Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 251: CHƯƠNG 251: ĐỂ TA CHƠI VỚI NGƯƠI!

Người này rõ ràng vì chuyện đó mà đầu óc choáng váng, ngôn từ có phần không lựa chọn, khiến nhiều người nghe hắn nói vậy đều nhíu mày.

- Miệng lưỡi sạch sẽ chút đi!

Thư Tiểu Ngữ tiến lên một bước, khẽ cất lời. Trong lòng nàng vốn rất đồng cảm với hoàn cảnh của người này, nhưng khi thấy hắn bất phân tốt xấu, thậm chí còn mắng cả sư huynh mình, khoảnh khắc đó, lòng đồng cảm lập tức tan thành mây khói.

Trần Học Thư kéo nàng lại, rồi chậm rãi lắc đầu nhìn nàng.

Trần Học Thư tính tình ôn hòa, biết người này chịu đả kích lớn nên cũng không muốn so đo với hắn.

Nào ngờ hắn lại được đằng chân lân đằng đầu, nhìn chằm chằm Tử Mạch quát mắng:

- Tiện nhân! Nếu ngươi không nghĩ ra cách phục hồi đan điền cho ta, ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!

Tử Mạch vốn không phải nữ tử có tính khí hiền lành gì. Mấy ngày nay bị người khác khống chế, không thể làm chủ sinh mạng mình, mang hận Dương Khai, sau đó lại bị đồng môn ngầm hãm hại. Vốn định nén giận trong lòng, nhưng giờ phút này thấy hắn uy hiếp mình như vậy, nàng cũng nổi giận, cười nhạt nói:

- Chỉ dựa vào ngươi? Khoan nói ta không biết cách cứu, cho dù có biết ta cũng không cứu ngươi!

Đây vốn dĩ chỉ là câu nói bừa, nào ngờ tên đó nghe xong lại mừng rỡ, hắn nắm lấy cánh tay Tất Tu Minh, phấn chấn nói:

- Sư huynh, huynh nghe thấy chưa? Nàng ta quả nhiên có cách! Mau, hãy bắt nàng ta lại để cứu đệ! Đệ không muốn trở thành kẻ tàn phế!

Sắc mặt Tất Tu Minh âm tình bất định, mãi lát sau mới từ từ gật đầu, an ủi nói:

- Được, nếu nàng ta dám không cứu đệ, ta sẽ phế bỏ tu vi của nàng, bắt nàng làm tỳ nữ để đệ sai khiến, hầu hạ đệ cả đời!

Dứt lời, hắn từ từ đứng dậy, xoay người, vẻ mặt âm trầm nhìn Tử Mạch.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tử Mạch hiện lên vẻ sát khí, nàng lạnh lùng quay đầu nhìn sang.

- Làm cái gì vậy?

Trần Học Thư đứng ra hòa giải:

- Tất Tu Minh, ngươi nên biết vừa rồi vị cô nương này chỉ là nói nhảm mà thôi. Hơn nữa, nàng ấy cũng coi như từng cứu mạng chúng ta. Nếu không phải nàng ấy liên thủ với Dương Khai diễn một vở kịch hay, thì giờ này chúng ta vẫn bị Diêu Hà, Diêu Khê khống chế. Ngươi không nhớ ân báo đáp thì thôi, chẳng lẽ lại muốn ra tay với nàng ấy?

- Cứu mạng chúng ta?

Tất Tu Minh cười nhạt:

- Nếu không phải trước đó nàng ta cùng với tên tặc tử Thiên Lang kia công kích, thì chúng ta sao có thể rơi vào cảnh khốn cùng của người khác? Nàng ta cứu chúng ta chỉ là cách để bảo vệ mình! Nàng ta chỉ cứu bản thân mình mà thôi. Trần Học Thư, ta biết ngươi tính tình ôn hòa, nhưng chuyện này ngươi đừng xen vào nữa!

Trần Học Thư nhíu mày. Tuy hắn không thích Tất Tu Minh, nhưng hắn không thể phủ nhận những lời Tất Tu Minh nói đều là sự thật!

Tử Mạch trước đó đã từng dẫn bọn yêu thú đến tấn công những người ở đây, khiến bọn họ bị Diêu Hà, Diêu Khê khống chế, Tử Mạch cũng có trách nhiệm rất lớn. Vừa rồi cùng với Dương Khai giết Diêu Hà, Diêu Khê, Tử Mạch cũng chỉ muốn tự bảo vệ mình chứ không hề có ý nghĩ cứu ai.

Chính vì biết lời Tất Tu Minh nói là sự thật nên Trần Học Thư mới thấy có chút khó xử. Một mặt hắn cũng không thích Tử Mạch. Mặt khác, hắn biết Tử Mạch cùng đến với Dương Khai, hai người nhất định có giao hảo, giúp ai cũng không được.

Trần Học Thư còn phải e dè như vậy, thì những người khác chẳng lẽ lại không như vậy? Bất luận là bốn thiếu nữ của Vạn Hoa Cung hay tỷ đệ Dạ Thanh Ti và Chu Bá Sư đều im lặng không nói, lựa chọn không giúp ai mà chỉ lặng lẽ quan sát tình thế.

Bởi vì không ai trong số họ biết rõ rốt cuộc Dương Khai và Tử Mạch có quan hệ gì.

Nhìn thấy vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình, Dương Khai cười nhạt một tiếng, mắt nhìn chằm chằm Tất Tu Minh, nói:

- Ngươi muốn phế bỏ tu vi của nàng ta, lại muốn nàng ta làm tỳ nữ cho sư đệ ngươi?

Có người muốn thăm dò Tử Mạch, hắn đương nhiên không thể đứng ngoài cuộc, vì dù thế nào thì hiện giờ Tử Mạch cũng đang chịu sự khống chế của hắn.

- Nếu như nàng ta không thể khiến sư đệ ta khôi phục như ban đầu, thì đây chính là số kiếp của nàng ta!

Vẻ mặt Tất Tu Minh có vẻ lo lắng.

- Sư đệ ngươi e rằng không có phúc phận đó! Dương Khai lãnh đạm cười:

- Nàng ta đã là tỳ nữ của ta rồi!

Ngực Tử Mạch đập phập phồng! Nàng không dễ gì phản bác, bởi lẽ, được xưng là tỳ nữ của Dương Khai cũng đã là một sự cất nhắc đối với nàng rồi. Sống chết đều nằm trong tay Dương Khai, nàng còn có thể nói gì được?

Tuy rằng nghiến răng nghiến lợi, nhưng Tử Mạch lại cảm thấy nam nhân đáng ghét này làm cho người ta không thể hận nổi, vì lúc này hắn lại đang vì mình mà đứng ra.

Những người khác nghe thấy vậy thì lấy làm ngạc nhiên, bởi họ thấy Tử Mạch không chút phản bác. Ai nấy đều trừng mắt nhìn Tử Mạch, rồi lại nhìn Dương Khai với ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ.

Những người này rơi vào tay Diêu Hà, Diêu Khê thì chịu nhục mà sống, chịu hết mọi đọa đày, còn Dương Khai và Tử Mạch thì lại ngược lại. Chuyện này là thế nào? Hắn sao có thể làm được vậy?

Trên khuôn mặt Lãnh San hiện lên vẻ mặt không tự nhiên.

Nghiêm chỉnh mà nói, thì địa vị của nàng ta cũng chỉ như Tử Mạch mà thôi.

- Tỳ nữ của ta thì sống chết phải do ta quyết định, ngươi vẫn chưa có tư cách.

Dương Khai nhìn Tất Tu Minh, trong lòng đã thấy khó chịu, lúc này đúng lúc có thể phát tiết.

- Ha ha!

Tất Tu Minh cười nhạt, khinh bỉ nhìn Dương Khai, nói:

- Xem ra ngươi đã bị con yêu nữ của Thiên Lang mê hoặc, làm cho thần hồn điên đảo, không còn biết nên đứng về phía nào rồi. Ngươi nói đỡ cho nàng ta như vậy, chẳng lẽ đã trở thành kẻ dưới váy của ả? Cũng phải, người đàn bà này nhìn cũng biết là yêu nữ hồ ly, ai cũng có thể làm chồng, để cho ngươi chơi đùa vài lần thì cũng không có gì để mất.

Tất cả những nữ nhân đều nhíu mày, tên Tất Tu Minh này nói quá lộ liễu, quá khó nghe, ai nghe cũng không thể chấp nhận được.

Tử Mạch tức đến mức hoa dung thất sắc, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy. Mặc dù nhìn nàng đúng là có vẻ phóng đãng, lời lẽ hành động cũng dễ khiến người ta có cảm giác sai lầm đó, nhưng chỉ có những người hiểu nàng mới biết nàng vẫn là một thiếu nữ không thể giả được.

- Ngươi tránh ra, ta phải giết chết hắn!

Tử Mạch cắn chặt răng, thù hằn nhìn chằm chằm Tất Tu Minh, sắc mặt nàng lạnh lẽo như băng.

Bị người ta sỉ nhục đến mức này, thì không thể nào hòa hoãn được rồi.

- Ngươi không thể ra tay!

Dương Khai lạnh lùng nhìn nàng. Dù sao nàng cũng là người của Thiên Lang. Cho dù thực lực có cao hơn Tất Tu Minh, cũng có thể thắng được hắn, nhưng một khi ra tay với Tất Tu Minh, thì những người của Đại Hán này cũng không thể đứng nhìn không quản, đến lúc đó sự việc sẽ khó giải quyết.

- Ta không quan tâm, ta muốn hắn chết!

Tử Mạch có chút phát cuồng, chân nguyên trong cơ thể cuồng bạo bất an.

- Cút sang một bên!

Dương Khai quát gầm lên.

Tử Mạch đần mặt ra, cơn thịnh nộ bất giác giảm xuống nhiều. Nàng là người thông minh lanh lợi, đương nhiên biết rõ Dương Khai đang lo lắng điều gì. Lãnh San quan sát lời lẽ, sắc mặt rồi nhanh chóng xông lên kéo Tử Mạch. Hai người bọn họ đều đã từng chịu nỗi thống khổ thần hồn bị giày vò, và cũng biết rõ tính khí Dương Khai. Nếu như phật ý hắn, e rằng sẽ lại phải chịu thêm một lần giày vò nữa.

Tất Tu Minh sắc mặt âm lãnh nhìn chằm chằm Tử Mạch, vẻ mặt chuẩn bị hành động.

- Sư huynh, không thể bỏ qua nàng ta!

Sư đệ của Tất Tu Minh từ bên kia lại gào ầm lên.

Trong mắt Tất Tu Minh hiện lên vẻ dứt khoát. Hắn khẽ gật đầu, đang định xông về phía Tử Mạch thì Dương Khai đã đứng chắn trước mặt hắn.

- Để ta chơi với ngươi!

Dương Khai sắc mặt lạnh nhạt nhìn hắn.

Tất Tu Minh cau mày, vẻ mặt đầy căm ghét:

- Chỉ vì con tiện nhân của Thiên Lang mà ngươi lại muốn đối đầu với ta sao?

- Ta nói rồi, nàng ta là tỳ nữ của ta, sống chết chỉ có thể do ta quyết định.

- Ngươi không phải đối thủ của ta, ta không muốn giết ngươi.

Tất Tu Minh vẻ mặt như không thể kiên nhẫn thêm nữa.

- Không đánh làm sao biết được?

Dương Khai thân hình vững như bàn thạch, bất động.

Tất Tu Minh quan sát kỹ Dương Khai. Mãi lát sau, hắn mới vẻ khinh bỉ gật đầu:

- Được, nếu như ngươi muốn tìm đến cái chết thì cũng không thể trách ta được. Ta giết ngươi trước, sau đó mới tính đến con yêu nữ kia!

Trong lúc đang nói, Tất Tu Minh hung hãn đánh đến Dương Khai một chưởng. Chân nguyên thôi động, chưởng phong gào thét.

Một tiếng kinh hô vang lên, mọi người đều không ngờ Tất Tu Minh nói ra tay là liền ra tay! Hắn lại là một người luyện võ Chân Nguyên Cảnh tầng thứ tư. Còn Dương Khai thì chỉ có Ly Hợp Cảnh tầng thứ tám mà thôi. Sát chiêu này mà đánh ra, Dương Khai đâu còn đường sống?

Hắn lại không chút nghĩ đến việc vừa rồi Dương Khai đã cứu mạng mình nữa sao? Người này nghiễm nhiên đã tức đến váng đầu, căn bản không còn chút đạo nghĩa gì nữa.

- Thủ hạ lưu tình!

Hàn Tiểu Thất kêu lên.

Dạ Thanh Ti bọc lấy một mảnh huyết quang, xông đến.

Hai người Tử Mạch và Lãnh San không khỏi há hốc miệng, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

Trong điện quang hỏa thạch, Dương Khai ngẩng đầu xuất một chưởng, đối chọi một kích với Tất Tu Minh.

Nguyên Khí va chạm, năng lượng thiên địa tùy ý bùng phát.

Đạp đạp đạp đạp... Tất Tu Minh không tự chủ được lùi về sau mười mấy bước, khó khăn lắm mới đứng vững lại. Còn Dương Khai thì vẫn bất động như bàn thạch.

