- Thực lực thế nào?
Vũ Thừa Nghi tiếp tục hỏi.
- Ly Hợp Cảnh tầng thứ bảy.
Lời này vừa thốt ra, Dương Khai rõ ràng nhìn thấy một tia coi thường và không kiên nhẫn lướt qua đáy mắt Vũ Thừa Nghi. Điều này cũng khó trách, bởi võ giả sống sót được đến tận bây giờ, ai mà chẳng phải Chân Nguyên Cảnh. Cảnh giới Ly Hợp Cảnh tầng thứ bảy của Dương Khai quả thực có hơi thấp.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Dạ Thanh Ti đến từ Tu La Môn cũng thoáng vẻ kinh ngạc, hiển nhiên nàng cũng không ngờ thực lực của Dương Khai lại thấp đến vậy.
Vốn nàng nghĩ một người đơn độc ở nơi dị địa hung hiểm này mà có thể sống sót hơn nửa năm thì ít nhất cũng phải là cấp bậc Chân Nguyên Cảnh. Nhưng Dương Khai lại nói mình chỉ là Ly Hợp Cảnh tầng thứ bảy, đúng là không thể không khiến người ta kinh ngạc.
- Dương đệ, ngươi thật sự chỉ có Ly Hợp Cảnh tầng thứ bảy thôi sao?
Dạ Thanh Ti hỏi lại lần nữa.
Dương Khai gật đầu, vận chuyển nguyên khí, khí tức thuộc về cảnh giới của hắn lập tức lan tỏa, khiến bọn họ không còn nghi ngờ gì nữa.
Rất nhiều võ giả xung quanh đều không khỏi kinh ngạc, chợt có những tiếng cười khe khẽ vang lên.
- Cười cái gì?
Thư Tiểu Ngữ bất bình thay cho Dương Khai, không nhịn được quát khẽ một tiếng, đúng là một đám thiển cận. Dương Khai dù chỉ là Ly Hợp Cảnh tầng thứ bảy nhưng sức chiến đấu còn mạnh hơn nhiều Chân Nguyên Cảnh.
Trong mắt nàng và Trần Học Thư, Dương Khai đã trong nháy mắt giết chết hai yêu thú ngũ giai và bốn yêu thú tứ giai, trước sau chỉ tốn hơn mười mấy hơi thở mà thôi.
Dù cho có nhiều nguyên nhân mới tạo nên chiến tích kinh người như vậy, nhưng sự cường đại của bản thân hắn cũng là điều không thể nghi ngờ.
Không ai hiểu rõ sức chiến đấu của Dương Khai hơn Thư Tiểu Ngữ và Trần Học Thư. Có cao thủ như vậy gia nhập chính là may mắn của đám người này. Nhưng buồn cười thay, bọn họ không những không biết mà còn dám cười nhạo Dương Khai.
Thư Tiểu Ngữ trong lòng tức giận nhưng cũng không nhiều lời, nàng đâu có ngốc đến mức đem chi tiết thực lực của Dương Khai ra nói hết.
- Ngươi chỉ có Ly Hợp Cảnh tầng thứ bảy, làm sao sống sót được trong thời gian dài như vậy?
Gương mặt Dạ Thanh Ti lộ vẻ khiếp sợ, khó hiểu.
- Không cẩn thận rơi vào một sơn cốc, mất hơn nửa năm mới tìm được đường leo lên.
Dương Khai nhún vai.
Lời này vừa dứt, tiếng cười của đám người kia càng lớn hơn. Lồng ngực của Thư Tiểu Ngữ phập phồng vì tức giận, nhưng cũng không thể phản bác.
Vũ Thừa Nghi thần sắc lạnh lùng, không chút khách khí nói:
- Thực lực quá thấp, không dùng được vào việc lớn. Nhưng vì là người Trần huynh mang về thì cứ đi cùng sư huynh sư muội các ngươi đi, ít nhiều gì cũng cầm chân được một hai con yêu thú tứ giai, cũng không coi là vô dụng.
Dứt lời, Vũ Thừa Nghi vội vã quay người rời đi, không muốn nhiều lời với Dương Khai.
- Ta không ở lại.
