Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 287: CHƯƠNG 287: KHỞI TỬ HOÀN SINH

Trong phòng, Dương Khai tiến lên, đưa hai ngón tay đặt lên cổ tay Lăng Thái Hư, nhắm mắt xem xét.

Thần thức tràn qua, lòng Dương Khai như chìm xuống vực sâu.

Lục phủ ngũ tạng trong cơ thể Lăng Thái Hư hoàn toàn sai vị trí, xương cốt toàn thân gãy nát không đếm xuể, cơ hội sống sót vô cùng mong manh, khí huyết suy yếu mờ mịt. Chân Nguyên trong cơ thể mỏng manh ảm đạm, toàn thân kinh mạch đứt gãy vô số, Chân Nguyên tắc nghẽn, công pháp vận hành bị ngăn trở.

Không chỉ thế, nhiều tà khí còn đang xâm thực sinh lực, nuốt chửng Chân Nguyên. Nếu không có một dòng nguyên khí tinh thuần bảo vệ tâm mạch, Lăng Thái Hư e là đã sớm mất mạng.

Vết thương của Sư Công dùng hai chữ "trọng thương" cũng không đủ để hình dung, mạng sống của người hiện tại như ngàn cân treo sợi tóc, có thể quy tiên bất cứ lúc nào.

Người giữ được ngụm nguyên khí cuối cùng này có lẽ cũng vì muốn đợi Dương Khai bình an trở về, dù sao chính người là người đưa Dương Khai vào dị địa tu luyện nhưng cho tới bây giờ vẫn không có tin tức gì.

"Đã dùng thuốc chưa?" Dương Khai trầm giọng hỏi.

Vị Sư Thúc kia cười khổ: "Chưởng Môn thân thể suy yếu như vậy làm sao chịu được dược lực. Thời gian trước đó có cố dùng chút đan dược, nhưng đến bây giờ cũng không dám cho người dùng bất cứ thứ gì nữa."

Dương Khai khẽ gật đầu. Thân thể Lăng Thái Hư hiện tại rất yếu, nếu không phải thứ đan dược có thể lập tức Khởi Tử Hoàn Sinh thì uống vào chỉ làm mất đi ngụm nguyên khí cuối cùng đó, đến lúc đó thật sự là hết cách xoay chuyển.

Cũng may vẫn còn kịp.

Dương Khai nhíu mày suy nghĩ, một lúc lâu sau mới nói: "Sư Thúc xin hãy ra ngoài trước, ta có vài lời muốn nói với Chưởng Môn."

Vị Luyện Đan Sư của Lăng Tiêu Các chần chừ một chút mới đứng dậy rời đi. Dù lão không biết quan hệ giữa Dương Khai và Lăng Thái Hư rốt cục là như thế nào, nhưng trước khi Chưởng Môn lâm nguy có dặn dò khi nào Dương Khai trở về lập tức đưa hắn tới gặp.

Chưởng Môn coi trọng Dương Khai như vậy thì quan hệ giữa hai người hẳn là không tầm thường.

Chờ đến khi vị Sư Thúc kia rời khỏi, Dương Khai mới vội vàng lấy từ trong Hắc Thư ra một chút Vạn Dược Linh Cao.

Hắn không dám lấy quá nhiều, chỉ là một chút lớn bằng nửa đầu ngón tay út.

Hắn không biết Vạn Dược Linh Cao có thể Khởi Tử Hoàn Sinh hay không nhưng bây giờ chỉ có thể hi vọng vào nó. Dù sao đây cũng là tinh hoa của mấy ngàn năm quang âm, hội tụ từ hàng trăm vạn viên đan dược mới thành.

Trong phòng có nước, Dương Khai lấy một cái chén cho chút Linh Cao vào, sau đó lại rót nước ấm vào cho tan ra.

Lúc này mới bưng chén đến, một tay hé miệng Lăng Thái Hư ra rồi từ từ rót nước vào miệng người.

Nửa chén nước ấm, mất một thời gian khá dài Lăng Thái Hư mới uống hết.

Không dám chậm trễ, Dương Khai giơ hai tay ấn vào yếu huyệt nơi ngực Lăng Thái Hư, từ từ rót Chân Nguyên vào, giúp luyện hóa dược hiệu. Đồng thời phát ra Thần Thức cẩn thận quan sát sự biến hoá trong cơ thể Sư Công.

Dược hiệu của Vạn Dược Linh Cao phát huy, Dương Khai cảm nhận được rõ ràng Đan Điền khô cạn của Lăng Thái Hư đang nảy sinh một tia sinh cơ, mà ngay cả khí huyết cũng bắt đầu lưu thông nhanh chóng, nhịp tim cũng trở nên mạnh mẽ hơn trước.

Có hi vọng!

Dương Khai mừng rỡ, lại rót thêm Chân Nguyên.

Có trời mới biết vừa rồi hắn phải gánh chịu nỗi lo sợ lớn thế nào, thân thể Lăng Thái Hư bây giờ quá yếu, nếu như không chịu nổi dược hiệu của Vạn Dược Linh Cao thì không thể Khởi Tử Hồi Sinh, điều đó đồng nghĩa với việc chính hắn đã lấy đi tính mạng của Lăng Thái Hư.

Người trước mặt này chính là sư phụ của Dương Tứ Gia, là Sư Công của Dương Khai, làm sao hắn có thể không lo lắng?

Cũng may Vạn Dược Linh Cao đúng là có phát huy tác dụng.

Một lát sau, trong Đan Điền Lăng Thái Hư từ từ xuất hiện một dòng Chân Nguyên nồng đậm. Dưới sự tác động của Dương Khai, Chân Nguyên được chảy xuôi trong kinh mạch, kinh mạch đứt gãy nhanh chóng được nối liền. Dưới sự quan sát của Thần Thức, toàn bộ quá trình diễn ra rõ ràng, lục phủ ngũ tạng lệch vị trí trước đó cũng nhanh chóng trở về vị trí cũ.

Sắc mặt tái nhợt dần trở nên hồng hào, Lăng Thái Hư vô thức thở nhẹ ra một hơi, nét mặt đau đớn dần giãn ra.

Nhìn thấy cảnh này Dương Khai càng thêm dụng tâm.

Vạn Dược Linh Cao quả nhiên có công hiệu Khởi Tử Hoàn Sinh.

Sau khoảng thời gian một nén nhang, ngoài cửa truyền tới một hồi tiếng bước chân, Dương Khai không khỏi nhướn mày, nghiêng tai lắng nghe.

Một lát sau có người tới gõ cửa.

Chỉ nghe tiếng Tô Huyền Vũ truyền tới: "Nghe nói Dương Khai về rồi?"

Tô Nhan đáp: "Ừ, đang ở bên trong."

Tiếng Đại Trưởng Lão Nguỵ Tích Đồng cũng ngay sau đó truyền tới: "Ngươi ra đây làm gì? Chẳng phải bảo ngươi lúc nào cũng ở bên cạnh Chưởng Môn sao?"

Lời này, là nói với vị Luyện Đan Sư kia.

Vị Luyện Đan Sư đáp: "Dương Sư Điệt nói hắn có lời muốn nói với Chưởng Môn."

"Vớ vẩn!" Nguỵ Tích Đồng lớn tiếng quát: "Chưởng Môn hôn mê bất tỉnh rồi còn có thể nói cái gì nữa?"

Đại Trưởng Lão không rõ vì sao Chưởng Môn lại coi trọng Dương Khai như vậy, trước khi hôn mê chỉ nói duy nhất một câu là Dương Khai về hãy để hắn đến gặp người.

Mặc dù trước đó hắn dùng Ly Hợp Cảnh tầng thứ nhất đánh bại Bạch Vân Phong nhưng cũng không đến nỗi để Chưởng Môn nhìn hắn với cặp mắt khác như vậy, chẳng lẽ Chưởng Môn thực sự coi hắn là người gánh vác Lăng Tiêu Các trong tương lai?

Suy đoán này làm Nguỵ Tích Đồng rất khó chịu, quan hệ giữa lão với Dương Khai vốn đã không hòa hợp, tất nhiên cũng không muốn hắn đắc thế.

Lão đang nói thì bỗng dẫn mấy vị Trưởng Lão khác đẩy cửa bước vào.

Cảnh tượng đập vào mắt làm bốn vị Trưởng Lão đều chấn động, chỉ thấy Chân Nguyên trên người Dương Khai khởi động, hai tay ấn lên ngực Chưởng Môn rót Chân Nguyên vào đó.

"Hỗn xược!" Nguỵ Tích Đồng giận tím mặt. Chưởng Môn hơi thở yếu ớt, thân thể không thể cử động, làm sao có thể chịu đựng được Chân Nguyên rót vào? Đây chẳng phải là lấy mạng của người sao?

Tức giận quát một tiếng, lão đưa tay tung một chưởng đánh thẳng về phía Dương Khai.

Hàn quang trong mắt Tô Nhan chợt lóe, nàng còn chưa kịp hành động thì Tô Huyền Vũ đã tung chưởng ngăn chặn chưởng phong của Nguỵ Tích Đồng.

Chưởng phong của hai người va chạm, rồi cùng nhau tiêu tán.

"Nhị Sư Đệ, ngươi làm gì?" Nguỵ Tích Đồng ánh mắt lạnh băng nhìn Tô Huyền Vũ, nét mặt hiện vẻ bực tức.

Tô Huyền Vũ cố nén bực tức trong lòng, cau mày nói: "Ngược lại ta muốn hỏi Đại Sư Huynh muốn làm gì."

Nguỵ Tích Đồng lạnh lùng nói: "Ta làm gì? Ngươi nhìn xem tên tiểu tử khốn kiếp này đang làm gì. Hỗn xược, ngươi còn không nhanh buông ra, muốn giết chết Chưởng Môn sao?"

"Câm miệng!" Dương Khai quay đầu, sắc mặt âm trầm quát to một tiếng.

Hắn vốn không thích Đại Trưởng Lão Nguỵ Tích Đồng, vừa rồi lão lại ra tay với mình, nhưng dù sao lão cũng là vì lo lắng cho Chưởng Môn cho nên Dương Khai cũng không để ý, chỉ là lão quá tự cho là đúng, hành xử lỗ mãng như vậy khiến hắn bực bội.

Nguỵ Tích Đồng sững sờ, lão hẳn không ngờ tên tiểu tử này dám dùng loại khẩu khí này nói chuyện với mình.

Đại Trưởng Lão đang định xuất uy giáo huấn Dương Khai một trận thì nghe tiếng ho nhẹ truyền đến. Lăng Thái Hư trước đó mạng sống còn đang treo trên sợi tóc lúc này lại cất tiếng nói: "Chớ ồn ào."

Giọng nói yếu ớt nhưng đúng là tiếng Lăng Thái Hư.

Thần sắc Tứ Đại Trưởng Lão lập tức kinh ngạc, ai nấy đều trợn trừng mắt, vẻ mặt hoàn toàn không thể tin được, tựa hồ như mình rơi vào ảo giác, vừa mới nghe thấy tiếng Lăng Thái Hư.

"Chưởng Môn?" Nguỵ Tích Đồng không chắc chắn hô một tiếng, bán tín bán nghi thò đầu ra nhìn, quả nhiên thấy Lăng Thái Hư mở hai mắt nhìn về bên này.

"Chưởng Môn tỉnh rồi?" Tô Huyền Vũ nhanh chóng bước tới, Tam Trưởng Lão Hà Bôi Thủy, Ngũ Trưởng Lão Vưu Tự Tại cũng đã cùng tiến đến.

"Chưởng Môn..." Đợi đến lúc Chưởng Môn thực sự tỉnh lại, mấy vị Trưởng Lão lập tức giọng nói run rẩy, hốc mắt rưng rưng. Ngay cả Nguỵ Tích Đồng lúc trước tranh quyền đạt thế hung hăng nhất cũng vậy. Chưởng Môn tỉnh lại làm cho bọn họ có cảm giác như mây tan thấy trăng sáng, tâm tư như đá đè trĩu nặng cũng đã được gỡ bỏ.

Lăng Tiêu Các thiếu ai cũng được, chỉ là không thể thiếu Lăng Thái Hư, nhất là trong tình trạng khẩn yếu hiện tại.

"Các ngươi đều đi ra ngoài đi." Chưởng Môn lạnh nhạt ra lệnh.

"Vâng!" Mấy người không dám có chút chần chừ, vội vã cung kính rời khỏi. Tất cả thần sắc kinh nghi nhìn Dương Khai, không biết hắn rốt cục có thủ đoạn thông thiên cỡ nào, có thể kéo Chưởng Môn trọng thương sắp chết từ Quỷ Môn Quan trở về.

Đợi những người khác rời khỏi, Dương Khai mới nhìn Lăng Thái Hư cười cười: "Sư Công!"

Lăng Thái Hư vui mừng nhìn Dương Khai lẩm bẩm: "Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi."

Đang khi nói chuyện, thần sắc người bỗng dần dần buông lỏng rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Nhưng bây giờ ngủ mê đã không còn nguy hiểm đến tính mạng rồi, Dương Khai cũng không khỏi thở phào một hơi.

Ngoài phòng, Tứ Đại Trưởng Lão nhìn nhau, vẻ mặt đầy khó hiểu. Ngay cả vị Luyện Đan Sư kia cũng vậy.

Nửa canh giờ trước mạng sống của Lăng Thái Hư còn như ngàn cân treo sợi tóc, làm thế nào mà không đến nửa canh giờ đã tỉnh lại, hơn nữa nhìn sắc mặt cũng là hồng hào hơn trước kia rất nhiều, hiển nhiên là khí huyết đã khôi phục không ít.

"Trong thời gian này ngươi đã cho Chưởng Môn dùng đan dược gì?" Nguỵ Tích Đồng thần sắc bất định hỏi vị Luyện Đan Sư kia.

Người đó chậm rãi lắc đầu: "Không có thuốc nào có tác dụng, thân thể Chưởng Môn đã không tiếp nhận được vật gì nữa, dùng thuốc chắc chắn sẽ chết."

Sắc mặt mấy người lại càng kinh nghi.

"Không phải là do Dương Khai cứu sống đấy chứ?" Vưu Tự Tại có chút không quá chắc chắn. Thương thế của Chưởng Môn họ đều hiểu rõ, cho dù có thủ đoạn thông thiên đến đâu thì đó cũng là vết thương không thể cứu vãn, nhưng bây giờ sao lại có thể tỉnh lại được chứ?

"Không đến mức đó chứ." Hà Bôi Thủy hiển nhiên không tin Dương Khai có bản lĩnh lớn như vậy. Trước tiên không nói hắn có thực lực này, mà cho dù hắn có thực lực này đi chăng nữa thì chữa thương cũng cần đan dược chứ? Hắn đã đi đâu kiếm được loại đan dược Khởi Tử Hoàn Sinh này?

Nguỵ Tích Đồng chau mày lẩm bẩm: "Thật sự là rất kỳ quái."

Tô Huyền Vũ hừ lạnh nói: "Chưởng Môn tỉnh lại là chuyện tốt, các ngươi quản nhiều như vậy để làm gì? Đợi thương thế Chưởng Môn ổn định rồi hỏi chẳng phải sẽ biết sao, lúc này đứng đó mà suy đoán cũng đâu làm được gì?"

"Ừ, nói cũng đúng." Mấy vị Đại Trưởng Lão thần sắc buông lỏng. Chưởng Môn tỉnh lại là chuyện mừng lớn, cần gì phải quản xem vì sao mà tỉnh?

"Được rồi, ta về trước trị thương đây." Nguỵ Tích Đồng lắc đầu bỏ đi.

Mấy người khác cũng vội vàng theo sau. Mấy vị Đại Trưởng Lão trong trận chiến ấy đều bị thương rất nặng, trải qua một thời gian điều dưỡng đã khá lên rất nhiều, nhưng vết thương cũng không thể khỏi hẳn mà còn cần điều dưỡng thêm.

Liên tiếp vài ngày, Dương Khai liên tục kiên trì cho Lăng Thái Hư dùng Vạn Dược Linh Cao. Thân thể của Lăng Thái Hư mỗi ngày một chuyển biến khá hơn, sau bốn năm ngày, thương thế đã hoàn toàn bình phục. Duy chỉ có tà khí xâm nhập vào cơ thể vẫn chưa được hóa giải triệt để, khiến sắc mặt người vẫn bị một luồng hắc khí mờ ảo bao phủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!