Dạ Thanh Ti vừa xông đến thì dừng lại, huyết quang trên người như ẩn như hiện, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Ánh mắt Tử Mạch và Lãnh San thì càng đầy kinh ngạc, vẻ mặt như không thể tin nổi.

Đôi mắt Chu Bá to như cột điện lúc này híp lại, khuôn mặt như dao gọt co quắp mấy cái.

Hai người Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ há hốc miệng thành hình tròn, sư huynh muội cùng lúc cảm giác như trong đầu có chút thiếu dưỡng khí.

Mọi người phản ứng không giống nhau, nhưng đều thấy chấn động vì Dương Khai có thể đẩy lui Tất Tu Minh chỉ với một chưởng.

Ly Hợp Cảnh tầng thứ tám. Chân Nguyên Cảnh tầng thứ tư...

Chênh nhau năm tiểu cảnh giới tạm thời không nói đến, nhưng ở giữa lại cách nhau một cảnh giới lớn, tựa như đường phân thủy vậy!

Trước khi đạt đến Chân Nguyên Cảnh, nguyên khí trong cơ thể người luyện võ là nguyên khí. Nhưng sau Chân Nguyên Cảnh, trong cơ thể người luyện võ lại là chân nguyên!

Hai người căn bản không ở trong cùng một cấp bậc. Từ trước đến giờ, chưa có một người luyện võ Ly Hợp Cảnh nào lại có thể trong cảnh giới này đánh lui được cao thủ Chân Nguyên Cảnh, ngoại trừ ít ỏi những Thiên Chi Kiêu Tử.

Vậy mà hiện giờ, cảnh tượng chấn động này lại thiết thực rõ ràng xảy ra trước mắt.

Tất Tu Minh cũng vô cùng hoảng sợ nhìn Dương Khai, tay trái nắm lấy tay phải, ra sức thôi động chân nguyên để hóa giải Chân Dương Nguyên Khí đang xâm nhập vào cơ thể. Bàn tay phải hắn đỏ ửng như hỏa thiêu, hơn nữa màu đỏ ửng này lại lan ra khắp cánh tay hắn với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

- Nguyên khí của ngươi...

Tất Tu Minh giọng run lên:

- Sao có thể tinh thuần đến vậy?

Dương Khai cười nhạt, bộ pháp triển khai, tạo thành một đạo tàn ảnh, trong khoảnh khắc đã lấn đến trước mặt Tất Tu Minh, bàn tay to lớn như che phủ cả bầu trời, chụp thẳng xuống đầu hắn.

Tất Tu Minh kinh hãi kêu lên một tiếng, sau đó vội vàng giơ lên hai chưởng để ứng phó.

Bát Vân Chưởng! Chưởng phong có thể đẩy mây mù ra, đây là võ kỹ Địa Cấp Thượng Phẩm, uy lực bất phàm!

Dương Khai đơn chưởng đón lấy, "Ba!", một tiếng giòn vang truyền ra. Thân hình Tất Tu Minh lập tức hạ thấp xuống một đoạn. Dương Khai cũng bị chấn động đến hơi lảo đảo, nhưng bước chân vẫn đứng vững, dồn khí vào đan điền, một quyền xuất ra.

Tất Tu Minh căn bản không thể phòng ngự được những đợt tấn công hung mãnh liên tiếp không ngừng đó. Quyền này đánh ầm thẳng vào lồng ngực hắn.

Viêm Dương Tam Điệp Bạo!

Một tháng trước đó, trong đại chiến giữa Dương Khai và Tề Kiếm Tinh, Viêm Dương Tam Điệp Bạo đã bị Tề Kiếm Tinh ở Chân Nguyên Cảnh hoàn mỹ phá giải, và vẫn chưa thể làm hắn bị thương. Nhưng lúc này, Tất Tu Minh ở Chân Nguyên Cảnh tầng thứ tư lại không có bản lĩnh này.

Thứ nhất, nguyên khí của Dương Khai tinh thuần hơn nhiều so với một tháng trước đó, đây tất cả đều là công lao của Lưu Viêm Dịch.

Thứ hai, Cửu Tinh Kiếm Phái mà Tề Kiếm Tinh xuất thân là một tông môn nhất đẳng, còn sư môn của Tất Tu Minh chỉ là nhị đẳng, nội tình hai bên khác biệt một trời một vực.

Viêm Dương Tam Điệp Bạo ầm ầm nổ tung trong cơ thể Tất Tu Minh. Hắn kêu thảm lên một tiếng, sắc mặt tái đi, sau đó không tự chủ được mà phun ra một ngụm máu!

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!