Sắc mặt Dương Khai khẽ biến, cũng may lần này đã có sự chuẩn bị, thần hồn tuy vẫn đau đớn tột cùng nhưng không còn luống cuống như trước.
Thần hồn khép kín, bảo vệ linh đài thanh tỉnh, Ôn Thần Liên cũng kịp thời phát huy công hiệu, một luồng cảm giác mát lạnh lan tỏa trong thức hải, khiến cơn đau thuyên giảm đi nhiều.
Lơ lửng giữa không trung, Dương Khai hít một hơi thật sâu, đợi đến khi thích ứng được với cường độ công kích này mới tiếp tục hạ xuống.
Hạ xuống thêm khoảng trăm trượng, hắn liền phát giác tà khí bốn phía dường như lại tăng cường, cơn đau đớn đến tận xương tủy lại ập đến, Dương Khai vội vàng dừng lại.
Cứ như vậy, hắn tiếp tục đi xuống khoảng nghìn trượng nhưng vẫn chưa thấy đáy của Khốn Long Giản.
Dương Khai nhíu chặt mày, trong lòng âm thầm cảm thấy khó chịu.
Sự tổn thương mà nơi này gây ra cho thần hồn còn mãnh liệt hơn màn sương mù ở dị địa kia rất nhiều.
Ở nơi đó, sương mù chỉ đơn thuần công kích thần hồn, nhưng tà khí nơi đây không những tấn công thần hồn mà còn mang theo muôn vàn tà ác xâm nhập vào tâm trí, khiến tà niệm ẩn sâu trong nội tâm Dương Khai cũng bị dẫn động.
Nơi này quả là bảo địa để tôi luyện thần hồn và tu luyện thần thức! Mới xuống được nghìn trượng, Dương Khai đã cảm nhận rõ rệt thần thức của mình lớn mạnh hơn không ít.
Nếu có thể tu luyện trường kỳ ở đây, việc luyện ra thức hải cũng không còn là vấn đề.
Nhưng Dương Khai không thể chịu đựng trong thời gian quá dài, nếu không, tâm tính của hắn e rằng sẽ bị tà khí nơi đây đồng hóa.
Trầm mặc hồi lâu, Dương Khai đột nhiên hỏi Địa Ma:
- Ngươi có biết Thần Hồn Kỹ nào không? Tốt nhất là loại dùng để phòng ngự.
- Có ạ! - Địa Ma sảng khoái đáp lời.
- Sao không nói sớm? - Dương Khai bực bội.
- Võ kỹ và Thần Hồn Kỹ của lão nô toàn là những thứ cực độ tà ác, xưa nay Thiếu chủ nào có để mắt tới đâu! - Địa Ma oan ức than thở.
- Thần Hồn Kỹ này cũng vậy sao? - Dương Khai hỏi.
- Tuy cũng thuộc loại tà môn, nhưng nếu tu luyện ở đây thì có lẽ không cần dùng đến các thủ đoạn tàn nhẫn khác. Tà khí nơi đây chính là vật liệu thích hợp nhất để tu luyện Thần Hồn Kỹ này rồi.
- Vậy thì đừng nhiều lời nữa, mau dạy ta Thần Hồn Kỹ đó đi!
- Vâng.
Trí nhớ của Địa Ma rất hỗn loạn, dù lão đã được Dương Khai đưa ra khỏi Truyền Thừa Động Thiên hơn hai năm nhưng vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Đáp lời Dương Khai xong, lão phải suy nghĩ rất lâu mới nhớ lại được bảy tám phần rồi truyền thụ cho hắn.
Mê Hồn Chi Cung!
Theo lời Địa Ma, muốn tu luyện Thần Hồn Kỹ này, phải tìm mấy người sống, dùng mọi cách tra tấn, khiến họ sống không bằng chết. Chỉ khi họ nếm trải nỗi sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng, sức mạnh thần hồn sản sinh ra sau khi chết mới có thể dùng để tu luyện Mê Hồn Chi Cung.
Người tu luyện sẽ thu thập thần hồn của người chết, nung đúc thành một mê cung trong thức hải của mình.
Những oan hồn đã chịu đủ mọi cực hình kia chính là gạch ngói để xây nên mê cung này, oan hồn càng tà ác, uy lực của mê cung sẽ càng lớn.
Sau khi tu luyện thành công Mê Hồn Chi Cung, quanh thức hải của người tu luyện sẽ hình thành nên những thông đạo tầng tầng lớp lớp, quanh co khúc khuỷu, tác dụng lớn nhất chính là phòng ngự.
Nhưng đồng thời, nó cũng là một Thần Hồn Kỹ công thủ toàn diện.
Nếu có kẻ địch dám dùng thần thức tấn công người tu luyện Thần Hồn Kỹ này, một khi thần thức rơi vào mê cung đó sẽ vĩnh viễn không tìm được lối ra, rồi dần dần bị các oan hồn trong mê cung nuốt chửng toàn bộ sức mạnh.
Mê Hồn Chi Cung không có cảnh giới đại thành, vì người tu luyện có thể không ngừng bổ sung gạch ngói để củng cố và mở rộng cung điện bao quanh thức hải này.
Nó bảo vệ thức hải của người tu luyện khỏi sự quấy nhiễu từ ngoại giới, chính là một hàng phòng ngự vững chãi như vách sắt thành đồng.
Và tà khí nồng đậm như thực thể ở nơi này chính là thứ gạch ngói thích hợp nhất để tu luyện Mê Hồn Chi Cung.
Thần Hồn Kỹ này rất hợp ý Dương Khai, khiến hắn vô cùng hứng thú, lập tức bắt tay vào tu luyện.
Có điều trước đó, Dương Khai phải tập làm quen với việc dùng thần thức để bắt lấy những luồng tà khí lơ lửng xung quanh, biến chúng thành nền tảng để kiến tạo mê cung.
Việc này tương đối đơn giản, Dương Khai đã tu luyện ra thần thức, chỉ cần thử sử dụng là được.
Liên tiếp mấy ngày, Dương Khai đã quen với sự diệu dụng của thần thức. Từng luồng tà khí đen kịt được hắn đưa vào trong thức hải, dựa theo ý niệm của hắn hóa thành từng viên gạch, từng miếng ngói, từ từ kiến tạo nên thành trì bảo vệ thần hồn.
Vạn trượng lầu cao cũng phải xây từ mặt đất, muốn gầy dựng một cung điện trong thức hải cũng như vậy, huống hồ đây lại là một cung điện có hình dạng mê cung.
Sau khi đã quen thuộc tất cả, động tác của hắn ngày càng nhanh hơn.
Suốt một tháng ròng, Dương Khai ở lại nơi sâu nghìn trượng dưới Khốn Long Giản để tu luyện Mê Hồn Chi Cung.
Từng luồng năng lượng tà ác bị thần thức tóm lấy, đưa vào trong thức hải, mê cung khúc khuỷu bắt đầu thành hình, dần dần mở rộng và trở nên phức tạp hơn.
Một tháng tu luyện, Dương Khai nhận thấy thần thức của hắn đã được tăng cường rõ rệt. Bây giờ khi phóng thần thức ra, hắn có thể quan sát được động tĩnh trong phạm vi hai mươi dặm.
Sức mạnh thần thức vốn rất khó tăng cường, ngay cả cao thủ Thần Du Cảnh muốn rèn luyện thần thức cũng khó như lên trời.
So với thân thể, thần thức khó tu luyện hơn nhiều.
Phương pháp phổ biến nhất chính là tu luyện Thần Hồn Kỹ, hoặc dùng thiên tài địa bảo có tác dụng tăng cường sức mạnh thần thức.
Dương Khai tu luyện Mê Hồn Chi Cung trong môi trường khắc nghiệt dưới Khốn Long Giản, lại có Ôn Thần Liên tương trợ, sức mạnh thần thức tăng lên cũng là điều dễ hiểu.
Lại thêm mười ngày trôi qua, Mê Hồn Chi Cung cuối cùng cũng thành hình sơ bộ.
Tuy vẫn chưa tu luyện ra thức hải, nhưng Dương Khai đã cảm nhận rõ rệt, xung quanh tâm thần của hắn đã có từng tầng lớp phòng hộ, bảo vệ cẩn mật những vị trí quan trọng nhất.
Các lớp phòng hộ này đều được xây đắp từ năng lượng tà ác dưới Khốn Long Giản, nhưng lại không hề ảnh hưởng đến Dương Khai chút nào.
Bởi vì đã có Thần Hồn Kỹ mà Dương Khai tu luyện, mọi năng lượng tà ác đều bị đánh dấu bằng khí tức của hắn.
Mê Hồn Chi Cung đã hình thành sơ bộ, Dương Khai dĩ nhiên nóng lòng muốn thử một phen.
Hắn đang ở nơi sâu nghìn trượng dưới Khốn Long Giản, tà khí ở đây không còn ảnh hưởng chút gì đến hắn.
Hắn tung người nhảy xuống, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Hai nghìn trượng, Mê Hồn Chi Cung vẫn kiên cố. Ba nghìn trượng, Mê Hồn Chi Cung vẫn không chút lung lay.
Tiếp tục rơi xuống vùng sâu nhất của Khốn Long Giản, Dương Khai vẫn không cảm thấy bất kỳ ảnh hưởng nào từ tà khí. Suy nghĩ một lát, Dương Khai chợt bừng tỉnh.
Không phải lớp phòng ngự của Mê Hồn Chi Cung quá mạnh, mà bởi vì bản thân Thần Hồn Kỹ này vốn thuộc về tà đạo.
Cả hai bên đều có cùng thuộc tính, tà khí bên ngoài làm sao có thể ảnh hưởng đến thần thức của hắn được nữa?
- Thần Hồn Kỹ này cũng không tệ. - Dương Khai nhếch miệng cười.
Hắn phát hiện, tà khí dưới đáy Khốn Long Giản nồng nặc đến mức kinh khủng, nếu không có Mê Hồn Chi Cung thủ hộ, có lẽ thần thức của hắn sẽ bị tiêu diệt ngay tức khắc.
- Ngọn nguồn của tà khí hẳn là ở phía bên này. - Địa Ma lên tiếng.
- Đó cũng là ngọn nguồn của Dương khí! - Dương Khai mừng rỡ ra mặt, Dương Nguyên Ấn trong lồng ngực hắn đập mạnh liên hồi.
Có một món bảo bối thuộc tính Dương nào đó đang ở phía trước, hơn nữa còn là một món bảo bối cực kỳ quý giá!
Hắn vội vã đi về phía đó.
Khốn Long Giản cực kỳ sâu, nhìn đâu cũng không thấy đáy.
Dọc đường đi, hắn nhìn thấy rất nhiều xương trắng, lỡ giẫm phải liền phát ra tiếng vỡ vụn răng rắc, nghe mà kinh hồn bạt vía.
Đây hẳn là hài cốt của các đệ tử Lăng Tiêu Các bị giam trong Khốn Long Giản từ ngày xưa.
Hai bên vách đá còn có mấy cây cối thấp bé, trên cây kết vài thứ quả đen kịt.
Nơi này mà cũng có thực vật sinh trưởng. Dương Khai thuận tay hái một quả xem thử, chỉ thấy trên quả tràn ngập tà khí, sờ vào lạnh buốt cả tay, khiến người ta không khỏi rùng mình.
- Tà Linh Quả... Chậc chậc, không ngờ ở đây lại có thứ này.
Địa Ma tấm tắc khen, bùi ngùi không thôi:
- Chẳng trách nhị đệ tử của Chưởng môn lại có thể sống sót ở nơi này.
- Ta cũng đang hiếu kỳ, y ở đây cả mười năm thì ăn gì để sống. - Dương Khai mỉm cười, vươn tay hái hết mấy quả còn lại rồi ném vào không gian Hắc Thư.
Nhị đệ tử của Chưởng môn không hái hết chúng, không biết là vì lẽ gì, có lẽ vì số quả này đã nuôi sống y suốt mười năm trời, nên khi đi y đã để lại làm kỷ niệm cũng không chừng.
Có điều số còn lại không nhiều, chỉ có hai ba quả, mà đó cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp, chỉ là bên trong chứa đựng một lượng lớn năng lượng tà ác mà thôi.
Tiếp tục tiến về phía trước, chưa được bao lâu, từ trong màn tà khí ngập tràn, một cái bóng đột nhiên xuất hiện trước mặt Dương Khai.
Đồng tử của Dương Khai bất giác co rút lại, hắn lập tức dừng bước, cảnh giác nhìn về phía trước, âm thầm vận chuyển chân nguyên toàn thân.
Ở nơi này, hắn không dám tùy tiện phóng ra thần thức, bởi một khi thần thức thoát khỏi sự bảo vệ của Mê Hồn Chi Cung, e rằng linh hồn của hắn sẽ bị nghiền thành tro bụi ngay lập tức, vậy nên hắn cũng không rõ bóng người phía trước rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Thế nhưng cảm giác mà kẻ đó đem lại cho Dương Khai rất quái lạ.
Kẻ đó không có chút hơi thở của sinh linh nào, chỉ lẳng lặng ngồi khoanh chân ở đó. Xung quanh y, mười mấy luồng hắc khí đang quay cuồng như giao long, che phủ mọi thứ, kể cả gương mặt y.
- Người chết! - Địa Ma khẽ nói.
Dương Khai lặng lẽ gật đầu, chậm rãi tiến lại gần.
Bước đến gần, Dương Khai chợt thoáng thấy trên cổ người này có một vật trông giống sợi xích, sợi xích này nối liền với một cái vòng trên cổ y, đầu còn lại buông thõng trước ngực, sợi xích không dài, chỉ khoảng một thước.
Dương Khai không khỏi biến sắc.
Vì hắn phát hiện, cả sợi xích và vòng cổ này đều được chế tạo từ bảo bối thuộc tính Dương, khí tức lan tỏa từ bên trong chí cương chí dương, đẳng cấp cao hơn hẳn Chân Dương nguyên khí trong cơ thể hắn.
Dương Khai mơ hồ cảm nhận được một mối liên kết giữa chân nguyên của mình và chiếc vòng cổ này.
Nghĩ sơ qua là đủ hiểu, hắn từng tu luyện ở Khốn Long Giản này một thời gian, hấp thụ Dương khí bắt nguồn từ chiếc vòng cổ đó, có cảm giác này cũng chẳng có gì lạ.
Y phục của người này đã mục nát từ lâu, máu thịt trên người đã khô quắt gần hết, nhưng trong cơ thể nhìn có vẻ yếu ớt đó lại ẩn chứa một sức bật kinh người. Tất cả tà khí dưới đáy Khốn Long Giản đều phát tán ra từ cơ thể người này.
Trước ngực y, có một vết thương rất lớn, trông vô cùng đáng sợ.