Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 265: CHƯƠNG 265: CÔ NƯƠNG, CẨN THẬN CHƠI VỚI LỬA

Rất lâu, rất lâu sau, Tử Mạch mới lặng lẽ thở dài, xoay người bước đi.

Dương Khai từ từ mở mắt ra, nhìn chăm chăm vào hướng đi của nàng, khóe miệng hắn ngậm cười.

– Thiếu chủ, nha đầu kia vừa nảy sinh sát ý với ngài, nhưng không hiểu vì lẽ gì lại do dự, cuối cùng đành bỏ cuộc!

Địa Ma lên tiếng nhắc nhở. Lão luôn cảnh giác mọi động thái của Tử Mạch, dĩ nhiên đã nhìn rõ thần thái vừa rồi của nàng.

– Ta biết, nàng đã đưa ra một lựa chọn vô cùng sáng suốt.

Dương Khai khẽ gật đầu, tiếp tục nhắm mắt lĩnh hội kiếm kỹ.

Nửa ngày sau, Tử Mạch lại quay về, mang theo không ít củi khô và một con thú rừng.

Nhóm lửa nướng thịt, Tử Mạch ngồi bên cạnh đống lửa, vừa sưởi ấm vừa đợi Dương Khai tỉnh lại.

Ba ngày sau.

Tử Mạch đang nghiến răng thầm mắng Dương Khai thì chợt một luồng kiếm ý thoắt ẩn thoắt hiện truyền đến gần đó. Nàng lập tức biến sắc, bật người đứng dậy, nhìn về hướng phát ra luồng kiếm ý.

Bỗng, nàng lộ vẻ ngạc nhiên.

Bởi luồng kiếm ý này lại truyền ra từ bên trong hang động nơi Dương Khai đang ẩn thân trị thương.

Luồng kiếm ý này vô cùng quen thuộc, giống hệt kiếm ý của chiêu thức kinh thiên động địa mà Vũ Thừa Nghi đã thi triển mấy ngày trước. Thế nhưng giờ đây, nó lại tái hiện trên người Dương Khai.

Tử Mạch ngờ vực dõi theo, hàng lông mày thanh tú nhíu chặt.

Dần dà, luồng kiếm ý ấy mỗi lúc một mạnh lên với tốc độ kinh người. Chỉ trong thời gian một chén trà ngắn ngủi, nó đã cường đại đến mức khiến Tử Mạch kinh hồn bạt vía.

Tựa như Vũ Thừa Nghi đã chết bỗng nhiên sống lại, thi triển kiếm chiêu kinh diễm vô song đó thêm một lần nữa!

Ầm...

Bên trong hang động nơi Dương Khai ẩn thân bỗng phát nổ, bụi đất tung bay mù mịt, một bóng người vụt lao ra, mang theo một chuỗi hào quang đỏ sẫm.

Tử Mạch kinh hãi kêu lên, vội vã lùi về sau, sững sờ nhìn về phía đó. Nàng thấy Dương Khai đang nhắm nghiền đôi mắt, tay cầm thanh bí bảo huyết sắc kia, đứng yên bất động tại chỗ cũ.

Chân nguyên toàn thân hắn trầm bổng liên hồi, kiên cố vô song, tựa như có từng lưỡi kiếm sắc bén găm vào người.

Keng...

Thanh kiếm đỏ thẫm vang lên âm thanh lanh lảnh. Cùng với âm thanh này, chân nguyên của Dương Khai như bị kích động, trong chớp mắt đã có mấy trăm luồng kiếm khí xuất hiện quanh thân hắn.

Lại thêm mấy trăm luồng nữa.

Trong chốc lát, cả đất trời một lần nữa hóa thành thế giới của kiếm.

Cảnh tượng này giống hệt mấy ngày trước, chấn động đến tận đồng tử của người chứng kiến. Tử Mạch đưa tay che miệng, kinh ngạc muôn phần.

Ngày hôm đó Vũ Thừa Nghi từng nói, chiêu thức này là bí kíp bất truyền của Cửu Tinh Kiếm Phái. Tại sao Dương Khai cũng có thể thi triển chiêu này?

