Bước chân của Dương Khai vừa động, ba tên đệ tử Quỷ Vương Cốc đồng loạt cười lạnh. Kim Hào và Vu Thành Khôn tuy thấy Dương Khai xông về phía nữ tử kia nhưng không hề kinh hãi, ngược lại càng cười khẩy lạnh lùng hơn, hiển nhiên đã biết nữ tử kia đủ sức ngăn cản hành động của Dương Khai.
Thần sắc của nữ tử cũng không thay đổi, chân nguyên trong cơ thể âm thầm ngưng tụ, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Dương Khai như nhìn chằm chằm vào một xác chết, không chút tình cảm dao động.
Khi cách nữ tử còn khoảng năm trượng, nguyên khí trong cơ thể Dương Khai bùng phát hung mãnh.
Ý chí kiên cường!
Muốn thoát khỏi kiềm tỏa của võ giả Chân Nguyên cảnh, Dương Khai không dám che giấu thực lực.
Cảm thấy sức mạnh của Dương Khai đột nhiên tăng vọt, sắc mặt nữ tử hơi trầm xuống, bàn tay nhỏ trắng bệch khẽ động, vài sợi tơ mảnh mai bay ra từ những kẽ tay, trông như linh xà xuất động, đâm thẳng vào người Dương Khai.
Những sợi tơ này đều không phải do chân nguyên ngưng tụ thành, mà là một loại tơ tằm, cực kỳ cứng cỏi, sau khi rót chân nguyên vào thì sắc bén như đao, cũng không phải là bí bảo nên có thể vận dụng ở nơi này.
Cảm nhận được sự nguy hiểm trong mấy sợi tơ này, sắc mặt Dương Khai ngưng trọng, tâm trí chợt lóe linh quang, đột nhiên đầu ngón tay xuất hiện vài giọt Dương Dịch.
Vài giọt Dương Dịch này vừa xuất hiện đã được ý chí của Dương Khai biến thành hình dạng tấm chắn, kết thành tấm chắn nhiều lớp trước người.
Vừa làm xong tấm chắn, những sợi tơ kia đã ập tới.
Phụt… một tiếng vang nhỏ, tấm chắn do Dương Dịch hóa thành bị đâm thủng, nhưng nhờ chút trở ngại này, Dương Khai vẫn tránh được nguy hiểm, khiến cho mấy sợi đó đâm vào vị trí không yếu hại, xuyên vào cơ thể rồi lại kéo ra.
Cơ thể không kìm được mà run lên. Dương Khai nhào tới trước mặt nữ tử kia, suýt chút nữa đã tung ra vài quyền.
Nàng kia lại cười khẩy một tiếng, quỷ trảo phá không, giao đấu với Dương Khai vài chiêu. Móng tay sắc bén cào rách một miếng thịt trên mu bàn tay của Dương Khai.
Hét lên một tiếng đau đớn, sắc mặt Dương Khai càng tái nhợt, nhưng nhờ vào sức lực qua vài lần giao chiến này cũng đã vọt qua đỉnh đầu nữ tử, sau khi rơi xuống đất liền triển khai thân pháp, nhanh chóng thoát ra ngoài.
- Quay lại!
Nữ tử quát nhẹ một tiếng, đoạn sợi tơ mềm bỗng thẳng tắp, kéo mạnh trở lại, nhưng cơ thể Dương Khai vẫn không bị kéo về, chỉ khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng đi xa. Giữa không trung còn vương vãi vài giọt máu.
Trong đôi mắt nữ tử lóe lên một sự kinh ngạc khôn tả, Kim Hào và Vu Thành Khôn dù đang thong dong, thần sắc cũng hiện lên vẻ kinh ngạc không kém.
- Sao lại thế này?
Kim Hào chạy như bay đến hỏi, sợi tơ tằm của sư muội này cứng cỏi bền chắc vô cùng, đã đâm vào người tên tiểu tử kia, sao không trói được hắn lại?
- Bị kim khí cắt rồi!
