Thương Vân Tà Địa tấn công Dược Vương Cốc từ bốn phía, bắt đi hơn trăm đệ tử, thậm chí cả ba vị trưởng lão cũng bị bắt giữ. Những luyện đan sư trong thiên hạ đến tham gia đại hội luyện đan cũng tổn thất nặng nề, không rõ bao nhiêu người đã mất tích.
Ngoài ra, vô số đệ tử của các thế lực lớn đều bị thương. Mười hai ngọn đỉnh của Dược Vương Cốc đâu đâu cũng la liệt thi thể, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng trời. Trong thành trấn bên trong cốc, nhà cửa sụp đổ, tổn thất không sao đếm xuể.
Khắp nơi vang vọng tiếng rên rỉ thê lương.
Hành động lần này của Thương Vân Tà Địa đã kinh động cả thiên hạ, khiến tất cả các thế lực đều vô cùng phẫn nộ. Ngay ngày hôm sau, Trung Đô Bát Đại Gia đã phái người đến, liên hợp nhân mã khắp nơi để thương thảo kế hoạch phản công, hòng đoạt lại những luyện đan sư bị bắt.
Nhưng tin tức mà Tiêu Phù Sinh truyền ra lại khiến mọi người kinh hãi tột độ.
Tà Chủ trở về!
Đây chính là câu mà cao thủ Thần Du Cảnh của Thương Vân Tà Địa kia đã nói trước lúc lâm chung.
Thương Vân Tà Địa chiếm một diện tích vô cùng rộng lớn, trong đó cao thủ vô số, tà ma hoành hành. Chính vì lãnh địa quá lớn nên được chia cho sáu vị Tà Vương phân vùng quản lý, phân hóa cai trị. Vì tất cả đều thuộc Thương Vân Tà Địa nên trong tình huống bình thường, họ cũng không quấy nhiễu lẫn nhau, nước sông không phạm nước giếng.
Người đứng trên Lục Đại Tà Vương chính là Tà Chủ tối cao.
Mà vị trí Tà Chủ này đã bỏ trống hơn trăm năm.
Ngồi lên vị trí Tà Chủ đâu phải chuyện dễ dàng. Lục Đại Tà Vương thực lực cao siêu, không hề thua kém cao thủ đỉnh cao của Trung Đô Bát Đại Gia, dưới trướng còn có vô số thuộc hạ. Họ quản lý Thương Vân Tà Địa nhiều năm như vậy mà không ai dám nhòm ngó ngai vàng Tà Chủ, đủ thấy yêu cầu đối với Tà Chủ nghiêm khắc đến mức nào.
Trăm năm trước, Thương Vân Tà Địa từng có một vị Tà Chủ. Người đó thực lực cao thâm, công tham tạo hóa, gây hại vô số sinh linh. Cuối cùng, Trung Đô Bát Đại Gia phải liên thủ xuất kích, tập trung cao thủ mới tiêu diệt được kẻ này.
Trận chiến ấy, cao thủ của Bát Đại Gia cũng tử thương vô số.
Sau trăm năm tu dưỡng, bọn họ mới khó khăn lắm mới khôi phục được nguyên khí.
Vậy mà bây giờ, Thương Vân Tà Địa lại xuất hiện một vị Tà Chủ mới. Làm sao không khiến người ta kinh sợ cho được.
Nếu tin tức này do người ngoài nói ra, e rằng sẽ chẳng ai tin. Nhưng đây lại là do chính Tiêu Phù Sinh nói, tình hình liền hoàn toàn khác.
Phong vân thiên hạ biến ảo khôn lường, không khí trở nên căng thẳng. Quân do thám do các thế lực lớn phái đi không ngừng ra vào Thương Vân Tà Địa để tìm hiểu tin tức.
Nhưng kết quả lại khiến tất cả mọi người không dám tin.
Thương Vân Tà Địa thực sự đã xuất hiện một vị Tà Chủ lai lịch thần bí. Người này vừa xuất hiện đã dùng thực lực tuyệt đối thu phục Lục Đại Tà Vương, nắm trọn cả Thương Vân Tà Địa trong lòng bàn tay.
Thế cục bất ổn, lòng người hoang mang.
Trên Vân Ẩn Đỉnh, Dương Khai từ biệt Tiêu Phù Sinh.
Mục đích đến Dược Vương Cốc đã đạt được, hắn cũng đã lâu không về Lăng Tiêu các nên tất nhiên muốn trở về một chuyến.
Tiêu Phù Sinh dường như sớm đã liệu được, thần sắc không có quá nhiều dao động, chỉ thản nhiên nói:
- Tuy biết ngươi đến Dược Vương Cốc có mưu đồ khác, nhưng đã vào Vân Ẩn Đỉnh thì xem như là đệ tử của Vân Ẩn Đỉnh ta. Sau này nếu rảnh rỗi thì thường xuyên ghé chơi.
- Vâng.
Dương Khai cáo biệt, trong lòng có chút áy náy.
Hạ Ngưng Thường có chút lưu luyến nhưng biết Dương Khai đã quyết ý ra đi nên cũng không giữ lại.
Huống hồ đêm qua Dương Khai cũng đã nói với nàng, còn để lại cho nàng một giọt Lưu Viêm Dịch và một giọt Tẩy Hồn Lộ, Vạn Dược Linh Dịch cũng để lại rất nhiều. Hạ Ngưng Thường đã đạt tới Chân Nguyên Cảnh thất tầng, thực lực tiến triển thần tốc, những thứ hắn để lại có thể giúp nàng nhanh chóng thăng tiến đến Thần Du Cảnh.
Còn về Đổng Khinh Yên, Dương Khai cho nàng một giọt Lưu Viêm Dịch, hẳn là nàng sẽ rất nhanh có thể đột phá đến Chân Nguyên Cảnh, một giọt Lưu Viêm Dịch này cũng đủ để Chân Nguyên của nàng trở nên tinh thuần hơn.
Không chỉ có vậy, Dương Khai còn truyền lại linh trận lĩnh ngộ được từ Luyện Đan Chân Quyết cho Hạ Ngưng Thường, để thông qua nàng truyền thụ cho Tiêu Phù Sinh.
Có linh trận này tương trợ, chắc chắn Tiêu Phù Sinh có thể luyện chế ra được đan dược Huyền cấp.
Mặc dù không được coi là Linh cấp đan dược thật sự, nhưng cũng có thể thỏa mãn tâm nguyện cả đời của Tiêu Phù Sinh.
Tiêu Lão cùng dì Hương, dì Lan đối đãi với Dương Khai không tệ, mà hắn chỉ có thể hồi báo bằng linh trận này.
Xuống khỏi Vân Ẩn Đỉnh, Dương Khai cất bước vội vã, không tiếc hao phí Chân Nguyên, nhanh như gió lao về phía Lăng Tiêu các.
Bảy tám ngày sau, Dương Khai cuối cùng cũng về tới tông môn.
Ngay khoảnh khắc bước vào Lăng Tiêu các, Dương Khai đã cảm giác nơi này có gì đó không bình thường.
Toàn bộ Lăng Tiêu các tràn ngập tà khí.
Sắc mặt trầm xuống, Dương Khai sải bước nhanh hơn, vừa đi vừa quan sát, phát hiện cả Lăng Tiêu các lúc này là một mảnh sầu vân thảm vụ, khắp nơi đều lưu lại dấu vết chiến đấu, có rất nhiều đệ tử Lăng Tiêu các đang vội vội vàng vàng như thể sắp rời khỏi tông môn.
- Vị sư huynh này!
Dương Khai nhìn hồi lâu vẫn không hiểu chuyện gì, vội vàng chặn một người lại.
- Có chuyện gì?
Người nọ vốn đã rất vội vã, thấy có người chặn đường thì ngạc nhiên:
- Ngươi là Dương Khai?
Khi nói chuyện, thái độ của hắn cũng cung kính hơn nhiều, chuyện Dương Khai đại chiến với Bạch Vân Phong của Bạch gia một năm trước, người này cũng đã từng nghe nói.
- Tông môn đã xảy ra chuyện gì? Ngươi định đi đâu?
Dương Khai vội hỏi.
- Khó nói lắm.
Người nọ vẻ mặt ngượng ngùng, dường như muốn thoát khỏi sự tra hỏi của Dương Khai nên nói:
- Ngươi nên tự mình đến hỏi chưởng môn và các vị trưởng lão đi.
Nói rồi vội vã rời đi.
Dương Khai nhíu mày, đúng lúc này trong lòng có cảm ứng, ngẩng đầu nhìn lại thì thấy xa xa một bóng người trắng muốt đang bay tới.
Chính là Tô Nhan.
Vẫn như trước kia, Tô Nhan lạnh lùng như băng. Một năm không gặp, thực lực của nàng đã mạnh lên rất nhiều, khí tức băng hàn trên người cũng càng thêm mãnh liệt, khí chất lạnh lẽo thoát tục, đủ để đóng băng vạn vật trên thế gian. Chỉ duy có khoảnh khắc đối diện với Dương Khai, nàng mới toát ra một tia dịu dàng.
Mang theo một làn gió thơm, nàng nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Dương Khai, khuôn mặt tinh xảo nở một nụ cười:
- Chàng về rồi à?
Dương Khai khẽ gật đầu, vội vàng hỏi:
- Nơi này sao vậy?
Đôi mắt sáng ngời của Tô Nhan bỗng trở nên ảm đạm, nàng đưa tay kéo lấy cánh tay Dương Khai, nói:
- Có chút biến cố, chúng ta vừa đi vừa nói.
Vừa nói, thân hình nàng đã bay lên trời, Dương Khai cũng vận chuyển Chân Nguyên bay theo.
Cảm nhận được dao động Chân Nguyên truyền đến, Tô Nhan kinh ngạc quay đầu nhìn Dương Khai:
- Chàng đã đột phá Chân Nguyên Cảnh tam tầng rồi sao?
Dương Khai nhếch miệng cười:
- Ừm.
- Công lực tăng nhanh quá.
- Nàng cũng đâu có chậm, đã là Chân Nguyên Cảnh bát tầng rồi.
Dương Khai cũng kinh ngạc vì tốc độ tu luyện của Tô Nhan. Hắn ở bên ngoài rèn luyện, lại gặp đủ loại cơ duyên mới có thể nâng cao công lực nhanh như vậy. Còn Tô Nhan chỉ khổ tu trong tông môn mà cũng đạt tới trình độ này, nếu nàng cũng có được cơ duyên như hắn, e rằng thực lực sẽ còn khủng khiếp hơn nữa.
Nghe Dương Khai khen ngợi, khuôn mặt xinh đẹp của Tô Nhan hơi ửng đỏ, vẻ mặt đầy mãn nguyện, thấp giọng nói:
- Băng Tâm Quyết chú trọng tu luyện tâm cảnh, một năm nay tâm cảnh của ta tăng lên không ít, cho nên thực lực cũng tăng theo.
Dương Khai như có điều suy nghĩ, trong lòng biết hẳn là do tác dụng của Âm Dương Hoan Hợp Công mới có thể giúp nàng nhanh chóng nâng cao tâm cảnh. Hắn cười khẽ, đưa miệng lại gần khẽ hôn lên má nàng.
Tô Nhan không kìm được liếc hắn một cái đầy giận dỗi, nhưng cũng không nói gì.
- Chúng ta đi đâu vậy?
Dương Khai điều chỉnh phương hướng theo nàng, ánh mắt không khỏi nhíu lại, cau mày nói:
- Đến nơi chưởng môn bế quan sao?
Tô Nhan khẽ gật đầu, thần sắc đột nhiên ảm đạm, nàng gượng cười nói:
- Chưởng môn nói, nếu chàng trở về thì đưa chàng qua đó.
- Chưởng môn sao rồi?
Dương Khai phát hiện thần sắc Tô Nhan không bình thường, liền vội vàng hỏi.
Tô Nhan mím nhẹ đôi môi đỏ mọng, một lúc lâu sau mới nói:
- Người bị thương rồi, hơn nữa còn là trọng thương.
- Là ai làm?
Dương Khai sắc mặt trầm xuống. Sư công Lăng Thái Hư công lực không hề thua kém Mộng Vô Nhai, thiên tư xuất chúng, kiếp này nếu không phải vì chuyện của hai đệ tử mà lao tâm khổ tứ mười mấy năm, thì sớm đã đột phá Thần Du, vượt lên trên cả Thần Du Cảnh rồi.
Một cao thủ như vậy mà lại bị trọng thương, hơn nữa nhìn thần sắc của Tô Nhan có thể thấy thương thế của người hẳn không hề nhẹ. Ai có thể đánh người thành ra như vậy?
- Nhị đệ tử của chưởng môn.
- Cái gì?
Dương Khai kinh hãi, nhưng rồi bỗng nhiên phản ứng lại:
- Hắn không phải là...
- Ừm, nhưng hắn đã thoát ra khỏi Khốn Long Giản, hơn nữa còn một thân tà công đại thành. Ngày xuất quan đã một mình lực chiến toàn bộ cao thủ Thần Du Cảnh của các, chưởng môn trọng thương, Tứ trưởng lão Chu Phi Đương bị giết tại chỗ, đệ tử thương vong vô số.
Đôi mi thanh tú của Tô Nhan nhíu chặt, nàng thở dài:
- Nếu không phải chưởng môn liều chết bảo vệ, trận chiến ấy chỉ sợ Lăng Tiêu các đã...
- Chuyện xảy ra khi nào?
- Nửa tháng trước.
Tô Nhan lắc đầu cười khổ:
- Tà khí của trận chiến ấy đến nay vẫn chưa tan hết. Lúc này Lăng Tiêu các tà khí bao trùm, các đệ tử lúc nào cũng phải vận công ngăn cản. Những người đứng đầu trong tông môn đều bị thương nặng, có kẻ sợ bị liên lụy đã thu dọn đồ đạc rời khỏi tông môn rồi.
Dương Khai mặt trầm như nước, cuối cùng cũng hiểu vì sao tông môn lại biến thành bộ dạng này.
Chỉ là không ai có thể ngờ nhị đệ tử kia lại có thể phá quan ra khỏi Khốn Long Giản. Dưới Khốn Long Giản, mấy trăm năm qua vô số người bị phong ấn, chưa một ai có thể toàn mạng thoát ra, nhưng nhị đệ tử của chưởng môn lại làm được.
Năm đó khi Lăng Thái Hư bắt hắn về, cũng vì niệm tình thầy trò nên không nỡ hạ sát thủ, chỉ phế tu vi rồi nhốt ở Khốn Long Giản. Không ngờ mười mấy năm sau lại gieo mầm họa cho Lăng Tiêu các.
Nếu sớm biết như vậy, Lăng Thái Hư năm đó đã không giữ lại mạng của kẻ này.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến nơi chưởng môn bế quan.
Chưa vào bên trong đã cảm nhận được một luồng tà khí ập tới, tà khí nồng đậm đến mức khiến Dương Khai phải nhíu mày.
- Chàng vào đi, chưởng môn vẫn đang đợi đó.
Tô Nhan nhẹ nhàng nói.
Dương Khai gật đầu, đẩy cửa phòng bước vào, cảnh tượng trước mắt không khỏi khiến hắn tim thắt lại.
Một năm trước lúc chia tay ở U Minh Sơn, sư công vẫn còn khí thế hừng hực, còn hẹn một trận đại chiến sinh tử với Quỷ Vương Cốc. Nhưng lúc này đây, dung mạo người tiều tụy, hắc khí bao trùm toàn thân, hiển nhiên là bị trọng thương đến mức không thể áp chế tà khí xâm nhập.
Như cảm nhận được Dương Khai trở về, ngón tay Lăng Thái Hư đang nằm trên giường hơi cử động, hai mắt chậm rãi hé mở.
Dương Khai lòng dạ căng thẳng, vội vàng bước lên phía trước.
Trong phòng ngoài Lăng Thái Hư còn có một vị luyện đan sư của Lăng Tiêu các.
Vị luyện đan sư này thực lực không cao, chỉ khoảng Chân Nguyên Cảnh thất tầng, bát tầng gì đó, là đệ tử thuộc thế hệ trên.
- Sư thúc, tình hình của chưởng môn thế nào rồi?
Dương Khai quay đầu hỏi.
Người đó chậm rãi lắc đầu:
- Không lạc quan chút nào, chỉ sợ không cầm cự được bao lâu. Haiz...
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe