Kim Hào và nữ tử kia vô cùng tiếc nuối, đau xót trước cái chết của Vu Thành Khôn. May mắn thay, tên tiểu tử Lăng Tiêu Các kia đã rơi xuống vách núi, chắc chắn chỉ có đường chết chứ không thể sống sót. Coi như có kẻ chôn cùng, Vu Thành Khôn cũng không quá cô đơn trên đường xuống hoàng tuyền.
Hai người đứng tiếc thương bên vách núi một hồi rồi mới rời đi. Vách núi quá cao, không rõ dưới đó ẩn chứa hiểm nguy gì. Căn bản là họ không dám mạo hiểm xuống tìm thi thể Vu Thành Khôn, chỉ đành để mặc y chôn xác tại nơi đó.
Dưới vách núi, Dương Khai huy động *Dương Viêm Chi Dực* chậm rãi đáp xuống, thu hoạch viên *huyết châu* ngưng tụ sau khi Vu Thành Khôn chết. Quả không hổ danh là cao thủ *Chân Nguyên Cảnh*. Viên huyết châu này lớn gấp đôi so với của *Ly Hợp Cảnh*, cỡ bằng quả long nhãn, hơn nữa, năng lượng ẩn chứa trong đó cũng vô cùng khổng lồ.
Dương Khai vốn đã biết lợi ích khi luyện hóa hấp thu huyết châu, giờ thấy viên huyết châu lớn như vậy thì không khỏi hưng phấn. Nếu giết hết toàn bộ võ giả Chân Nguyên Cảnh tiến vào dị địa này, mình sẽ thu hoạch được lớn đến cỡ nào?
Ở bên kia hồ, Dương Khai phát hiện lần này có khoảng hơn hai ba trăm võ giả tiến vào vùng dị địa tu luyện. Hai ba trăm viên huyết châu... Chẳng phải mình có thể thoải mái thăng tiến đến Chân Nguyên Cảnh sao? Ý nghĩ này vừa lóe lên, Dương Khai đã không khỏi rùng mình, vội vàng kiềm chế, sợ tâm ma sát phạt nảy sinh.
Cất viên huyết châu vào trong *Túi Càn Khôn*, Dương Khai quay đầu nhìn xung quanh rồi nhanh chóng rời đi theo một hướng.
Đây là một sơn cốc khổng lồ bị mây mù che phủ, bốn phía là những vách đá dựng đứng cao tới cả vạn trượng. Người bình thường căn bản không thể xuống dưới. Dù là cường giả Chân Nguyên Cảnh, nếu chưa rõ tình hình bên dưới cũng không dám tùy tiện xâm nhập.
Ở trong sơn cốc được một ngày, Dương Khai đã dần hiểu được địa hình nơi đây, trong lòng vui mừng khôn xiết. Địa hình hiểm trở như vậy lại chỉ có một mình hắn hoạt động, không cần lo lắng gặp phải đối thủ không thể địch lại. Hơn nữa, suốt dọc đường đến đây còn chém giết được không ít *Yêu Thú Tứ Giai*, thu hoạch cũng không nhỏ. Chỉ cần có đủ thời gian, hắn sẽ dần trở nên mạnh mẽ, khi rời khỏi đây sẽ không còn phải e sợ những võ giả Chân Nguyên Cảnh kia nữa.
Sơn cốc quả thực vô cùng rộng lớn. Dương Khai ngày qua ngày đi săn trong đó, ngày nào cũng có thu hoạch. Có khi gặp phải vài con *Yêu Thú Ngũ Giai*, hắn cũng vội vàng tránh đi chứ chưa hề xảy ra xung đột.
Hơn mười ngày ở dưới này, Dương Khai đã thu hoạch được hơn ba mươi viên huyết châu của yêu thú. Tìm một chỗ an toàn, hắn dùng thời gian một canh giờ để luyện hóa hấp thụ tất cả số huyết châu kia. Kết hợp thêm viên huyết châu của Vu Thành Khôn, Dương Khai cảm thấy mình đã sắp đạt đến *Ly Hợp Cảnh Tứ Tầng*, chỉ còn thiếu một chút nữa là có thể tấn thăng. Quả là một chuyến *bội thu*.
Chẳng qua, trong sơn cốc này cũng chỉ có ngần ấy yêu thú có thể chém giết. Theo thời gian, Dương Khai khó khăn lắm mới gặp được Yêu Thú Tứ Giai. Mặc dù có dấu vết của vài con Yêu Thú Ngũ Giai, nhưng Dương Khai thực lòng không muốn tranh đấu với chúng.
Đi hết một vòng sơn cốc, hắn dần dần cũng trở về chỗ ban đầu lúc rơi xuống. Ngẫm đi nghĩ lại, Dương Khai quyết định thăm dò vào sâu bên trong xem liệu có thể kiếm thêm được vài con yêu thú nào không. Nếu thực sự không còn nữa thì đành phải ra khỏi sơn cốc này tìm nơi khác.
Dương Khai tăng tốc nhanh chóng tiến vào phía trong sơn cốc, quả thực có gặp vài con yêu thú và thu được vài viên huyết châu. Thế nhưng càng đi vào sâu bên trong, càng không thấy bóng dáng của bất kỳ yêu thú nào nữa. Thậm chí ngay cả dấu vết hoạt động cũng không hề có. Lòng đầy nghi hoặc, Dương Khai tiếp tục tiến về phía trước.
Mấy ngày sau, trong lúc đang đi, Dương Khai bỗng đột nhiên dừng bước, kinh ngạc nhìn phía trước. Đồng tử hắn co rút, nét mặt không che giấu được vẻ kinh ngạc khó tin.
Hắn nhìn thấy một khung xương vô cùng khổng lồ.
Cách đó khoảng hai trăm trượng, một bộ xương trắng toát nằm im bất động trên mặt đất. Mặc dù ở khoảng cách xa như vậy, Dương Khai vẫn có thể cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa mãnh liệt ập tới. Khung xương này ít nhất cũng cao tới trên dưới hai mươi trượng, không rõ dài bao nhiêu, từng khúc xương trắng toát, sáng bóng như ngà voi. Dù đã trải qua bao nhiêu năm tháng, nó vẫn cứng chắc không hề bị mục nát, sừng sững đứng tại chỗ này, chưa hề hóa thành bột.
Khung xương này thật sự quá lớn, không thể tưởng tượng được trước khi chết loài yêu thú này hùng vĩ đến mức nào. Tâm thần chấn động hồi lâu, Dương Khai mới chậm rãi bước chân tiến tới.
Tới gần, Dương Khai mới phát hiện ra ở đây không chỉ có một mà là tới hai bộ xương. Trong đó, một bộ là bộ hắn nhìn thấy từ xa, còn một bộ thì nhỏ bé hơn. Hai bộ xương dường như dính liền với nhau, nhưng nhìn kỹ thì lại không phải, chỉ là bộ xương nhỏ kia nằm trong bụng bộ xương lớn mà thôi.
"Là hai con yêu thú cùng chết," Địa Ma nói.
Dương Khai gật đầu thừa nhận suy đoán của lão. Qua hai bộ xương này có thể mơ hồ đoán ra được trước đó đã xảy ra một trận chiến đầy khó khăn và đẫm máu. Hai con yêu thú, một to một nhỏ, đã đánh đến ngang tài ngang sức, bất phân thắng bại. Khi hung tính của yêu thú bị kích phát, không bên nào khiếp nhược, không bên nào chịu nhận thua. Đánh tới cùng, yêu thú nhỏ kia đã rạch được bụng con yêu thú lớn, đồng thời nó cũng bị thương nặng rồi cùng bỏ mạng.
