Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 250: CHƯƠNG 250: TA LÀ VÕ GIẢ ĐẠI HÁN!

Tiếng chém giết vang vọng trời xanh, mười bảy mười tám người hình thành một vòng tròn lớn, giao phó việc phòng ngự phía sau lưng cho những người bên cạnh. Giờ khắc này, tinh anh của hơn mười tông môn đang liên kết thành một khối vững chắc.

Thỉnh thoảng lại có con yêu thú bị chém chết gục xuống, đám võ giả vẫn ung dung vận chuyển chân nguyên.

Mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa, kích thích thú tính của đám yêu thú, khiến chúng gần như phát điên, hung hãn xông lên. Cả đám người có thể thoải mái đối phó được năm mươi con yêu thú, nhưng hai người Tử Mạch và Dương Khai tới cũng kéo theo năm mươi con yêu thú khác sang, nhất thời, khiến cho áp lực tăng mạnh.

Hét thảm một tiếng, một võ giả suýt nữa thì bị một con yêu thú cấp năm đâm xuyên ngực, máu tươi chảy đầm đìa, dù chưa chết cũng đã bị trọng thương.

Gã cũng khá thông minh, bật người thối lui lại đằng sau, rút vào trung tâm vòng vây, những người xung quanh cũng lập tức lấp đầy khoảng trống.

- Có thể khống chế yêu thú không?

Trong lúc cấp bách, Dương Khai hỏi Tử Mạch một tiếng.

- Đang cố gắng, nhưng rất khó khống chế!

Tử Mạch cắn răng, vừa thi triển sát chiêu, vừa thả ra Khống Hồn Tràng của bản thân, nhưng đám yêu thú này đều đang di động, Khống Hồn Tràng không thể phát huy uy lực.

Trong khoảng một nén nhang, Tử Mạch mới khống chế được khoảng năm con yêu thú, hơn nữa sau khi những con yêu thú này bị khống chế cũng liền nhanh chóng bị những con yêu thú khác đánh chết.

Thời gian trôi qua, chân nguyên bị tiêu hao, mấy người đã bị thương, tình thế dần dần trở nên nguy hiểm.

- Làm sao bây giờ?

Tử Mạch trán đẫm mồ hôi, trải qua thời gian dài như vậy mà mới chỉ đánh chết được ba mươi con yêu thú, hơn nữa phần lớn đều chỉ là yêu thú cấp bốn, đám yêu thú cấp năm còn sống sót mới thực sự uy hiếp tính mạng của tất cả mọi người.

Dương Khai cắn răng khổ sở chống đỡ. Phía hắn không hề sợ bị đột phá, dùng toàn bộ thực lực bản thân khiến không một con yêu thú nào có thể tiếp cận.

Văn Ngôn trầm tư một lát, lúc này mới hô:

- Tất cả mọi người nhớ giữ lại một chút chân nguyên, nếu thật sự không được liền ngự không phi hành! Nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được một người riêng lẻ đi trước.

Hàn Tiểu Thất cất giọng nói:

- Ngươi ra hiệu là được, chúng ta nghe hiệu lệnh của ngươi!

Dạ Hàm có chút lo lắng nói:

- Ngươi làm sao được chứ? Ngươi chẳng qua mới chỉ là Ly Hợp Cảnh.

Tất cả mọi người đều có thể bay được, chỉ riêng một mình Dương Khai không bay được. Một khi tới lúc đó, chắc chắn hắn sẽ bị đám yêu thú xé nát.

- Ta mang hắn đi!

Tử Mạch thần sắc lạnh như băng nói.

Không ít người kinh ngạc nhìn sang nàng.

Nhưng đó cũng không phải là kế sách vẹn toàn, võ giả Chân Nguyên Cảnh tuy rằng có thể ngự không, nhưng tốc độ không quá nhanh, hơn nữa lại tiêu hao quá nhiều chân nguyên, nếu bị đám yêu thú truy kích thì càng lâm vào hiểm cảnh lớn hơn.

