nhe ra, khí thế uy mãnh như muốn phá cờ mà ra, khiến người ta nghẹt thở.

Mặt chính đại kỳ là một chữ "Chu" cực lớn, nét chữ rồng bay phượng múa, bút lực cứng cỏi hữu thần.

Đây chính là đội quân hộ quốc của Thần Du Quốc, cũng là quân đội tinh nhuệ dưới trướng Chu Điển.

Giờ khắc này, Chu Điển đang cưỡi trên một con Cửu Ứng Quỳ Long Thú trắng như tuyết, không mặc áo giáp, chỉ vận y phục bình thường, nhưng sát khí trên người hắn vẫn khiến người ta không rét mà run.

Nhìn chăm chú vào Thiên Yêu Sơn gần trong gang tấc, Chu Điển cười lạnh một tiếng:

- Thật hoài niệm mà... Lần trước đến nơi này đã là chuyện của hơn hai ngàn năm trước, không ngờ đời này lại phải quay lại đây!

Hắn lẩm bẩm một mình, binh sĩ dưới trướng không một ai dám ho he.

Một lát sau, Chu Điển đột nhiên quát lớn:

- Liêm Viêm, Ban Thanh, Vu Mạn, Viên Khánh!

Bốn người lập tức bước ra khỏi hàng, đồng loạt ôm quyền nói:

- Có thuộc hạ!

Bốn người này bất ngờ đều có tu vi Đế Tôn Nhất Tầng Cảnh cường đại. Và họ cũng chính là bốn viên đại tướng đắc lực dưới trướng Chu Điển. Lần này phụng lệnh quân chủ đến Thiên Yêu Sơn bắt giữ họa tinh, dĩ nhiên Chu Điển cũng mang theo bọn họ.

Bốn người gồm ba nam một nữ, trừ cường giả tên Vu Mạn là nữ nhân, ba người còn lại đều là nam.

Trong đó, Liêm Viêm có mái tóc đỏ rực dài đến thắt lưng, trông vô cùng hung tợn, và từ ánh sáng đỏ mơ hồ tỏa ra trên người hắn, dường như lực lượng thần hồn của người này có gì đó đặc biệt.

Ban Thanh người thấp nhỏ, tướng mạo cũng rất bình thường, nhưng năng lực ẩn mình ám sát của hắn, ngay cả một người mạnh như Chu Điển, nếu không phòng bị chu toàn cũng có khả năng bị hắn áp sát.

Vu Mạn trông khoảng ba mươi tuổi, vóc người đẫy đà, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên phong vận thành thục, sống mũi cao tạo thành một đường cong duyên dáng, đôi môi đỏ mọng mê người, khơi gợi bao mơ mộng, bộ ngực đầy đặn căng tròn, cặp mông tròn trịa vểnh cao...

Người cuối cùng là Viên Khánh, không biết tu luyện công pháp bí thuật gì mà cả người hắn toát ra một cảm giác cực kỳ âm nhu... tướng mạo hắn cũng rất tuấn mỹ, thậm chí khiến nhiều nữ nhân phải ảm đạm phai sắc khi đứng trước mặt hắn...

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!