Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 266: CHƯƠNG 266: BIỂU CA CHẠY MAU

Dược Vương Cốc là một thế lực đặc thù với lịch sử kế thừa mấy ngàn năm, trong tông môn toàn là cao thủ luyện đan, môn hạ đệ tử đa số đều là những luyện đan sư có bản lĩnh xuất chúng.

Thực lực của họ cũng không quá mạnh, chỉ nhỉnh hơn tông môn nhị đẳng một bậc, còn kém xa sức chiến đấu của tông môn nhất đẳng.

Nhưng sức ảnh hưởng của nó thì không một thế lực nào có thể bì kịp.

Chỉ cần là võ giả, trong quá trình tu luyện không thể không dùng đến đan dược, mà những đan dược này đều xuất từ tay của các luyện đan sư.

Đối với luyện đan sư trong thiên hạ, Dược Vương Cốc chính là thánh địa trong lòng họ.

Bất kỳ một luyện đan sư nào khi nhắc đến Dược Vương Cốc đều vô cùng thành kính và ngưỡng mộ. Rất nhiều người thậm chí coi việc có thể bái nhập Dược Vương Cốc để học tập luyện đan thuật, được chiêm ngưỡng di phong của Đan Thánh là mục tiêu cả đời của mình.

Đan Thánh, vị tổ sư khai phái của Dược Vương Cốc, dù đã qua đời vô số năm, nhưng thời gian trôi qua vẫn không làm phai mờ địa vị thần thánh trong lòng các luyện đan sư. Tương truyền, nhất mạch luyện đan thuật chính là do Đan Thánh năm đó truyền lại, lấy Dược Vương Cốc làm nơi sinh sôi nảy nở. Do đó, võ giả bây giờ lúc bị thương hay tu luyện mới có đan dược để dùng.

Trước khi Đan Thánh truyền thụ luyện đan thuật, võ giả trong thiên hạ chỉ biết tìm kiếm thảo dược, rồi nuốt chửng cả cây.

Đây chỉ là truyền thuyết, mà đã là truyền thuyết thì luôn có vài phần hư thực, không thể hoàn toàn tin tưởng.

Nhưng trong truyền thuyết này có một phần là sự thật. Đan Thánh quả thực có tồn tại, mà nhục thân của người giờ đây vẫn còn sừng sững trong cấm địa Dược Vương Cốc. Trải qua mấy ngàn năm mà vẫn y nguyên, không có dấu hiệu phong hóa. Bản thân điều này chính là một kỳ tích.

Trong tên của Dược Vương Cốc mặc dù có chữ "Cốc", nhưng thế lực này lại không được xây dựng trong một sơn cốc.

Xung quanh có vài chục ngọn núi, mỗi ngọn cao đến nghìn trượng, quần tụ thành một vòng tròn chiếm diện tích rộng đến mấy trăm dặm.

Trong phạm vi mấy trăm dặm này, tất cả đều thuộc về tông môn Dược Vương Cốc.

Bên trong các ngọn núi đều có luyện đan sư thực lực cao thâm lưu trú. Có người thu nạp môn đồ rộng rãi, phát triển lớn mạnh, lại có người lẻ loi một mình khổ tu, tìm hiểu luyện đan thuật. Trong ngọn núi có một dược điền rộng vài mẫu, trồng các loại thần dược linh thảo làm người ta thèm thuồng.

Toàn bộ Dược Vương Cốc tích trữ vô số dược liệu luyện đan.

Những ngọn núi này bao quanh vị trí trung tâm, trông tựa như một sơn cốc. Không giống với sự tĩnh lặng của những ngọn núi xung quanh, sơn cốc này quanh năm suốt tháng đều vô cùng náo nhiệt, võ giả tới lui như cá diếc qua sông, nối tiếp không dứt.

Bởi vì bên trong Dược Vương Cốc có một thành trấn nhỏ được dựng lên, chính là nơi giao lưu giữa Dược Vương Cốc và võ giả bên ngoài.

Các võ giả, nếu muốn luyện chế đan dược đều mang đủ nguyên liệu tới đây tìm các đệ tử Dược Vương Cốc luyện chế. Đệ tử Dược Vương Cốc luyện đan không thu vàng bạc mà chỉ lấy một phần ba số lượng đan dược sau khi luyện thành.

Bất kể là người đến Dược Vương Cốc luyện chế loại đan dược nào, dù là Phàm cấp hay Thiên cấp cũng vậy, nếu luyện chế thất bại thì không còn gì để nói, nhưng nếu luyện thành công mười viên đan dược thì sẽ có ba viên là thù lao của luyện đan sư.

Phương thức trả thù lao như vậy có phần nghiệt ngã. Đan dược Thiên cấp mỗi viên đều có giá trị không nhỏ. Tự mình vất vả thu thập nguyên liệu, không những phải gánh chịu rủi ro mất trắng nếu luyện chế thất bại, mà nếu luyện thành công rồi thì ba phần trong đó cũng bị người khác lấy đi làm thù lao.

Nhưng dù vậy, cũng không thể ngăn cản nhiệt tình và quyết tâm của các võ giả đến Dược Vương Cốc luyện đan.

Bởi vì ở nơi này, tỷ lệ luyện chế đan dược thất bại của các luyện đan sư rất nhỏ. Hơn nữa, sau khi luyện thành công thì phẩm chất cũng cao hơn một chút so với luyện đan sư bên ngoài.

Cho nên dù điều kiện hà khắc như vậy, các võ giả vẫn muốn tìm đến đây nhờ người luyện đan. Dù sao cũng tốt hơn là tìm những luyện đan sư ở ngoài, nếu không cẩn thận còn có thể hỏng hết nguyên liệu.

Dược Vương Cốc uy danh nức tiếng thiên hạ, chẳng những hấp dẫn võ giả Đại Hán, mà ngay cả các nước xung quanh cũng thường có người tới đây mời các bậc trưởng lão của Dược Vương Cốc luyện chế đan dược.

Các trưởng lão bình thường sẽ không dễ dàng ra tay. Nếu muốn mời bọn họ luyện chế, ít nhất cũng phải là nguyên liệu Thiên cấp hoặc thậm chí là Huyền cấp, hơn nữa thù lao của bọn họ có thể còn nhiều hơn một chút.

Dược Vương Cốc có mười đại trưởng lão, trấn thủ mười ngọn núi xung quanh. Mỗi người đều mang tuyệt kỹ, một thân luyện đan thuật xuất thần nhập hóa, quỷ thần khó lường.

Người bình thường, thậm chí đệ tử trong Dược Vương Cốc cũng rất hiếm khi nhìn thấy bọn họ. Những trưởng lão này mỗi người đều đã đến tuổi hoa giáp, quanh năm bế quan nghiên cứu luyện đan thuật, chỉ khi nào xuất hiện một ít nguyên liệu đặc biệt quý hiếm thì bọn họ mới ra tay luyện chế.

Trong thành trấn ở trong Cốc, cửa hàng mọc lên san sát. Không phải tất cả những cửa hàng này đều là tài sản của Dược Vương Cốc, trong đó chín phần là của các thế lực lớn nhỏ mở ra.

Nơi này dù sao cũng là trung tâm của luyện đan sư trong thiên hạ, những thế lực này bày cửa hàng ở đây để buôn bán dược liệu, thu thập tài liệu, thám thính tin tức, đủ các loại mục đích.

Mà bản thân Dược Vương Cốc cũng rất độc lập, trước nay không trở mặt với bất kỳ thế lực nào, lại càng không giao hảo với bất kỳ thế lực nào trong thiên hạ, mấy nghìn năm nay vẫn duy trì địa vị riêng.

Trong thành trấn ở trong Cốc nghiêm cấm giao đấu, cho nên đám võ giả dù đến từ nhiều nơi khác nhau cũng chưa từng có ai dám phá vỡ quy tắc này.

