Nếu đã quyết định ra tay với Tất Tu Minh, Dương Khai đương nhiên không có ý định buông tha.
Vừa rồi hắn còn cứu mạng kẻ này, y đã không tri ân báo đáp thì thôi, đằng này lại còn ngầm hạ sát thủ với mình. Loại người như thế, nếu giữ lại nhất định sẽ trở thành hậu hoạn. Hơn nữa, trước đó Tất Tu Minh còn hết lần này đến lần khác chế giễu, phỉ báng Dương Khai, điều này càng làm tăng thêm sát ý trong lòng hắn!
Dương Khai vốn không phải là kẻ thiện nam tín nữ, bị người khác đè đầu cưỡi cổ thì làm sao có thể nhẫn nhịn được.
Bị tổn thất nặng nề bất ngờ, Tất Tu Minh không dám kiêu ngạo nữa. Y trừng cặp mắt vừa sợ hãi vừa oán hận nhìn Dương Khai, đang định thi triển toàn lực thì thấy Dương Khai giơ song chưởng lên, Nguyên Khí trên đó cuồn cuộn bộc phát.
Thú Hồn Kỹ!
Hai tiếng gầm rống dữ dội truyền ra, Cự Hổ và Ngưu Thần như bị thiêu đốt, mạnh mẽ lao ra, cùng với Dương Khai tạo thành thế chân vạc vây hãm Tất Tu Minh.
Tâm thần chấn động, Tất Tu Minh vô cùng hoảng sợ, y gắng hết sức ứng phó nhưng lại không còn chút sức đánh trả nào.
Hai con Thú Hồn cùng Dương Khai liên tục truy sát, chỉ trong chốc lát đã xuyên thủng một lỗ lớn trước ngực Tất Tu Minh.
Máu tươi văng tung tóe, Tất Tu Minh ngã ngửa xuống đất, hai tròng mắt trợn trừng, vẻ mặt không thể tin được, chết không nhắm mắt.
Dương Khai nhìn khắp xung quanh, thấy đám người ai nấy đều mang vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Cuộc chiến diễn ra nhanh chóng, kết thúc cũng chớp nhoáng, nhưng không ai ngờ đến kết cục này: một Võ giả Ly Hợp Cảnh Bát Tầng lại có thể nhanh chóng đoạt mạng một cường giả Chân Nguyên Cảnh Tứ Tầng, nhìn có vẻ như không mất nhiều công sức mà nhẹ nhàng như bỡn!
Đặc biệt là Tử Mạch và Lãnh San, họ càng thêm kinh hãi.
Mặc dù đã ở bên Dương Khai mấy ngày, nhưng họ chưa từng thấy hắn ra tay. Ngay cả khi đối phó với Yêu Thú vừa rồi, Dương Khai cũng chỉ thể hiện sức mạnh hơn Ly Hợp Cảnh bình thường một chút mà thôi.
Cho nên, trước giờ hai người vẫn cho rằng Dương Khai chẳng qua là dựa vào một loại bí thuật đặc biệt nào đó mới có thể khống chế Thần Hồn của họ. Dù có sợ hãi, nhưng trong lòng hai người vẫn không coi thực lực Dương Khai ra gì, cho rằng hắn cũng chỉ là một Võ giả Ly Hợp Cảnh Bát Tầng tầm thường.
Chính tâm lý này là một phần nguyên nhân khiến Tử Mạch và Lãnh San đã nhiều lần hành động càn rỡ với Dương Khai trong mấy ngày qua.
Nhưng giờ phút này, Tử Mạch và Lãnh San mới phát hiện ra tên Dương Khai mà họ luôn xem thường lại sở hữu chiến lực khủng bố đến vậy. Tất Tu Minh dù sao cũng là cường giả Chân Nguyên Cảnh Tứ Tầng. Nếu Lãnh San giao đấu với y, kết quả thắng thua vẫn là ẩn số. Ngay cả Tử Mạch nếu muốn bắt y cũng phải tốn một phen công sức.
Sau lần so sánh này, Tử Mạch và Lãnh San trong lòng chấn động, mãi không thốt nên lời.
Những người khác há chẳng phải cũng như vậy sao!
Giết chết Tất Tu Minh, Dương Khai quay đầu nhìn tên sư đệ của y.
Kẻ này vừa rồi còn lải nhải không ngừng, kêu sư huynh phải phế bỏ tu vi của Tử Mạch. Khi Tất Tu Minh giao đấu với Dương Khai, hắn lại chĩa mũi nhọn vào Dương Khai, miệng không ngừng phun ra những lời lẽ thô tục bẩn thỉu.
Lúc này, hắn câm như hến.
Ánh mắt hắn sợ hãi nhìn Dương Khai, sắc mặt trắng bệch, vì hắn thấy rõ Sát Khí và sự căm ghét trong mắt Dương Khai.
Dương Khai đã có thể giết Tất Tu Minh trước mặt bao người, thì làm sao có thể tha cho hắn?
Hai con Thú Hồn nhe nanh liếm mép, lập tức nhanh như điện chớp lao đến chỗ hắn.
"Không! Đừng!"
Tên này giãy giụa bò dậy, sắc mặt hốt hoảng vội vàng chạy trốn.
Nhưng hiện giờ hắn chỉ là một kẻ phế nhân, Đan Điền đã bị phá hủy, toàn thân không còn chút Nguyên Khí nào, làm sao có thể thoát khỏi hai con Thú Hồn?
Cự Hổ và Trâu Thần lao tới, sau đó là một trận gặm xé tàn bạo.
Tiếng kêu thảm thiết và van xin vang vọng.
Mười mấy Võ giả của Đại Hán ai nấy đều run rẩy da mặt, có người mềm lòng há hốc mồm nhưng không biết phải nói gì.
Không lâu sau đó, tiếng kêu thảm dừng lại. Sư đệ Tất Tu Minh cũng bỏ mạng dưới sự tấn công của Thú Hồn, thi thể máu chảy đầm đìa, không còn hình dạng rõ ràng.
Thản nhiên nhìn một vòng quanh mọi người, Dương Khai không nói gì, chỉ đi đến một bên.
Tử Mạch và Lãnh San thấy vậy cũng im lặng bước đến cạnh hắn, ánh mắt phức tạp nhìn chàng. Đến bây giờ, hai người mới thực sự có cảm giác kính nể đối với Dương Khai.
Không cần nói đến việc hắn khống chế Thần Hồn của họ, chỉ riêng chiến lực kinh người đó cũng đủ để họ phải nhìn thẳng. Nếu là trận đấu sinh tử, Lãnh San nhất định không phải đối thủ của Dương Khai. Tử Mạch có lẽ còn có thể liều một trận, nhưng nàng cũng không chắc mình có thể thắng nổi hắn.
"Không nắm chắc nhiều phần!" Nghĩ đến uy lực mà Dương Khai đột nhiên bùng nổ, Tử Mạch thầm phán đoán trong lòng.
Nam nhân này rốt cuộc đã tu luyện thế nào? Tại sao Ly Hợp Cảnh Bát Tầng lại có bản lĩnh vượt qua cả một cảnh giới lớn để giao chiến với người khác? Những người đến đây, ai mà không phải là tinh anh của các Tông Môn? Ai mà không có bản lĩnh vượt cấp chiến đấu? Nhưng trước mặt Dương Khai, tất cả đều không đáng được nhắc đến.
Hắn mới thực sự là tinh anh trong quần tinh anh!
Gần như có thể đoán được, nếu hắn không chết yểu, đợi đến lúc hắn thực sự lớn mạnh, Đại Hán này nhất định sẽ có một vị thế dành cho hắn!
"Cảm ơn!"
Mãi lâu sau, Tử Mạch mới khẽ lên tiếng.
Dương Khai nhìn nàng, thản nhiên cười nói: "Ngươi đừng hiểu nhầm, ta không phải vì ngươi mà ra tay."
Sắc mặt Tử Mạch đờ đẫn: "Vậy là vì cái gì? Lẽ nào chỉ vì trước đó hắn từng phỉ báng khinh miệt ngươi?"
"Phải!" Dương Khai thẳng thắn thừa nhận.
Tử Mạch há hốc miệng, cười gượng: "Có thù tất báo! Tính cách này của ngươi nên thay đổi! Nhưng ngươi thực sự lợi hại, lúc trước ta đã quá coi thường ngươi."
"Thế nào, bị sức mạnh của ta làm cho khuất phục? Muốn dựa dẫm vào ta?" Dương Khai khẽ cười nói.
Câu nói này khiến Tử Mạch không khỏi nghĩ đến chuyện lần trước chưa xong, trong phút chốc sắc mặt nàng trầm xuống, sau đó cắn răng nói: "Sớm muộn gì ta cũng sẽ bắt ngươi phải trả giá!"
"Ngươi cũng nói rồi đấy, ta là một người có thù tất báo. Nói lời xâm phạm đến ta đúng là không phải lựa chọn thông minh." Dương Khai dựng một ngón tay lên, quơ quơ.
Tử Mạch vừa tức giận vừa uất ức nhưng lại không dám phản bác, nói thêm nữa thì có trời mới biết hắn sẽ lại làm ra chuyện gì. Nếu thực sự bị hắn chiếm đoạt, Tử Mạch có muốn khóc cũng không có chỗ để khóc.
Một lát sau, cách đó không xa có tiếng bước chân. Dương Khai ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy đám người của Đại Hán do Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ dẫn đầu đang tiến đến phía mình.
Dương Khai vươn người đứng dậy, lẳng lặng nhìn bọn họ.
Dạ Thanh Tư đang mỉm cười nhìn hắn. Những người khác có chút giao tình với Dương Khai thì nhìn hắn với vẻ không chút e ngại, chỉ có số ít người sắc mặt có chút sợ hãi.
Dương Khai vừa rồi đã giết chết Tất Tu Minh, lại còn dứt khoát tàn nhẫn giết chết tên đệ tử không chút lực phản kháng nào của y. Cách làm nhổ cỏ tận gốc này khiến bọn họ có phần thấy không thỏa đáng, nhưng tay bọn họ cũng đã nhuốm nhiều máu, vì thế họ cũng hiểu được hành động của hắn. Lúc này, họ đã không còn chút thù ý gì, hiển nhiên là đã chấp nhận sự thật đó.
Tất Tu Minh và sư đệ y mấy ngày nay đã nói hết lời đả kích sĩ khí, nhân duyên vốn không được tốt. Cảnh tượng vừa rồi diễn ra ngay trước mắt, mọi người cũng không phải là kẻ bất phân phải trái, vì thế đương nhiên sẽ không đổ trách nhiệm cái chết của Tất Tu Minh và sư đệ y lên đầu Dương Khai.
Trong hoàn cảnh này, tự bảo vệ mình còn không kịp, ai mà còn quan tâm đến sống chết của người khác? Hơn nữa, đó lại là hai kẻ đáng ghét, chết đi cũng chỉ là vô ích!
Trần Học Thư bước đến gần, cùng với Thư Tiểu Ngữ, hai người lần lượt đưa một nắm Huyết Châu đến và nói: "Đây là thu hoạch vừa nãy, còn có Huyết Châu mà Diêu Hà Diêu Khê đã để lại sau khi giết đám Yêu Thú của vị cô nương này, tổng cộng là 82 viên, Dương huynh đếm lại xem."
Ba mươi con Yêu Thú của Tử Mạch đã bị giết chết không kịp phản kháng, cộng thêm Yêu Thú mà Diêu Hà Diêu Khê khống chế, trận chiến này thu hoạch quả không nhỏ.
Dương Khai nhìn Trần Học Thư một cái, cũng không từ chối, đưa tay nhận lấy tất cả số Huyết Châu đó.
Mặc dù giết chết Yêu Thú ai cũng có công, nhưng nếu không có Dương Khai bày mưu tính kế, bọn họ làm sao có thể được tự do? So với số Huyết Châu này, việc bảo toàn tính mạng vẫn là thu hoạch lớn nhất. Huống hồ, sau khi giao chiến kết thúc, Dương Khai còn lấy Linh Đan trị thương cho họ uống, như vậy đã coi như tận tình tận nghĩa rồi.
"Đây là Huyết Châu của bốn người đó, đều là Chân Nguyên Cảnh." Dạ Thanh Tư mỉm cười nói, đặt bốn viên Huyết Châu lớn hơn, thuần khiết hơn lên tay Dương Khai.
Thấy Dương Khai thu hoạch nhiều như vậy, không ít người khỏi cảm thấy ngưỡng mộ, nhưng ngưỡng mộ vẫn là ngưỡng mộ, không ai dám ra tay cướp đoạt, càng không dám tỏ vẻ tham lam. Dương Khai quan sát lời lẽ và thái độ của họ, thấy vậy thì thầm gật đầu, trong lòng cũng thấy yên tâm. Hắn biết rằng chỉ có số ít kẻ giống như huynh đệ Tất Tu Minh.
Vẻ mặt Trần Học Thư nghiêm nghị, chắp tay hành lễ: "Đa tạ Dương huynh đã cứu mạng chúng tôi, ân tình này ghi nhớ trong lòng, ngày khác có cơ hội nhất định sẽ hậu báo!"
Mười mấy người đều nghiêm mặt chắp tay hành lễ. Sắc mặt Dương Khai cũng nghiêm trọng đáp lại lễ.
Không ai còn nhắc đến cái chết của Tất Tu Minh. Cho dù những người này có sống sót đi ra, e là cũng sẽ không nói với bất cứ ai. Tại vùng đất kỳ dị này, việc vài người mất mạng là chuyện bình thường. Chỉ cần không ai tiết lộ chuyện Dương Khai giết chết Tất Tu Minh, thì các Sư Môn của y đương nhiên sẽ không gây phiền toái cho hắn.
Biến cố này cứ thế được ngầm hiểu, mọi người đều tự giữ kín mà không ai nói ra.
Không khí dần hòa hợp lại, sự ngăn cách và dè chừng vốn có trong phút chốc đã tan thành mây khói. Chỉ là khi mọi người nhìn Tử Mạch thì vẫn có chút không được tự nhiên.
Nếu như đều là Võ giả của Đại Hán, một nụ cười có thể xóa đi hết ân oán. Nhưng Tử Mạch dù sao vẫn là Võ giả của Thiên Lang, trước đó lại từng tấn công bọn họ, điều này đã khiến mối ân oán tăng thêm một bậc. Cho dù có người muốn hòa giải thì vẫn có chút kiêng dè.
Phi ngã tộc loại, kỳ tâm bất dị (Không phải tộc ta, ắt có dị tâm) mà!
Tử Mạch thông minh, nàng biết rõ điều này nên tự mình lùi đến một bên, đơn độc đứng một mình.
Nói chuyện phiếm một lúc, Dương Khai đột nhiên nhìn Trần Học Thư nói: "Trần huynh, phải chăng vẫn còn việc gì nữa?"
Trần Học Thư vẻ như định nói gì đó nhưng lại thôi, điều này đã bị Dương Khai nhận ra.
Trần Học Thư nghe vậy thì sững sờ, rồi chợt gượng cười: "Chúng tôi đúng là có việc muốn thỉnh giáo."
"Cứ nói đi đừng ngại!"
Trần Học Thư đưa tay chỉ vào Đan Điền của mình: "Con côn trùng trong này đã chết chưa?"
Diêu Hà Diêu Khê đã chết, nhưng côn trùng khống chế Thần Hồn mà bọn chúng gieo xuống những Võ giả Đại Hán thì vẫn còn. Đây mới là vấn đề mọi người lo lắng nhất. Lệ Tâm Viễn của Vấn Tâm Cung đã bị chúng chui vào và phá hủy Đan Điền, sư đệ Tả Phương phải luôn dìu hắn. Ai mà biết được liệu mình có trở thành kẻ tiếp theo?
Nghe vậy, Dương Khai quay đầu nhìn về phía Tử Mạch. Tử Mạch mặt không chút biểu cảm nói: "Chưa chết, vẫn sống trong người các ngươi."
Mọi người ai nấy đều biến sắc, trân trối nhìn Tử Mạch.