Mặc dù hai người một trước một sau nhảy xuống vách núi, nhưng Dương Khai chỉ đơn thuần rơi tự do, còn Vu Thành Khôn lại mượn lực lao xuống. Tốc độ của cả hai đương nhiên chênh lệch một trời một vực, kẻ sau rõ ràng nhanh hơn rất nhiều.
- Tiểu tử, dù có chết, ngươi cũng phải chết trong tay ta!
Vu Thành Khôn gầm lên, đầu cắm thẳng xuống, hung hãn lao về phía Dương Khai.
Giữa không trung, đôi quỷ trảo của Vu Thành Khôn khua động, một khuôn mặt người vặn vẹo đột nhiên từ lòng bàn tay bắn ra. Khuôn mặt này trông hệt như gương mặt từng thấy khi lần đầu gặp Địa Ma, dữ tợn gào thét, mang theo oán khí và sát khí ngút trời, tựa như mãnh quỷ liệt hồn, trong nháy mắt đã nhào đến trước mặt Dương Khai.
Dương Khai tung một chưởng về phía oan hồn, nhưng chưởng lực đánh vào khoảng không, không hề gặp chút trở ngại nào. Ngược lại, oan hồn kia lại thuận thế chui thẳng vào cơ thể hắn.
Một luồng khí lạnh buốt tức thì lan khắp cánh tay. Toàn thân Dương Khai bất giác rùng mình, cả cánh tay lập tức bị một lớp sương lạnh bao phủ.
Vu Thành Khôn đắc ý cười lớn:
- Ngươi chết chắc rồi!
Đó là tuyệt chiêu vô cùng tà độc của Quỷ Vương Cốc, Quỷ Vương Ấn. Chiêu này được luyện thành từ hồn phách con người. Người luyện công sẽ bắt một người sống, không ngừng tra tấn hành hạ nhưng không giết chết, khiến kẻ đó tích tụ oán hận và căm phẫn đến cực điểm. Sau khi đạt đến trình độ nhất định mới ra tay hạ sát, rồi dùng một phương pháp đặc biệt rút lấy oan hồn này, tiếp tục hấp thu vào cơ thể để tu luyện.
Một khi đệ tử Quỷ Vương Cốc xuất ra chiêu này, những thủ đoạn phòng ngự thông thường đều vô hiệu. Oan hồn đã nhập thể, kẻ địch về cơ bản chỉ còn chờ chết.
Vu Thành Khôn không muốn lãng phí thời gian, đương nhiên phải nhanh chóng kết liễu Dương Khai để đoạt lấy huyết châu do khí huyết tinh nguyên của hắn ngưng tụ thành.
Sau khi đánh trúng Dương Khai, y không còn kiêng dè gì nữa, vươn tay chộp thẳng về phía hắn.
Nhưng ngay sau đó, thân thể Vu Thành Khôn không khỏi run lên bần bật, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, há miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Ngay khoảnh khắc ấy, y cảm nhận được mối liên kết giữa oan hồn mình vừa đánh ra và bản thân dường như đã bị chặt đứt! Oan hồn này được ký thác trong tinh huyết, chân nguyên và thần hồn của y, một khi oan hồn bị diệt, bản thân Vu Thành Khôn cũng phải chịu phản phệ không hề nhẹ.
- Sao lại thế này?
Vu Thành Khôn kinh hãi tột độ, cúi đầu nhìn xuống, mắt thường cũng có thể thấy lớp sương băng trên cánh tay Dương Khai đang nhanh chóng tan đi. Tên đệ tử Lăng Tiêu Các này còn khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy vẻ đắc ý.
- Khặc khặc, khặc khặc…
Địa Ma trong cơ thể Dương Khai phá lên cười điên dại:
- Ha ha ha, không ngờ lão phu chưa kịp ra tay đã có kẻ tự dâng mỹ vị tới tận miệng! Không tệ, không tệ, oan hồn này sát khí ngất trời, quả là đại bổ!
Sau vài tiếng nuốt ừng ực, oan hồn đã bị Địa Ma cắn xé sạch sẽ. Địa Ma vẫn chưa thỏa mãn, liếm mép nói:
- Thiếu chủ, hỏi thử xem y còn thứ này không, kiếm thêm cho lão phu vài cái nữa, ít nhất cũng phải cho lão phu ăn no chứ.
- E là y không còn nữa rồi!
Dương Khai thấy vẻ mặt đau như cắt của Vu Thành Khôn, liền đoán oan hồn kia là vật cực kỳ quý giá. Thứ như vậy, Vu Thành Khôn không thể có cái thứ hai.
Nghe Dương Khai lẩm bẩm, sắc mặt Vu Thành Khôn càng thêm tái nhợt:
- Là ngươi! Ngươi đã dùng thủ đoạn gì phá hủy Quỷ Vương Ấn của ta?
Dương Khai cười nhạt:
- Ngươi đoán xem!
- Ta giết ngươi!
Trong cơn thịnh nộ, Vu Thành Khôn vung chưởng vỗ thẳng xuống đỉnh đầu Dương Khai, quang mang dày đặc lóe lên quanh quỷ trảo, sát khí ập tới.
Xoẹt! Một tiếng xé gió vang lên, hai luồng hồng quang từ sau lưng Dương Khai đột ngột bắn ra. Cảm nhận được một luồng nguyên khí dao động vô cùng hung mãnh, Vu Thành Khôn kinh hãi, vội vàng buông Dương Khai ra, bất giác thu chiêu, hai tay chắn trước người bày ra tư thế phòng thủ.
Nhưng ngay khi làm xong động tác này, y liền nhận ra có điều không ổn. Người đang cùng mình rơi xuống vách núi, Dương Khai, vẫn lơ lửng tại chỗ, còn mình thì vẫn tiếp tục lao xuống với tốc độ kinh người.
Ngẩng đầu nhìn lên, đồng tử của Vu Thành Khôn co rút lại trong tích tắc.
Y thấy tên đệ tử Lăng Tiêu Các kia đang ngạo nghễ đứng giữa hư không, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống, tựa như chim ưng quan sát đại địa, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức không ai có thể xem thường.
Mà sau lưng hắn…
Lại là một đôi cánh rực lửa! Đôi cánh đỏ rực như dung nham, hừng hực thiêu đốt khiến không khí xung quanh cũng phải vặn vẹo.
Hắn ngạo nghễ đứng giữa hư không, khí thế ngút trời!
Vu Thành Khôn gần như không dám tin vào mắt mình.
Đây là bí bảo gì? Không đúng, ở đây căn bản không thể vận dụng bí bảo, đây không thể là bí bảo. Lẽ nào là võ kỹ? Võ kỹ gì mà có thể thần diệu đến vậy, võ kỹ gì mà có thể khiến người ta mọc ra một đôi cánh sau lưng?
Tâm trí chấn động mạnh, Vu Thành Khôn nhất thời thất thần.
Dương Khai đã giương đôi Dương Viêm Dực, nhanh như chớp lao xuống.
Thế cục trong nháy mắt đã hoàn toàn đảo ngược. Vị trí của hai người đã bị hoán đổi. Vu Thành Khôn rùng mình một cái, không dám chậm trễ, chân nguyên tuôn ra, cố gắng làm chậm tốc độ rơi xuống, mong muốn dừng lại giữa không trung.
Nhưng làm sao Dương Khai có thể cho y cơ hội? Nhanh như điện quang hỏa thạch, hắn đã bay đến ngay trên đầu Vu Thành Khôn, hung hăng giáng xuống một đòn.
Vu Thành Khôn thầm kêu khổ. Y đúng là võ giả Chân Nguyên Cảnh, nhưng dù sao cũng chỉ mới là Chân Nguyên Cảnh tầng ba, nếu không bị ai cản trở thì có thể ngự không phi hành, nhưng nếu có cường địch tấn công, y làm sao có thể đứng vững mà bay lượn?
Nói cách khác, võ giả Chân Nguyên Cảnh chẳng qua chỉ mới học được cách bay, căn bản không thể giao chiến với người khác khi đang phi hành.
Đối mặt với đòn tấn công của Dương Khai, y không thể không vận toàn bộ chân nguyên để chống đỡ.
Ầm một tiếng, thân hình Vu Thành Khôn bị đánh bay xuống dưới với tốc độ còn kinh người hơn trước. Đang rơi với vận tốc cực nhanh, nghịch phong từ dưới thốc lên khiến y gần như không mở nổi mắt, miệng mũi đều cảm thấy lạnh buốt.
Vội vàng vận chân nguyên, muốn ổn định lại thân hình. Vừa mới có chút hiệu quả, sát khí lại ập đến từ trên cao.
Vu Thành Khôn kinh hãi tột cùng, không ngờ tốc độ của Dương Khai lại nhanh đến thế. Trong lúc cấp bách, y lại xuất chiêu chống đỡ, nhưng vội vàng ứng phó làm sao có thể ngăn được toàn bộ sức mạnh bùng nổ của Dương Khai?
Vu Thành Khôn chỉ cảm thấy hai tay đau nhói, một luồng nguyên khí nóng rực xộc vào kinh mạch, suýt nữa đã xâm nhập đến tận đan điền.
Đến lúc này y mới biết tên đệ tử Lăng Tiêu Các này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Quỷ Vương Ấn của y bị hắn hóa giải một cách vô thanh vô tức, hắn còn có võ kỹ mọc ra đôi cánh, hơn nữa nguyên khí cũng vô cùng tinh thuần. Hóa ra hắn vẫn luôn giả heo ăn thịt hổ!
Tất cả những biểu hiện yếu thế trước đó chỉ là để mình lơ là cảnh giác mà thôi.
Vu Thành Khôn hối hận vô cùng, ngàn lần vạn lần không nên vì ham mấy lọ đan dược mà cùng tiểu tử này nhảy xuống vách núi. Hiện tại đang ở giữa lưng chừng trời, thực lực phát huy không được ba phần, bị hắn đánh cho không ngóc đầu lên được.
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Dương Khai lại tiếp tục lao đến, trên đỉnh đầu cũng chẳng còn thấy bóng dáng vách núi đâu nữa. Chỉ trong chốc lát mà mình đã rơi xuống ít nhất năm trăm trượng, bây giờ muốn bay lên cũng không thể.
Ầm…
Vu Thành Khôn hét lên một tiếng thảm thiết, chỉ cảm thấy vai bị đánh oằn xuống, tốc độ rơi vốn đã không chậm lại càng nhanh hơn một chút.
Với tốc độ này, một khi chạm đất, chắc chắn sẽ thịt nát xương tan!
Hơi thở tử thần đã cận kề, Vu Thành Khôn kinh hồn bạt vía, lòng can đảm cũng đã tan vỡ, muốn mở miệng cầu xin tha mạng nhưng cường phong đã lùa vào trong khiến y không thể phát ra âm thanh nào.
Trên bầu trời, hai thân ảnh cùng rơi xuống với tốc độ chóng mặt. Nhưng khác ở chỗ, Vu Thành Khôn ở phía dưới thân bất do kỷ, còn Dương Khai ở phía trên lại hùng dũng vẫy đôi Dương Viêm Dực, vừa đuổi theo vừa liên tục xuất chiêu.
Ầm… Ầm… Ầm…
Mỗi lần công kích đều cách nhau một khoảng thời gian, dù sao tốc độ rơi của Vu Thành Khôn càng lúc càng nhanh, Dương Khai muốn đuổi kịp cũng phải mất chút công sức.
Cũng không biết đã rơi bao lâu, càng không biết vách núi này rốt cuộc sâu đến mức nào, hai người đã lao vào một tầng sương mù dày đặc, như rơi vào trong mây.
Liên tiếp trúng hơn mười chiêu, một bên bả vai của Vu Thành Khôn đã bị phế, xương cốt hai cánh tay cũng gãy nát, máu tươi đầm đìa, trông vô cùng thê thảm.
Lúc này trên không trung, có Dương Viêm Dực hỗ trợ, Dương Khai mới là chúa tể chân chính!
Nếu không phải Vu Thành Khôn liều mạng thúc giục chân nguyên để làm chậm tốc độ rơi, Dương Khai sớm đã không có cách nào bắt kịp y. Nhưng dù vậy, Vu Thành Khôn vẫn rơi ngày một nhanh hơn.
Sát khí lại một lần nữa ập xuống đỉnh đầu, Vu Thành Khôn ngẩng lên thấy Dương Khai lại nhắm vào mình mà xuất chiêu, y sợ đến mức ánh mắt trở nên u tối, thần sắc hoảng loạn.
Hai tay của y đã bị phế, căn bản không thể chống đỡ chiêu này. Một chiêu này đánh xuống, y chết không còn gì để nghi ngờ!
Nhưng điều khiến Vu Thành Khôn kinh ngạc tột độ là sắc mặt Dương Khai đột nhiên biến đổi, chiêu thức vừa xuất ra lại lập tức thu về, đôi cánh sau lưng vỗ mạnh, tốc độ rơi chậm lại, từ từ ổn định thân hình.
Thoát được một kiếp, Vu Thành Khôn không hề vui mừng, bởi vì y cũng đoán được tại sao Dương Khai đột nhiên thu tay, liền liều mạng giảm tốc.
Cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên như y đoán, phía dưới hơn mười trượng chính là mặt đất.
Chân nguyên điên cuồng tuôn ra, Vu Thành Khôn hy vọng mình có thể bình an tiếp đất.
Nhưng tốc độ của y thực sự quá nhanh, khoảng cách hơn mười trượng chỉ trong nháy mắt đã đến.
Bịch! Một tiếng động trầm đục vang lên.
Dương Khai chậm rãi hạ xuống, mí mắt không khỏi giật giật.
Dưới mặt đất, nơi Vu Thành Khôn rơi xuống, một đóa hoa máu đỏ thẫm nở rộ, thịt nát xương tan vương vãi khắp nơi, cảnh tượng khiến người ta không khỏi rùng mình.
Một võ giả Chân Nguyên Cảnh tầng ba, nếu chính diện đối đầu, Dương Khai tự nhận mình không có hy vọng chiến thắng. Nhưng lợi dụng địa thế này, kẻ địch chưa kịp gây ra chút tổn thương nào cho hắn đã phải chết không có chỗ chôn.
Bất cứ lúc nào cũng không được coi thường đối thủ! Dương Khai mím môi, âm thầm rút ra bài học.
Trong khoảnh khắc Vu Thành Khôn bỏ mạng, Kim Hào và nữ tử kia cũng vừa chạy đến vách đá, không khỏi biến sắc.
Ba người của Quỷ Vương Cốc có phương pháp đặc biệt để xác định vị trí và sự sống chết của nhau. Vu Thành Khôn vừa chết, Kim Hào và nữ tử này đã lập tức phát hiện ra.
- Vu sư huynh chết rồi?
Cái miệng nhỏ nhắn của nữ tử kia khẽ hé mở, kinh ngạc đứng sững tại chỗ.
Kim Hào vọt tới bên vách núi, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy mây mù che phủ, căn bản không thấy được bất cứ thứ gì, không khỏi căm hận nói:
- Chắc chắn là bị tên tiểu tử Lăng Tiêu Các kia kéo xuống vách núi đồng quy vu tận rồi!
- Sao có thể bất cẩn như vậy!
Nữ tử kia oán hận dậm chân.
- Sư huynh đã là Chân Nguyên Cảnh tầng ba, cho dù rơi xuống vách núi, chỉ cần cẩn thận một chút cũng có thể bay lên được.
Sắc mặt Kim Hào cũng trở nên khó coi:
- Xem ra chúng ta đều đã đánh giá thấp tên tiểu tử Lăng Tiêu Các kia, hắn chắc chắn đã che giấu thủ đoạn gì đó, Vu sư đệ nhất thời không phòng bị, bị hắn đánh lén rồi! Ai dà…