Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 273: CHƯƠNG 273: HẮN KHÔNG BIẾT LUYỆN ĐAN

Lại một tốp nữa thất bại.

Ngay cả kỳ tài như Vương Tề Nhân cũng chưa thể vượt qua khảo nghiệm của Tiêu Đại Sư, kết quả này vượt xa so với dự kiến của mọi người.

Sau khi Vương Tề Nhân ảm đạm rời khỏi, hiện trường yên ắng hồi lâu, không một ai dám lên đài.

Không ai tin tưởng mình có thể thông qua khảo nghiệm của Tiêu Đại Sư, cũng không dám lên đài để chuốc lấy sự hổ thẹn.

Người của Dược Vương Cốc từ đầu đến cuối không hề nóng vội, không có người lên đài bọn họ cũng cứ đứng đó đợi.

Dương Khai liếc nhìn Đổng Khinh Yên, phát hiện hai bàn tay nhỏ bé của nàng không ngừng nắm chặt rồi lại buông ra, rõ ràng là đang cực kỳ nôn nóng, muốn thử nhưng cũng không đủ tự tin.

Ngay cả Luyện Đan Sư Địa Cấp Thượng Phẩm còn thất bại, thì Phàm Cấp Trung Phẩm như nàng làm sao có thể thành công?

- Có một số việc nếu bỏ lỡ có thể sẽ hối hận cả đời. Dương Khai lẩm nhẩm.

Thân thể mềm mại của Đổng Khinh Yên khẽ chấn động, nàng quay đầu liếc mắt nhìn Dương Khai, trong đôi mắt hiện lên ánh nhìn thâm sâu, chợt ánh mắt kiên định, hít sâu một hơi nói:

- Được, chúng ta lên đài thôi.

Dương Khai khẽ mỉm cười, sau đó hai người nhảy lên đài.

Thấy vẫn còn có người lên đài, phía dưới truyền đến những tiếng hô vang, những lời cổ vũ không ngớt, làm Đổng Khinh Yên ngượng ngùng cười.

Bỗng chợt có người nhìn thấy hoa văn thêu trên ngực nàng, liền nhận ra cấp bậc của nàng.

- Chỉ là Luyện Đan Sư Phàm Cấp Trung Phẩm thôi sao.

- Phẩm giai thấp như vậy, e là lại muốn tự rước lấy nhục rồi.

- Tiểu nha đầu đáng thương, nếu bị xấu mặt ở đây sau này còn mặt mũi nào nhìn người khác?

Đổng Khinh Yên nghe những lời này thì cắn chặt môi, không thốt nên lời.

Ba người đệ tử trẻ tuổi kia không khỏi nhìn nàng mỉm cười. Người con gái xinh đẹp đi đến đâu cũng dễ dàng chiếm được thiện cảm.

- Cô nương, mời!

Đổng Khinh Yên nhẹ nhàng gật đầu, hít sâu một hơi, đi đến trước bàn thuốc, lấy ra một viên Độc Đan quay đầu nhìn Dương Khai như hỏi ý kiến.

Dương Khai thản nhiên gật đầu nói:

- Yên tâm, ta sẽ đứng bên cạnh quan sát.

Nếu Đổng Khinh Yên thật sự không thông qua khảo nghiệm, thì mình sẽ đưa nàng đi, không thể để nàng trở thành trò cười trước mặt chúng nhân.

Trên cao đài ngoại trừ đệ tử Dược Vương Cốc cũng chỉ có hai người Đổng Khinh Yên và Dương Khai. Hơn nữa Dương Khai giả dạng thành tùy tùng của nữ tử này, nên mấy đệ tử Dược Vương Cốc cũng không vội đuổi đi.

Đổng Khinh Yên hít thật sâu một hơi, bỏ Độc Đan vào miệng. Vừa nuốt xuống, liền đi tới một bên khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu hóa giải dược hiệu.

Dương Khai chắp hai tay sau lưng, đứng thẳng như một ngọn tiêu thương, thận trọng quan sát động thái của Đổng Khinh Yên.

Thời gian nửa tuần trà trôi qua, nàng không có phản ứng gì.

Hết thời gian một tuần trà, nàng vẫn không hề có phản ứng.

Dương Khai hơi híp mắt, lén lút phóng ra thần thức lướt qua người Đổng Khinh Yên, phát hiện trong cơ thể nàng nguyên khí đang nhanh chóng lưu chuyển, tôi luyện tạp chất trong kinh mạch.

Những tạp chất này chính là độc tố ẩn chứa trong Độc Đan.

- Ồ, nha đầu này quả không tệ, có thể kiên trì lâu đến vậy.

Phía dưới có người vô cùng ngạc nhiên.

Mấy trăm người lên đài trước đó, ngoại trừ mấy vị Luyện Đan Sư của các đại thế gia không ai có thể kiên trì lâu như vậy. Mà trước đó cũng chưa hề có Luyện Đan Sư Phàm Cấp nào đi lên. Những người đó chỉ kiên trì được hơn mười hơi thở đã lâm vào nguy hiểm, nhưng biểu hiện của Đổng Khinh Yên lại khiến mọi người nhìn nàng bằng ánh mắt khác.

- Nàng ta làm sao có thể làm được? Đây cũng là một kỳ tài thích hợp với luyện đan, không hề kém cạnh Vương Tề Nhân.

- Ta nhận ra rồi, nàng ta là thiên kim tiểu thư Đổng Gia, Đổng Khinh Yên.

- Cái gì? Tiểu thư Đổng Gia?

Trong lúc mọi người kinh hô, hai đầu lông mày Đổng Khinh Yên hiện ra một vệt hắc khí. Vệt hắc khí này nhanh chóng trở nên nồng đậm, rồi di chuyển nhập vào cơ thể nàng, biến mất không dấu vết. Đổng Khinh Yên đột nhiên há miệng, phun ra một luồng khí đen mà mắt thường có thể nhìn thấy được.

Phun ra một luồng khí, Đổng Khinh Yên ngạc nhiên mở to mắt.

Tần Trạch đứng bật dậy, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng, khẽ mỉm cười khen ngợi:

- Không tệ, không tệ, cuối cùng cũng có người thông qua được khảo nghiệm của Tiêu Sư Thúc.

Thông qua rồi?

Vài trăm người lặng ngắt như tờ, gần như không thể tin vào mắt mình.

Tổng cộng có hơn ba trăm Luyện Đan Sư đến từ khắp nơi trong thiên hạ đã lên đài. Trong số đó có không ít kỳ tài tư chất xuất sắc, thậm chí cả Luyện Đan Sư Địa Cấp Thượng Phẩm, nhưng tất cả đều thất bại.

Giờ đây một Luyện Đan Sư Phàm Cấp Trung Phẩm, không ngờ có thể qua được khảo nghiệm mà không hề bị tổn thương. Rốt cuộc có điều huyền diệu gì ẩn chứa nơi đây?

Đổng Khinh Yên cũng ngẩn người, chớp đôi mắt to ngạc nhiên nhìn Tần Trạch.

Dương Khai khẽ ho một tiếng, nói:

- Tiểu thư, vị tiền bối này nói người đã thông qua khảo nghiệm của Đại Sư.

- Cái... cái gì?

Đổng Khinh Yên dường như vẫn chưa hoàn hồn.

Tần Trạch thay đổi thần sắc lạnh lùng trước đó, cười tủm tỉm, thân thiết nói:

- Cô nương, chúc mừng đã thông qua cuộc khảo nghiệm. Từ nay về sau, người đã là đệ tử của Tiêu Sư Thúc, Tần mỗ cũng phải gọi một tiếng Sư Muội mới phải.

Đổng Khinh Yên run rẩy hồi lâu.

Lúc này nàng mới đột nhiên nhảy dựng lên, mừng đến phát khóc, hai tay ôm mặt, khóe mắt ửng đỏ.

Hạnh phúc tới quá đột ngột, ngay cả tiểu cô nương này còn không hề có sự chuẩn bị tâm lý.

Nàng luống cuống một lúc lâu, không biết nên nói gì, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Ngập ngừng hồi lâu, Đổng Khinh Yên mới nhìn Tần Trạch nói:

- Yên Nhi bái kiến Tần Sư Huynh.

Tần Trạch cười ha hả.

- Sư Muội hữu lễ. Tiêu Sư Thúc có thể thu nạp đệ tử như muội cũng là may mắn của Dược Vương Cốc chúng ta.

Hai người hàn huyên một hồi, có vẻ rất hòa hợp, khiến những người chứng kiến bên dưới trợn mắt há mồm kinh ngạc.

Đã bao giờ nhìn thấy Tần Trạch Dược Vương Cốc thân thiết như vậy với ai? Mỗi lần tìm hắn luyện đan, hắn đều giữ vẻ mặt cứng ngắc, cứ như thể mọi người trên đời này đều thiếu nợ hắn vậy.

Nhưng hiện tại, người này lại đang cười đến hở cả răng.

Hóa ra không phải hắn không biết cười, mà là đám người chúng ta không thể lọt vào mắt xanh của hắn.

- Sư Muội đã thông qua khảo nghiệm của Tiêu Sư Thúc rồi thì cũng được coi là đệ tử Dược Vương Cốc. Nếu như không có việc gì, hãy đợi lát nữa xong việc rồi cùng ta vào Dược Vương Cốc. Nếu có chuyện cần xử lý, xin hãy làm sớm.

Tần Trạch cười nói.

Đổng Khinh Yên gật đầu, nàng bái vào Dược Vương Cốc cũng cần thông báo với Đổng Gia. Dù sao sự việc đã đến nước này, nàng tin ca ca chắc chắn sẽ không ngăn cản nữa.

Có thể đi vào Dược Vương Cốc đúng là việc có thể làm tăng thể diện cho Đổng Gia. Ngẫm đi ngẫm lại, bất kể thế lực nào trong thiên hạ đều mong muốn có quan hệ tốt với Dược Vương Cốc. Nay thiên kim tiểu thư Đổng Gia lại trở thành đệ tử thân truyền của Tiêu Đại Sư Dược Vương Cốc. Đây quả là một ưu thế trời ban, không ai có thể sánh bằng.

- Sư Huynh, Hộ Vệ này của Yên Nhi cũng muốn thử một lần. Đổng Khinh Yên nhìn Dương Khai nói.

- Hộ Vệ?

Tần Trạch thản nhiên quét mắt nhìn Dương Khai. Dù không lộ rõ vẻ chán ghét, nhưng ánh mắt khinh thường cũng khá rõ nét.

- Hộ Vệ này của Yên Nhi từ nhỏ đã theo ta, cho nên...

Tần Trạch nhìn nàng đầy thâm ý, rõ ràng là hắn đang hiểu lầm rằng nàng ở lâu ngày với Dương Khai nên đã nảy sinh tình cảm.

Cũng không suy nghĩ sâu xa, hắn gật đầu nói:

- Nếu hắn muốn thử một lần cũng không sao, dù sao thì số lượng Đan Độc mà Tiêu Sư Thúc chế luyện cũng không ít.

Nói xong lại không để ý hỏi một câu:

- Hắn là Luyện Đan Sư cấp bậc gì?

Đổng Khinh Yên đỏ mặt nói:

- Hắn không biết luyện đan.

- Không biết luyện đan?

Sắc mặt Tần Trạch trở nên khó coi, trách mắng:

- Không biết luyện đan thì tới thử gì chứ? Coi luyện đan là trò đùa sao? Dược Vương Cốc của chúng ta không phải dễ vào như vậy. Không có tâm huyết luyện đan, làm sao có thể thông qua khảo nghiệm? Không cần thử cũng biết.

Dương Khai thản nhiên nhìn hắn nói:

- Xin hỏi Tiêu Tiền Bối, khi lập ra khảo nghiệm có từng nói rằng người không có kinh nghiệm luyện đan thì không thể tham dự hay không?

Tần Trạch cười cười một tiếng:

- Sư Thúc không nói qua điều này. Nhưng nếu trước kia ngươi chưa từng tập luyện đan thuật, thì sau này cũng không thể tiến xa trên con đường này. Nếu không đem cả đời kính dâng cho thuật luyện đan, thì chớ đến càn quấy. Nơi đây không phải chỗ chơi đùa của ngươi.

Dương Khai thần sắc khẽ động, thản nhiên đáp:

- Theo vãn bối biết, bản thân Tiêu Đại Sư cũng phải đến hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi mới tiếp xúc với luyện đan thuật. Vãn bối năm nay mới mười bảy mà thôi, so với Tiêu Đại Sư năm đó còn nhỏ hơn mười tuổi đấy.

Những tin tức này đều là do hắn vừa nghe người khác nói tới.

Tần Trạch nhướn mày, thần sắc có chút không vui.

Phía dưới lập tức có người mắng:

- Tiểu tử ngươi là cái thá gì, lại dám đánh đồng mình với Tiêu Đại Sư sao?

- Tiêu Đại Sư tư chất ngút trời, thiên phú sinh ra chính là vì luyện đan. Chớ nói người hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi mới tiếp xúc với luyện đan, cho dù là bốn năm mươi tuổi tiếp xúc cũng không phải là muộn. Ngươi có tài đức gì mà dám so sánh với Tiêu Đại Sư?

- Đừng ồn nữa!

Tần Trạch giận dữ quát một tiếng, bên dưới lập tức trở nên yên tĩnh.

Nhìn kỹ Dương Khai một hồi, thật lâu mới gật đầu nói:

- Ngươi nói cũng có lý. Nếu Sư Thúc không nói nhất định phải là Luyện Đan Sư mới được tham gia khảo nghiệm, thì coi như ngươi cũng có tư cách. Hãy đi lấy một viên Độc Đan đi.

Dương Khai gật gật đầu. Trong tiếng cười lạnh của ba đệ tử Dược Vương Cốc, hắn lấy ra một viên Độc Đan, nhét thẳng vào miệng.

Đổng Khinh Yên vội vàng nhìn hắn. Dương Khai khẽ mỉm cười, đi tới một bên ngồi xuống.

Vận chuyển Chân Dương Quyết, cảm giác cực nóng tỏa ra. Tần Trạch nhìn thấy, lông mày không khỏi nhíu lại, khẽ gật đầu.

Vừa rồi tuy hắn có chút khinh thường Dương Khai, nhưng lúc này khi vừa cảm thụ được Chân Nguyên từ người Dương Khai, liền biết thiếu niên này có chút không đơn giản. Tuổi còn trẻ mà đã đạt đến Chân Nguyên Cảnh, tư chất này không phải người thường có thể có được. Nếu như hắn không phân tâm vào việc luyện đan, mà chuyên tâm tu luyện võ đạo, thì sau này nhất định sẽ đạt được thành tựu lớn.

Chỉ là một Hộ Vệ mà lợi hại như vậy? Nội tình Đổng Gia thật không đơn giản, Tần Trạch thực sự kinh ngạc.

Vừa đưa viên Độc Đan vào bụng, Dương Khai liền cảm thấy nó hoàn toàn tan chảy, tràn thẳng vào kinh mạch của mình.

Không hổ là Độc Đan do một Đại Sư đương thời tự mình luyện chế. Loại dược hiệu này phát huy thực sự quá nhanh. Đừng nói Dương Khai lúc này đã đạt đến Chân Nguyên Cảnh Nhị Tầng, cho dù là người luyện võ vừa đạt tới Khai Nguyên Cảnh, chỉ cần vận chuyển nguyên khí cũng có thể không hao tốn khí lực mà hấp thụ dược hiệu.

Dược hiệu chảy xuôi trong kinh mạch, bị Chân Nguyên khí tôi luyện, đốt cháy, không thể làm tổn thương đến hắn.

Vận chuyển vài vòng, Dương Khai liền cảm thấy những độc tố này hoàn toàn mất đi tác dụng. Chúng tiến thẳng lên, xông lên đỉnh đầu, hội tụ thành một cột khí trong miệng.

Hơi sững sờ, Dương Khai thầm than không ổn.

Đổng Khinh Yên vừa rồi hao tốn thời gian một tuần trà mới thông qua khảo nghiệm, đã khiến Tần Trạch có chút thất thố. Lúc này, hắn chỉ vận chuyển vài vòng đã có thể thông qua, không biết sẽ dẫn đến những sóng gió gì đây.

Tốc độ quá nhanh.

Nghĩ đến đây, Dương Khai giữ ngụm khí này trong miệng không phun ra, đồng thời tiếp tục vận chuyển công pháp như không có chuyện gì xảy ra.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!