Cuộc chiến đấu gay cấn vẫn tiếp tục, liên tiếp có người bị thương lui vào bên trong vòng tròn đó. Mọi người cùng thu hẹp phòng tuyến, đồng thời, vô số yêu thú cũng đã ngã xuống.

Một lát sau, giống như hồi quang phản chiếu, đám yêu thú đột nhiên tấn công dữ dội rất nhiều, trong lúc nhất thời làm mọi người phải luống cuống tay chân, vô cùng mệt mỏi.

Thần sắc Dương Khai trầm tĩnh, vừa quan sát thế cục vừa cân nhắc trong lòng, suy xét thời cơ rút lui thích hợp nhất.

Đang suy nghĩ thì đột nhiên mấy con yêu thú dường như không muốn sống đánh úp lại, hai người Tử Mạch và Lãnh San đồng tâm hiệp lực mới có thể ngăn chặn chúng. Đang chiến đấu hăng say, chợt có hai con yêu thú cấp năm phóng qua đàn thú, phi lên không trung, nhắm ngay vào hai nàng. Hàm răng nanh lóe lên hàn quang âm u.

Hai nàng chợt lạnh cả người.

Các nàng giờ đã luống cuống tay chân, trứng chọi đá, làm gì còn thừa lực đi đối phó với yêu thú cấp năm chứ?

Trông cậy vào người khác? Điều này lại càng không cần phải nghĩ, trước mặt mọi người đều có kẻ thù, ngay cả Dương Khai cũng thế! Một khi hai con yêu thú cấp năm này vồ tới, chỉ sợ hai nàng không chết cũng bị trọng thương.

Đúng vào lúc đang hoảng sợ, Dương Khai lại không chú ý đến yêu thú trước mặt mình, để mặc nó xông vào cắn xé, thần sắc trở nên vô cùng ngưng trọng, hai lông mày nhíu chặt, nguyên khí hung mãnh trào dâng.

Tay trái Bạch Hổ Ấn, tay phải là Thần Ngưu Ấn, song ấn giao hòa!

Một đạo ánh sáng âm u lóe ra.

Nô Thú Ấn! Đánh thẳng vào một con yêu thú.

Chợt, con yêu thú cấp năm này nhe răng trợn mắt, cắn xé đám yêu thú xung quanh. Trong nháy mắt, hai con yêu thú lại đánh giết lẫn nhau, vô hình hóa giải nguy cơ cho Tử Mạch và Lãnh San.

Trong lòng còn sợ hãi nhìn về phía Dương Khai, trong mắt hai người đều hiện lên tia cảm kích.

Bất kể là ai trong hai nàng, trước đó ý nghĩ muốn lấy mạng Dương Khai, trời xui đất khiến lại bị Dương Khai ám toán, thành ra bị hắn khống chế.

Mà mấy ngày nay ở chung, bất kể là Tử Mạch hay Lãnh San, tuy rằng vẻ ngoài nhu thuận, nhưng trong lòng lại luôn tìm cách xử lý Dương Khai.

Ý nghĩ này chưa từng biến mất khỏi đầu hai nàng, mặc dù giờ phút này cũng là như thế.

Nhưng không thể không phủ nhận, Dương Khai không để ý an nguy của bản thân cứu các nàng vẫn khiến cho hai nàng xúc động. So với đồng môn của hai nàng, tên đã khống chế hai nàng, nhiều lần tra tấn hai nàng, thậm chí còn không thèm thương hương tiếc ngọc, lại dường như đáng tin hơn.

- Con mẹ nó!

Dương Khai giận dữ chửi, vừa rồi mới trì hoãn một khoảnh khắc mà hắn đã bị đám yêu thú xé rách một mảng thịt, tuy rằng không bị thương nặng, nhưng máu chảy ròng ròng. Hắn lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, nguyên khí cuồng bạo, hung mãnh xuất chiêu, mà từng chiêu đều là liều mạng.

Rút dây động rừng, hai con yêu thú đánh lén trên không thất bại, toàn bộ đám yêu thú còn lại hình như cũng bớt hung hãn đi, tiến công một trận rồi bỏ trốn.

Khoảng thời gian chỉ nửa chén trà, toàn bộ yêu thú đều chạy sạch sẽ, con nào không kịp chạy trốn thì đều bị đánh chết.

Mọi người đứng nguyên tại chỗ, từng ngụm thở dốc, toàn thân máu tươi đầm đìa, mệt mỏi không chống đỡ nổi. Nhìn xác đám yêu thú đầy đất đều có cảm giác như vừa thoát khỏi cửa tử.

Cũng không biết là ai đột nhiên mỉm cười, dường như đã ném một hòn đá xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên một làn sóng kích động mọi người.

Tiếng cười to liên tiếp không ngừng vang lên, mà ngay cả đám nữ tử cũng hé miệng cười.

Sống! Sống rồi! Tuy rằng gian khổ, tuy rằng không thể tin nổi, nhưng mọi người quả thật là sống rồi! Vốn tưởng rằng mọi người đều đã phải phơi thây nơi đây, nhưng hiện tại lại không một ai ngã xuống!

Mà toàn bộ điều này đều nhờ công của Dương Khai!

Nếu không phải hắn bất ngờ khống chế rồi giết chết hai con yêu thú tập kích Tử Mạch và Lãnh San, có lẽ tất cả đã phải bỏ mạng.

- Ta nợ ngươi một mạng!

Một đệ tử Vấn Tâm Cung quay người thành kính nói.

Dương Khai mỉm cười gật đầu.

- Chúng ta đều nợ ngươi một mạng!

Hàn Tiểu Thất khẽ cười.

Đại chiến qua đi, mọi người đều không để ý hình tượng, ngồi xuống nghỉ ngơi. Một trận chiến này phải có tới tám phần trong số họ bị thương, chỉ có mấy người là không bị sao hết.

Những vết thương đó cũng không phải là những vết thương trí mạng, chỉ cần điều dưỡng thật tốt, nhiều lắm thì nửa tháng là có thể khôi phục rồi.

Dương Khai không hề keo kiệt, lấy một lọ Trị Thương Đan từ trong Túi Càn Khôn ra chia cho mọi người dùng, càng khiến đám người đó cảm kích không ngớt.

Vui mừng qua đi, một mảnh mây đen lại bao phủ.

Loại ưu sầu này bắt nguồn từ hai tên võ giả.

Diêu Khê trước khi chết đã lệnh cho nàng khống chế đám võ giả giết Dương Khai và Tử Mạch, nhưng lại có người không tuân lệnh. Giận dữ, Diêu Khê bắt đầu trừng phạt, ý đồ bức bách những người này phải phục tùng.

Trừng phạt này bắt đầu từ hai tên võ giả đó.

Một tên là sư huynh của Tả Phương, một tên là sư đệ của Tất Tu Minh, cũng là một trong những kẻ trước đó đã châm chọc Dương Khai.

Mọi người vây quanh hai người này, sắc mặt đều trở nên khó coi.

- Sao đây?

Dương Khai chen vào giữa đám người, mở miệng nói.

Thần sắc Tả Phương ảm đạm, cười khổ một tiếng:

- Đan điền của sư huynh bị trùng phá hủy.

Sắc mặt Dương Khai khẽ biến, chần chừ nói:

- Vậy thì tu vi của hắn...

Tả Phương chậm rãi lắc đầu.

Đan điền bị phá, nguyên khí toàn thân tan hết, dù không cần lo lắng tính mạng nhưng từ nay về sau cũng chỉ là một người bình thường, vĩnh viễn không thể tu luyện nữa, trừ khi có linh dược có thể tu bổ đan điền.

