Dòng chữ nhỏ màu đỏ tươi này thể hiện khí phách bá đạo phi phàm của Dược Vương Cốc.
Cũng chỉ có Dược Vương Cốc mới dám dựng lên một tấm bia đá uy phong lẫm liệt như vậy ngay trước sơn môn của mình.
Dưới chân núi không có người canh gác. Tần Trạch dẫn mọi người bắt đầu leo lên.
Đổng Khinh Yên và Tần Trạch đi song song, theo sau là ba đệ tử Dược Vương Cốc, còn Dương Khai hai tay chắp sau lưng, ung dung đi cuối cùng.
Ba người trẻ tuổi kia nhìn Đổng Khinh Yên với ánh mắt hâm mộ, có chút sùng bái, thậm chí là yêu mến. Ngược lại, đối với Dương Khai, bọn họ lại tỏ rõ vẻ coi thường, chẳng thèm để mắt tới, thậm chí còn không buồn nói với hắn một lời.
Luyện Đan Sư vốn là một đám người kiêu ngạo, không dễ tiếp xúc.
Luyện Đan Sư của Dược Vương Cốc lại càng như vậy.
Đổng Khinh Yên xuất thân phi phàm, dung mạo xinh đẹp, hiển nhiên được bọn họ chú ý. Dương Khai tuy đã thông qua khảo nghiệm, đủ tư cách tiến vào Vân Ẩn Đỉnh, nhưng xét về thân phận, hắn chỉ là một hộ vệ địa vị thấp kém. Với thân phận của bọn họ, tự nhiên sẽ không hạ mình kết giao với hắn.
Bọn họ không nói lời nào, Dương Khai cũng nhạc được thanh nhàn, cứ một mạch đi lên, vừa đi vừa âm thầm quan sát.
Về phần Đổng Khinh Yên, nàng hệt như một con chim sẻ líu lo, từ lúc bắt đầu leo núi đã không ngừng hỏi han, lòng nóng như lửa đốt muốn lập tức tiến vào thánh địa bái kiến tiền bối cao nhân. Nàng vừa vội vã lại vừa háo hức mong chờ.
Tần Trạch không nói nhiều, phần lớn thời gian đều khá trầm mặc, nhưng đối mặt với những câu hỏi của Đổng Khinh Yên cũng kiên nhẫn giải đáp tỉ mỉ, không hề tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
Nghe họ nói chuyện, Dương Khai cũng hiểu được đôi chút sự tình.
Vân Ẩn Đỉnh nhất mạch từ mấy chục năm nay cũng chỉ có một vị Luyện Đan Sư là Tiêu Phù Sinh trấn thủ. Ngoại trừ hai tỳ nữ hầu hạ ra thì bên cạnh không còn một ai khác.
Hơn nữa, hai tỳ nữ này cũng chỉ là người thường, không hề tu luyện võ đạo.
Tiêu Phù Sinh cả đời say mê luyện đan, chưa bao giờ thành gia lập thất, cũng không thu đồ đệ, mãi cho đến gần đây mới thay đổi chủ ý, quyết định truyền lại y bát của mình.
Cho nên mới có cuộc khảo nghiệm ngày hôm nay.
- Sư thúc vì sao đột nhiên thay đổi chủ ý vậy?
Đổng Khinh Yên tò mò hỏi.
Tần Trạch sắc mặt khẽ trầm xuống, không vội đáp lời mà trầm ngâm một lát rồi nói:
- Tâm tư của sư thúc, ta không dám tùy tiện phỏng đoán. Đợi sau này, muội hãy tự mình hỏi người.
- Ồ.
Nửa đoạn đường đầu tiên đến Vân Ẩn Đỉnh cũng không có gì kỳ lạ. Lọt vào tầm mắt chỉ là đá núi lởm chởm, non xanh nước biếc, thỉnh thoảng có vài con thú hoang chạy qua, nhưng đều là những loài vật nhỏ như thỏ, hươu, không có chút nguy hiểm nào.
Nhưng đi tới nửa sau đoạn đường, linh khí đất trời bỗng trở nên nồng đậm, phả vào mặt khiến tinh thần cả hai phấn chấn, toàn thân khoan khoái. Trong núi còn có một vài loài kỳ hoa dị thảo, sinh trưởng tươi tốt, đón gió lay động, chủng loại phong phú khiến người ta hoa cả mắt.
- Nhiều thảo dược như vậy, không ai đến hái trộm sao?
Đổng Khinh Yên đi trên đường, nhìn thấy bất cứ điều gì cũng không khỏi tò mò.
- Ai dám?
Tần Trạch hừ lạnh một tiếng.
- Kẻ nào dám động đến thảo dược của Dược Vương Cốc sẽ bị chu di cửu tộc!
Câu nói đằng đằng sát khí này vừa thốt ra, Đổng Khinh Yên vội vàng le lưỡi.
Những thảo dược trồng trong rừng này chắc cũng chẳng phải loại quá quý hiếm, chỉ vì chuyện này mà Dược Vương Cốc lại ra tay tàn độc như vậy, quả thật có chút không thỏa đáng.
Sau nửa canh giờ, mọi người đã lên tới đỉnh núi. Trên đỉnh là một dãy nhà, số lượng không nhiều, chỉ độ bảy tám gian, trong đó quá nửa là mới được dựng lên.
Hẳn là Tiêu Phù Sinh chuẩn bị chỗ ở cho đệ tử của mình.
Đến nơi, Tần Trạch dừng bước, quay đầu nhìn ba đệ tử trẻ tuổi của Dược Vương Cốc nói:
- Các ngươi hãy chờ ở đây.
Ba người vừa nghe vậy vội vàng nghiêm mặt, cười hì hì nói:
- Sư thúc, chúng con cũng muốn vào trong.
- Các ngươi vào làm gì?
Tần Trạch không vui nói.
Một người vẻ mặt hào hứng:
- Chúng con từ lúc vào Dược Vương Cốc đến nay cũng chỉ được nhìn thấy Tiêu sư thúc từ xa, nay đã đến tận nơi rồi, cũng muốn vào bái kiến một phen.
Tần Trạch nhíu mày trầm ngâm một lúc rồi gật đầu:
- Ừm, vậy lát nữa các ngươi đừng nói năng linh tinh. Sư thúc lão nhân gia không thích bị làm phiền.
- Vâng, chúng con cam đoan không nói lời nào.
Ba người mừng rỡ không thôi.
Dương Khai ở một bên quan sát, phát hiện ba người này ngoài vẻ vui mừng còn có chút kính sợ, ngay cả Tần Trạch nét mặt cũng trở nên nghiêm nghị.
Xem ra uy danh của Tiêu Phù Sinh trong lòng giới Luyện Đan Sư còn vượt xa tưởng tượng của hắn.
Ngay cả những đệ tử của Dược Vương Cốc này cũng lấy việc được gặp ông ta làm vinh quang.
Dưới sự dẫn dắt của Tần Trạch, đám người hướng thẳng đến một gian phòng.
Còn chưa đến gần, đã có hai mỹ phụ đi ra nghênh đón. Hai người này dáng người đầy đặn, dung mạo diễm lệ, giữa đôi mày ánh lên nét quyến rũ thanh tao, cử chỉ đoan trang, nụ cười nhẹ nhàng.
Nhìn dáng vẻ của họ, đoán chừng tuổi tác không quá hai mươi lăm, hai mươi sáu.
Kỳ thực, hai người đều đã ngoài bốn mươi.
Bởi vì từ hai mươi lăm năm trước, hai người đã đến Vân Ẩn Đỉnh hầu hạ Tiêu Phù Sinh, khi đó họ cũng chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi.
Hai người này đều là người thường chưa hề tu luyện, lại có thể duy trì được dung mạo thanh xuân như vậy, thân hình thậm chí còn được giữ gìn tốt hơn nhiều so với các nữ võ giả. Tất cả những điều này hẳn đều là công lao của Tiêu Phù Sinh.
Thấy hai người đi tới, Tần Trạch vội ôm quyền, không dám có chút bất kính, cung kính nói:
- Hai vị, phiền hai vị bẩm báo sư thúc, ta đã đưa người mà người cần đến rồi.
- Chính là hai người họ sao?
Một mỹ phụ trong đó, mặc một thân váy dài màu nguyệt bạch, mỉm cười nhìn Đổng Khinh Yên và Dương Khai.
- Bái kiến tiền bối!
Đổng Khinh Yên cũng là người hiểu lễ nghĩa, nàng cùng Dương Khai vội vàng hành lễ.
Hai mỹ phụ cười nhẹ:
- Cứ gọi ta là Hương di là được, còn đây là Lan di.
Đổng Khinh Yên cười hì hì, lại ngoan ngoãn hành lễ lần nữa.
Hương di lại nói:
- Đã tới đây rồi thì không cần câu nệ, cứ coi như nhà mình là được. Sau này hai người các ngươi còn ở đây lâu dài, nếu cứ câu nệ thì các ngươi khó chịu mà bọn ta cũng không thoải mái.
Lan di cũng nói:
- Chúng ta năm đó lên Vân Ẩn Đỉnh, tuổi cũng trạc như các ngươi, nhoáng một cái đã hơn hai mươi năm trôi qua.
Đổng Khinh Yên thấy họ thân thiết như vậy cũng dần thả lỏng, không còn căng thẳng nữa.
- Hai vị, sư thúc người…
Tần Trạch đợi các nàng hàn huyên xong mới cung kính xin chỉ thị.
- Đại sư đang luyện đan. Tin tức dưới núi đã sớm truyền về. Các ngươi cứ về trước đi, đợi đại sư luyện xong lò đan này sẽ tự khắc triệu kiến bọn họ.
Nghe vậy, chẳng những ba đệ tử Dược Vương Cốc sắc mặt ảm đạm mà ngay cả Tần Trạch cũng có vẻ hơi thất vọng.
- Vậy làm phiền hai vị.
Tần Trạch nhanh chóng điều chỉnh lại sắc mặt, ôm quyền dẫn ba người kia lui xuống.
Đợi bọn họ đi rồi, hai vị mỹ phụ mới vẫy tay với Dương Khai và Đổng Khinh Yên, nét mặt tươi cười, sắp xếp chỗ ở cho họ.
Vân Ẩn Đỉnh quanh năm suốt tháng cũng chỉ có hai người họ và Tiêu Phù Sinh. Tiêu Phù Sinh lại thường xuyên bế quan luyện đan, có khi mười mấy ngày không thấy bóng dáng. Hai người bầu bạn với nhau bao năm, nay lại có thêm Dương Khai và Đổng Khinh Yên đến, nơi đây có thêm sinh khí, đương nhiên hai người cũng vui mừng.
Vân Ẩn Đỉnh không giống những nơi khác, không có quy củ gì cần chú ý, cũng không có nhiều khuôn sáo trói buộc, tất cả đều rất tự do.
Sắp xếp xong chỗ ở cho Dương Khai và Đổng Khinh Yên, hai người liền rời đi.
Ở trên Vân Ẩn Đỉnh liên tục ba ngày, Tiêu Phù Sinh vẫn không lộ diện, chỉ có hai vị mỹ phụ thường xuyên đến thăm hỏi Dương Khai và Đổng Khinh Yên.
Ba ngày sau, đang lúc Đổng Khinh Yên cằn nhằn không biết Tiêu Phù Sinh bao giờ mới xuất quan, một luồng năng lượng dao động mãnh liệt bỗng truyền đến từ cách đó không xa.
Dương Khai thần sắc khẽ biến, liếc nhìn Đổng Khinh Yên rồi nhanh chóng bước ra ngoài.
Hai vị mỹ phụ kia cũng đã đi ra, kinh ngạc nhìn về một gian phòng.
Đó là nơi ở của Tiêu Phù Sinh.
Không bao lâu sau, cửa phòng mở ra, từ bên trong một lão nhân râu tóc bạc trắng bước ra, ước chừng hơn sáu mươi tuổi, gương mặt hiền hòa, chỉ là lúc này chân mày đang nhíu chặt, trên tay cầm một viên đan dược màu vàng kim, vừa đi vừa cau mày quan sát.
Đổng Khinh Yên ngay lập tức trở nên căng thẳng.
Người mà trong lòng nàng vẫn luôn sùng bái bỗng xuất hiện ngay trước mặt, tâm tình của nàng có thể tưởng tượng được.
Dương Khai cũng đang đánh giá nhân vật truyền kỳ trong giới luyện đan này. Hắn rõ ràng phát hiện trên người lão nhân không có một chút nguyên khí dao động nào, hệt như một người bình thường, bình thản đến mức không thể bình thản hơn.
Nhưng Tiêu Phù Sinh tuyệt không thể là người thường, tối thiểu cũng là cao thủ Thần Du Cảnh.
Dương Khai không khỏi nghiêm nghị, có thể thu liễm một thân tinh hoa đến trình độ này, vị Tiêu Phù Sinh này quả không đơn giản!
- Không có đan vân... không có đan vân! Không có đan vân thì ta cần nó làm gì chứ?
Tiêu Phù Sinh sắc mặt thống khổ, thở dài một hơi.
Dương Khai liếc nhìn viên đan dược trên tay ông, phát hiện đan dược này linh khí dồi dào, cách xa mấy trượng cũng có thể ngửi thấy mùi đan hương, hơn nữa hình dáng tròn trịa, đan dược no đủ, rõ ràng là một viên đan dược từ Thiên cấp trở lên.
Thế nhưng viên đan dược như vậy lại bị Tiêu Phù Sinh chê bai không đáng một đồng.
- Đại sư.
Hương di nhẹ giọng gọi:
- Người đã đến rồi.
- Hả?
Tiêu Phù Sinh lúc này mới hoàn hồn, tiện tay ném viên đan dược cho một trong hai vị mỹ phụ, sau đó mới hứng khởi nhìn về phía Đổng Khinh Yên và Dương Khai mà đánh giá.
- Ừ, không tệ, không tệ.
Đi vài vòng quanh Đổng Khinh Yên, Tiêu Phù Sinh luôn miệng khen ngợi.
Đến lúc này, Đổng Khinh Yên ngược lại khuôn mặt nhỏ nhắn lại nghiêm nghị, không dám nhúc nhích.
Lại đi vài vòng quanh Dương Khai, Tiêu Phù Sinh đột nhiên nhíu mày:
- Cũng không tệ, nhưng sát khí quá nặng.
Dương Khai trong lòng rùng mình.
Tiêu Phù Sinh lại nhẹ nhàng nói:
- Hai ngươi đưa tay ra đây.
Dương Khai và Đổng Khinh Yên nghe lời, mỗi người đưa một bàn tay ra. Tiêu Phù Sinh xem xét một lúc, sắc mặt tươi cười, ánh mắt hơi lóe lên, thâm ý sâu sắc nhìn về phía Dương Khai:
- Lúc khảo nghiệm, ngươi đã cố tình che giấu.
Dương Khai sững sờ, rồi ngượng ngập cười một tiếng:
- Tiền bối mắt sáng như đuốc.
Đổng Khinh Yên ngạc nhiên tại chỗ, vội vàng biện hộ thay Dương Khai:
- Hắn không có giả bộ đâu, hắn cũng đã nuốt viên độc đan kia rồi ép độc khí ra ngoài, chuyện này sao có thể giả bộ được?
Tiêu Phù Sinh cười híp mắt nói:
- Ta không nói tư chất của hắn không tốt, ngược lại là đằng khác, tư chất của hắn còn hơn cả ngươi. Chỉ là hắn đã cố tình kéo dài thời gian bức độc ra ngoài, rõ ràng là không muốn quá phô trương.
- Hả?
Đổng Khinh Yên ngây người.
Ánh mắt của hai vị mỹ phụ cũng hiện lên tia sáng kỳ dị, kinh ngạc nhìn về phía Dương Khai.
Dương Khai cười khổ một tiếng:
- Tiền bối làm sao biết được?
Tiêu Phù Sinh cười khẽ, phủi bụi trên người:
- Khảo nghiệm do chính ta thiết lập, chẳng lẽ ta lại không biết trong đó có gì hay sao?
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn