Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 229: CHƯƠNG 229: THẾ CỤC

Dương Khai nhìn thấy nhiều gương mặt quen thuộc, đều là những người từng xuất hiện bên bờ hồ. Bốn thiếu nữ Vạn Hoa Cung cũng ở trong số đó, cùng với đệ tử của Vấn Tâm Cung, Thủy Nguyệt Đường, Cửu Tinh Kiếm Phái, Liệt Hỏa Giáo, Phi Vũ Các... Đệ tử các tông môn tề tựu nơi đây, tổng cộng hơn ba mươi người, đều là những nhân tài kiệt xuất cùng thế hệ.

Tuy nhiên, trạng thái hiện tại của họ không được tốt. Chân Nguyên tiêu hao đáng kể, hơn nữa, trên thân nhiều người còn mang theo thương tích nặng nhẹ khác nhau.

Vừa trải qua một trận chiến đấu kịch liệt, hơn ba mươi người này đều ngồi xuống điều tức, chỉ có một thanh niên không ngừng đi lại thu thập Huyết Châu.

Theo ánh mắt nhìn tới, Dương Khai thấy một thanh niên chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, thần sắc lạnh lùng đang nhìn mình. Thanh niên này thân hình cường tráng, y phục tuy có nhiều chỗ rách nát nhưng vẫn chỉnh tề, không chút nhàu nhĩ. Những vết máu trên người càng khiến hắn thêm phần cao lớn, khí chất sắc lạnh. Hắn đứng lặng yên tại đó, tựa như một thanh kiếm sắc đã tuốt vỏ, bộc lộ tài năng, nhuệ khí ngút trời.

Nhìn nhau một lát, thanh niên kia thản nhiên thu hồi ánh mắt, tiếp tục trao đổi với người đang thu thập Huyết Châu, sau đó nhận lấy số Huyết Châu đó.

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ đi tới, trên mặt cả hai lộ rõ vẻ may mắn sống sót sau tai nạn.

- Chuyện này là sao?

Dương Khai nhíu mày hỏi. Hắn thực sự không thể nhìn ra cục diện hiện tại rốt cuộc đã phát triển đến mức nào. Thế hệ thanh niên của các thế lực đến dị địa này rèn luyện, vốn dĩ là quan hệ đối địch, cạnh tranh. Nếu không có nguyên nhân hay biến cố đặc biệt, dù không coi nhau là địch thủ thì cũng không thể liên minh với nhau.

- Nói ra thì dài lắm.

Trần Học Thư cắn chặt răng, vẫy Dương Khai ngồi xuống.

Thấy hắn bị thương không nhẹ, máu tươi vẫn còn rỉ ra, Dương Khai liền sờ tay vào ngực, lấy ra một bình nhỏ, đổ ra mấy viên đan dược đưa tới.

- Liệu Thương Đan!

Thư Tiểu Ngữ hai mắt sáng rực.

Trần Học Thư khẩn trương liếc nhìn nàng, khẽ nói:

- Dương huynh, mau cất đi!

Dương Khai càng nhíu chặt mày. Dù không rõ nguyên nhân, hắn vẫn lén nhét lọ thuốc vào trong ngực, ném những viên đan dược đã đổ ra vào tay Trần Học Thư.

Trong lòng hắn vô cùng khó hiểu, chẳng phải chỉ là mấy viên Liệu Thương Đan thôi sao? Sao Thư Tiểu Ngữ lại kinh ngạc đến vậy? Những đệ tử trẻ tuổi đến đây rèn luyện đều mang theo vài bình để đề phòng tình huống như thế này cơ mà.

Trong Túi Càn Khôn của hắn còn hơn mười bình đan dược, đều do sư phụ Lăng Thái Hư chuẩn bị trước đó, vẫn chưa dùng tới.

Thư Tiểu Ngữ nghiêng đầu nhìn quanh, lè lưỡi, vẻ mặt ngượng ngùng.

- Trần sư huynh, các ngươi sao lại tụ tập một chỗ như vậy?

Dương Khai nhẹ giọng hỏi, đây là vấn đề khiến hắn khó hiểu nhất.

- Bất đắc dĩ mà thôi.

Trần Học Thư cười khổ đáp.

- Có người uy hiếp các ngươi?

Dương Khai sắc mặt lạnh lùng.

- Không phải vậy.

Trần Học Thư liên tục lắc đầu.

- Chúng ta tụ tập lại đều là tự nguyện, cũng là xuất phát từ nhu cầu tự bảo vệ. Bởi vì nếu không tập trung lại, căn bản không thể sinh tồn ở nơi này.

- Chẳng lẽ nơi này xuất hiện nguy hiểm gì khiến các ngươi không thể không liên kết?

Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Đúng vậy.

Trần Học Thư gật đầu.

- Là nhân loại hay là Yêu Thú?

- Có cả nhân loại lẫn Yêu Thú.

Trần Học Thư bùi ngùi thở dài, ngước mắt hỏi:

- Ngươi còn nhớ ban đầu ở ven hồ có một tông môn ăn mặc trang phục không giống với võ giả Đại Hán chúng ta không?

Dương Khai làm sao có thể quên, hắn nhớ rõ ràng, lúc đó hắn vuốt cằm nói:

- Đó là võ giả Thiên Lang Quốc.

Trần Học Thư kinh ngạc nhìn hắn:

- Dương huynh không ngờ lại biết được xuất thân của bọn chúng. Chúng ta phải trả giá lớn mới dò hỏi ra được đám người kia thực sự không phải võ giả Đại Hán ta.

- Trước kia sư phụ nói với ta.

Trần Học Thư vẻ mặt khiếp sợ, khâm phục nói:

- Lăng tiền bối quả nhiên kiến thức uyên thâm.

- Có quan hệ gì với đám võ giả Thiên Lang Quốc? Bọn họ tuy mạnh nhưng cũng chỉ có bốn người, các ngươi đông người như vậy mà cũng sợ bọn họ sao?

Dương Khai không khỏi hoang mang nhíu mày.

- Nếu chỉ có bốn người bọn họ thì chúng ta sợ gì chứ. Võ giả Thiên Lang Quốc dám tới Đại Hán ta làm càn, quả thực là tự tìm đường chết. Chúng ta tùy tiện kéo vài người cũng có thể tiêu diệt được bọn họ.

Trần Học Thư căm phẫn, nhưng nói xong lại cười khổ:

- Nhưng bọn họ không chỉ có bốn người, cũng không biết bọn họ tu luyện loại quỷ công dị pháp gì mà có thể điều khiển lũ Yêu Thú kia chiến đấu. Bốn người bọn họ, mỗi người trong tay đều có chừng trăm con Yêu Thú, như vậy thì chúng ta đánh làm sao đây?

Dương Khai nghe xong biến sắc, kinh hãi nói:

- Trước đó hai người bị Yêu Thú bao vây, và cả đám Yêu Thú vừa rồi, đều là do bọn Thiên Lang Quốc điều khiển sao?

- Đúng vậy.

Trần Học Thư trầm giọng gật đầu.

- Hơn trăm đệ tử các tông môn Đại Hán tiến vào đây rèn luyện, không ngờ nhóm người Thiên Lang Quốc kia đã sớm có sự chuẩn bị. Một hai tháng đầu, đám tặc tử kia còn không có động tĩnh gì, để mặc các võ giả Đại Hán chúng ta ở chỗ này săn bắt Yêu Thú và tàn sát lẫn nhau. Nhưng chỉ sau hai tháng, chờ bọn chúng nô dịch được một số lượng Yêu Thú nhất định, liền trở mặt đối địch, gây khó dễ cho các đệ tử thế lực lớn nhỏ của Đại Hán chúng ta. Rất nhiều người căn bản không hề phòng bị, đều bị đám Yêu Thú này săn giết. Còn đám người Thiên Lang Quốc kia thậm chí không cần ra tay, bọn họ đã giết rất nhiều người của chúng ta.

Dương Khai vô cùng kinh ngạc, mãi cũng không thể bình tĩnh lại.

Tuy nhiên, nỗi nghi hoặc trong lòng hắn cũng được cởi bỏ. Chẳng trách hai bầy Yêu Thú chủng loại khác nhau mà hắn nhìn thấy lúc trước, có đủ mọi loại, hóa ra là có người nô dịch chúng.

- Đánh mấy tháng nay, số lượng Yêu Thú dưới tay bọn Thiên Lang Quốc ngày càng nhiều, cơ bản không thể tiêu diệt hết được, còn võ giả Đại Hán của chúng ta thì ngày càng ít đi. Trước đó là do đám người kia quá gian trá, đã có sự chuẩn bị rất chu toàn.

- Ai dà.

Trần Học Thư ủ rũ.

- Giờ ta chỉ hy vọng chốn quỷ quái này mau đóng cửa, sau đó chúng ta có thể thoát ra ngoài bình an là tốt rồi.

Dương Khai nhíu mày trầm tư, đột nhiên mở miệng hỏi:

- Hiện tại các ngươi tụ tập một chỗ đông như vậy, thì sẽ nghe lệnh ai?

Tất cả mọi người đều là tinh anh, thế lực của mỗi người đều có thể hô mưa gọi gió. Những người này ai nấy đều bướng bỉnh cao ngạo, tự cho mình ở vị trí rất cao, không có một sức mạnh nào đủ để thống lĩnh họ, chắc chắn cũng sẽ chia bè kết phái mà thôi.

Trần Học Thư nhìn sang một bên, chép miệng nói:

- Người kia, Vũ Thừa Nghi của Cửu Tinh Kiếm Phái, Chân Nguyên Cảnh tầng thứ bảy. Ở đây thực lực của y mạnh nhất nên tạm thời tất cả mọi người đều nghe theo lời y.

Nhìn theo ánh mắt của y, Dương Khai phát hiện đó chính là thanh niên đã nhìn hắn lúc nãy.

Chẳng trách lại khiến người ta có cảm giác như một thanh kiếm sắc đã tuốt vỏ. Hóa ra là đệ tử tinh anh của Cửu Tinh Kiếm Phái. Dương Khai khẽ gật đầu.

Các đệ tử Cửu Tinh Kiếm Phái chủ yếu luyện kiếm, đây cũng là một tông môn đại danh đỉnh cao, có tiếng tăm lừng lẫy tại Đại Hán. Người đời đều coi Cửu Tinh Kiếm Phái là thế lực đứng đầu dưới Bát Đại Gia Trung Đô! Tức là chỉ đứng sau các tông môn Bát Đại Gia ở Trung Đô. Từ đó có thể thấy được sức mạnh của Cửu Tinh Kiếm Phái.

Vũ Thừa Nghi thực lực cao cường, xuất thân cũng phi phàm. Một người như vậy tạm thời đảm đương vai trò lãnh đạo thì không thể chê trách. Ngoài y ra, trong đám võ giả ở đây e rằng không ai có thể khiến mọi người phục tùng nữa rồi.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Người này khí chất, phong thái đều có dáng dấp lãnh tụ. Xem ra Cửu Tinh Kiếm Phái đã tốn không ít công sức bồi dưỡng y.

Thư Tiểu Ngữ nghe xong bĩu môi:

- Tên đó cao ngạo lắm, sai khiến chúng ta như thuộc hạ của y. Hơn nữa, tất cả Huyết Châu của Yêu Thú bị giết xong đều do y phân phát, cũng không biết bản thân y đã chiếm đoạt bao nhiêu.

Trần Học Thư trừng mắt nhìn Thư Tiểu Ngữ:

- Chớ có nói lung tung. Nếu như không có y chỉ huy, chỉ sợ chúng ta đã không thể tụ hợp lại, đã sớm bị bọn người Thiên Lang Quốc tiêu diệt rồi. Thực lực của y mạnh nhất, y cũng là người bỏ sức nhiều nhất, nên có thể lấy nhiều hơn một chút. Huống hồ, Yêu Thú ở đây có đến tám phần đã bị bọn Thiên Lang Quốc nô dịch rồi, chúng ta cũng chẳng lấy được bao nhiêu Huyết Châu. Y muốn lấy thì cứ lấy, ta chỉ hy vọng chúng ta có thể bình an thoát ra khỏi đây, những thứ khác không cần nghĩ nhiều.

Thư Tiểu Ngữ không phục nói:

- Nếu chỉ có thế thì không tính. Nhưng y căn bản không hề coi trọng tính mạng người khác. Lần này chúng ta chẳng phải bị phái đi khống chế mười mấy con Yêu Thú sao? Nếu không phải Dương đệ đây cứu giúp, thì sư huynh ngươi đã...

Nhớ tới hiểm nguy vừa rồi, Thư Tiểu Ngữ đã chực khóc, mắt mũi đều đỏ ửng.

- Muội khóc cái gì chứ, để Dương huynh chê cười. Chúng ta không phải là có nguy mà không có hiểm sao?

Trần Học Thư vừa an ủi vừa áy náy cười với Dương Khai.

Dương Khai nhíu mày:

- Hai người rơi vào tình huống bị Yêu Thú vây khốn như vậy là do y phái đi sao?

Trần Học Thư cười khổ:

- Là thay phiên nhau. Lần này sư huynh sư muội chúng ta đen đủi gặp phải số lượng quá lớn, suýt chút nữa đã mất mạng.

Khẽ thở dài một tiếng, Dương Khai cũng có thể cảm nhận được sự bất đắc dĩ của Trần Học Thư khi phải ở trong thế cục này. Bản thân hắn cũng có điều bất mãn đối với Vũ Thừa Nghi, nhưng đành phải tiếp tục nhẫn nại. Nếu rời khỏi đội ngũ này, với thực lực của hắn và Thư Tiểu Ngữ, chỉ sợ sẽ chết nhanh hơn.

Tâm tư vừa chuyển, Dương Khai mới hiểu được vì sao việc hắn lấy ra Liệu Thương Đan lại khiến Thư Tiểu Ngữ vui mừng đến vậy. Mấy tháng nay, đám người này chắc chắn đã phải giao đấu không ít. Tuy rằng mỗi người đều chuẩn bị đan dược, nhưng chắc chắn đã hết từ lâu. Bây giờ lại không có Kỳ Hoa Dị Thảo nào để luyện chế, nên viên Liệu Thương Đan mà hắn lấy ra rõ ràng là vô cùng quý giá.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!