Vào khoảnh khắc này, Dương Khai khẽ nở nụ cười. Mặc dù thể lực và tinh thần đã hoàn toàn kiệt quệ, đôi mắt mờ đi không nhìn rõ, hai tai ù ù không ngớt, đầu đau nhức như bị kim châm, nhưng hắn vẫn có thể cười.
Thắng rồi! Cảm giác chiến thắng chính bản thân mình này còn vui sướng hơn cả việc đánh bại kẻ thù bên ngoài!
Ngay khi Dương Khai tưởng chừng mình sắp ngất đi, một luồng ấm áp đột nhiên xuất hiện, lan truyền khắp cơ thể. Cỗ ấm nóng này bắt nguồn từ sâu bên trong xương cốt, vừa như mưa gió mùa xuân tưới mát, lại vừa như cơn mưa rào giữa lúc hạn hán, thổi qua từng tấc da thịt, từng thốn huyết mạch, mang đến một sức sống tràn trề.
Thể lực đang kiệt quệ đã hồi phục được đôi chút, tinh thần cũng trở nên tỉnh táo hơn nhiều. Dù chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng ít nhất hắn đã thoát khỏi nguy cơ hôn mê.
Dương Khai không vận sức nữa mà ngồi xuống, cẩn thận cảm nhận tình hình đang diễn ra bên trong cơ thể. Hắn phát hiện cảm giác tê dại ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự khoan khoái, dễ chịu, dường như muốn bùng phát ra ngoài.
Huyết mạch toàn thân đang chuyển động một cách nhịp nhàng, kéo theo những thay đổi rõ rệt. Một sức mạnh bộc phát, khí cảm trong kinh mạch bừng bừng liên hồi, xương cốt dường như cứng chắc hơn rất nhiều.
Chỉ trong chốc lát, thân thể hắn đã trở nên cường tráng thêm vạn phần.
Dương Khai bắt đầu suy ngẫm.
Luồng ấm áp lan ra từ xương cốt vào phút cuối đó, hẳn là nhờ vào Ngạo Cốt Kim Thân mà có. Từ trước đến nay, Dương Khai đã trải qua chuyện này vài lần, cũng coi như đã nắm được điểm mấu chốt. Lúc đối diện với nghịch cảnh, chỉ có sự bất khuất và kiên trì của bản thân mới có thể kích thích được loại năng lực tiềm ẩn này của Ngạo Cốt Kim Thân.
Nếu như hắn đầu hàng nghịch cảnh, Ngạo Cốt Kim Thân sẽ không cung cấp bất cứ trợ lực nào.
Đây quả là một Kim Thân đặc biệt! Dương Khai khẽ cười.
Đến lúc này, cuối cùng hắn cũng đã hiểu tại sao lư hương lại có ích cho việc tu luyện của mình.
Công hiệu của thảo dược cho vào lư hương sẽ được khuếch đại hơn cả trăm nghìn lần. Nếu hít vào, nó sẽ gia tăng tốc độ tiêu hao năng lượng và mức độ mệt mỏi của tinh thần, cho nên lúc nãy hắn chỉ mới vừa đi được ba bước mà suýt chút nữa đã bất tỉnh.
Tuy nhiên, loại dược liệu được khuếch đại nhờ lư hương này dù rất mạnh, nhưng có lẽ sẽ không để lại di chứng gì, nếu không thì đâu có thể bổ trợ cho việc tu luyện được.
Mà chỉ khi khắc phục được nghịch cảnh, kích thích năng lực hồi phục của Ngạo Cốt Kim Thân, hắn mới thực sự đạt được kết quả tốt nhất, mới có thể từng bước đột phá giới hạn để trở nên mạnh mẽ.
Dị hương tỏa ra từ lư hương và Ngạo Cốt Kim Thân đều có tác dụng bổ trợ cho nhau.
Tất cả đều là do Dương Khai suy đoán, song kết hợp với chuyện vừa xảy ra thì có thể thấy cơ bản đều là sự thật. Tiếp theo đó, Dương Khai cần phải kiểm chứng kỹ càng lại mới được.
Dị hương trong lư hương cứ tỏa ra không ngừng, dù trong phòng không có gió, nhưng nó vẫn cứ bay về phía Dương Khai.
Song, Dương Khai phát hiện nếu chỉ đứng yên tại chỗ bất động, thì mùi hương này không hề có bất cứ ảnh hưởng nào.
Sau nửa canh giờ nghỉ ngơi, Dương Khai cảm thấy đã hồi phục được không ít công lực. Hắn run rẩy đứng dậy, tiếp tục đi về phía trước.
Vừa phải trải qua sự kiệt quệ, lần này Dương Khai bước đi khá từ tốn, vừa đi vừa cẩn thận cảm nhận.
Vừa đi được một bước, Dương Khai phát hiện khí lực trong cơ thể bỗng như hồng thủy vỡ đê, ào ào tuôn trào. Tinh thần cũng đột nhiên trở nên mệt mỏi, không rõ nguyên do tại sao, cũng chẳng có chút dấu hiệu nào báo trước.
Lại thêm một bước, sức lực mới hồi phục chưa được mấy phần đã cạn kiệt hoàn toàn. Dương Khai suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Dương Khai nghiến chặt răng, cái tính khí ngang ngược, không chịu khuất phục lại trỗi dậy. Hắn dốc hết sức di chuyển bước chân.