Nhưng loại đan dược này cũng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, biết tìm ở đâu đây?

Lệ Tâm Viễn chính là tinh anh của Vấn Tâm Cung, có thể đi vào được đây, đương nhiên tư chất cùng thực lực của hắn cũng không kém, vậy mà lại vì mấy con trùng nho nhỏ lại khiến hắn không có cách nào tiếp tục tu luyện.

Vẻ mặt Lệ Tâm Viễn giờ phút này gần như thất sắc, hồn phi phách tán, gần như không thể chấp nhận sự thật.

So với vẻ mặt trầm mặc của hắn, dường như có kẻ cuồng loạn hơn.

Đó chính là sư đệ của Tất Tu Minh, trước đó có nhiều lần cùng Tất Tu Minh phỉ báng, trào phúng Dương Khai, cũng không biết có phải là ác giả ác báo hay không, lúc Diêu Khê trừng phạt cũng lôi cả hắn vào.

Tên này gắt gao túm lấy Tất Tu Minh, nước mắt lưng tròng, khóc không thành lời:

- Sư huynh, ta còn có thể tu luyện, đan điền của ta chưa bị phá hủy, đúng không?

Tất Tu Minh vẻ mặt âm lãnh, môi run run mấy cái, lại không biết dùng lời nào an ủi.

Cả đám người đều im lặng, tuy rằng trước đó mọi người cũng không vui vẻ gì với hắn, thái độ của hắn với Dương Khai cũng ác liệt, nhưng dù thế nào, hắn cũng là võ giả của Đại Hán.

- Sư huynh, ngươi nói cho ta biết, ta bị phế rồi đúng không?

Kẻ đó đỏ mặt tía tai gầm lên.

Tất Tu Minh vất vả gật đầu.

- Không thể nào!

Sắc mặt tên này trở nên dữ tợn:

- Không thể nào, chỉ là trùng, sao lại có thể phá hủy đan điền của ta? Ta thiên tư xuất chúng, nhập tông tu luyện mười năm liền đã đạt tới Chân Nguyên Cảnh tam tầng, ta sẽ trở thành cao thủ Thần Du Cảnh, ta sẽ trở thành cường giả đứng đầu thiên hạ, ta... Đang gào thét, hắn dường như nhớ ra điều gì, đột nhiên đưa mắt nhìn sang Tử Mạch:

- Đúng rồi, nàng ta là võ giả Thiên Lang, nàng ta nhất định có biện pháp cứu vãn!

Nghe vậy, ánh mắt mọi người đều sáng lên, ngay cả Lệ Tâm Viễn đều không tự chủ nhìn Tử Mạch với ánh mắt đầy chờ mong và khẩn trương.

Tử Mạch thần sắc bình thản, chậm rãi lắc đầu:

- Ta không có cách nào!

Ánh mắt nóng bỏng lại ảm đạm xuống, sư đệ của Tất Tu Minh không ngừng rít gào:

- Tiện nhân, ngươi là người Thiên Lang, trùng này chính là các ngươi mang tới, sao lại không biết chứ? Ngươi nhất định là biết nhưng không muốn cứu.

Khuôn mặt Tử Mạch phát lạnh, đằng đằng sát khí nhìn hắn.

Thần sắc Dương Khai cũng trở nên lạnh lẽo.

Phát hiện không khí không đúng, Trần Học Thư mở miệng nói:

- Ngươi đừng nói vậy, mặc dù họ mang trùng tới nhưng người hạ thủ với ngươi cũng không phải cô nương này. Huống chi, ngươi đây chính là đan điền hư hao, ai có thể vãn hồi chứ?

Tên kia ha ha cười lạnh:

- Sao chứ? Trước đó ả cũng công kích chúng ta, hiện tại ngươi lại đi nói đỡ cho ả? Mở to con mắt chó của ngươi ra mà nhìn, đó là tiện nhân Thiên Lang, ta mới là võ giả Đại Hán!!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!