Một khi có người đánh nhau trong thành, không cần người của Dược Vương Cốc ra tay thì những người khác cũng sẽ đánh chết họ ngay tại trận.

Nhưng nếu là ra khỏi sơn cốc thì đủ các loại ân oán, Dược Vương Cốc cũng không để ý tới.

Cho nên trong ngoài ngàn dặm này là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Núi non bao vây sơn cốc, một chốn náo nhiệt và tường hòa. Nhưng chỉ cách sơn cốc mười mấy dặm bên ngoài, đâu đâu cũng thấy tranh đấu giết chóc. Những người này đều là có tranh cãi trong Cốc, nhưng không dám hành động ngay tại chỗ mà hẹn nhau ra ngoài quyết sinh tử.

Một ngày nọ, một chiếc xe ngựa từ phương xa chạy tới, dừng lại ở bên ngoài cách Dược Vương Cốc năm mươi dặm.

Lão phu xe ghìm cương ngựa, hô to vào trong xe:

- Tiểu ca, tới Dược Vương Cốc rồi.

- Tới rồi?

Dương Khai đang ngồi trong xe bỗng bừng tỉnh, sắc mặt vui vẻ, vén rèm xe bước ra, nhìn chung quanh một lúc rồi ngạc nhiên hỏi:

- Đây là nơi nào?

Xung quanh trống trải, sao có thể là Dược Vương Cốc được. Rõ ràng đây là một nơi hoang vu.

Lão phu xe nheo mắt cười, nói:

- Tiểu ca không biết đó thôi, bên ngoài Dược Vương Cốc hung hiểm lắm, người thường như ta không dám tùy tiện tiếp cận. Phàm là có khách muốn đến Dược Vương Cốc đều chỉ đưa đến đây rồi quay đầu, tiến xa hơn nữa chính là Quỷ Môn Quan.

Dương Khai cau mày. Lão phu xe thấy sắc mặt hắn không vui lại cẩn thận giải thích cho hắn tình hình xung quanh Dược Vương Cốc.

Sau khi nghe xong, nét mặt Dương Khai dần giãn ra, trong lòng hắn biết đây đều là sự thật, chứ không phải lão cố ý bỏ lại mình ở chỗ này.

Lập tức hắn cũng không so đo, dù sao cũng chỉ hơn mười dặm đường mà thôi, bèn đưa ra một tờ ngân phiếu rồi thi triển bộ pháp, thong dong tiến về phía dãy núi xa xa.

Mặc dù đã nghe phu xe kia nói về mức độ nguy hiểm bên ngoài Dược Vương Cốc, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn vượt xa sức tưởng tượng của Dương Khai.

Trên đường đi tới, chưa đến ba mươi dặm hắn đã gặp bốn năm chỗ đang ẩu đả. Những người này đều là phát sinh xung đột trong Cốc sau đó ra ngoài giải quyết.

Bên đường, thậm chí còn có không ít thi thể vẫn còn hơi ấm.

Dương Khai âm thầm tắc lưỡi, nhưng cũng lo tránh đi, giữ nguyên tắc không nhiều chuyện, lặng lẽ rời đi.

Đi không bao xa thì phía sau vọng đến tiếng truy đuổi đánh giết, tiếng xé gió phần phật truyền đến.

Dương Khai nhướn mày, quay đầu nhìn lại.

Lúc này hắn nhìn thấy một thiếu nữ mặc váy dài màu xanh da trời đang chạy như bay tới. Thiếu nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, dung mạo cũng được coi là xinh đẹp, chẳng qua lúc này đôi mắt to hiện vẻ kinh hãi, cố sức chạy trốn.

Ở sau lưng nàng, sáu bảy người đuổi theo sát nút. Những người này nét mặt tràn đầy tức giận và sát khí, người nào người nấy đeo dao mang kiếm, đều vô cùng hung ác.

- Con tiện nhân kia, ngươi đứng lại cho ta!

Một tiếng quát phẫn nộ truyền tới.

Thiếu nữ càng chạy nhanh hơn.

- Mau, đừng để cô ta trốn vào trong Cốc, vào đó rồi sẽ không bắt được đâu!

Những người đó nhìn thấy thiếu nữ đang chạy về hướng Dược Vương Cốc thì sắc mặt biến đổi.

Trong Dược Vương Cốc nghiêm cấm động võ, nếu thiếu nữ vào được bên trong thì mọi chuyện đều chấm dứt.

Trong chốc lát, thiếu nữ đã vọt tới trước mặt Dương Khai.

Nhìn thấy Dương Khai cảnh giác đánh giá mình, thiếu nữ hé miệng cười, lộ ra hàm răng trắng tinh, vận dụng khí lực thở hồng hộc hô:

- Biểu ca, chạy mau đi, còn đứng ngây ra đó làm gì?

Dương Khai nhướn mày, thần sắc âm u lạnh lẽo. Không đợi hắn có phản ứng gì, thiếu nữ đã lướt qua hắn như một làn gió, mang theo một mùi hương thơm ngát.

- Không ổn rồi, con tiện nhân kia có người tiếp ứng. Nhanh, không được tha cho ai, nam thì giết, nữ thì bắt sống!

Người vừa nói, sắc mặt biến đổi.

Đám người đuổi tới hăng máu càng đuổi nhanh hơn.

- Mẹ nó!

Dương Khai phẫn uất cắn răng mắng một tiếng, cũng không lãng phí thời gian giằng co giải thích với mấy người kia, liền xoay người vọt đuổi theo thiếu nữ.

Bất kể là thiếu nữ mặc váy xanh kia hay là đám người đuổi tới từ đằng sau, thực lực cũng không cao, mạnh nhất cũng chỉ là Chân Nguyên Cảnh tam tầng, tứ tầng mà thôi.

Chút thực lực ấy Dương Khai đúng là không xem vào đâu, nhưng vô duyên vô cớ gặp phải chuyện phiền toái như vậy, thật sự khiến hắn tức giận.

Triển khai bộ pháp, hắn bước nhanh chân, chỉ trong vài hơi thở đã đuổi kịp bóng dáng thiếu nữ kia.

Thiếu nữ thần sắc sững sờ, trong lúc cấp bách quay đầu nhìn lại thì thấy Dương Khai đang nhe răng trợn mắt, hướng về phía nàng cười độc ác, nụ cười dữ tợn đáng sợ.

- Biểu muội.

Dương Khai cắn răng, gọi một tiếng thân thiết đến cực độ.

- Hì hì…

Nụ cười xinh đẹp trên gương mặt thiếu nữ lập tức cứng đờ, méo xệch, cả người nổi da gà. Nàng không ngờ Dương Khai nhìn tuổi không lớn mà lại có tốc độ nhanh như vậy.

Tiếng cười chưa dứt, sắc mặt Dương Khai trầm xuống, phi tới dùng một tay túm lấy thiếu nữ.

Thiếu nữ thần sắc biến đổi, nâng một bàn tay mảnh khảnh lên đón đỡ.

Dương Khai vận dụng chân nguyên, đấu với nàng một chiêu.

Thân hình thiếu nữ rung mạnh, tốc độ giảm đi không ít. Không đợi nàng tiếp tục phản ứng, Dương Khai đã dùng một tay ôm eo, một tay giữ chặt cổ tay nàng, thân hình đang chạy nhanh về phía trước bỗng dừng lại.

- Huynh… Huynh làm gì vậy? Chạy mau đi!

Thiếu nữ kinh hãi hô lớn, trơ mắt nhìn đám người đuổi theo sau đang nhanh chóng tiếp cận.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, xoay người một vòng. Trong tiếng kêu kinh hãi của thiếu nữ, hắn ném nàng thẳng về phía đám người đang đuổi tới.

- Huynh…

Ánh mắt của thiếu nữ lộ vẻ không thể tin nổi, không thể ngờ Dương Khai lại làm ra chuyện như vậy.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!