Lần này Dương Khai mới bước được bốn bước đã phải dừng lại. Tâm can tuy không chịu khuất phục, nhưng cơ thể thì không thể chịu đựng được nữa. Suy cho cùng, thực lực vẫn còn quá kém.
Cảm giác ấm nóng trong cơ thể lại từ từ lan tỏa ra. Nhờ chút sức lực vừa hồi phục được mà hắn không bị thiếp đi.
Liên tiếp qua nhiều lần thử nghiệm, mọi phỏng đoán của Dương Khai đều chính xác. Dị hương trong lư hương tuy có thể gây mệt mỏi, nhưng cũng không tạo ra bất kỳ di chứng nào. Còn Ngạo Cốt Kim Thân cũng cần đến niềm tin để kích thích, trong lòng càng ngoan cố, càng không chịu khuất phục thì cảm giác ấm nóng đó càng mạnh, lợi ích đem lại cho cơ thể càng lớn.
Phương pháp tu luyện này quả là siêu việt lạ thường. Nói khó nghe thì là lấy tính mạng ra đùa giỡn, lỡ ngờ không cẩn thận thì mãi mãi không thể phục hồi được.
Cũng may Dương Khai nắm rõ khả năng của mình, mỗi lần sắp đột phá cực hạn thì đều dừng lại nghỉ ngơi, cứ như thế từ từ tích lũy lại, hiệu quả cũng rất khả quan.
Sức tiềm tàng của con người quả là vô hạn, song nếu muốn trở nên mạnh hơn thì phải theo một trình tự nhất định.
Sau một ngày trời chịu giày vò, Dương Khai đã có tiến bộ rõ rệt. Hắn đã có thể đi được sáu bước, hơn hẳn so với lần đầu.
Thế nhưng Dương Khai vẫn chưa thấy hài lòng. Hiện tại chẳng qua hắn chỉ đang dựa vào mùi hương kia để bước đi thôi, khi nào mà có thể thi triển quyền cước thì mới gọi là tu luyện thực sự.
Ngay sau đó, Dương Khai lại phát hiện một vấn đề quan trọng.
Tu luyện kiểu này sẽ phải tiêu hao rất nhiều thảo dược!
Trong lư hương có Tam Diệp Tàn Hồn Hoa và Tuyệt Địa Khô Mộc Thảo, mỗi loại một cây, cùng lắm chỉ có thể duy trì một canh giờ. Sau một canh giờ, phải thêm thảo dược thì mới sản sinh ra mùi hương tiếp được.
Dương Khai bèn bấm ngón tay tính toán, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi.
Một ngày có mười hai canh giờ, mỗi ngày hắn tu luyện khoảng bảy tám canh giờ, thế thì cần ít nhất mười bốn cây thảo dược mới duy trì được. Với số dự trữ hiện có, nhiều nhất sau hai ngày, Tuyệt Địa Khô Mộc Thảo sẽ hết sạch, còn Tam Diệp Tàn Hồn Hoa cũng sẽ tiêu hao mất hơn nửa.
Nếu số thảo dược này hết thì phải làm sao đây? Hiện tại Điểm Cống Hiến cũng chỉ có ba mươi tám điểm thôi, liệu có thể duy trì được mấy ngày?
Hắn vốn cho rằng mình lắm tiền nhiều của, giờ nhìn lại thì vẫn nghèo xơ xác như xưa.
Đêm đến, Dương Khai ngủ thiếp đi sau cơn phiền não, trong đầu đầy những chuyện làm thế nào để có thảo dược và Điểm Cống Hiến. Đến cả trong mơ hắn cũng thấy một đám Tam Diệp Tàn Hồn Hoa và Tuyệt Địa Khô Mộc Thảo, hái đến mỏi rã rời chân tay.
Đêm nay, Dương Khai không tài nào ngủ yên được.
Đêm nay, Tô Mộc cũng không tài nào ngon giấc được.
Nhớ lại chuyện lúc sáng hùng hổ đem người đi kiếm chuyện với Dương Khai, rốt cuộc lại bị hắn đánh bại, Tô Mộc vì thế mà cứ trằn trọc không yên. Nếu không có hắn, chưa biết chừng mình đã có thể ân ân ái ái cùng con gái ông chủ tiệm gạo họ Hà rồi. Nếu không có hắn, mình cũng đâu phải chịu đựng sự khinh bỉ này.
Cứ nghĩ đến dáng vẻ xinh đẹp của con gái ông chủ Hà, Tô Mộc liền nổi cơn phẫn uất. Sau này y không còn mặt mũi nào để tiếp cận nàng được nữa. Tục ngữ nói: “Thà phá mười ngôi miếu, còn hơn hủy đi một mối duyên”. Dương Khai nhà ngươi dám chia rẽ uyên ương, thật là ức hiếp người quá đáng mà.
Tục ngữ còn nói: “Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn; tiểu nhân báo thù, cả ngày lẫn đêm”.
Không nghi ngờ gì, Tô Mộc thuộc loại thứ hai. Tuy nói là vài ngày sau có thể khiêu chiến với Dương Khai thêm một lần nữa, nhưng y đâu có đợi được đến lúc đó? Y hận không thể cho Dương Khai nếm mùi đau khổ ngay lúc này, như vậy mới giải tỏa được cơn hận trong lòng y.
Trằn trọc cả đêm không ngủ được, Tô Mộc trong lúc nóng giận liền bật dậy. Không chỉ dậy một mình, y còn gọi cả đám tiểu đệ dưới trướng dậy trong lúc nửa đêm canh ba.