Trong rừng, thân ảnh Dương Khai thoăn thoắt như vượn, không ngừng luồn lách qua các cành cây, thân pháp nhẹ nhàng tựa chim yến. Trong quá trình di chuyển, hắn chỉ để lại chút gió nhẹ lướt qua, ngay cả một chiếc lá cây cũng không hề rung động.
Sắc mặt ngưng trọng, Dương Khai vừa âm thầm cảnh giác bốn phía vừa tính toán bước kế tiếp. Dù có chút mâu thuẫn không vui vẻ với đám người Vũ Thừa Nghi, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến hắn. Mục đích của hắn đã đạt được.
Chẳng qua là hắn không ngờ tin tức mà mình thăm dò được lại nghiêm trọng đến mức này.
Bao năm qua, các đệ tử các phái tiến vào Dị Địa đều là ai nấy tự lập trận địa, dù có liên kết với nhau cũng không thể hợp nhất với quy mô lớn đến thế. Nhưng lúc này đây, chỉ vì sự xuất hiện của vài người Thiên Lang Quốc mà khiến các võ giả Đại Hán liên kết thành một chỉnh thể thống nhất.
Đây là sự việc chưa từng xảy ra, cũng là sự việc đã nâng tầm cuộc chiến lên thành cuộc đọ sức sinh tử giữa thế hệ đệ tử trẻ tuổi của hai quốc gia.
Cuối cùng ai thắng ai bại không phải việc Dương Khai có thể chi phối, nhưng dù gì hắn cũng là võ giả Đại Hán, nói một cách lương tâm, hắn cũng không hy vọng đám người Thiên Lang Quốc có thể ngang ngược lộng hành tại đây.
Nếu như không phải vì hai người của Tu La Môn kia, không phải vì vẻ bệ vệ kiêu ngạo của Vũ Thừa Nghi, có lẽ Dương Khai đã lưu lại cùng Trần Học Thư và những người khác để tận lực góp sức cho lần tranh đấu này.
Hiện tại ở đây cũng không có việc gì, Dương Khai gạt bỏ tạp niệm, thân hình đang bay bổng chợt khựng lại, quay đầu nhìn lại phía sau với thần sắc cổ quái.
Đứng nguyên tại chỗ nghĩ một lát, Dương Khai nở nụ cười lạnh lùng, hạ thân xuống đất, thoắt cái ẩn mình sau một cây đại thụ, nín thở chờ đợi.
Trong giây lát, một bóng người cách đó không xa lướt vút qua. Trong nháy mắt, Dương Khai đã nhìn rõ bộ dạng và cách ăn vận của người này.
Người này lưng đeo trường kiếm, khoác trường bào màu xanh, tuổi chừng đôi mươi, nét mặt lạnh lùng, nhằm hướng mình vừa rời đi mà bay tới.
Dương Khai âm thầm hừ lạnh một tiếng, sát khí lóe lên trong đáy mắt.
Người này chính là võ giả trước đó thu dọn chiến trường, thu thập Huyết Châu. Thanh trường kiếm đeo sau lưng đã nói lên thân phận của gã, đệ tử của Cửu Tinh Kiếm Phái, sư đệ của Vũ Thừa Nghi.
Y không đi cùng đồng đội mà lại đuổi theo hắn đến tận đây, dụng ý đã quá rõ ràng.
Thần sắc Dương Khai lạnh lùng nghiêm nghị. Trước kia hắn không muốn nảy sinh xung đột với Vũ Thừa Nghi cũng chỉ vì sợ làm khó cho Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ. Bây giờ tên đó lại còn phái người theo dõi không tha, vậy thì không còn cách nào nhượng bộ được nữa.
Đất cũng có ba phần hỏa khí, huống hồ Dương Khai vốn không phải kẻ hiền lành.
Phía trước đột nhiên vọng tới tiếng vạt áo phần phật. Đệ tử Cửu Tinh Kiếm Phái vừa đi lại quay trở lại, vội vã chạy đi, hai mắt thăm dò bốn phía, miệng không ngừng lẩm bẩm:
– Kì quái, đi đâu rồi?
Y là cao thủ Chân Nguyên Cảnh, tự nhận thấy tốc độ cao hơn Dương Khai rất nhiều. Cả đoạn đường đuổi theo tung tích Dương Khai bỗng nhiên lại để mất dấu, bất đắc dĩ phải quay lại tìm kiếm, tự nhiên lộ ra sự sốt ruột.
Dương Khai sinh lòng nghi hoặc, thầm nghĩ người này quả thực có chút bản lĩnh. Hắn đã cẩn thận không để lại bất kỳ dấu vết nào trên đường đi, vậy mà vẫn bị gã nhìn ra sơ hở.
Một lúc sau, Tề Kiếm Tinh dừng lại ở chỗ cách Dương Khai khoảng ba mươi trượng, nhíu mày quan sát xung quanh.
Dương Khai cũng không vội vã, cứ ẩn nấp sau cây đại thụ, âm thầm quan sát gã.
