Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 270: CHƯƠNG 270: LÀM SAO NGƯƠI BIẾT?

Đổng Khinh Yên nói chắc như đinh đóng cột, nhưng Dương Khai nào có thể tin nàng.

- Thật sao?

Nụ cười của Dương Khai càng thêm quái dị.

- Ta lừa ngươi làm gì?

Đổng Khinh Yên ưỡn ngực, lấy tay vỗ vỗ nói:

- Yên tâm, ta cam đoan ngươi có thể tiếp cận được nơi ngươi muốn đến.

- Ha ha!

Dương Khai cười như không cười, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Đổng Khinh Yên.

Tiếng cười vừa tà dị vừa gian ác khiến Đổng Khinh Yên không khỏi nổi da gà, nàng lặng lẽ nuốt nước bọt, sợ hãi nói:

- Ngươi cười kiểu gì mà dọa người thế.

Dương Khai sắc mặt nghiêm chỉnh, cũng không vòng vo:

- Nói cho ta biết, làm sao ngươi biết những điều này?

- Điều gì?

Đổng Khinh Yên giả bộ hồ đồ, vẻ mặt có chút mất tự nhiên.

- Biết ta muốn đi đâu?

Dương Khai nheo mắt nhìn nàng, giơ một ngón tay lên lắc lắc.

- Đừng nói với ta là do huynh trưởng của ngươi mách bảo, Đổng Khinh Hàn không phải là kẻ thiếu chừng mực như vậy.

Ở Dược Hành của Đổng gia, trước khi Dương Khai nói chuyện thì Đổng Khinh Hàn đã bảo muội muội mình rời đi, rõ ràng không muốn để nàng biết thân phận hiện tại của hắn. Vậy sao bây giờ lại vô duyên vô cớ kéo cả nàng vào chuyện này?

Hơn nữa, hai người mới cáo biệt chưa tới một canh giờ. Một canh giờ trước Đổng Khinh Hàn còn bó tay không có cách nào, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy sao đã có thể nghĩ ra cách rồi?

Thêm nữa, cô em họ tinh quái này liên tục đảo mắt, Dương Khai mà không nhìn ra vấn đề mới là lạ.

- Thực ra là ca ca của ta nói cho ta biết đấy.

Đổng Khinh Yên nói chắc nịch.

Dương Khai cười ha hả, tóm lấy cánh tay Đổng Khinh Yên kéo nàng ra ngoài.

- Làm gì? Ngươi làm gì thế?

Đổng Khinh Yên sống chết không chịu đi, hoảng sợ kêu to.

Dương Khai nhíu mày:

- Còn la nữa ta đánh ngất ngươi đấy.

Đổng Khinh Yên im bặt, nhưng vẫn dùng toàn lực lùi về phía sau. Đáng tiếc thực lực của nàng thấp hơn Dương Khai không ít, làm sao có thể trốn được, trong nháy mắt đã bị kéo đến tận cửa.

- Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

Đổng Khinh Yên đáng thương nhìn Dương Khai bằng ánh mắt khẩn cầu.

- Đem ngươi trả cho Đổng Khinh Hàn, ta tin chắc huynh ấy còn chưa đi xa.

- Không được! Ta khó khăn lắm mới chạy tới đây, nếu bị trả về ta chết chắc rồi!

Đổng Khinh Yên sợ hãi thất sắc.

Dương Khai nhếch miệng cười:

- Vậy nói cho ta biết, rốt cuộc tại sao ngươi biết được những điều này?

- Được, được, ta sẽ nói cho ngươi biết.

Dương Khai lúc này mới buông nàng ra.

Đổng Khinh Yên oán hận trừng mắt nhìn Dương Khai, xoa xoa cánh tay đau, chậm rãi sửa sang lại quần áo xộc xệch, lúc này mới tức giận ngồi trở lại trên giường.

- Nói đi, nếu ngươi dám nói dối, ta sẽ đem ngươi trả về cho ca ca của ngươi.

Dương Khai nghiêm mặt nói.

- Là ta tự nghe trộm được.

Đổng Khinh Yên lén lút đánh giá Dương Khai, thấy sắc mặt hắn trầm xuống vội vàng nói thêm:

- Ta không lừa ngươi, thực sự là chính ta nghe trộm được.

Dương Khai cười khẩy:

- Sao ngươi có thể nghe trộm được? Ngươi chỉ là Ly Hợp Cảnh đỉnh phong, với thực lực ấy làm sao có thể qua mặt được thần thức của Phong Vân song vệ?

Trong lúc nói chuyện với Đổng Khinh Hàn, Phong Vân song vệ vẫn luôn ở gần đó giám sát động tĩnh. Nếu Đổng Khinh Yên thực sự nghe lén thì chắc chắn không thể tránh khỏi sự dò xét của hai lão.

- Ta tự có cách của mình.

Đổng Khinh Yên vẻ mặt dương dương đắc ý, ngồi ở mép giường hai chân đung đưa.

Thấy Dương Khai vẻ mặt không tin, Đổng Khinh Yên lập tức không vui:

- Ta là thiên kim tiểu thư của Đổng gia, sao trên người lại không có một hai món bí bảo phòng thân chứ?

- Bí bảo?

Dương Khai nhíu mày, vẻ mặt khó tin. Bí bảo gì có thể che giấu được thần thức của cao thủ Thần Du Cảnh? Hơn nữa, thực lực của Phong Vân song vệ lại ở Thần Du Cảnh hậu kỳ, đại khái là khoảng tầng bảy, tầng tám. Có thể qua mặt được họ, loại bí bảo này tác dụng cũng không nhỏ.

Phát hiện mình vừa lỡ miệng, Đổng Khinh Yên vẻ mặt ảo não, chần chừ nhìn Dương Khai, nhỏ giọng:

- Ta có thể cho ngươi xem, nhưng ngươi không được cướp của ta.

Dương Khai dở khóc dở cười, bất đắc dĩ gật đầu. Hắn quả thực cũng rất hiếu kỳ với món bí bảo kia.

Thấy hắn đồng ý, Đổng Khinh Yên lúc này mới thận trọng lấy từ trong áo ra một khối cổ ngọc.

Dương Khai dán mắt nhìn, chỉ thấy khối cổ ngọc ánh lên màu vàng úa, tựa như được thiên nhiên tạo tác, nhưng hoa văn của khối ngọc lại biến đổi không ngừng, rõ ràng là do người luyện chế ra.

Đổng Khinh Yên rót nguyên khí vào đó, Dương Khai nhướn mày, phát hiện ra toàn bộ khí tức trên người nàng biến mất trong phút chốc.

Đổng Khinh Yên nói:

- Ngươi còn chưa tới Thần Du Cảnh, không có thần thức nên không nhận ra được tác dụng kỳ diệu của loại bí bảo này. Nhưng ta thực sự không lừa ngươi, chính là dùng nó ta mới qua mặt được hai người bọn họ.

Lúc nàng nói chuyện, Dương Khai đã phát ra thần thức tìm kiếm quanh người nàng, phát hiện quả thật đúng như vậy. Thần thức quét qua mông lung, chỗ nàng đứng không có gì khác thường. Nếu nhắm mắt lại thì căn bản không phát hiện ra nơi này còn có một người nữa.

Bí bảo này quả nhiên rất thú vị.

- Cất đi. Sau này đừng có để lộ vật này ra trước mặt người lạ.

Dương Khai nghiêm khắc dặn dò.

Đổng Khinh Yên cười hì hì:

- Tài vật không nên để lộ, ta đâu phải kẻ ngốc.

Vừa nói nàng vừa thu miếng ngọc lại.

- Ngươi đã nghe thấy những gì rồi?

Dương Khai cười hỏi.

- Gần hết… Nghe thấy hết rồi.

Đổng Khinh Yên lè lưỡi.

- Vậy ngươi biết được bao nhiêu?

- Ta biết ngươi phải đi đến chỗ đó, ta còn biết ngươi đúng là biểu ca của ta…

Đổng Khinh Yên không nói tiếp. Hôm đó thuận miệng nói vậy thế mà đúng thật.

- Lúc trước ngươi nói có cách để ta tiếp cận nơi đó, có phải là thật không?

- Đương nhiên là thật rồi.

Đổng Khinh Yên liên tục gật đầu.

- Nhưng hiện giờ ta sẽ không nói cho ngươi đâu.

Dương Khai lập tức vui vẻ:

- Có điều kiện? Có điều kiện thì cứ nói.

- Đừng để ca ca của ta bắt ta về.

Đổng Khinh Yên vội vàng nói.

Dương Khai nhíu mày không ngừng, hắn đã sớm nhìn ra nha đầu kia lén lút chạy đến đây. Đổng Khinh Hàn ở Dược Vương Cốc xem chừng cũng là đuổi theo nàng tới. Mặc dù mình và Đổng gia có chút quan hệ thân thích, nhưng đây dù sao cũng là chuyện nhà người ta, mình sao có thể quyết định được.

Vài ngày trước đó nàng còn bị một đám ác nhân truy bắt, nếu như có chuyện gì không may xảy ra thì Đổng gia sao có thể để yên?

- Biểu ca à…

Đổng Khinh Yên thấy hắn trầm ngâm liền làm bộ đáng thương, lắc lắc cánh tay Dương Khai:

- Ở nhà buồn chết đi được, ta chỉ ra ngoài chơi mấy ngày rồi về. Ngươi đừng mật báo cho bọn họ được không?

Dương Khai trầm mặc không nói.

Đổng Khinh Yên luôn miệng cầu xin, cuối cùng giận dữ nói:

- Nếu ngươi không giữ bí mật cho ta, ta… ta sẽ chiêu cáo thiên hạ, nói cho bọn họ biết ngươi chính là công tử của Dương gia, để xem ai khó sống hơn!

Dương Khai không khỏi day day trán, đau đầu.

Đổi lại là người bên ngoài uy hiếp hắn như vậy, hắn đã giết người diệt khẩu không chút do dự. Nhưng người trước mắt này lại không được.

Suy nghĩ một hồi, hắn nói:

- Hành tung của ngươi nhất định phải nói một tiếng với Đổng Khinh Hàn.

Đổng đại tiểu thư lập tức nhảy dựng lên, không ngừng mắng:

- Không có lương tâm! Anh họ thối, ta ghét ngươi!

- Hãy nghe ta nói hết đã.

Dương Khai trừng mắt nhìn nàng:

- Nhưng ta cũng có thể bảo vệ ngươi, điều kiện tiên quyết là ngươi đừng có quấy rối.

- Ừm, được.

Đổng Khinh Yên gật đầu như gà mổ thóc.

- Ta hứa sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

Bất đắc dĩ lắc đầu, Dương Khai chỉ đành viết một lá thư.

*

Tại Dược Hành của Đổng gia.

Đổng Khinh Hàn giận dữ:

- Tiểu thư biến mất rồi? Làm sao có thể biến mất chứ? Các ngươi ăn cứt mà lớn à, bao nhiêu con mắt trông coi như vậy mà sao chỉ trong chớp mắt đã không thấy rồi?

Mấy tên đệ tử Đổng gia bị giáo huấn xối xả, câm như hến, khóc không ra nước mắt.

Thực sự không có biện pháp nào, mấy người bọn họ cũng chẳng có mấy thực lực. Dược Vương Cốc người đi tới đi lui không dứt, tiểu thư lại tinh ranh quỷ quái, chen vào trong đám người đã không thấy bóng dáng, chúng tôi có thể làm gì được?

Trong lòng nghĩ như vậy nhưng lại không dám hé răng.

- Còn đứng ngây ra đó làm gì? Một đám người ngu ngốc, khẩn trương đi tìm cho ta! Tìm không thấy tiểu thư các ngươi cũng đừng có quay lại, hãy tìm một chỗ nào đó đem mình chặt ra cho chó ăn, đồ vô dụng!

Đổng Khinh Hàn nét mặt xanh mét, giận dữ.

Một đám người như được đại xá, khẩn trương tìm cớ rời đi, trong lòng thầm cầu khấn: “Bà cô nhỏ à, mau trở về đi, còn không về là chúng tôi tuyệt mệnh mất.”

- Thiếu gia, trong Dược Vương Cốc nghiêm cấm động võ, tiểu thư nhất định không có nguy hiểm gì, người đừng lo lắng, chưa biết chừng một lát nữa tiểu thư sẽ trở lại.

Phong Vân song vệ mở miệng an ủi.

- Ta chỉ sợ nó chạy ra ngoài.

Đổng Khinh Hàn nét mặt bất lực.

- Con nhỏ này không biết trời cao đất dày, vài ngày trước mới bị thiệt thòi xong mà vẫn không thèm nhớ.

Vẻ mặt chỉ hận sắt không thành thép.

Song vệ liếc nhau cũng không nói nhiều.

Đang căm tức, một tiểu nhị từ ngoài cửa tiến tới, cúi đầu hỏi:

- Vị nào là Đổng gia công tử?

Đổng Khinh Hàn trầm giọng:

- Là ta.

- Chào Đổng công tử.

Người kia cười nhẹ:

- Có vị khách quan gửi thư cho ngài.

Đổng Khinh Hàn chấn động:

- Đâu?

Tiểu nhị dâng phong thư.

Vô cùng lo lắng mở ra, vội vàng liếc qua, lúc này tảng đá lớn đè nặng trong lòng Đổng Khinh Hàn mới được dỡ bỏ.

Một người trong Phong Vân song vệ đưa chút bạc cho người truyền tin, nhìn sắc mặt công tử giãn ra thì mở miệng hỏi:

- Đã có tung tích của tiểu thư?

Đổng Khinh Hàn lau mồ hôi trán, nặng nề thở ra một hơi, hạ giọng nói:

- Đi đến chỗ Dương Khai rồi.

- Đã ở chỗ Dương công tử thì cũng không phải lo lắng rồi.

*

Trong nhà trọ, Dương Khai thuê cho Đổng Khinh Yên một gian phòng ở sát vách. Sự sắp xếp chu đáo như vậy làm Đổng gia đại tiểu thư cũng cảm thấy Dương Khai tốt hơn nhiều:

- Biểu ca thật là tốt.

Ngày thứ hai, Đổng Khinh Hàn tới chơi, Dương Khai đem sự tình đơn giản thuật lại một lần. Đổng Khinh Hàn không ngừng cười khổ, Đổng Khinh Yên uy hiếp như vậy làm hắn cũng không dám dùng sức mạnh. Nếu chẳng may làm lộ thân phận của Dương Khai ra cũng không phải chuyện đùa.

Rơi vào đường cùng, hắn cũng chỉ có thể thuận theo tính tình của tiểu muội.

Thời gian vội vã, nhoáng một cái đã bảy tám ngày trôi qua.

Mấy ngày nay, Dương Khai dành phần lớn thời gian để tu luyện. Dược Vương Cốc này dù người luyện võ rất đông nhưng linh khí thiên địa vẫn dồi dào, coi như cũng là một nơi tốt để tu luyện.

Thỉnh thoảng, hắn lại bị Đổng Khinh Yên kéo ra ngoài du ngoạn. Tiếp xúc mấy ngày nay, Dương Khai phát hiện ra cô biểu muội của mình cũng là một Luyện Đan Sư, chẳng qua cấp bậc không cao, chỉ là Phàm cấp trung phẩm, coi như cũng chỉ vừa mới khởi bước.

Nàng là Đổng gia đại tiểu thư, từ nhỏ áo cơm không lo, gia tộc tiêu phí không ít nhân lực vật lực bồi dưỡng nàng. Muốn có đan dược gì cứ lấy trong nhà là được, không cần đến nàng tự luyện đan. Cho nên, cho dù nàng rất có hứng thú với thuật luyện đan thì cũng chẳng có mấy kinh nghiệm thực tiễn.

Sau khi tới Dược Vương Cốc, nàng giống như lạc vào thiên đường, nơi này điều gì cũng làm nàng lưu luyến quên về.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!