Bao nhiêu năm tháng qua đi, sương gió cùng cát bụi thời gian đã xóa mờ dấu tích của cuộc chiến kinh thiên ngày đó, nhưng lại không chôn vùi được hai bộ xương này, cũng không chôn vùi được luồng sát khí bất khuất còn sót lại.
Dương Khai vẫn còn kinh hãi, ánh mắt kinh ngạc dừng lại ở bộ xương lớn. Hắn không biết trên đời này rốt cuộc có bao nhiêu yêu thú khổng lồ đến vậy. Phần lộ ra trên mặt đất đã cao đến hai mươi trượng, nhưng đó chỉ là một nửa mà thôi, phần thân thể còn lại của nó đã bị vùi lấp dưới lớp cát bụi. Mỗi khúc xương của nó đều cường tráng hữu lực, hình thể cao chót vót. Khi còn sống, nó nhất định là một con yêu thú thần uy bất phàm.
Còn con yêu thú thân thể nhỏ yếu kia rốt cuộc làm thế nào mà có thể địch lại đối thủ để rồi cùng đi đến chỗ chết?
"Địa Ma, ngươi có biết đây là yêu thú gì không?" Dương Khai đứng một lúc lâu mới hoàn hồn lại hỏi.
"Chỉ dựa vào khung xương thì không thể đoán ra được," Địa Ma đáp lại.
Dương Khai vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm vào khúc xương trắng toát kia. Ngón tay chỉ vừa chạm vào, khúc xương này đã vang lên một tiếng *loạt xoạt* rồi vỡ vụn, biến thành bột mịn. Như một phản ứng dây chuyền, từ chỗ hai khung xương trên mặt đất vang lên âm thanh rạn nứt, trong phút chốc, cả hai khung xương đổ sập xuống.
Chết ở chỗ này, chôn cất cũng ở đây, vậy thì hồn về nơi nào? Dù là yêu thú có sức mạnh lớn đến đâu cũng không tránh khỏi vận mệnh *thân tử hồn tiêu*. Thật sự là đáng buồn đáng tiếc.
Bỗng nhiên lông mày Dương Khai nhướng lên, quét mắt tìm kiếm xung quanh.
"Thiếu chủ tìm gì vậy?" Địa Ma khó hiểu hỏi.
"Huyết châu. Hai con yêu thú này mạnh mẽ như vậy, huyết châu ngưng đọng sau khi chết có thể ở đâu chứ?" Dương Khai hớn hở đáp.
"Bọn chúng chết đã nhiều năm như vậy, huyết châu chắc hẳn là không còn rồi."
"Ta cá là vẫn còn ở đây, ngươi có tin không?" Dương Khai tự tin cười.
"Lão nô ngu dốt..." Địa Ma khiêm tốn.
"Nơi này là sơn cốc vạn trượng dưới vách núi, mây mù che phủ. Thiết nghĩ, những người luyện võ ở Chân Nguyên Cảnh cũng không vô duyên vô cớ tìm đến." Dương Khai khẽ cười nói: "Cũng chỉ có ta, bị truy đuổi cùng đường nên buộc phải mạo hiểm."
"Nhưng cho dù võ giả không xuống thì nơi đây chẳng phải cũng có yêu thú sao..." Còn chưa dứt câu, Địa Ma đã chợt bừng tỉnh. Quả thật đi tới đây đã nhiều ngày, lão cũng không thấy xung quanh có dấu vết hoạt động của yêu thú nào.
"Người luyện võ không đến, yêu thú không đến, vậy thì huyết châu của hai con yêu thú đã chết này chắc chắn sẽ không thể biến mất không dấu vết." Dương Khai không muốn giải thích thêm, nói đến đó Địa Ma chắc chắn đã hiểu. Trên đầu ngón tay hắn xuất hiện một giọt *Dương Dịch*, biến thành hình dạng cái xẻng, rồi vùi đầu xuống đào.
Dương Khai rất cẩn thận đào men theo từng khúc xương của khung xương lớn kia. Huyết châu của hai con yêu thú này ngưng tụ chắc chắn cũng bị vùi trong đất cát, hẳn là chỉ ở ngay dưới đó thôi.
Bụi đất bay mù mịt, Dương Khai nhanh chóng đào sâu xuống rất cẩn thận, không bỏ qua bất kỳ chỗ nào khả nghi. Đào sâu mãi, xuống đến vài chục trượng thì có một vầng hào quang đỏ sẫm lóe lên.
"Tìm được rồi!" Dương Khai vui mừng quá đỗi, vội vàng cẩn thận bới bùn đất từ bốn phía lên. Vừa nhìn thấy, hắn không khỏi ngây người. Hắn vốn tưởng tượng loại yêu thú to lớn như vậy, huyết châu ngưng tụ sau khi chết ít nhất cũng phải to như đầu người, không thì cũng tầm bằng nắm đấm.
Nhưng sự thật không phải như thế. Viên huyết châu này còn nhỏ hơn một chút so với huyết châu của Vu Thành Khôn, chỉ to hơn huyết châu của Yêu Thú Tứ Giai. Chẳng lẽ mình lại dự đoán sai? Hai con yêu thú đó không có gì là ghê gớm cả?
Trong lòng có chút nghi hoặc, Dương Khai tiếp tục đào, rất nhanh chóng tìm thấy một viên huyết châu ở gần đó, cũng không khác gì nhiều so với viên trước đó, gần như là giống nhau. Hai con yêu thú cùng chết, thực lực ngang bằng, huyết châu đương nhiên cũng tương đương.
Nhíu mày suy nghĩ, định lượng hai viên huyết châu trên tay, Dương Khai hơi vận chuyển *Chân Dương Quyết*, muốn cảm thụ xem hai viên huyết châu này chứa đựng năng lượng như thế nào. Nào đâu biết công pháp vừa vận chuyển, Dương Khai liền kêu lên một tiếng đau đớn, không tự chủ được ngồi bệt xuống, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
"Thiếu chủ!" Địa Ma kinh hãi vội vàng la lên nhưng không nhận được phản ứng nào từ Dương Khai. Ngay sau đó, lão liền cảm nhận được một cỗ năng lượng kinh người không ngừng từ trên tay Dương Khai mạnh mẽ truyền vào cơ thể hắn.
Hơn nữa, cỗ năng lượng này lại không hề thuần khiết, xen lẫn trong đó còn rất nhiều ám khí và yêu khí nồng đậm. Địa Ma là lão ma đầu đã nhìn quen rồi cũng không tránh khỏi run rẩy.
Dương Khai run rẩy, trong nháy mắt kinh mạch căng tràn, *Chân Dương Quyết* tự động điên cuồng thôi động, luyện hóa tạp chất trong cỗ năng lượng khổng lồ này, sau đó rót vào *Ngạo Cốt Kim Thân*. Giờ khắc này, trong lòng hắn chỉ có một ý niệm: Hai yêu thú kia rốt cuộc có lai lịch như thế nào? Sau khi chết, huyết châu ngưng tụ được lại không giống những loài khác?
Huyết châu của những loài khác vô cùng thuần khiết, bất cứ kẻ nào cũng có thể thoải mái tiếp nhận. Nhưng hai viên huyết châu này lại khác, tích chứa nhiều *dã tính* và *sát khí* của yêu thú lúc còn sống. Nếu chưa luyện hóa mà đã hấp thu, tuyệt đối sẽ khiến con người biến thành yêu thú, mất đi nhân tính.
Chẳng lẽ, thực lực mạnh mẽ đến một mức nào đó thì huyết châu ngưng tụ sau khi chết sẽ khác biệt như thế?
Dương Khai muốn dừng hấp thu cỗ năng lượng này, nhưng bất kể làm thế nào cũng không thể khống chế được. Năng lượng từ hai viên huyết châu này không ngừng rót vào, khiến cho hắn không thể không tiếp nhận, không thể không luyện hóa.