Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 27: CHƯƠNG 27: MƯU KẾ KHIÊU CHIẾN

Không lâu sau, một đám công tử tụ tập trong phòng Tô Mộc.

– Tô thiếu, có chuyện gì vậy? Một người dụi mắt hỏi y.

– Không có gì, vẫn là chuyện hồi sáng thôi.

Tô Mộc cố trấn tĩnh lại.

– Ta gọi tất cả các ngươi đến đây, cũng là vì muốn mọi người hiến kế cho ta, xem xem làm sao mới có thể báo được thù này, rửa đi mối hận trong lòng ta.

Lại có một người hỏi:

– Tô thiếu, huynh đợi thêm bốn ngày nữa là được chứ gì? Bốn ngày nữa đệ sẽ đi khiêu chiến tên Dương Khai đó, đảm bảo sẽ cho hắn một trận ra trò.

Tô Mộc tỏ vẻ không vui:

– Nếu đợi được đến lúc đó thì ta còn gọi các ngươi tới đây làm gì?

Đám người này đang ngủ ngon bỗng nhiên bị đánh thức dậy, đương nhiên là chẳng có chút tinh thần gì. Lời nói của Tô Mộc chẳng có ai đáp lại, thay vào đó là tiếng ngáp liên hồi.

Tô Mộc thấy phản ứng này của họ thì càng bực bội hơn, liền đập bàn quát:

– Tất cả hãy nghiêm túc suy nghĩ cho ta, nếu hôm nay mà không nghĩ ra chủ ý nào thì đừng có hòng được ngủ tiếp!

Ai nấy cũng đều kinh ngạc, lúc này họ mới phát hiện Tô Mộc nổi giận thật rồi. Cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất, nhanh chóng vận dụng trí óc để suy nghĩ mưu kế.

Chẳng lâu sau, một đệ tử Lãng Tiêu Các tên Lý Vân Thiên đảo mắt, nghĩ ra được một chủ ý hay liền nói với Tô Mộc:

– Tô thiếu, chúng ta có thể làm thế này...

Hắn vừa nói vừa ghé sát tai Tô Mộc thì thầm một hồi, bày ra một kế sách.

Tô Mộc nghe xong thì như mở cờ trong lòng, vui vẻ vỗ vai Lý Vân Thiên:

– Không tồi, không tồi, đúng là cách hay. Việc này giao cho ngươi đấy!

– Tô thiếu yên tâm!

Lý Vân Thiên cũng tươi cười hớn hở.

– Tất cả về ngủ đi.

Tô Mộc phất tay một cái, cả đám người thấy nhẹ nhõm trong lòng, vội vã giải tán.

Nhìn màn đêm đen kịt ngoài căn phòng, Tô Mộc nở nụ cười lạnh lẽo:

– Dương Khai, Dương sư huynh, chờ trời sáng rồi xem!

Một lát sau, Tô Mộc ngủ thiếp đi sau khi đã thỏa mãn tâm nguyện.

Ngày hôm sau, Dương Khai thức dậy tu luyện Thối Thể Thiên một lượt rồi ra ngoài quét dọn.

Hôm qua đã dùng lư hương tu luyện cả một ngày trời, tuy rằng khổ cực đến mức sống dở chết dở, mình mẩy đến giờ vẫn còn đau nhức, nhưng hiệu quả phải nói là rất rõ rệt. Hiệu quả rõ rệt nhất chính là khi luyện quyền cước Thối Thể Thiên, có thể cảm giác được rõ ràng áp lực từ Thối Thể Thiên cũng giảm đi mấy phần. Điều này cũng dễ hiểu, dị hương trong lư hương đã đè lên cơ thể một áp lực cực lớn. Thối Thể Thiên cũng có một áp lực vô cùng lớn giống như vậy. Một khi thích ứng được với một cái, thì tự nhiên cũng sẽ thích ứng được với cái còn lại.

Lư hương này thật là hay! Dương Khai hăm hở, muốn mau chóng hoàn thành công việc để đi tu luyện.

Tuy nhiên, khi Dương Khai mới chỉ quét được một nửa, thì phía trước đột nhiên xuất hiện một thân ảnh chặn đường. Dương Khai ngẩng đầu lên nhìn, cảm thấy người này quen mặt. Lúc này, người đó cũng đang mỉm cười nhìn hắn.

Lý Vân Thiên đêm qua nhờ hiến kế cho Tô Mộc, nên hôm nay mới được phái đi thực hiện kế hoạch này. Tuy trong bụng đã có sẵn kế sách, nhưng hắn cũng không dám lơ là. Đối phó Dương Khai, hắn tin mười phần nắm chắc chín phần thắng lợi. Hiện giờ mục đích quan trọng nhất là làm sao để đối phương sa bẫy, buộc đối phương phải giao thủ với hắn.

Cũng may hôm qua lúc theo Tô Mộc đi gây sự, hắn trốn phía sau đám đông, lúc đó cũng chẳng nói một tiếng nào, nên có lẽ Dương Khai cũng chẳng chú ý đến. Thế thì thuận lợi hơn nhiều rồi.

Lý Vân Thiên đã đứng đợi trên con đường Dương Khai quét dọn một lúc lâu, quả nhiên nhìn thấy Dương Khai đang dần đến gần. Hắn liền nở nụ cười hiền lành, mang vẻ mặt vô hại mà bước đến.

"Gương mặt mình lúc này chắc đã đủ hiền lành rồi!" Lý Vân Thiên tự động viên chính mình.

– Vị sư đệ đây có chuyện gì?

Dương Khai cũng không khách khí. Dù gì thì hiện giờ đệ tử ở Thối Thể Cảnh cũng đều là sư đệ của mình. Đừng nghĩ cảnh giới của mình thấp, việc nhập môn sớm cũng có cái hay, hễ gặp người ở Thối Thể Cảnh đều có thể tự xưng một tiếng sư huynh.

– Huynh có phải là Dương Khai, Dương sư huynh không?

Lý Vân Thiên biết rõ nhưng vẫn cố hỏi.

Dương Khai gật đầu:

– Phải.

Lý Vân Thiên mừng rỡ ra mặt:

– Quả nhiên là huynh! Dương sư huynh, ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay được diện kiến, quả nhiên danh bất hư truyền!

Chính Lý Vân Thiên cũng cảm thấy câu nói này của mình thật buồn nôn, thế nhưng hắn không thể không tỏ vẻ thành khẩn, thân thiện.

– Quá lời rồi, quá lời rồi.

Dương Khai tự biết thân phận mình như thế nào, tên tuổi mình e rằng đã vang dội trong hàng đệ tử phổ thông rồi.

Lý Vân Thiên biểu hiện cứ như thể đã quen biết từ trước, hắn nắm chặt tay Dương Khai, ra sức lay động:

– Dương sư huynh, nghe nói hôm qua huynh đã dạy cho Triệu Hổ một bài học, có thể nói là thật hả lòng hả dạ.

– Làm sao, ngươi cũng có thù với tên đó sao?

Dương Khai quan sát hắn.

Lý Vân Thiên biến sắc, lạnh lùng nói:

– Có đôi chút ân oán, tên này mặt người dạ thú, bỉ ổi vô liêm sỉ, đệ cũng từng bị hắn hạ nhục.

– Vậy mà ngươi không đi báo thù sao?

Dương Khai lấy làm kỳ lạ.

– Đệ nằm mơ cũng muốn báo thù, nhưng...

Lý Vân Thiên thở dài:

– Chắc Dương sư huynh cũng biết, sau lưng Triệu Hổ còn có kẻ chống lưng cho hắn. Chỉ một Triệu Hổ con con thì đệ chẳng chấp làm gì, nhưng kẻ đứng sau lưng hắn thì đệ không thể động chạm tới được.