Nữ tử nhìn đoạn tơ tằm bị chặt đứt, trong lòng không khỏi đau lòng, trên mặt sát khí đằng đằng, dậm chân nói:
- Còn nhìn cái gì, mau đuổi theo!
Vu Thành Khôn hơi nheo mắt. Y thân hình khẽ động, lập tức đuổi theo. Kim Hào và nữ tử kia vội vàng đuổi theo.
Cùng lúc đó, Dương Khai gần như đã dùng hết toàn lực để trốn chạy.
Thật vất vả mới mở được đường thoát thân, cũng vì vậy mà phải trả một cái giá không nhỏ. Nếu lại bị ba tên kia bao vây, chỉ sợ thực sự phải dùng đến Dương Viêm Dực.
Dù thân pháp đã thi triển đến cực hạn nhưng sau lưng vẫn có một bóng người bám riết không tha.
Là tên đệ tử nhanh nhất của Quỷ Vương Cốc kia. Kim Hào và nữ tử kia không theo kịp Vu Thành Khôn nên bị rớt lại phía sau.
Trải qua nửa ngày chạy như bay không ngừng, Vu Thành Khôn vẫn bám riết, kiên trì đuổi theo Dương Khai như hình với bóng. Dù Dương Khai tăng tốc độ đến cực hạn cũng nhất quyết không buông tha, hành vi này cho thấy quyết tâm phải giết Dương Khai cho bằng được.
Trong lòng Dương Khai vô cùng bực bội.
Phía trước có một đám yêu thú gồm bốn năm con, cách Dương Khai không đến một trăm trượng, trong lòng chợt nảy sinh một ý nghĩ, Dương Khai chẳng những không tránh chúng đi mà ngược lại trực tiếp lao thẳng về phía chúng.
Thân hình lay động, thoắt ẩn thoắt hiện vài cú rồi xông ra khỏi phạm vi tụ tập của đám yêu thú này. Trong lúc vội vàng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vu Thành Khôn cũng không hề hấn gì mà xông ra, y căn bản cũng không bị đám yêu thú kia ngăn lại.
Tốc độ đạt đến một mức độ nhất định, nơi đây thực sự có thể tránh né được hầu hết các cuộc giao tranh, yêu thú từ ngũ giai trở xuống căn bản khó lòng đuổi kịp.
- Tiểu tử Lăng Tiêu Các, cho dù ngươi chạy trốn tới chân trời góc bể cũng chạy không thoát sự truy lùng của ta, ngươi sớm dẹp bỏ ý nghĩ đó đi.
Vu Thành Khôn vừa truy kích vừa cất tiếng quát lớn:
- Tốc độ của ngươi quả thật không tệ, nhưng ngươi chỉ ở Ly Hợp cảnh, nguyên khí trong cơ thể đủ để ngươi cầm cự bao lâu? Sớm muộn gì nguyên khí cũng sẽ cạn kiệt, đến lúc đó là lúc chết của ngươi. Ngoan ngoãn dừng lại, ta sẽ cho ngươi chết một cách thoải mái, nếu không nếu bị ta bắt được, thì đừng trách ta khiến ngươi sống không bằng chết!
Vu Thành Khôn cũng có chút thẹn quá hóa giận, tốc độ này trong Chân Nguyên cảnh có thể nói là vô song, nhưng bây giờ truy đuổi theo sau một võ giả Ly Hợp cảnh lại không thành công, trong lòng y âm thầm kinh ngạc thân pháp nhanh nhẹn của Dương Khai, càng thêm tức giận, nghĩ rằng nếu bắt được Dương Khai nhất định phải hành hạ hắn sống không bằng chết.
Dương Khai cũng không để ý tới lời đe dọa, vừa chạy vừa âm thầm vận nguyên khí chữa thương. Dương Khai căn bản không cần lo lắng về việc nguyên khí cạn kiệt, mà là quan sát xung quanh để tìm cơ hội phản công.
