Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 230: CHƯƠNG 230: TU LA MÔN

Nghĩ đến đây, sắc mặt Dương Khai trầm xuống, trong lòng thoáng chút hối hận về việc mình vừa làm. Không biết cử chỉ đó có bị những người kia trông thấy hay không, nếu có thì e rằng phiền phức sắp kéo đến rồi.

Chỉ là không ngờ liệu thương đan cũng trở thành vật phẩm khan hiếm đến vậy, điều này quả thực nằm ngoài dự liệu của hắn.

- Trần huynh, có thể qua đây nói chuyện một lát không?

Bên kia truyền đến tiếng của Vũ Thừa Nghi, Trần Học Thư đáp lại một tiếng rồi nhìn Dương Khai cười nói:

- Dương huynh chờ một lát, ta đi rồi sẽ về ngay.

- Ừ.

Dương Khai gật đầu.

Đợi Trần Học Thư đi khỏi, Dương Khai quay đầu nhìn quanh, phát hiện không ít người đang dùng ánh mắt đầy hứng thú để quan sát mình.

Đám người này đã rất lâu không thấy gương mặt mới nào xuất hiện. Những võ giả đi lẻ bên ngoài e rằng đều đã bỏ mạng cả rồi, bây giờ trông thấy một người mới như Dương Khai, tự nhiên ai nấy đều có chút tò mò, nhất là khi hắn lại chỉ có một mình. Bọn họ đều không hiểu làm thế nào một cá nhân có thể tránh được sự truy sát của đám người Thiên Lang Quốc.

Dương Khai lướt mắt một vòng, bốn thiếu nữ của Vạn Hoa Cung còn khẽ gật đầu với hắn.

Bốn thiếu nữ này lúc trước từng cùng Dương Khai tiến vào U Minh Sơn. Mặc dù chưa từng trò chuyện nhưng cũng xem như đã đồng tâm hiệp lực, bây giờ cùng rơi vào hoạn nạn, tự nhiên lại càng cảm thấy thân thiết hơn.

Dương Khai mỉm cười đáp lại.

Trong lúc hắn đang quan sát, phía bên kia bỗng có hai người đứng dậy. Người đi đầu là một nữ tử yêu kiều, vóc người cao ráo đầy đặn. Nàng vận một bộ y phục màu xanh biếc bó sát, tôn lên những đường cong nóng bỏng chết người. Ngực tấn công mông phòng thủ, đôi chân thon dài miên man, hai cánh tay ngọc ngà để trần, làn da trắng nõn như gốm sứ. Mười ngón tay búp măng được sơn đỏ tươi, toát lên một vẻ đẹp diễm lệ đầy mê hoặc.

Thứ khiến người ta không thể rời mắt chính là cặp tuyết lê căng tròn phập phồng theo từng nhịp bước, đầy đặn và kiêu hãnh. So sánh với những cô gái mà Dương Khai từng gặp, có lẽ chỉ Lam Sơ Điệp mới có thể sánh ngang với nàng.

Nàng ta bỗng cười khúc khích, thân hình yểu điệu uốn lượn như xà nữ, chậm rãi tiến đến, đôi mắt tựa hồ thu nhìn chằm chằm Dương Khai, khóe miệng cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Đi theo sau nàng là một gã nam tử cao lớn tựa thiết tháp. Thân hình eo gấu lưng hổ, cường tráng dị thường, vóc dáng to lớn hơn bất kỳ ai có mặt tại đây. Gương mặt góc cạnh như đao khắc, một vết sẹo dài nửa thước vắt ngang qua mặt, lồi lên trông vô cùng dữ tợn, khiến gã thoạt nhìn đã đằng đằng sát khí. Đôi mắt đục ngầu, ánh lên vẻ lạnh lùng vô cảm.

Bất kể là nữ tử hay nam tử kia, cả hai đều mang lại cho người ta cảm giác tanh máu của kẻ sát phạt quyết đoán.