– Cũng phải.

Dương Khai gật đầu, suy cho cùng trên Tô Mộc còn có người khác, các đệ tử bình thường quả thực không dám động chạm tới.

– Cho nên, hôm qua Dương sư huynh đã cho hắn nếm mùi lợi hại, đúng là đã giúp sư đệ trút được cơn giận trong lòng.

Lý Vân Thiên xúc động.

Dương Khai cười:

– Chỉ là đồng môn giao thủ thôi, có gì to tát đâu.

Lý Vân Thiên lại nói:

– Dương sư huynh có thể đánh thắng Triệu Hổ, vậy thì chắc thực lực cũng không hề yếu rồi.

Dương Khai xua tay:

– Chỉ là chút tài mọn, không đáng nhắc tới.

Lý Vân Thiên thầm cười khẩy, bụng nghĩ: "Ngươi rốt cuộc cũng nói được lời thật lòng. Hôm qua nếu không phải ngươi dùng kế thì Triệu Hổ sao mà thua được?" Song ngoài mặt hắn lại không dám để lộ ra chút biểu cảm nào, ngộ nhỡ khiến Dương Khai sinh nghi thì không hay chút nào.

– Sư huynh khiêm tốn rồi. Nào, Lý Vân Thiên đệ bình sinh thích nhất là giao thủ với người khác. Dương sư huynh lại có ân với đệ, hôm nay đã có duyên được gặp thì không thể bỏ lỡ cơ hội này rồi.

Lý Vân Thiên vòng vo cả hồi lâu, cuối cùng có cơ hội để thể hiện ý đồ của mình.

Dương Khai gượng cười:

– Ý ngươi là muốn tỉ thí với ta sao?

Lý Vân Thiên liên tục gật đầu:

– Đương nhiên! Cũng mong sư huynh vui lòng chỉ bảo, cho sư đệ mở mang kiến thức, xem xem hôm qua sư huynh đã dạy dỗ Triệu Hổ ra sao, cũng tiện để huynh hiểu rõ nỗi lòng của đệ.

Lý do này quả thực có chút gượng ép. Dương Khai lắc đầu:

– Thôi khỏi đi, đang yên đang lành, ta sao có thể vô cớ giao đấu với người khác được.

Lý Vân Thiên nóng nảy:

– Vậy không được, dù thế nào đi nữa, hôm nay sư huynh không đồng ý cũng phải đồng ý!

Dương Khai khẽ cười nhìn hắn.

Lý Vân Thiên chợt giật mình, vừa rồi hắn vội vàng quá, khẩu khí có phần nặng nề, liền cười lấp liếm:

– Sư đệ là người đam mê võ đạo, một ngày mà không tỉ thí với ai thì cảm thấy vô cùng khó chịu, vẫn mong sư huynh chấp thuận.

– Không được đâu.

Dương Khai cự tuyệt.

– Sao lại không được chứ?

– Vô duyên vô cớ như vậy...

Thấy Dương Khai có vẻ động lòng, Lý Vân Thiên liền tranh thủ thời cơ:

– Đồng môn tỉ thí, nghiệm chứng lẫn nhau thì cần gì lý do chứ? Chỉ giao đấu hữu nghị một lần thôi, cả huynh và đệ đều có lợi, chẳng phải sao?

– Tuy nói là vậy, nhưng... vẫn không được, không được là không được.

Dương Khai liên tục xua tay.

– Thôi nào sư huynh, chỉ "giao thủ một chút thì đâu thể mang thai".

Lý Vân Thiên sốt ruột, ngoài miệng thì không dám hé ra chút gì, nhưng trong bụng hắn chợt nghĩ ra điều gì đó, hắn liền hỏi:

– Sư huynh sợ nếu thua sẽ bị trừ điểm cống hiến sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!