Hơn nữa, kiếm khí mà hắn tung ra còn nhiều hơn cả Vũ Thừa Nghi. Hôm đó, Vũ Thừa Nghi đã tiêu hao toàn bộ chân nguyên mà chỉ hóa ra được hơn hai nghìn luồng kiếm khí. Nhưng Dương Khai, lại là hơn ba nghìn luồng.

Hơn ba nghìn luồng kiếm khí, đó là cực hạn của Dương Khai, và lúc này sắc mặt hắn đang dần trở nên tái nhợt.

Trường kiếm chợt động, hơn ba nghìn luồng kiếm khí dung hợp lại với nhau, trong nháy mắt chỉ còn lại chừng một trăm luồng.

Theo hướng mũi kiếm, những luồng kiếm khí ẩn chứa sức hủy diệt vô hạn đó ồ ạt phun trào về một phía.

Rầm rầm rầm...

Mặt đất nơi đó lập tức loang lổ, đổ nát tan hoang.

Dương Khai nhắm mắt cảm thụ, vẻ mặt nghiêm nghị.

Bí kíp bất truyền của Cửu Tinh Kiếm Phái, kiếm kỹ Huyền cấp, quả nhiên uy lực thật phi phàm!

Chiêu thức này không hề thua kém Tinh Ngân, song lại giống nhau ở chỗ đều phải tiêu tốn khá nhiều chân nguyên. Chẳng trách Vũ Thừa Nghi thi triển chiêu này xong, trông hắn kiệt sức quá đỗi.

Tuy nhiên, Vạn Kiếm Quy Nhất có nhiều ưu điểm hơn Tinh Ngân.

Bởi vì chiêu thức này do hai bộ phận cấu thành: một là hóa chân nguyên thành kiếm khí, những kiếm khí này có thể dùng để tấn công; hai là dung hợp những kiếm khí này lại, luyện đến đại thành, sẽ hội tụ thành một đòn tấn công hủy thiên diệt địa!

Vũ Thừa Nghi vẫn chưa luyện đến đại thành, Dương Khai cũng vậy.

Có điều luyện được kiếm kỹ này, Dương Khai cũng đã mãn nguyện rồi. Chí ít sau này khi sử dụng Tu La Kiếm, hắn không còn phải chém loạn xạ nữa, ít nhiều gì cũng đã có một chiêu kiếm kỹ để dằn mặt đối thủ.

Qua lần lĩnh hội này, lượng chân nguyên vừa mới hình thành trong nội thể lại một lần nữa giao hòa hội tụ, trở nên sắc bén như lưỡi kiếm, chảy cuồn cuộn trong kinh mạch, dấy lên từng tiếng động vù vù. Dương Khai vẫn giữ nét mặt nghiêm nghị, không hề nhúc nhích.

Nửa canh giờ sau, một làn khí vô hình ào ào khuếch tán ra bên ngoài. Dương Khai khẽ động đậy, mở to hai mắt.

Chân Nguyên Cảnh nhất tầng!

Nhờ lần lĩnh hội kiếm kỹ Huyền cấp này mà công lực của hắn lại thăng lên một tầng.

Khẽ mỉm cười, hắn thu hồi Tu La Kiếm.

Chợt sau lưng có tiếng bước chân. Dương Khai quay lại, liền thấy Tử Mạch đang đi về phía mình, sắc mặt nàng hết sức cổ quái.

Đến cách hắn khoảng mười mấy trượng, Tử Mạch dừng lại. Vẻ mặt nàng tuy hớn hở vui vẻ, nhu mì vô cùng, nhưng bên trong đôi mắt lại ẩn chứa sự cảnh giác và kiêng dè khó che giấu. Bởi lẽ, vừa rồi, ngay trước mặt nàng, Dương Khai lại một lần nữa đột phá, làm sao nàng có thể không nhận ra?

Lần đột phá này quá đỗi lạ kỳ, chẳng có chút dấu hiệu nào, khiến Tử Mạch vừa ngưỡng mộ lại vừa kính phục.

Trầm mặc hồi lâu, Tử Mạch mới lên tiếng:

– Ngươi đã tỉnh rồi thì chúng ta đi thôi.

Nàng không dò hỏi tại sao Dương Khai lại có thể sử dụng kiếm kỹ của Vũ Thừa Nghi. Lúc này, biết càng nhiều càng có hại. Tử Mạch là một cô gái thông minh, nàng ắt biết lúc nào thì nên nhắm mắt làm ngơ.

– Đi đâu cơ?

Dương Khai nghiêng đầu, cười hỏi.

Tử Mạch ngẩn người, khẽ cười, thanh âm điềm đạm, giọng điệu đương nhiên:

– Còn đi đâu được, dĩ nhiên là về Thiên Lang rồi.

Nói xong, nàng lại che miệng, mắt khép hờ:

– Sao nào? Chẳng lẽ ta không được về nhà ư?

– Đừng về nữa.

Dương Khai cười nhạt, nụ cười ẩn chứa ý vị khó mà phản bác:

– Từ giờ hãy đi theo ta.

Tử Mạch sững sờ, cười sặc sụa:

– Theo ngươi làm gì chứ! Dù gì ta cũng là người Thiên Lang, đi theo về tông môn nhà ngươi, bị khắp chốn khinh thường, ta thèm vào sao?

– Ngươi khoác thêm ít y phục vào người cũng chẳng khác nữ nhân Đại Hán là mấy đâu. À, ta còn đang thiếu một tỳ nữ tùy tùng để rót nước bưng trà, sưởi ấm giường chiếu.

Dương Khai nghiêm túc nói.

Tử Mạch hơi hơi biến sắc, cười gượng gạo:

– Ngươi nói thật đấy à?

– Ngươi nghĩ sao?

Cuối cùng thì Tử Mạch cũng không chịu nổi nữa, nụ cười dần dần tắt ngóm, tia sắc lạnh và tủi thân tràn ngập trong mắt. Nàng nhíu mày dậm chân:

– Ngươi có biết điều không vậy? Ta có thiện ý ở lại nơi này cả ba ngày trông chừng giúp ngươi, vậy mà ngươi vừa tỉnh lại liền đòi ta làm tỳ nữ cho ngươi? Sớm biết vậy, ta thà giết quách ngươi lúc đang trị thương cho xong...

Nhận ra mình vừa lỡ lời, Tử Mạch vội che miệng, sợ hãi quan sát phản ứng của Dương Khai, nở nụ cười kiên cường:

– Người ta chỉ nghĩ vậy thôi chứ chưa động thủ thật mà, ngươi đừng có giận...

– Ha ha!

Dương Khai bật cười.

Tử Mạch lại càng bất an hơn, cắn môi nhăn nhó. Nàng hoàn toàn không thể nhìn thấu tâm can Dương Khai rốt cuộc đang nghĩ gì.

– Đùa với ngươi thôi.

Dương Khai vừa cười vừa nói:

– Ai bảo ngươi tin làm gì?

– Đùa ư?

Sắc mặt Tử Mạch lại càng thêm lạnh băng, nàng nghiến răng nói ra từng chữ một.

– Ừ.

Dương Khai gật đầu:

– Ta sẽ không dẫn ngươi về cùng đâu.

– Ngươi có nữ nhân rồi ư?

Tử Mạch mắt sáng lên.

Dương Khai cười ngượng ngập.

Biết được điều này, Tử Mạch không kìm nổi hừ một tiếng lạnh tanh. Nhớ lại hành động xấc xược của Dương Khai với mình lúc còn ở kỳ địa, nàng bỗng thấy đắng lòng. Lá gan như to lên, Tử Mạch xông xáo bước đến cạnh Dương Khai, xấn lại gần khoác tay hắn, ưỡn đôi gò bồng đào lên cao.

– Ta đổi ý rồi, ta muốn về cùng ngươi.

Tử Mạch ngửa cái cằm mơn mởn lên, nhìn Dương Khai đầy khiêu khích.

– Ta phải xem thử, cô ả đó tốt tướng đến đâu mà có thể khiến hạng vô sỉ như ngươi điên đảo thần hồn.

Dương Khai cười nắc nẻ, thích thú liếc nhìn nàng.

– Ngươi không dám ư?

Tử Mạch cười khinh miệt.

– Cô nương, cẩn thận chơi với lửa có ngày chết cháy đấy!

Khóe miệng Dương Khai nhếch lên một nụ cười gằn bất thường.

Tử Mạch thất sắc, chợt nhớ lại việc đã từng xảy ra ở kỳ địa, vội vàng tránh xa Dương Khai như thấy rắn rết. Trong lòng nàng cực kỳ phẫn nộ, lồng ngực nhấp nhô liên hồi.

Quả thật nàng không có tư cách khiêu khích hắn, thần hồn nàng bị hắn chi phối. Nếu chọc cho thú tính của hắn nổi dậy, thì ở nơi hoang vu hẻo lánh này...

– Ta về đây, cầu cho hết kiếp này không bao giờ gặp lại ngươi nữa! Ta càng phải cầu cho nữ nhân của ngươi sẽ vứt bỏ ngươi, khiến ngươi cô độc cả đời!

– Gượm đã!

Dương Khai nhíu mày.

– Ngươi còn muốn gì nữa đây?

Tử Mạch giật mình, nàng không muốn ở cạnh Dương Khai thêm một giây một khắc nào nữa.

Chính vào lúc đang cảnh giác, thì chợt thấy Dương Khai lấy ra vài cái lọ từ trong túi trữ vật. Sau đó lại rút ra hai cái từ trong số đó, trút mỗi lọ một giọt dịch thể rồi tiện tay ném lọ qua.

Tử Mạch đón lấy, ngờ vực:

– Đây là cái gì vậy?

– Một giọt Lưu Viêm Dịch và một giọt Tẩy Hồn Lộ!

Tử Mạch chấn động, ngạc nhiên nhìn Dương Khai. Lập tức trên gương mặt nàng lộ rõ nét vừa kinh ngạc vừa hoan hỉ.

Như không dám tin nổi, nàng mở một lọ ra ngửi thử.

– Cho ta ư?

Sau khi xác nhận hai lọ này đúng là Lưu Viêm Dịch và Tẩy Hồn Lộ, Tử Mạch liền nâng niu như bảo bối, hai tay nắm thật chặt.

Dương Khai gật đầu:

– Xem như thù lao cho việc ức hiếp ngươi trong thời gian qua.

Tử Mạch đỏ bừng cả mặt, nhìn Dương Khai trân trối. Một lúc sau mới khẽ nói:

– Kỳ thực con người ngươi cũng không xấu cho lắm...

– Động lòng rồi ư? Bây giờ muốn theo ta cũng vẫn còn kịp đấy.

Dương Khai nhếch miệng cười.

– Cút đi!

Tử Mạch mắng yêu, thần sắc đột nhiên trở nên nghiêm nghị vô cùng:

– Yên tâm, ta sẽ dùng mấy thứ này trong yên lặng, không tiết lộ ngươi ra ngoài đâu. Sau này nếu ngươi đến Thiên Lang, chỉ cần đến Sâm La Điện tìm ta, ta sẽ khoản đãi ngươi thật long trọng... Hì hì.

Câu nói sau cùng, Tử Mạch đay nghiến ra từng chữ.

– Gã đàn ông thối tha, bảo trọng nhé!

Tử Mạch khẽ cười, thân hình lả lướt tung người ra sau, thi triển thân pháp, chớp mắt đã mất hình mất dạng.

Cuối cùng đã thoát khỏi xiềng xích của Dương Khai rồi! Tử Mạch như gỡ được gánh nặng nghìn cân trong lòng.

Tuy trong tâm thức vẫn còn Lạc Ấn, nhưng Dương Khai ở Đại Hán, còn nàng ở Thiên Lang Quốc, có gì phải sợ? Cứ về tông môn hỏi sư phụ xem có cách nào giải trừ Lạc Ấn không là được.

Trông theo hướng Tử Mạch biến mất, Dương Khai khẽ mỉm cười, hắn xoay người lao vút đi.

Trên đường đi băng qua nơi đánh nhau với Vũ Thừa Nghi vài ngày trước, thi thể của Vũ Thừa Nghi đã biến mất. Gần đó có một ụ đất mới đào, có lẽ là Tử Mạch đã lo hậu sự cho hắn.

Cô gái này cũng thật là nhanh nhẹn.

Một ngày sau, Dương Khai đặt chân đến tiểu trấn gần đó. Hắn thuê một cỗ xe ngựa, nói cho phu xe biết địa điểm xong, liền bế quan trong khoang xe, củng cố cảnh giới Chân Nguyên Cảnh nhất tầng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!