Một lúc lâu sau, khóe miệng Tề Kiếm Tinh nở một nụ cười thản nhiên, đưa tay ra sau lưng rút trường kiếm ra khỏi vỏ.
Kiếm vừa ra khỏi vỏ, khí thế của gã tăng lên bội phần, cả người như hóa thành một thanh kiếm sắc bén.
Cao đồ Cửu Tinh Kiếm Phái, quả nhiên có chút môn đạo. Riêng phần khí thế này, không phải Chân Nguyên Cảnh bình thường nào cũng có thể có được.
– Ta biết ngươi đang ở quanh đây.
Tề Kiếm Tinh nhếch miệng cười, nhấc kiếm lên, giọng điệu chắc nịch.
– Tự giác ngoan ngoãn đi ra, ta sẽ không làm khó nhà ngươi.
Dương Khai nhướn mày, hắn không biết Tề Kiếm Tinh đã dùng thủ đoạn gì. Đột nhiên, một luồng kiếm khí vô hình quét qua, cây cối trong phạm vi ba mươi trượng lập tức bị chặt đứt gọn gàng, rầm rầm đổ xuống, tạo thành một vùng đất trống bằng phẳng.
Dương Khai nét mặt hoảng sợ. Cho đến lúc này hắn mới thực sự hiểu được thủ đoạn tàn độc của đệ tử Cửu Tinh Kiếm Phái. Vừa nãy gã còn cố ý nói chuyện, làm ra vẻ huyền bí để kéo dài thời gian, nhưng kỳ thực là đã rắp tâm hại người, âm thầm bố trí.
Từng sợi kiếm khí mỏng manh như tơ đã được bố trí dày đặc xung quanh trong lúc y nói chuyện. Chờ y bố trí sắp xếp đâu đấy rồi sẽ tác động kiếm khí. Chỉ cần hắn còn ẩn nấp ở đây, chắc chắn sẽ không có chỗ nào che giấu được.
May mắn thay, hắn đã kịp thời phát hiện và trốn lên trên, nếu không đã bị luồng kiếm khí này chém trúng thân thể. Trong trạng thái không phòng bị, chắc chắn sẽ bị trọng thương.
Dương Khai trong lòng còn sợ hãi, không dám khinh thường đối thủ. Cửu Tinh Kiếm Phái được xưng là thế lực đệ nhất chỉ sau Trung Đô Bát Đại Gia, quả nhiên không phải là hư danh. Đệ tử tinh anh của môn hạ cũng không thể là hư danh nói chơi.
– Tìm được ngươi rồi.
Tề Kiếm Tinh quay người, cười lạnh lùng nhìn Dương Khai đang từ trên không trung hạ xuống, ánh mắt đầy vẻ trêu ngươi.
Nhưng y cũng lại chưa ra tay mà ung dung nhìn Dương Khai. Đối mặt với một võ giả Ly Hợp Cảnh tầng bảy, Tề Kiếm Tinh đương nhiên không hề sợ hãi. Loại đối thủ cấp bậc này, lại xuất thân từ tông môn nhị đẳng, chỉ cần một kiếm của y là có thể đoạt mạng.
– Thuật ẩn thân của ngươi quả thực có chút tinh diệu.
Tề Kiếm Tinh không keo kiệt nói lời khen ngợi.
– Ngươi học từ ai vậy?
Gã cảm thấy rất hứng thú với thuật ẩn nấp của Dương Khai. Ở chốn nguy hiểm này có được thuật này phòng thân cũng có thêm một con đường sống. Đây cũng chính là lí do y không vội vàng ra tay với Dương Khai.
Dương Khai nhếch miệng cười:
– Có tinh diệu đến mấy cũng vẫn bị ngươi nhìn thấu.
Tề Kiếm Tinh chậm rãi lắc đầu, ánh mắt vừa khâm phục lại vừa xen lẫn lòng tham.
– Ta không nhìn thấy, Kiếm khí của ta phản ứng một cách tự chủ mà thôi. Kỳ thật ta cũng chỉ biết ngươi đang trốn ở quanh đây nhưng không biết rốt cuộc ngươi ở đâu. Một lần mà có thể bức ngươi lộ diện, xem như ta gặp may.
Y từ từ giải thích rồi lại cười âm u lạnh lẽo:
– Ngươi là người thông minh, ta đứng đây rồi ngươi nên biết ý đồ của ta. Hãy giao nộp toàn bộ đan dược trên người, sau đó truyền lại thuật ẩn thân kia cho ta, ta sẽ miễn cho ngươi tội chết.
Dương Khai bình thản:
– Ngươi cho là mình có thể thắng chắc ta sao?
Tề Kiếm Tinh sửng sốt rồi cười ha hả nói:
– Vậy ngươi nghĩ sao?
Chỉ là Ly Hợp Cảnh tầng bảy, ngay cả Chân Nguyên Cảnh cũng chưa đạt tới, chẳng lẽ có thể uy hiếp được mình sao?
Trong chốc lát gã ngưng cười, khẽ gật đầu ngạo mạn nói:
– Cũng được, đánh cho ngươi tàn phế, tự nhiên có thể ép hỏi phương pháp tu luyện.
Khi nói chuyện, trường kiếm trong tay gã khẽ rung.
Một tiếng leng keng nhỏ truyền ra, vài đường kiếm khẽ vẽ lên trước mặt y, sắp xếp như hình quạt. Mũi Kiếm hiện sắc sáng âm u lạnh lẽo, trong mỗi đường kiếm đều ẩn chứa một lực sát thương cực lớn.
– Đi.
Tề Kiếm Tinh lấy kiếm làm danh, kiếm pháp tu luyện được càng thêm phi thường, chỉ phất tay đã lộ rõ vẻ phi phàm. Kiếm khẽ vung lên, những đường kiếm đã bất ngờ tập kích thẳng về phía Dương Khai.
Cảm nhận được những đường kiếm uy hiếp, Dương Khai cấp tốc lui về phía sau, sắc mặt cũng biến đổi.
Quả không hổ danh là đệ tử của nhất đẳng đại tông môn. Tuổi còn trẻ mà đã có thực lực kinh người như vậy.
Chỉ chưa đầy một hơi thở, kiếm quang đã lại tập kích đến trước mặt Dương Khai, trực tiếp xuyên thủng thân ảnh hắn. Tề Kiếm Tinh nhướn mày, dường như không nghĩ sẽ dễ dàng như thế. Y không muốn giết Dương Khai ngay lúc này, mà còn muốn ép hỏi bí kíp thuật ẩn thân kia. Vì vậy, chiêu thức xuất ra vẫn còn lưu lại một đường sống, không phải là sát chiêu mạnh nhất.
Ngay sau đó, Tề Kiếm Tinh mắt sáng rực, trường kiếm lại run rẩy, hướng sang một bên bổ tới.
Lại một đạo kiếm quang tựa cầu vồng xé rách không trung lao tới.
Thân hình Dương Khai vừa hiện ra, đối phương đã lại tiếp tục công kích. Một lần nữa không thể không triển khai bộ pháp tự sáng tạo, khó khăn tránh né.
– Được, được.
Tề Kiếm Tinh nét mặt phấn chấn, luôn miệng khen. Đã xuất hai chiêu nhưng không tiếp tục ra tay mà lại hưng phấn nhìn Dương Khai:
– Thân pháp của ngươi quả thực không tồi. Ly Hợp Cảnh tầng bảy mà có được tốc độ như vậy. Nếu ta luyện thành, chắc chắn sẽ như hổ thêm cánh. Lát nữa ngươi nhất định phải giao nó cho ta.
Dương Khai thở ra một hơi, đứng vững gót chân, nghe vậy liền cười nói:
– Ngươi đã muốn thuật ẩn thân và thân pháp của ta như vậy, chẳng bằng chúng ta trao đổi, ngươi thấy sao?
– Trao đổi gì?
Tề Kiếm Tinh nhíu mày.
– Ngươi giao cho ta vài bộ kiếm kỹ của Cửu Tinh Kiếm Phái, ta sẽ giao những thứ ngươi muốn. Thế nào?
– Ngươi muốn học kiếm?
Tề Kiếm Tinh nhìn Dương Khai vẻ kì lạ, đánh giá một chút, phát hiện trên người hắn không đeo trường kiếm.
Không có vũ khí thì học kiếm làm gì?
– Đúng, mọi người đều có thứ mình cần, cũng không mất mát gì.
Dương Khai gật gật đầu. Hiện tại dù trên tay hắn không có kiếm, nhưng trong cơ thể đã có một thanh Tu La Kiếm. Luận về kiếm kỹ tinh diệu và sát thương, Cửu Tinh Kiếm Phái hoàn toàn xứng đáng đứng đầu. Ngay cả thế lực siêu nhiên Trung Đô Bát Đại Gia cũng không thể phủ nhận điều này.
– Trò cười. Kiếm kỹ Cửu Tinh Kiếm Phái của ta sao có thể truyền ra ngoài?
Tề Kiếm Tinh cười lạnh một tiếng, khinh miệt nói:
– Huống hồ, thực lực của ngươi kém hơn ta, lấy mạng ngươi quá dễ dàng, không việc gì phải giao dịch với ngươi.
Dương Khai cười lớn, ngạo khí và tà tính trong người bị kích phát, bèn nghiến răng nói:
– Ta vẫn câu nói cũ, ngươi tưởng rằng ngươi có thể thắng chắc ta sao?
– Chẳng qua chỉ là thân pháp tinh diệu, lát nữa ta đoạt được sẽ nói rõ với ngươi.
Tề Kiếm Tinh hừ lạnh một tiếng, không động dụng kiếm khí nữa. Y biết kiếm khí không có tác dụng đối với Dương Khai. Trong khi nói chuyện kiếm quang đảo qua, hướng thẳng Dương Khai mà lao tới.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