Trên đường chạy đi, Dương Khai cố ý chạy qua các nơi yêu thú hay tụ tập, trèo đèo lội suối, vượt mọi hiểm trở cũng không biết rốt cuộc là đã chạy bao xa, nhưng Vu Thành Khôn căn bản vẫn không bị tụt lại quá xa, ngược lại Kim Hào và nữ tử của Quỷ Vương Cốc kia đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Nhưng Dương Khai vẫn không dám dừng lại, nếu chỉ có một mình Vu Thành Khôn, hắn còn có hy vọng liều mạng một trận, nhưng Kim Hào và nữ tử kia nhất định sẽ đuổi đến, dừng lại chính là chọn cái chết.
Ước chừng sau một ngày, Dương Khai cũng không biết rốt cuộc đã chạy đi bao xa, Vu Thành Khôn như hình với bóng, không chịu từ bỏ truy đuổi.
Dương Khai chạy một mạch thoát khỏi rừng sâu, tiến đến một vách núi dựng đứng.
Cuối cùng cũng đến nơi, Dương Khai trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm! Lúc nãy, khi đang tháo chạy, hắn quan sát thấy vách núi này cao đến vạn trượng, phía dưới mây khói lượn lờ, sương mù cuồn cuộn, không rõ cảnh tượng ra sao.
Nửa ngày trước nhìn thấy vách núi này, Dương Khai liền nhận ra cơ hội của mình đã tới cho nên mới dụ Vu Thành Khôn chạy đến chỗ này.
Dừng thân pháp, Dương Khai thở hổn hển, quay lại nhìn.
Từ trong rừng sâu xông ra, Vu Thành Khôn vừa thấy địa thế nơi đây, thần sắc khẽ biến, không kìm được bật cười ha hả, tiến thêm một bước, cười to nói:
- Chạy đi, ngươi cứ tiếp tục chạy đi. Tên súc sinh nhà ngươi, thực lực không cao, tốc độ nhanh đấy, khiến đại gia đây phải truy đuổi lâu đến vậy.
Hắn đã nắm chắc phần thắng trong tay! Đường lui của Dương Khai đã bị hắn chặn, phía trước là vách núi vạn trượng, chỉ là một võ giả Ly Hợp cảnh yếu kém, chẳng khác gì bị buộc vào tuyệt địa, lên trời không đường, xuống đất không lối.
Dương Khai hít một hơi thật sâu, thần sắc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào y, vẫn đứng yên bất động.
- Sao không chạy nữa đi?
Vu Thành Khôn lạnh lùng nhìn Dương Khai, tiến đến chỗ cách Dương Khai khoảng năm trượng thì dừng lại.
- Không còn nơi nào để chạy cả!
Dương Khai thật thà nói.
- Ha ha ha ha!
Vu Thành Khôn cười lớn không kiêng nể, không ngừng:
- Hóa ra ngươi cũng biết không còn nơi nào để chạy!
- Tha cho ta một mạng!
Dương Khai hạ giọng.
- Ngươi đang cầu xin ta tha?
Vu Thành Khôn lộ vẻ khinh miệt, cười đắc ý.
- Đây không phải là thái độ cầu xin tha mạng! Ngươi phải quỳ xuống, sau đó bò đến trước mặt ta, dập đầu nhận lỗi, nếu như tâm trạng ta tốt, nói không chừng ta sẽ tha mạng cho ngươi!
- Ta với các ngươi vốn không hề có thù hận, cớ gì mà phải đuổi cùng giết tận?
Vu Thành Khôn cười khẩy:
- Bọn ta với ngươi quả thật không có thù hận, nhưng trưởng bối của chúng ta có thù oán, ai kêu ngươi vận khí xui xẻo như vậy, giang hồ rộng lớn thế mà ngươi lại cố tình đụng phải bọn ta. Thôi không cần nói nhiều nữa, tự phế kinh mạch, rồi cầu nguyện ta sẽ phát thiện tâm đi.
- Tha mạng cho ta, ta sẽ trả ơn ngươi!