Dương Khai khẽ nhíu mày. Sau khi xuất quan, hắn chỉ muốn tìm người để tìm hiểu tình hình trước mắt, bất đắc dĩ mới bị Trần Học Thư đưa tới đây. Bây giờ đã tìm hiểu rõ ràng thì tất nhiên sẽ rời đi.
Mục tiêu của cả đoàn người này quá lớn. Nếu như mọi người cùng đến từ một tông môn còn dễ, có thể thật lòng chăm sóc cho nhau, nhưng ai biết được bọn họ có đồng lòng hay không? Cảnh giới của mình lại thấp nhất trong đám người này, nếu gặp phải nguy hiểm gì, e rằng sẽ bị đẩy ra làm vật hy sinh.
Dương Khai sao có thể đem tính mạng của mình phó thác vào tay người khác.
Hành động một mình tuy có thể gặp nguy hiểm, biến cố, nhưng Dương Khai tự tin vào thực lực của mình bây giờ. Chỉ cần cẩn thận một chút thì sẽ không có vấn đề gì.
Cho dù bị đám người Thiên Lang Quốc kia bao vây, chỉ cần dùng Dương Viêm Chi Dực là có thể thoát khỏi nguy khốn, cần gì phải đi chung với đám người này.
Ngoài ra, Dương Khai vẫn còn một điều băn khoăn.
Đó chính là Dạ Thanh Ti và Chu Bá. Chẳng may sự tồn tại của Tu La Kiếm bị bọn họ phát hiện ra thì chắc chắn sẽ có chuyện phiền toái. Khả năng này rất thấp nhưng không thể không đề phòng.
Bất kể là ý nguyện của bản thân hay do hoàn cảnh, đều không cho phép Dương Khai ở cùng với đám người này.
- Ngươi nói cái gì?
Vũ Thừa Nghi dừng bước, nghiêng đầu nhìn Dương Khai, nheo mắt hỏi:
- Ngươi muốn hành động một mình?
- Ừm.
Dương Khai gật đầu.
- Dương huynh…
Trần Học Thư biến sắc, tiến lên nói nhỏ:
- Một mình quá nguy hiểm, ngươi đi cùng sư huynh sư muội chúng ta, có vấn đề gì còn có thể hỗ trợ lẫn nhau, an toàn hơn nhiều.
Lời nói này của y hoàn toàn chân thành, không chút giả dối.
Dạ Thanh Ti cũng khuyên nhủ:
- Dương đệ đệ, ngươi đừng cậy mạnh, cứ ở lại đây đi. Mặc dù chúng ta mới gặp mặt lần đầu nhưng tỷ tỷ thật tâm cảm thấy ngươi rất thân thiết, đã nhiều năm như vậy chưa có ai tạo cho hai sư tỷ đệ ta cảm giác này, cũng không muốn ngươi gặp điều bất trắc. Sư bá, người thấy đúng không?
Người đàn ông to như thiết tháp kia lạnh lùng gật đầu.
- Đa tạ hảo ý của mấy vị.
Dương Khai khẽ cười:
- Nhưng ta lười biếng quen rồi, để ta làm việc dưới trướng người khác, thật sự có chút không quen.
- Mỗi người có chí hướng riêng, không cần miễn cưỡng.
Vũ Thừa Nghi quay người lại, hai tay chắp sau lưng nói:
- Tuy nhiên, trước khi đi hãy để lại hết đan dược trên người.
Dương Khai cùng hai sư huynh muội Trần Học Thư đều sững người.
Vừa rồi Dương Khai lấy liệu thương đan ra, quả nhiên đã bị người khác để ý.
Trần Học Thư cau mày:
- Vũ huynh, như vậy không được đâu.
Vũ Thừa Nghi thản nhiên nói:
- Có gì không tốt? Hắn chỉ là Ly Hợp Cảnh tầng thứ bảy, rất nhanh sẽ chết dưới sự công kích của đám người Thiên Lang Quốc. Đến lúc đó, liệu thương đan cũng rơi vào tay kẻ địch, chẳng thà để lại đây cho chúng ta sử dụng.
Thư Tiểu Ngữ cười lạnh:
- Vũ Thừa Nghi, ngươi như vậy là cường thủ hào đoạt!
Dạ Thanh Ti và Chu Bá cũng không ngừng nhíu mày, hai người không nói gì, nhưng nhìn Vũ Thừa Nghi với vẻ không vui.
Vũ Thừa Nghi cười lạnh:
- Cường thủ hào đoạt? Các ngươi thử nhìn xung quanh xem có bao nhiêu người đang bị thương mà không có liệu thương đan. Thực lực của bọn họ ít nhiều đều đã giảm xuống, chỉ có nhanh chóng chữa thương mới có thể bảo vệ mình khỏi sự công kích của bọn người Thiên Lang Quốc. Ta lấy đan dược của hắn không phải vì mình, mà là vì tất cả chúng ta!
Trần Học Thư giận dữ nói:
- Vũ Thừa Nghi, ngươi đừng có ra vẻ nghĩa khí như vậy. Nếu ngươi thật sự muốn cưỡng đoạt, đừng trách sư huynh sư muội ta không đồng ý!
Vũ Thừa Nghi liếc nhìn Trần Học Thư, ngạo nghễ nói:
- Các ngươi không đồng ý thì sao? Chẳng lẽ còn muốn động thủ với ta?
Không khí trong phút chốc trở nên ngột ngạt, sát khí ngùn ngụt.
- Ta cũng thấy không ổn.
Dạ Thanh Ti cười thản nhiên, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Vũ Thừa Nghi.
- Đây có thể coi là hành vi cường đạo rồi. Vũ Thừa Nghi, ngươi dù sao cũng là đệ tử tinh anh của đại danh môn phái, không đến nỗi ngang ngược như vậy chứ?
Vũ Thừa Nghi khẽ nhíu mày nhìn Dạ Thanh Ti, vẻ mặt có chút dè chừng, chần chừ một lúc rồi khẽ cười:
- Đã vậy thì hãy để mọi người quyết định. Để xem đan dược của hắn nên để lại hay nên mang đi.
- Nên để lại!
Có người lập tức lên tiếng.
- Vũ huynh nói đúng đấy, thực lực của hắn yếu kém như vậy lại chỉ có một mình, e rằng mấy ngày nữa là bị giết. Đan dược ở trên người hắn chỉ tổ làm lợi cho bọn súc sinh Thiên Lang Quốc mà thôi.
Lời vừa nói ra đã nhận được sự gật đầu tán thành của nhiều người.
Lại có người nói:
- Trần huynh chớ tức giận, để ta nói một câu công bằng. Vị huynh đệ của Lăng Tiêu Các này quả thực thực lực quá thấp. Nếu hắn đồng ý ở lại cùng chúng ta đồng tâm hiệp lực thì cũng thôi, đan dược trong tay hắn cũng được, đến lúc có người bị trọng thương, có lẽ hắn cũng không keo kiệt. Nhưng hắn lại cố chấp muốn hành động một mình, ta thấy thực sự nên để đan dược lại.
Hùa theo số đông, đại đa số đều đồng ý với cách làm của Vũ Thừa Nghi, khiến sắc mặt Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ trở nên rất khó coi.
Trần Học Thư cười lạnh:
- Chư vị thực sự cảm thấy như vậy là đúng sao? Nếu như đan dược giữ mạng của các ngươi bị cướp đoạt thì các ngươi sẽ làm thế nào?
Rất nhiều người không khỏi nhíu mày. Dù biết rõ việc làm này là không có đạo đức, nhưng hiện tại liệu thương đan trên người đã dùng gần hết, có thêm được một chút không biết chừng trong thời khắc quyết định còn có thể cứu được vài mạng người.
- Điều mình không muốn thì đừng làm cho người khác.
Một âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền đến.
Dương Khai giương mắt nhìn thì thấy một thiếu nữ của Vạn Hoa Cung đang nhìn mình khẽ gật đầu.
Vũ Thừa Nghi hừ nhẹ một tiếng, cũng không ngờ có nhiều người nói giúp Dương Khai như vậy, đành bất đắc dĩ nói:
- Đã vậy, Vũ mỗ cho hắn một sự lựa chọn, để khỏi nói ta ỷ thế hiếp người, ỷ mạnh hiếp yếu.
Ánh mắt lạnh lùng của hắn nhìn Dương Khai:
- Ở lại cùng chúng ta, hoặc để đan dược lại. Tùy ngươi chọn.
- Ha ha ha…
Dương Khai khẽ cười, trợn mắt nhìn Vũ Thừa Nghi, chậm rãi nói:
- Ta chọn vế sau.
Vốn dĩ đã không muốn đi cùng đám người này, lại thêm Vũ Thừa Nghi ngang ngược như vậy càng khiến Dương Khai chán ghét, không thể nào ở lại chịu ức hiếp.
Nhưng trước mắt có bao nhiêu người nhìn mình như vậy, nếu không để lại đan dược mà đi thì những kẻ vừa mở miệng chắc chắn sẽ không đồng ý.
- Đây là do chính ngươi chọn.
Vũ Thừa Nghi nghênh ngang giơ một tay về phía Dương Khai.
Dương Khai lắc đầu cười khinh miệt.
Vũ Thừa Nghi nét mặt biến sắc.
- Ngươi có ý gì?
- Ta chỉ nói để đan dược lại, chứ không nói để lại cho ngươi, đừng có tưởng bở.
Dương Khai cười lạnh, sờ tay lên ngực lấy ra một lọ liệu thương đan ném cho Trần Học Thư, ánh mắt không chuyển, lạnh lùng nói:
- Trần sư huynh, đan dược để ở chỗ huynh.
Trần Học Thư nhận lấy lọ đan, hai đầu lông mày không giấu được vẻ tức giận.
Dương Khai là do y đưa đến đây, mà giờ lại bị bao người ức hiếp như vậy, làm sao y có thể bình tĩnh được.
Hít sâu một hơi, Trần Học Thư nói:
- Dương huynh yên tâm, lọ đan dược này nên đưa ai dùng, trong lòng sư huynh hiểu rõ.
Ngụ ý trong câu nói này là những kẻ vừa đứng về phe Vũ Thừa Nghi đừng hòng mơ tưởng đến lọ liệu thương đan này nữa.
Dương Khai gật gật đầu, chắp tay hướng về phía Trần Học Thư:
- Sau này còn gặp lại, hy vọng có cơ hội tái ngộ.
Dứt lời, hắn liền triển khai thân pháp, lướt đi nhanh như sao băng.
- Sợ là không còn gặp lại nữa đâu.
Vũ Thừa Nghi lạnh lùng hừ một tiếng, thu hồi bàn tay đang giơ ra, sắc mặt xanh mét, cất cao giọng:
- Chư vị, nếu đã nghỉ ngơi ổn thỏa thì chúng ta lên đường thôi. Đám người Thiên Lang kia chắc hẳn lại sắp phát động công kích rồi, nếu không đi ngay, e rằng sẽ không kịp.
Hơn ba mươi người nhanh chóng tập hợp, dưới sự sắp xếp của Vũ Thừa Nghi, thận trọng tiến vào rừng rậm.
Không ai để ý tới một người tụt lại phía sau cùng, lặng lẽ biến mất không một tiếng động. Đợi cho nhóm người đi xa, kẻ đó mới nhắm một hướng đuổi theo.
Hướng đó chính là hướng Dương Khai vừa rời đi.
Dương Khai tuy trước khi đi có bỏ lại một lọ đan dược, nhưng những đệ tử tới đây rèn luyện, trên người sao có thể chỉ có một lọ liệu thương đan? Hơn nữa, trước đó Dương Khai cũng nói mình không cẩn thận rơi vào sơn cốc, ở trong đó hơn nửa năm mới tìm được đường lên. Một khi đã như vậy thì chắc hơn nửa năm nay hắn không hề chiến đấu, mà đã không chiến đấu thì sẽ không bị thương, hẳn là không phải dùng đến liệu thương đan.
Cho nên, trên người hắn bây giờ chắc chắn vẫn còn đan dược.
Người này nhận lệnh của Vũ Thừa Nghi, đi chặn giết Dương Khai, cướp lấy đan dược trên người hắn.
Vũ Thừa Nghi hành sự cẩn trọng, chỉ phái một người đi thì chắc chắn sẽ không thu hút sự chú ý của người khác.