Đợi chừng nửa nén hương, Dương Khai mới từ từ vận chuyển nguyên khí, dẫn dắt luồng trọc khí trong cơ thể lên đến mi tâm.
Người bên ngoài nhìn vào, chỉ thấy giữa hai hàng lông mày của Dương Khai hiện lên một luồng hắc khí rõ rệt.
Tần Trạch lập tức kinh ngạc.
Đây chính là dấu hiệu xuất hiện vào thời khắc cuối cùng của cuộc khảo nghiệm. Mấy trăm Luyện Đan Sư lên đài trước đó cũng chỉ có Vương Tề Nhân và Đổng Khinh Yên đạt tới được bước này, chẳng qua người trước thất bại trong gang tấc, còn người sau thì thành công.
Làm thế nào mà một tên hộ vệ cũng có thể làm được điều này?
Chẳng lẽ lại là một kỳ tài luyện đan nữa sao?
Tần Trạch vội vàng nhìn kỹ Dương Khai, trái tim như vọt lên đến tận cổ họng. Tiêu sư thúc đã đích thân nói với y rằng lần khảo nghiệm này, chỉ cần tìm ra được một truyền nhân thích hợp là lão nhân gia người đã mãn nguyện lắm rồi.
Hiện tại Đổng Khinh Yên đã thông qua, nếu có thêm một người nữa, sư thúc lão nhân gia chẳng phải sẽ vui mừng khôn xiết hay sao? Vân Ẩn Đỉnh nhất mạch tương lai chẳng những có người kế tục mà e rằng còn có thể phát dương quang đại.
Đang lúc Tần Trạch căng thẳng, luồng hắc khí nơi mi tâm kia dần biến mất. Tần Trạch ngay lúc này như ngừng thở, trợn tròn mắt.
Thành hay bại, chỉ xem thời khắc này.
Trong lúc y nín thở chờ đợi, Dương Khai vẫn không có phản ứng gì. Hồi lâu sau, Tần Trạch còn chưa kịp thở phào thì lại thấy một luồng hắc khí xuất hiện nơi mi tâm của Dương Khai.
Tình hình gì đây!
Tần Trạch thật sự bối rối. Phản ứng của thiếu niên trước mặt không giống Vương Tề Nhân há mồm phun máu đen, cũng không giống Đổng Khinh Yên thành công bức ra khí đen, luồng hắc khí kia tại sao lại cứ ẩn hiện nơi mi tâm? Hoàn toàn không phù hợp với tình huống mà sư thúc đã nói.
Trong lúc y đang lo lắng nghi hoặc, luồng hắc khí kia lại biến mất.
Không đợi y kịp định thần, hắc khí lại hiện lên.
Tâm trạng Tần Trạch chìm nổi theo luồng hắc khí, loại chờ đợi không biết kết quả này đúng là một sự tra tấn. Hơn nữa, biểu hiện của đối phương cứ lửng lơ giữa thành công và thất bại càng khiến người ta cảm thấy dằn vặt.
Hắc khí ẩn hiện ít nhất cũng đến vài chục lần, thiếu niên kia mới há miệng phun ra một luồng trọc khí nồng đậm.
Cùng với luồng khí được phun ra, cả người thiếu niên dường như uể oải đi rất nhiều, thần sắc cũng trở nên phờ phạc.
Trời ạ! Ngươi cuối cùng cũng phun ra rồi. Tần Trạch thầm mắng một tiếng, bụng bảo dạ nếu hắn còn giằng co thêm vài lần nữa, e là chính mình cũng không chịu nổi mất.
Tuy nhiên, sao lại có chuyện như vậy được?
Tần Trạch nhíu mày suy tư. Chẳng lẽ tư chất của thiếu niên này chỉ vừa vặn đạt tới tiêu chuẩn mà sư thúc đặt ra, cho nên mới vượt qua khảo nghiệm một cách chật vật như vậy? Nghĩ vậy cũng có phần hợp lý.
- Tần sư huynh.
Đổng Khinh Yên nhìn Tần Trạch, ngập ngừng hỏi:
- Hắn thế nào rồi?
Tần Trạch lúc này mới hoàn hồn, cười ha hả:
- Ừ, không tệ, không tệ. Mặc dù so với tư chất của sư muội thì còn kém hơn, nhưng miễn cưỡng cũng có thể coi là thông qua.
Lại thông qua rồi?
Mọi người dưới đài bị những lời này làm cho choáng váng.
Trước đó bao nhiêu người lên đài như vậy, không một ai thành công, ngay cả Vương Tề Nhân còn bị ép ra một ngụm máu đen. Nhưng hiện tại, đầu tiên là một Luyện Đan Sư Phàm cấp trung phẩm thông qua, chuyện này cũng thôi đi. Tuy phẩm giai Luyện Đan Sư của nàng rất thấp nhưng dù gì cũng là thiên kim tiểu thư của Đổng gia. Đổng gia thế lực không nhỏ, có thể bồi dưỡng ra nhân tài như vậy mọi người cũng có thể chấp nhận.
Nhưng tên hộ vệ này thì sao?
Đây chẳng qua chỉ là người hầu của tiểu thư Đổng gia. Người này cũng thông qua?
- Tần tiền bối, tiểu tử kia không phải là gian lận đấy chứ?
Phía dưới có người hét lớn.
- Đúng vậy đó, tiền bối, người này còn không biết luyện đan, lại không có phẩm giai Luyện Đan Sư, sao có thể thông qua khảo nghiệm của Tiêu đại sư?
- Hắn nhất định đã dùng thủ đoạn xấu xa nào đó. Ta không phục!
Nụ cười trên mặt Tần Trạch lập tức đông cứng, hai tròng mắt như điện quét xuống dưới, lạnh lùng hừ một tiếng:
- Đây là độc đan do Tiêu sư thúc của ta tự tay luyện chế, không ai có thể giở trò gian lận. Ngay cả Thần Du Cảnh dùng viên thuốc này mà không có tư chất luyện đan cũng không thể chịu đựng được. Nếu có kẻ nào không phục thì cứ lên thử một lần, còn nếu ai dám nghi ngờ thì chính là đang sỉ nhục Dược Vương Cốc ta, sỉ nhục Tiêu sư thúc!
Lời này vừa nói ra, đám đông lập tức im bặt.
- Mẹ kiếp, một tên tiểu hộ vệ không biết luyện đan mà cũng có thể thông qua, ta không tin!
Một Luyện Đan Sư nghiến răng nghiến lợi, tức giận leo lên đài.
Nhiều người cũng chạy theo lên.
Một lát sau, một đám người đều trúng độc ngã lăn quay.
Bình độc đan có đến năm sáu trăm viên, đợi đến trưa, tất cả đều đã bị nuốt hết, nhưng từ đầu đến cuối chỉ có Dương Khai và Đổng Khinh Yên là hai người duy nhất thông qua được khảo nghiệm.
Cũng có không ít người giống Vương Tề Nhân, đi đến bước cuối cùng nhưng vẫn thất bại trong gang tấc, khiến người ta chỉ biết siết tay thở dài.
Cho tới giờ khắc này mọi người mới biết, Tiêu đại sư lần này thực sự không phải là quảng thu môn đồ. Ông thiết lập khảo nghiệm cao như vậy, chỉ vì tìm một truyền nhân thích hợp để truyền thụ y bát.
Khảo nghiệm kết thúc, Tần Trạch cười híp mắt đi tới:
- Hai vị sư đệ sư muội, khi nào thì cùng ta đến Vân Ẩn Đỉnh? Sư thúc nếu biết lần này có hai người thông qua chắc chắn sẽ rất vui.
Dương Khai mặt không biểu cảm, không nói một lời. Thân phận hắn bây giờ là hộ vệ, tự nhiên không thể vượt mặt chủ nhân.
Đổng Khinh Yên cười nói:
- Ta muốn đi nói với ca ca một tiếng.
- Ồ, cùng đi cùng đi, chúng ta nhanh chóng đi cáo từ một tiếng rồi lên Vân Ẩn Đỉnh.
Phải mau chóng dẫn bọn họ về Dược Vương Cốc mới được.
Tại lầu ba của Đổng Gia Dược Hành, gương mặt béo mập của Đổng Khinh Hàn không ngừng cười khổ. Tin tức Đổng Khinh Yên thông qua cuộc khảo nghiệm của Tiêu đại sư đã sớm truyền đến tai y.
Đổng Khinh Hàn tuy biết tiểu muội của mình từ nhỏ đã mê luyện đan nhưng không ngờ nàng có thể làm được việc kinh người này.
Bái nhập môn hạ của Tiêu Phù Sinh làm đồ đệ, đây là chuyện tốt mà không ai có thể chối từ. Nhưng dù sao nàng cũng là một nữ tử, từ nhỏ lại được nuông chiều, nay lại phải đến một nơi xa lạ, không biết có thể chịu được không.
Nhưng hiện tại ván đã đóng thuyền, trừ phi Đổng gia muốn đoạn tuyệt với Dược Vương Cốc, nếu không đừng hòng đoạt người của họ.
Đổng gia tất nhiên không thể đoạn tuyệt với Dược Vương Cốc, mối quan hệ lợi hại trong đó quá lớn.
Ngay lúc y đang liên tục cười khổ thì Phong Vân song vệ thần sắc thay đổi, thấp giọng nói:
- Tiểu thư và Dương công tử đã tới, còn có một người khác, hẳn là quản sự của Dược Vương Cốc.
Đổng Khinh Hàn ngẩn ra, vội vàng đứng dậy:
- Theo ta đi nghênh đón.
Còn chưa đi tới cửa đã có tiếng bước chân vội vã chạy lên lầu.
Mở cửa phòng, y đã gặp ngay Đổng Khinh Yên đang nhẹ nhàng chạy tới, từ phía trước nhảy cẫng lên.
- Ca ca, ca ca, ta thành công rồi!
Đổng Khinh Yên vội vàng báo tin vui cho Đổng Khinh Hàn.
Đổng Khinh Hàn sa sầm mặt, giơ tay gõ lên đầu nàng, khiển trách:
- Càn quấy! Việc đại sự như vậy sao không nói trước với ta một tiếng?
Đổng Khinh Yên ôm đầu, vẫn cười hì hì, không có chút buồn phiền nào.
Đổng Khinh Hàn vừa răn dạy xong thì Tần Trạch theo sát phía sau khẽ ho một tiếng.
Đổng đại công tử nghiêm mặt, vội vàng thi lễ:
- Vãn bối bái kiến Tần tiền bối.
- Ừm.
Tần Trạch thản nhiên gật đầu, cau mày nói:
- Đổng công tử, lệnh muội đã thông qua khảo nghiệm, đã là đệ tử của Dược Vương Cốc ta, là đệ tử của Tiêu sư thúc, cũng là sư muội của Tần mỗ. Nàng mặc dù là người của Đổng gia nhưng ngươi cũng không thể tùy ý đánh nàng.
Đổng Khinh Hàn ngạc nhiên.
Tần Trạch tiếp tục răn dạy không chút nể nang:
- Luyện Đan Sư là công việc tôn quý, không giống với lũ người múa đao múa kiếm, cần dùng đến cái đầu, ngươi hiểu không? Nếu ngươi đánh hỏng đầu của muội ấy thì sao? Sư muội dù sao cũng là kỳ tài luyện đan, nếu thực sự bị đánh hỏng rồi thì tổn thất này ngươi có gánh nổi không? Tiêu sư thúc của ta nổi giận, ngươi có gánh nổi không? Dược Vương Cốc của ta nổi giận, Đổng gia các ngươi có gánh nổi không?
Răn dạy một hồi khiến Đổng đại công tử bị mắng cho một trận xối xả, á khẩu không nói được lời nào.
Tần Trạch hừ nhẹ, tiếp tục nói:
- Ngươi gọi ta là tiền bối, Yên Nhi bây giờ là sư muội của Tần mỗ, luận bối phận còn cao hơn ngươi một bậc, ngươi sao có thể ra tay đánh nàng? Chút đạo lý này ngươi cũng không hiểu sao? Hả?
Đổng Khinh Hàn nghẹn họng nhìn trân trối, khóc không ra nước mắt.
Y thầm nghĩ, ta vừa mới hành lễ với ngươi, còn chưa nói câu nào. Vẫn biết Dược Vương Cốc các ngươi bá đạo, nhưng đây là tiểu muội của ta, chẳng lẽ ta dạy dỗ nàng một chút cũng không được sao? Chưa từng gặp kiểu ngang ngược hống hách như vậy.
Đây còn chưa chính thức bái sư mà ngươi đã thế này, nếu thực sự vào Dược Vương Cốc rồi ngươi còn làm loạn đến mức nào nữa?
Tuy Đổng đại công tử thấy phiền muộn nhưng trong lòng cũng có chút vui mừng. Tần Trạch che chở muội muội của y như vậy, xem ra vào Dược Vương Cốc nàng chắc cũng không phải chịu khổ gì.
- Vãn bối biết sai rồi.
Đổng Khinh Hàn ngoan ngoãn nhận lỗi.
Tần Trạch lúc này mới thản nhiên gật đầu:
- Ừm, xem ra Đổng công tử ngươi cũng không phải người không biết điều, biết sai chịu sửa là tốt.
Gương mặt béo của Đổng Khinh Hàn cười gượng gạo, so với khóc còn khó coi hơn.
Tần Trạch xoay người nhìn Đổng Khinh Yên, nói:
- Sư muội, việc nhà giải quyết nhanh lên, muội với Đổng công tử có việc gì thì nói ngắn gọn, ta ở dưới lầu chờ các ngươi.
Dứt lời, y trực tiếp đi xuống lầu.
Y đến đây lần này chính là để chống lưng cho Đổng Khinh Yên.
Đợi Tần Trạch đi rồi, Đổng Khinh Hàn mới nghiến răng nghiến lợi nhìn muội muội của mình:
- Giỏi nhẫn nại thật đấy, ta có cần phải gọi muội một tiếng tiền bối không đây?
- Hì hì.
Đổng Khinh Yên cười duyên, đi lên trước níu lấy cánh tay ca ca, giọng mềm mại nói:
- Chuyện của phụ thân…
Đổng Khinh Hàn bất đắc dĩ lắc đầu:
- Ta sẽ nói với cha, tin chắc người sẽ không ngăn cản muội.
- Vâng, vâng, phụ thân sẽ tự hào về muội cho xem.
Đổng Khinh Yên vội vàng gật đầu, như gỡ được tảng đá lớn trong lòng.
Quay đầu nhìn về phía Dương Khai, Đổng Khinh Hàn thấp giọng:
- Vào Dược Vương Cốc phải thật cẩn thận, có xảy ra chuyện gì cũng đừng liên lụy đến Yên Nhi.
Y đang ám chỉ chuyện Đan Thánh Đỉnh.
- Ta có chừng mực.
Dương Khai đáp.
Sau nửa canh giờ, Dương Khai và Đổng Khinh Yên xuống lầu.
Tần Trạch và ba đệ tử của Dược Vương Cốc kia sớm đã không còn kiên nhẫn, vừa thấy bọn họ xuống đã vội vàng dẫn đường.
Mười hai đỉnh núi lớn của Dược Vương Cốc, Vân Ẩn Đỉnh tọa lạc ở vị trí trung tâm, còn Đan Thánh Đỉnh chỉ cách đó hai ngọn núi.
Đến chân đỉnh, ngẩng đầu nhìn lên chỉ có thể thấy mơ hồ một con đường núi quanh co dẫn lên đỉnh, hai bên cây cối xanh um tươi tốt, phong cảnh tuyệt đẹp.
Dưới chân núi có một tấm bia đá, trên đó khắc ba chữ "Vân Ẩn Đỉnh" cứng cáp, đầy uy lực.
Bên góc dưới tấm bia đá còn có một hàng chữ nhỏ màu đỏ.
Dương Khai liếc nhìn, chỉ thấy dòng chữ đó là: Thiện nhập giả tử (Kẻ tự ý xông vào, chết).
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn