Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 271: CHƯƠNG 271: ĐỘC ĐAN

Trời còn chưa sáng, cửa phòng Dương Khai đã bật mở, Đổng Khinh Yên với vẻ mặt hưng phấn vọt tới trước mặt hắn.

- Biểu...

- Biểu cái gì mà biểu?

Dương Khai trừng mắt chặn họng nàng.

Đổng Khinh Yên lè lưỡi, vội vàng đổi giọng, vênh mặt hất hàm sai khiến:

- Dương hộ vệ, đi ra ngoài với bổn tiểu thư một chuyến.

Nàng dù sao cũng là đại tiểu thư Đổng gia thiên kim, Đổng gia và Dương gia lại có quan hệ thông gia, nếu như có người nghe được cách xưng hô của nàng với Dương Khai, nhất định sẽ đoán ra thân phận của hắn.

Cho nên hai người thảo luận một phen quyết định để Dương Khai đóng vai hộ vệ của Đổng Khinh Yên.

Công tử tiểu thư đại thế gia khi xuất hành bên ngoài chắc hẳn phải có vài người tùy tùng, xưng hô như vậy cũng hợp tình hợp lý.

Nhìn sắc trời bên ngoài, Dương Khai thản nhiên nói:

- Tiểu thư tự mình đi chơi đi, ta không đi cùng nàng được.

Đổng Khinh Yên không giận mà hì hì cười nhẹ:

- Dương hộ vệ, ngươi không muốn đi đến nơi đó sao?

Sắc mặt Dương Khai biến sắc.

- Là hôm nay sao?

Mấy ngày nay Dương Khai luôn hỏi nàng rốt cuộc có biện pháp nào có thể giúp mình tiếp cận Đan Thánh Đỉnh, Đổng Khinh Yên vẫn không nói rõ, chỉ nói thời điểm chưa tới, hôm nay lại nhắc đến tự nhiên làm Dương Khai thấy được một tia hy vọng.

- Vậy ngươi có muốn cùng bổn tiểu thư đi ra ngoài không đây?

Đổng Khinh Yên dương dương đắc ý nhìn hắn.

Dương Khai vội vàng bước xuống giường.

Trong thành trấn ở Dược Vương Cốc, Đổng Khinh Yên không ngừng len qua đám người, linh hoạt như một con cá bơi trong nước. Dương Khai mặc y phục gọn gàng, hai tay chắp sau lưng, thần sắc cẩn trọng theo sát sau lưng nàng không rời một tấc.

Bộ dạng này càng thêm giống hộ vệ của Đổng Khinh Yên.

Đến Đông thành, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đổng Khinh Yên bỗng trở nên hưng phấn. Dương Khai rõ ràng có thể nghe thấy cả tiếng tim nàng đập trong lồng ngực. Nàng thở sâu một hơi rồi lấy tay ôm ngực một lúc lâu mới bình phục.

Dương Khai ngó nghiêng quan sát xung quanh, nơi đây tập trung rất nhiều người, hơn một nửa trong số họ đều thêu trên ngực đóa hoa đặc trưng, có một cánh, hai cánh, với ba màu vàng, bạc, trắng khác nhau.

Những người này đều là Luyện Đan Sư.

Đa số là Địa cấp trung phẩm hoặc hạ phẩm Luyện Đan Sư, cũng có không ít là Phàm cấp. Nơi này ít nhất phải có đến hơn hai trăm người tụ tập náo nhiệt.

Đổng Khinh Yên không biết lấy từ đâu ra một đóa hoa bạc một cánh gắn lên ngực, ngực nàng khẽ nhô lên như muốn cho mọi người trong thiên hạ đều biết rằng nàng là Luyện Đan Sư Phàm cấp trung phẩm.

- Nàng làm cái trò gì thế?

Dương Khai mơ hồ cảm thấy kỳ lạ nên nhẹ giọng hỏi.

- Đợi đấy, ngươi có thể vào được hay không chỉ trông chờ vào lần này thôi.

Đổng Khinh Yên nhẹ giọng đáp lại, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc.

Dương Khai nhíu mày, nhắm mắt lại, chậm rãi phóng thích thần thức lắng nghe các Luyện Đan Sư xung quanh nói chuyện.

Không bao lâu, sắc mặt hắn trở nên kỳ lạ.

Những người này đến từ khắp năm sông bốn biển, tụ tập ở đây để bái làm đồ đệ của Trưởng lão Tiêu Phù Sinh tại Vân Ẩn Đỉnh của Dược Vương Cốc, học thuật luyện đan của ông.

Dương Khai kinh ngạc nhìn Đổng Khinh Yên hỏi:

- Nàng tới đây để bái sư hay sao?

Đổng Khinh Yên cười duyên dáng một tiếng:

- Đương nhiên, Tiêu đại sư thu nạp đồ đệ, cơ hội ngàn năm có một, lần này ta trốn khỏi nhà tới đây cũng chính là vì cơ hội này.

Nói xong lại với vẻ mặt đáng thương nhìn Dương Khai:

- Dương hộ vệ, ngươi sẽ không đi mật báo với ca ca của ta chứ?

- Ta chỉ muốn biết, việc này có quan hệ gì với mục tiêu của ta?

- Vân Ẩn Đỉnh à, nơi đó cách Đan Thánh Đỉnh không xa. Nếu ngươi có thể tiến vào đó...

Đổng Khinh Yên ý chỉ rõ.

Dương Khai nghe xong trong lòng hơi máy động. Quả thật nếu có thể tiến vào Vân Ẩn Đỉnh chưa chắc là không có cơ hội tiến vào Đan Thánh Đỉnh, giữa hai đỉnh núi chỉ cách nhau có hai ngọn núi mà thôi.

- Nhưng ta không hiểu việc luyện đan.

Đổng Khinh Yên cười khẽ:

- Tiêu đại sư thu đồ đệ chắc chắn có những tiêu chí huyền bí, cho dù người không hiểu luyện đan cũng sẽ có cơ hội, chỉ xem ngươi có tư chất hay không mà thôi.

- Dương hộ vệ à...

Đổng Khinh Yên khẽ lắc lắc cánh tay Dương Khai.

- Ngươi xem ta vì ngươi làm nhiều việc như vậy, ngươi cũng đừng mật báo với ca ca của ta được không. Hơn nữa ta có thể bái làm môn hạ của Tiêu đại sư coi như cũng là làm vẻ vang cho gia tộc, ngay cả sau này khi phụ thân biết được cũng sẽ chỉ tán dương ta mà thôi, ngươi đừng làm chuyện vô ích nhé.

Dương Khai thản nhiên nói:

- Nàng có thể vào được rồi hãy nói.

- Ta chắc chắn sẽ làm được.

Đổng Khinh Yên tràn đầy tự tin.

- Vì ngày này, ta đã chuẩn bị rất nhiều, hừ, ngươi hãy đợi mà xem đi, chỉ không biết là ngươi có vào được không thôi.

Dương Khai âm thầm lắc đầu.

Hắn thật sự không ngờ phương pháp mà Đổng Khinh Yên nói tới lại là như vậy, một phương pháp rất tốt nhưng Dương Khai không đủ tự tin, bản thân mình chưa từng học qua luyện đan, làm sao có thể vượt qua được sự khảo nghiệm của Tiêu đại sư.

Tuy nhiên hiện tại chỉ đành liều thử một phen, dù sao cũng chẳng mất mát gì.

Theo thời gian trôi qua, càng ngày càng có nhiều Luyện Đan Sư tụ tập tới nơi đây, mỗi người đều bừng bừng khí thế giống như Đổng Khinh Yên hào hứng mong đợi, thậm chí còn có không ít Luyện Đan Sư còn biểu lộ vẻ mặt thành kính.

Có thể thấy những người này rất sùng bái Tiêu Phù Sinh.

Dương Khai nghiêng tai lắng nghe những người này nói chuyện, cũng hiểu được không ít chuyện.

Tiêu Phù Sinh có thể xếp hạng là một trong thập đại Trưởng lão lâu đời nhất ở Dược Vương Cốc. Luyện đan thuật của ông so với Cốc chủ Dược Vương Cốc thậm chí còn cao hơn một bậc, chính là một trong số hiếm hoi các Huyền cấp thượng phẩm Luyện Đan Sư.

Phía trên Huyền cấp chính là Linh cấp, đây là cấp độ chưa ai đạt tới được.

Tiêu Phù Sinh này cả đời say mê luyện đan, mặc dù chiếm giữ một đỉnh Dược Vương Cốc nhưng lại chưa bao giờ khai sơn lập phái thu đồ đệ, cũng không lấy vợ sinh con, đem cả cuộc đời hiến tặng cho luyện đan thuật.

Trong giới luyện đan, uy danh của Tiêu Phù Sinh không có ai sánh kịp.

Mấy tháng trước, Dược Vương Cốc truyền ra tin tức Tiêu Phù Sinh muốn thu nhận đồ đệ, thiên hạ chấn động, vô số Luyện Đan Sư đều đổ xô tới mong bái Tiêu đại sư môn hạ, thừa hưởng y bát của ông.

Trung Đô Bát Đại Gia và các thế lực lớn hàng đầu đều muốn đưa Luyện Đan Sư của mình vào nhưng đều bị Tiêu đại sư cự tuyệt.

Cho đến hôm nay, trong Dược Vương Cốc có một cuộc khảo nghiệm do Tiêu đại sư đích thân lập ra, ai vượt qua được cuộc khảo nghiệm này có thể bái nhập Vân Ẩn Đỉnh.

Tiêu đại sư thu đồ đệ không cầu kỳ, bất luận là người đến từ đâu, đến từ thế lực nào, chỉ cần có tư chất là có thể được theo ông học luyện đan.

Chỉ có một điều kiện là tuổi tác không quá hai mươi lăm.

Cho nên tất cả những Luyện Đan Sư ở đây đều là người trẻ tuổi, thậm chí có người vì bái nhập Vân Ẩn Đỉnh mà còn không tham gia đại hội luyện đan.

Thời gian chậm rãi trôi đi.

Dương Khai đứng sau Đổng Khinh Yên, chú tâm âm thầm quan sát động tĩnh xung quanh.

Mặt trời lên cao, giữa tiếng người xôn xao, đệ tử Dược Vương Cốc cuối cùng cũng xuất hiện.

Những đệ tử Dược Vương Cốc này không phải là đệ tử của Tiêu đại sư mà là đệ tử của các vị Trưởng lão khác được ủy thác tới đây để giám sát cuộc khảo nghiệm hôm nay.

Ở phía trước cách đó không xa là một tòa cao đài được dựng lên. Cao đài rộng đến mấy chục trượng, tất cả những Luyện Đan Sư đến tham gia khảo nghiệm đều tụ tập xung quanh tòa đài này.

Bốn đệ tử Dược Vương Cốc bước lên cao đài, một người nam tử trung niên dẫn đầu, trên ngực thêu đóa hoa ba cánh màu vàng, thần sắc lạnh lùng bất nộ tự uy, trên tay cầm bình đan dược khổng lồ, long hành hổ bộ.

Một tiếng kinh hô truyền đến.

- Là Tần Trạch của Dược Vương Cốc, năm nay tuy mới ba mươi lăm tuổi nhưng đã là Luyện Đan Sư Thiên cấp thượng phẩm.

- Đây cũng là một thế hệ kỳ tài hiếm có của Dược Vương Cốc, nghe nói hắn chính là người kế nhiệm vị trí Cốc chủ Dược Vương Cốc.

- Suỵt, chớ lên tiếng!

Tần Trạch bước lên cao đài, trên tay hắn cầm một bình đan dược thật lớn đặt trên bàn. Ba đệ tử Dược Vương Cốc đi sau hắn cũng dừng lại.

Nhìn quanh một vòng đám người, Tần Trạch ôm quyền nói:

- Chư vị, Tiêu Sư thúc của ta hôm nay lập cuộc khảo nghiệm quảng thu môn đồ, Tần mỗ bất tài, xin đảm nhiệm việc giám sát.

Địa vị đặc thù của Luyện Đan Sư khiến đám người này ánh mắt đều cao ngạo. Hơn nữa ngày thường làm bạn với đan dược và lò đỉnh khiến cho rất nhiều người trong số họ đều không hiểu nhân tình thế thái, cũng ít khi đi hàn huyên với những người khác.

Tần Trạch là thiên tài trong giới Luyện Đan Sư, sự cao ngạo và lãnh đạm càng biểu hiện rõ ra ngoài.

Đơn giản nói vài câu liền sa sầm nét mặt, mở bình đan dược lớn, lập tức một mùi hương đan dược kỳ dị ập ra, mọi người hít phải đều cảm thấy chấn động.

- Khảo nghiệm này rất đơn giản, trong này có một ít đan dược, chính là do Tiêu Sư thúc đích thân chế luyện. Những người muốn nhập Vân Ẩn Đỉnh tự mình tiến lên lấy đan dược uống vào rồi tự luyện hóa dược lực. Nếu như không gặp bất trắc nào tức là đã thông qua khảo nghiệm. Chư vị bên dưới, xin mời tùy ý.

Dứt lời, Tần Trạch liền lùi sang một bên, ba đệ tử trẻ tuổi kia tiến lên một bước, ngạo nghễ quan sát mọi người, thần sắc lạnh lùng.

Vài trăm người kinh ngạc đứng dưới đài không ai dám đi tiên phong.

Tần Trạch nói sơ lược nhưng những người ở đó ai cũng biết, Tiêu đại sư khảo nghiệm chắc chắn ẩn chứa huyền cơ. Lúc này mọi người cũng có ý muốn để người khác đi thử trước, chứ ai dám chủ động đứng ra làm đá dò đường?

Những người của Dược Vương Cốc cũng không vội, chỉ đứng trên cao đài yên lặng chờ đợi.

Một lúc lâu sau mới có người mở miệng cất tiếng hỏi:

- Xin hỏi đây là đan dược gì?

Một đệ tử của Dược Vương Cốc cười lạnh:

- Độc đan.

Mọi người ồ lên.

Tuy biết khảo nghiệm của Tiêu đại sư không dễ dàng thông qua nhưng phương thức khảo nghiệm này vẫn nằm ngoài dự kiến của mọi người. Vừa lên đã cho người dùng độc đan thì người nào chịu được? Tính mạng chỉ có một, nếu chẳng may không qua khảo nghiệm chết ở đây thì cũng chẳng ích gì.

Tần Trạch thản nhiên:

- Tuy là độc đan nhưng lại không nguy hiểm đến tính mạng. Chẳng qua, nếu tư chất không đủ để vượt qua được thì ít nhất là suy yếu vài ba tháng.

Nghe nói không nguy hiểm đến tính mạng, không ít người trong lòng lay động. Tiêu đại sư dù thế nào cũng là một danh túc đại sư, đương nhiên sẽ không làm hại đến tính mạng người khác.

Bình độc đan lớn để ở đây chỉ sợ cũng làm cho những kẻ đục nước béo cò biết khó mà lui thôi.

Nhưng những người đến đây ai nấy đều rất tự tin vào bản thân mình. Sau một hồi suy nghĩ liền có người nhảy lên cao đài:

- Ta thử xem.

- Ta cũng thử.

Có người dẫn đầu lập tức không ít người hưởng ứng.

Chốc lát đã có mười mấy người xông lên.

- Mời.

Đệ tử Dược Vương Cốc đưa tay ra hiệu.

Những người đó đều tự mình tiến lên, lấy từ trong bình một viên đan dược bỏ vào miệng.

- Mời chư vị luyện hóa dược lực.

Mười mấy người uống đan dược xong, vội vàng khoanh chân ngồi xuống vận chuyển công pháp.

Phía dưới đài mấy trăm người đều chăm chú quan sát cẩn thận không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!