Đôi mi thanh tú của Thư Tiểu Ngữ nhíu lại:

- Họ đi về phía chúng ta sao?

- E là vậy.

Dương Khai cũng nhíu mày. Hắn phát hiện nữ tử xinh đẹp kia cứ nhìn chằm chằm vào mình, vừa nhìn vừa đi thẳng về hướng này.

- Dương đệ, ngươi quen họ à?

Thư Tiểu Ngữ khó hiểu.

Dương Khai vẻ mặt mờ mịt, lắc đầu. Hắn chưa từng gặp hai người này. Tuy rằng ban đầu ở bên hồ, Lăng Thái Hư đã cho hắn biết thực lực và danh xưng của tuyệt đại đa số đệ tử các tông môn, nhưng hồ nước này quá lớn, có rất nhiều người ở phía đối diện mà Lăng Thái Hư không thể chỉ rõ, cho nên Dương Khai thực sự không biết lai lịch của hai người này.

- Không phải là vì liệu thương đan chứ?

Thư Tiểu Ngữ biến sắc.

Sắc mặt Dương Khai cũng trầm xuống, không khỏi dâng lên một tia cảnh giác.

- Dương đệ, ngươi đừng giao đấu với họ, thực lực của hai người này rất mạnh đấy.

Thư Tiểu Ngữ dặn dò, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

- Ta sẽ cố gắng.

Dương Khai khẽ gật đầu. Hắn cũng không muốn gây ra xung đột gì với những người ở đây. Trong cục diện hiện tại, một hành động nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến toàn cục. Nếu hắn xem hai người này là địch, chẳng khác nào đối đầu với tất cả mọi người, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Nhưng nếu đối phương cứ cố tình gây sự, Dương Khai cũng sẽ không cam chịu yếu thế.

Nữ tử xinh đẹp và gã nam tử lãnh khốc tựa thiết tháp kia bước tới, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Ai cũng muốn biết nữ tử trông có vẻ phóng đãng này định làm gì.

Một lúc sau, nữ tử đã đến trước mặt Dương Khai, nàng khẽ cười, cúi đầu nhìn hắn mà không nói lời nào. Gã nam tử phía sau lưng nàng, thần sắc càng thêm hung tợn, đôi mắt sắc như dao găm thẳng về phía Dương Khai, dường như muốn nhìn thấu tâm can hắn.

Dương Khai nhướng mày:

- Hai vị có việc gì sao?

Nữ tử không trả lời mà lại cực kỳ nghiêm túc đánh giá hắn, rồi đột nhiên cúi người xuống, khóe miệng nở nụ cười, gương mặt tiến sát lại gần Dương Khai, chiếc mũi nhỏ xinh khẽ động đậy.

Thần sắc Dương Khai lộ vẻ kỳ quái.

Hắn không cảm nhận được chút sát khí hay ác ý nào từ nữ tử này, nhưng hành động của nàng thực sự khiến người ta khó hiểu.

Nữ tử tựa như một con tiểu miêu, không ngừng hít hà quanh người Dương Khai. Mấy lọn tóc mai lướt qua cổ và hai má hắn, mang đến từng đợt cảm giác ngưa ngứa tê dại.

Một mùi hương thanh u phảng phất nơi chóp mũi, tựa lan tựa xạ, khiến người ta tâm thần xao động.

Qua cổ áo trễ nải, một mảng tuyết trắng nõn nà cùng khe rãnh sâu hun hút như ẩn như hiện, thiêu đốt ánh mắt Dương Khai, còn có cả hai nửa vầng trăng căng tròn mượt mà kia nữa.

Dương Khai bất giác nuốt nước bọt, cổ họng khô rát như lửa đốt.

- Này, cô làm gì vậy?

Thư Tiểu Ngữ đứng bên cạnh nhìn mà trợn mắt há mồm, hai má đỏ ửng, tim đập loạn xạ.

Hành động này của nữ tử rõ ràng mang ý đồ khiêu khích trần trụi. Những nam nhân đang tĩnh tọa nghỉ ngơi ở xa xa nhìn thấy còn không khỏi tim đập thình thịch, huống hồ là một thiếu nữ chưa từng trải sự đời như Thư Tiểu Ngữ.

Giờ phút này, nàng ngồi ngay bên cạnh Dương Khai, nhìn rõ hơn bất kỳ ai khác.

Khắp bốn phía đều vang lên tiếng nuốt nước bọt, rất nhiều võ giả đều thầm ghen tị. Bọn họ đều đã từng mơ tưởng đến thân hình quyến rũ, bộ ngực đầy đặn của nữ tử kia, nhưng vì e dè gã nam tử to lớn như thiết tháp sau lưng nàng mà chỉ dám nghĩ chứ không dám làm càn.

Bình thường trêu đùa vài câu thì không sao, nhưng chưa từng có ai dám thân mật với nữ tử này đến mức này.

Vậy mà hiện tại, trông nàng như chỉ hận không thể bổ nhào vào lòng Dương Khai, muốn làm gì thì làm. Cảnh tượng vô cùng kích thích, nhất là tại một nơi vừa trải qua trận chiến sinh tử, lại càng khiến huyết dịch người ta sôi trào.

- Cô nương, cô…

Dương Khai cảm thấy không được tự nhiên, dù không cảm nhận được sát khí nhưng nữ tử này quá đỗi kỳ quái. Đôi bên chưa từng gặp mặt mà vừa đến đã thân mật như vậy, thật sự không thể hiểu nổi.

- Suỵt…

Nữ tử cười duyên, đưa một ngón tay ngọc ngà đặt lên môi hắn, chặn lại câu hỏi của hắn.

Nàng tiếp tục hít ngửi một cách không kiêng dè, đến mức vành tai Dương Khai cũng bị nàng ngửi đến đỏ ửng cả lên.

- Dương đệ…

Thư Tiểu Ngữ lúc này không nhìn nổi nữa, bèn huých nhẹ vào người Dương Khai.

- Khanh khách…

Nữ tử thấy cảnh này thì bật cười, đứng thẳng người dậy, có chút hứng thú nhìn Dương Khai. Gương mặt kiều diễm hiện lên vẻ kỳ quái khó hiểu, nàng kinh ngạc nhìn thần sắc của hắn, đôi mắt đẹp có chút mơ màng.

- Sao rồi?

Nữ tử đột ngột quay đầu hỏi gã to con như thiết tháp.

- Sát khí, huyết khí.

Gã nam tử kia kiệm lời như vàng, lạnh lùng đáp.

- Ừm.

Nữ tử khẽ gật đầu, rồi đột nhiên che miệng cười:

- Tiểu huynh đệ đừng trách, chỉ vì tỷ đệ ta cảm thấy ngươi có một cảm giác rất thân thiết nên mới mạo muội quấy rầy.

- Hừ.

Thư Tiểu Ngữ hừ nhẹ một tiếng trong mũi rồi quay đầu đi.

Nàng hiển nhiên không tin vào lời giải thích ngây thơ này.

Dương Khai cũng không tin.

Nữ tử vẫn giữ nụ cười trên môi.

- Lý do này quả thực khó mà khiến ngươi tin được, nhưng ta cũng không lừa ngươi, kỳ thực chính ta cũng không hiểu tại sao.

- Làm quen một chút, ta là Dạ Thanh Ti, đây là sư đệ của ta, Chu Bá.

- Dương Khai.

- Là Dương đệ à?

Dạ Thanh Ti khẽ cười, dáng vẻ yêu kiều quyến rũ.

- Tỷ đệ chúng ta đến từ Tu La Môn ở hải ngoại, e là Dương đệ chưa từng nghe tới.

Sắc mặt Dương Khai thoáng biến đổi, nhưng lại nhanh chóng che giấu đi. Hắn đột nhiên hiểu ra tại sao nữ tử này lại vô duyên vô cớ chạy đến tìm mình.

Tu La Môn ở hải ngoại, một nhất đẳng đại thế lực.

Hai người họ nếu là đệ tử tinh anh của Tu La Môn, chắc chắn đã tu luyện bí pháp bất truyền của tông môn. Mà trấn tông chi bảo Tu La Kiếm của Tu La Môn giờ phút này đang nằm trên người hắn, có lẽ vì thế mà đôi bên cảm nhận được lẫn nhau.

Chẳng trách nàng lại nói có cảm giác thân thiết. Trong lòng đã hiểu rõ nhưng Dương Khai không dám biểu lộ ra chút nào. Bây giờ người ta cảm thấy thân thiết với hắn, nhưng nếu nàng biết trấn tông chi bảo của Tu La Môn đang ở trên người hắn, thì cảm giác thân thiết kia sẽ lập tức biến thành sát khí ngút trời.

Điều này không còn nghi ngờ gì nữa.

Giả vờ kiến thức nông cạn, Dương Khai nghi hoặc hỏi:

- Hải ngoại?

Dạ Thanh Ti gật đầu:

- Ở phía cực Nam của Đại Hán, trên đại dương bao la vô tận cũng có rất nhiều tông môn. Dương đệ ở sâu trong nội địa, e là không hiểu rõ lắm.

- Chỉ có một phái các ngươi đến thôi sao?

Lời nói của Dương Khai lúc này lại biểu lộ sự hứng thú, bởi trên người hắn còn có báu vật trấn phái của một thế lực lớn khác nữa.

Dạ Thanh Ti cười nói:

- Còn có người của đảo Song Tử, nhưng bây giờ chỉ còn lại một người, ở bên kia.

Nói xong, nàng đưa mắt ra hiệu về một phía.

Dương Khai liếc nhìn qua, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Người của Ám Đạo Hạnh Khuy Lạc Hoa Thần Giáo không tới, nếu không lại vô duyên vô cớ có thêm cảm giác thân thiết nữa thì phiền.

- Dương đệ xuất thân từ đâu?

Dạ Thanh Ti dò hỏi, hiển nhiên nàng vẫn còn nghi ngờ, muốn hỏi cho rõ ngọn ngành.

Vô duyên vô cớ lại có cảm giác thân thiết với một người xa lạ, hơn nữa cả hai sư tỷ đệ đều cảm nhận được, đương nhiên sẽ khiến người ta sinh nghi.

- Lăng Tiêu Các.

Điều này không có gì phải giấu giếm, hắn liền nói:

- Có lẽ là do công pháp ta tu luyện mang theo ý sát phạt, hơn nữa trong khoảng thời gian này đã nhuốm không ít máu tươi, cho nên hai vị mới có cảm giác này.

- Ra là vậy.

Dạ Thanh Ti mím môi gật đầu, mỉm cười duyên dáng hỏi:

- Gặp nhau là duyên, hay là Dương đệ cùng hành động với bọn ta đi, sẽ không phải lo lắng gì nhiều. Đi theo tỷ, tỷ sẽ bảo vệ ngươi, ha ha…

- Ý tốt của cô nương ta xin nhận.

Dương Khai trầm ngâm một lúc, đang định nói lát nữa mình sẽ rời đi thì Trần Học Thư cùng Vũ Thừa Nghi đã bước tới.

- Chuyện phiếm dừng ở đây thôi.

Vũ Thừa Nghi thần sắc lạnh lùng đứng trước mặt Dương Khai:

- Ta nghe Trần huynh nói ngươi là đệ tử của Lăng Tiêu Các?

Dương Khai nhướng mày, có chút không vui. Vũ Thừa Nghi mang lại cho người khác cảm giác bị áp chế, giọng điệu ngang ngược khiến đối phương khó lòng phản bác.

- Đúng vậy.

Dương Khai gật đầu.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!