Vu Thành Khôn thu lại nụ cười, hạ giọng xuống:
- Ngươi có bao nhiêu huyết châu?
Dương Khai lắc đầu:
- Huyết châu đã bị ta hấp thu, nhưng ta có vài lọ linh đan diệu dược, chất lượng cũng không tệ.
Vừa nói, Dương Khai bèn sờ tay vào túi càn khôn lấy ra vài lọ linh dược, đưa ra lắc nhẹ trước mặt Vu Thành Khôn rồi lại cất vào trong ngực.
- Những thứ này là để chữa vết thương, hành tẩu ở nơi đây, ngươi cũng cần đến thứ này.
Nhìn thấy vài lọ đan dược, Vu Thành Khôn không khỏi lộ rõ vẻ tham lam, y cười nói:
- Không tệ, không tệ, xem ra hôm nay thu hoạch không tồi. Tiểu tử mau đưa đan dược đây!
- Ngươi sẵn sàng buông tha ta? Dương Khai hỏi.
Vu Thành Khôn chậm rãi lắc đầu:
- Tại sao ta phải thả ngươi? Giết ngươi, ta có một viên huyết châu, hơn nữa đan dược này cũng sẽ thuộc về ta, đại gia ta chưa bao giờ chịu thiệt thòi cả.
- Nếu ngươi nghĩ vậy, nhất định sẽ chẳng được gì cả!
Sắc mặt Dương Khai lạnh lùng nói, chậm rãi lùi lại vài bước, giả vờ như sắp nhảy xuống vách đá.
Sắc mặt Vu Thành Khôn bỗng biến đổi, lớn tiếng quát:
- Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, ta không tin ngươi có gan nhảy xuống đó.
Nói đoạn, y lao về phía Dương Khai.
Nhưng chưa để Vu Thành Khôn hết kinh ngạc, Dương Khai lại mỉm cười, sau đó nhún người, nhảy vọt ra sau vài chục trượng.
Hắn nhảy xuống thật? Vu Thành Khôn trợn trừng mắt, không ngờ Dương Khai lại quyết đoán đến thế. Vốn hắn nghĩ Dương Khai chẳng qua chỉ là nói đùa, dù sao một võ giả Ly Hợp cảnh như hắn lại không thể bay, nhảy xuống vách núi cao như vậy nhất định là hài cốt cũng chẳng còn. Với tốc độ của hắn nếu ở lại đấu với mình, có lẽ vẫn còn một đường sống.
Nhưng hiện tại Dương Khai không chút do dự liền nhảy xuống vách núi, khiến Vu Thành Khôn bất giác có chút ngẩn người.
Bỗng Vu Thành Khôn nổi giận đùng đùng. Tiểu tử này rõ ràng là thà chết cũng không để mình đạt được chút lợi lộc nào, quả nhiên là tàn nhẫn đến tột cùng.
Lấy lại bình tĩnh, Vu Thành Khôn vội vàng lao tới, nhún người nhảy xuống theo.
Vách núi vạn trượng có đáng là gì đâu, y vốn là võ giả Chân Nguyên cảnh, sau khi nguyên khí trong cơ thể hóa thành chân nguyên, có thể bay được! Chỉ cần nhanh chóng giết chết tên súc sinh của Lăng Tiêu Các này, với sức của chính mình, chỉ cần tốn chút thời gian là có thể tự bay lên.
Viên huyết châu chỉ là thứ yếu, vài lọ đan dược kia tuyệt đối không thể bỏ qua.
Mới chỉ rơi xuống vài chục trượng, Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên thấy Vu Thành Khôn nhanh chóng lao về phía mình như đại bàng giương cánh, trên mặt vẫn còn vẻ tàn ác.
Dương Khai nhếch miệng cười, hắn vốn còn lo lắng Vu Thành Khôn sẽ không nhảy xuống theo. Nếu y không có gan này, thì thật là uổng công hắn bày trò. Thấy y nhảy xuống vách núi, trong lòng không khỏi vui sướng!
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn