Mấy ngày sau, tại nơi Lăng Thái Hư bế quan.
Sư công mỉm cười đầy thâm ý nhìn Dương Khai, hồi lâu mới mở miệng:
- Ta không hỏi ngươi rốt cuộc đã cho ta dùng linh dược gì, cũng không hỏi ngươi lấy được nó từ đâu. Ngươi hãy nhớ cho kỹ, lần này ta có thể khởi tử hồi sinh là do tâm nguyện của ta chưa thành, không muốn cứ thế mà chết, hoàn toàn không liên quan gì đến ngươi!
Dương Khai sắc mặt ngưng trọng, gật đầu:
- Đệ tử tự biết chừng mực.
Lời này của Lăng Thái Hư nghe qua có chút khó chịu, nhưng Dương Khai nào không hiểu người làm vậy là để bảo vệ mình.
Có được tuyệt thế linh dược với khả năng khởi tử hồi sinh, đây là chuyện trọng đại nhường nào. Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội, Lăng Thái Hư sao có thể để Dương Khai mạo hiểm như vậy?
- Sư công, đây là túi Càn Khôn của người.
Dương Khai lấy túi Càn Khôn từ trong ngực ra, đưa tới.
Lăng Thái Hư không nhận, chỉ mỉm cười nói:
- Thứ sư công đã cho đi, nào có đạo lý thu lại?
Dương Khai khẽ cười:
- Hiện tại con không cần dùng đến nó nữa.
Không gian chứa đồ của Vô Tự Hắc Thư đã được mở ra, túi Càn Khôn quả thật không còn cần thiết.
Lăng Thái Hư chậm rãi lắc đầu:
- Con cứ tự mình giữ lấy đi. Nếu thực sự thấy không dùng tới, có thể tặng cho người khác. Sư công thấy dùng làm một món quà định tình cũng không tệ.
Dương Khai ngượng ngập cười, cũng không nài ép nữa mà cất túi vào người.
Nhíu mày, Dương Khai hỏi:
- Thương thế của người…
Lăng Thái Hư khẽ mỉm cười:
- Không còn gì đáng ngại. Công lực đã khôi phục lại thời kỳ toàn thịnh, thậm chí còn có phần tinh tiến hơn xưa.
Dương Khai thần sắc vui mừng:
- Nhưng tà khí trong cơ thể sư công vẫn chưa được xua tan hoàn toàn…
Lăng Thái Hư cau mày suy nghĩ:
- Ta cũng thấy điều này rất kỳ lạ. Thứ ngươi cho ta dùng quả thật diệu kỳ, ta có cảm giác nếu có thể khu trừ toàn bộ tà khí trong cơ thể, công lực của ta sẽ có thể nâng cao thêm một bậc.
Lăng Thái Hư vốn đã là Thần Du Cảnh đỉnh phong, nếu tăng thêm một bậc nữa, hẳn là sẽ vượt qua cả Thần Du Cảnh.
Vượt trên Thần Du Cảnh, những tông môn nhất đẳng bình thường cũng chỉ có một hai cao nhân như vậy, cho dù là các siêu cấp thế lực kia cũng không có bao nhiêu.
Nếu Lăng Thái Hư thật sự có thể đột phá, đúng là nhân họa đắc phúc.
Vạn Dược Linh Cao có thể giúp người ta cảm ngộ võ đạo sao? Dương Khai cũng không rõ nó lại có tác dụng thần diệu đến vậy. Dù sao đó cũng là phần tinh túy nhất, có lẽ cũng mang hiệu quả mạnh mẽ như thế.
- Chúc mừng sư công!
Dương Khai từ đáy lòng cảm thấy phấn khởi. Lăng Thái Hư vì chuyện của Nhị đệ tử mà đã lãng phí mười mấy năm, vốn có thể sớm tiến thêm một bước, lại bị kéo dài đến tận hôm nay.
Lăng Thái Hư chỉ khẽ mỉm cười, chậm rãi lắc đầu.
Dương Khai nghiêm mặt, trầm giọng hỏi:
- Sư công, Nhị đệ tử kia thật sự đã thoát ra khỏi Khốn Long Giản rồi sao?
Nghe những lời này, ánh mắt Lăng Thái Hư thoáng vẻ ảm đạm, nhẹ nhàng thở dài gật đầu:
- Ừm. Năm đó ta phế tu vi của nó, nhốt vào Khốn Long Giản mặc cho tự sinh tự diệt, không ngờ mười mấy năm sau nó vẫn có thể thoát ra, thực sự nằm ngoài dự liệu của lão phu. Theo ta biết, nó ở dưới đó hẳn đã có chút kỳ ngộ mới có thể khôi phục công lực, hơn nữa công lực còn tăng mạnh, tà công đại thành.
Khốn Long Giản được hình thành do tổ sư khai phái Lăng Tiêu Các chém giết một ma đầu mà thành. Ma đầu đó sau khi bị giết, ngã xuống đáy vực đã để lại thứ gì đó, mấy trăm năm sau thì bị Nhị đệ tử của Lăng Thái Hư vô tình đoạt được.
Nhị đệ tử kia xem ra cũng là người phúc duyên sâu dày.
- Hắn không những thoát khỏi giam cầm, mà còn trở thành Tà Chủ của Thương Vân Tà Địa.
- Cái gì?
Dương Khai kinh hãi thất sắc.
- Hắn chính là Tà Chủ?
Lăng Thái Hư nhíu mày nhìn Dương Khai:
- Ngươi gặp qua rồi sao?
- Con chưa gặp, nhưng mấy ngày trước Dược Vương Cốc đã bị Thương Vân Tà Địa tấn công quy mô lớn, nghe nói chính là bút tích của hắn.
- Sự việc thế nào? Nói rõ xem nào.
Lăng Thái Hư xem ra vẫn chưa biết về biến cố ở Dược Vương Cốc, liền vội hỏi.
Đây cũng không phải Lăng Tiêu Các tin tức không linh thông, chỉ là từ nửa tháng trước Lăng Thái Hư luôn trong trạng thái hôn mê, thương thế nguy kịch, mấy vị trưởng lão của Lăng Tiêu Các còn chưa kịp bẩm báo mà thôi.
- Vào ngày cuối cùng của đại hội luyện đan, Thương Vân Tà Địa tấn công bốn phía, bắt đi rất nhiều công tử tiểu thư của các thế lực lớn…
Dương Khai đem những gì mình biết được thuật lại đơn giản cho Lăng Thái Hư.
Lăng Thái Hư càng nghe, thần sắc càng âm trầm, cuối cùng, gương mặt hiện lên nét bất an sâu sắc.
- Nói như vậy… chỉ sợ từ nửa năm trước hoặc lâu hơn, hắn đã thoát khỏi Khốn Long Giản rồi, chẳng qua mãi tới tháng trước mới xuống tay với ta và Lăng Tiêu Các.
Nói rồi, lão thần sắc đại biến:
- Tình huống không ổn rồi!
- Sao vậy ạ?
Dương Khai vội vàng hỏi.
- Nếu để cho người ngoài biết Tà Chủ từng là người của Lăng Tiêu Các ta…
Sắc mặt Lăng Thái Hư trở nên xanh mét.
Lăng Tiêu Các chỉ là một tông môn hạng hai, Tà Chủ không ngờ lại xuất thân từ đây, nếu để các thế lực lớn biết được, nơi này khó mà được yên ổn.
Chưa kể những chuyện khác, chỉ riêng việc Dược Vương Cốc bị công kích, di ảnh Đan Thánh bị hủy hoại, đã là sự việc chấn động thiên hạ.
- Ngươi hãy đi thăm nha đầu Tô Nhan đi, đã hơn một năm không gặp, cũng nên chuyện trò một chút. Lão phu phải bế quan mấy ngày.
Lăng Thái Hư trầm giọng, lão hiển nhiên phải suy tính xem làm cách nào để hóa giải kiếp nạn lần này.
Giấy không gói được lửa, thiên hạ e rằng không bao lâu nữa sẽ biết được xuất thân của Tà Chủ, đến lúc đó Lăng Tiêu Các nhất định sẽ gặp đại nạn.
Ra khỏi nơi chưởng môn bế quan, Dương Khai khẽ thở dài. Đối mặt với kiếp nạn trước mắt của tông môn, thực lực của hắn quả thật quá mức nhỏ bé.
Hắn lướt đi như gió, cảnh tượng ảm đạm của Lăng Tiêu Các thu hết vào mắt, ngày càng nhiều đệ tử rời đi mà cũng không có ai ngăn cản.
Đến trước tiểu lầu các của Tô Nhan, Dương Khai nhún người nhảy lên.
Đẩy cửa bước vào, Tô Nhan đang khoanh chân ngồi trên giường tu luyện Băng Tâm Quyết, những biến hóa bên ngoài không mảy may làm nhiễu loạn đến nàng.
Phát hiện Dương Khai tới, Tô Nhan khẽ mở đôi mắt trong veo, khuôn mặt lạnh như băng thoáng ửng hồng, vẻ thẹn thùng phảng phất vô cùng mê người.
Dương Khai tiến lên phía trước, áp chế rung động trong lòng, nhảy lên giường, khoanh chân ngồi đối diện nàng.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt nóng bỏng của Dương Khai tràn đầy tính xâm lược, còn đôi mắt trong suốt của Tô Nhan lại như chứa đựng vô hạn phong tình.
Hắn muốn lột sạch ngọc nhân trước mặt, nhấm nháp vẻ đẹp của nàng, cảm thụ tư vị mê hồn kia, trong khoảnh khắc cả hai cùng đạt đến đỉnh cao của sự phóng túng… Dương Khai tin rằng Tô Nhan cũng sẽ không cự tuyệt.
Nhưng trong lòng Dương Khai vẫn có một cảm giác là lạ.
Giữa hai người có thể thân mật đến thế, Tô Nhan luôn đáp ứng hắn, hoàn toàn là do tác dụng của Hợp Hoan Công, chứ không phải là nước chảy thành sông, lâu ngày sinh tình như với tiểu sư tỷ Hạ Ngưng Thường.
Quan hệ giữa hai người bây giờ, nói một cách dễ nghe là tình đầu ý hợp, nói khó nghe một chút thì lại chẳng là gì cả.
Mỗi lần Dương Khai trở về đều cùng Tô Nhan làm mấy trận mây mưa, cảm giác đó không giống tình yêu nam nữ, không có sự nhung nhớ triền miên…
Mà giống như là phải hoàn thành nhiệm vụ tu luyện Hợp Hoan Công.
Chính cảm giác này khiến Dương Khai có chút không thoải mái.
Âm Dương Yêu Sâm cho tới hôm nay vẫn không phát huy tác dụng của nó, chính là bởi vì loại hành vi thân mật mang tính cưỡng chế này, chứ không phải xuất phát từ tự nhiên.
Muốn Âm Dương Yêu Sâm thực sự phát huy tác dụng, cứ duy trì trạng thái này mãi cũng không được.
Tuy không thể phủ nhận Hợp Hoan Công là nguyên nhân căn bản khiến hai người nảy sinh tình cảm, nhưng Dương Khai lại không muốn quan hệ giữa hai người chỉ dừng lại ở sự ràng buộc của công pháp.
Tâm đầu ý hợp ư? Trong thiên hạ có bao nhiêu nam nữ có thể đạt tới mức đó, may ra chỉ có những cặp vợ chồng già mấy chục năm tương kính như tân mới có thể làm được.
- Chàng đang nghĩ gì vậy?
Tô Nhan kinh ngạc nhìn Dương Khai, nàng phát hiện dục vọng trong mắt người đàn ông này đang nhanh chóng biến mất, cả người đang sôi trào huyết khí cũng dần dần bình ổn lại.
Điểm này rất khác với trước kia. Hắn trước đây mỗi lần nhìn thấy mình đều khó lòng tự kiềm chế, bản thân nàng cũng vậy, lần nào cũng lột sạch đối phương, rồi lột sạch chính mình, rồi sau đó…
- Ta muốn con người nàng.
Dương Khai nhếch miệng cười, thần thái thong dong.
Cái cổ trắng ngần của Tô Nhan hơi ửng hồng, nàng hạ giọng nói:
- Đã là của chàng rồi mà.
- Nhưng ta muốn cả trái tim nàng.
Tô Nhan ngẩng đầu, hồ nghi nhìn Dương Khai, trong mắt khẽ lóe lên nét vui mừng.
- Nàng nên biết ta đang nói gì.
Dương Khai khẽ mỉm cười.
Tô Nhan nhẹ nhàng gật đầu.
Dương Khai đến hôm nay mới hiểu được giữa mình và Tô Nhan rốt cuộc đã thiếu sót điều gì, nhưng Tô Nhan thì đã sớm nhìn thấu. Chẳng qua nàng không nói ra mà thôi. Nữ tử ở trước mặt nam nhân mình yêu thích luôn rơi vào thế bị động, ngay cả khi biết cách làm của hắn có chút không ổn, hoặc trong lòng mình đã có suy nghĩ, nhưng khi hắn chưa nhận ra thì nữ nhân cũng sẽ không nói ra.
Đây là cách làm của một nữ nhân thông minh.
Chỉ khi để chính hắn tự mình hiểu ra, người đàn ông này mới thực sự trưởng thành.
- Cùng nhau cố gắng.
Dương Khai nghiêng đầu khẽ cười.
Tô Nhan khẽ gật đầu, làn nước trong mắt dâng lên một tầng sương mù mông lung.
Nàng đã chờ đợi thời khắc này rất lâu rồi.
Sự khác biệt giữa nam nhân và nữ nhân chính là ở đó. Nữ nhân đối với người đàn ông đầu tiên của mình vĩnh viễn có một tình cảm đặc biệt và cảm giác dựa dẫm. Trải qua vô số lần song tu và vô vàn nỗi nhớ nhung, Tô Nhan đã nguyện ý đem cả thể xác và tâm hồn mình phó thác cho hắn.
Điều thiếu sót duy nhất giữa hai người, chính là trong lòng Dương Khai vẫn chưa cảm ngộ ra.
Hiện tại, Dương Khai rốt cuộc đã hiểu, tự nhiên làm Tô Nhan thấy được hy vọng.
Cho đến giờ phút này, sợi dây ràng buộc vì Hợp Hoan Công giữa hai người đã hoàn toàn bị chặt đứt, biến thành thứ tình yêu nam nữ thực sự.
Ngay cả khi không có Hợp Hoan Công, cả hai người cũng sẽ không dễ dàng buông tay đối phương.
Có lẽ không phải lúc này, nhưng rất lâu sau này, họ cũng có thể đạt tới trình độ tâm đầu ý hợp.
Hai người ngồi đối mặt nhau, khóe miệng Dương Khai khẽ mỉm cười, vươn bàn tay to đặt trên đầu gối Tô Nhan.
Tô Nhan chậm rãi đặt tay mình vào lòng bàn tay Dương Khai.
Mềm mại không xương, trơn láng mịn màng, băng thanh ngọc khiết, bàn tay nhỏ bé của Tô Nhan mang lại cảm giác thật thoải mái.
Nhẹ nhàng nắm lấy, hai người nhìn nhau cười, rồi cùng nhắm mắt vận chuyển Hợp Hoan Công.
Tu luyện Hợp Hoan Công tổng cộng có ba giai đoạn. Giai đoạn thứ nhất cần thân thể tiếp xúc thân mật, như vậy mới có thể để nguyên khí giữa hai người lưu chuyển. Đây là giai đoạn đầu, cũng là giai đoạn mà mỗi lần tu luyện đều là một cảnh tượng vô cùng kiều diễm, xuân sắc tràn trề.
Chính là cách làm trước đây của Dương Khai.
Giai đoạn thứ hai chính là trạng thái lúc này đây, tâm ý tương thông, không cần phải trần trụi đối mặt nhau như trước, chỉ cần một chút tiếp xúc da thịt đã có thể vận chuyển công pháp.
Dương Khai có chút hiểu ra, khi hai người đã tiến nhập vào giai đoạn này, việc vận chuyển Hợp Hoan Công càng nhanh chóng và hiệu quả hơn so với trước kia rất nhiều.