Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 291: CHƯƠNG 291: TỎA MA LIÊN

Dương Khai sững sờ đứng nhìn, đột nhiên hít một hơi thật sâu, kinh sợ thốt lên:

- Ta biết người này là ai rồi!

- Là ai?

- Tên ma đầu bị Sư tổ phái ta diệt sát tại đây mấy trăm năm trước!

Địa Ma không rành về lịch sử của Lăng Tiêu Các cho lắm, Dương Khai bèn kể sơ qua cho lão biết.

Vừa nghe Khốn Long Giản được tạo thành bởi một nhát kiếm của một ma đầu, Địa Ma liền phấn khởi, giọng điệu có phần kích động:

- Mấy trăm năm mà thân thể vẫn không tiêu biến, ma đầu này cũng có chút uy phong ngang ngửa với lão phu năm xưa đấy.

Dương Khai cũng âm thầm kinh hãi.

Một người đã chết cả mấy trăm năm, tuy xác thịt đã khô héo gần hết nhưng cơ thể vẫn chưa phân rã, đã vậy còn sản sinh ra tà khí nồng nặc đến mức tràn ngập cả Khốn Long Giản. Người này lúc sinh thời mạnh đến mức nào đây?

Mà người giết chết y, Sư tổ của Lăng Tiêu Các, lại mạnh đến mức nào nữa?

Chắc hẳn đó là trình độ mà hiện tại Dương Khai không thể nào mong tới được, chí ít là trong thời gian ngắn.

Hoang mang quan sát xung quanh, Dương Khai phát hiện ở gần đó có một dấu vết lõm khá sâu, hắn bước đến ngồi xuống quan sát, ánh mắt bỗng sáng rỡ.

Chỗ này hẳn là nơi nhị đệ tử của Chưởng môn từng tĩnh tọa tu luyện vào mười mấy năm trước, y quanh năm suốt tháng ngồi ở đây, đến mức để lại dấu vết.

Nói như vậy, nhị đệ tử của Chưởng môn hẳn đã dò ra được huyền bí hoặc lấy được vật gì đó từ gã ma đầu kia, nên mới có thể hồi phục công lực, thoát khỏi đây sau mười mấy năm ròng rã.

Chưởng môn nhốt y ở Khốn Long Giản này, không ngờ lại thành ra thành toàn cho y.

Đúng là thế sự vô thường, chẳng ai lường được chữ ngờ.

- Thiếu chủ.

Địa Ma đột nhiên kêu lên, ngữ khí mang vẻ hưng phấn và mong đợi:

- Ngài có lấy món bí bảo trên cổ gã ma đầu này không?

- Đương nhiên phải lấy!

Dương Khai sớm đã nhìn ra điểm bất phàm ở chiếc vòng cổ đó. Vật này chí cương chí dương, là bí bảo thuộc tính Dương khắc tinh với tà khí. Chân Dương Quyết mà Dương Khai tu luyện vô cùng phù hợp với món đồ này, làm gì có chuyện hắn bỏ qua.

Bí bảo này chắc là thứ mà Sư tổ Lăng Tiêu Các để lại để trấn áp tà khí của ma đầu. Nhưng mấy trăm năm sau, nhị đệ tử của Chưởng môn chẳng rõ đã bày trò gì ở đây mà tà khí đã thoát ra. Để bí bảo này ở lại cũng chẳng còn tác dụng gì.

- Có điều ta lấy nó hay không, liên quan gì đến ngươi?

Dương Khai ngờ vực, hắn cảm thấy Địa Ma dường như có ý đồ nào đó.

- Hì hì...

Địa Ma cười ngượng ngập.

- Nếu thiếu chủ lấy bí bảo đó đi, lão nô có thể thử nhập hồn vào cơ thể của ma đầu này.

- Đoạt xác à?

Dương Khai khẽ biến sắc.

- Không không không...

Địa Ma vội vàng thanh minh:

- Thần hồn của y đã tan biến rồi, chỉ còn lại thân xác thôi, lão nô nhập hồn vào xác y thì cũng không thể xem là cướp đoạt được.

- Có chắc chắn không đấy?

- Dạ, có một chút. Lúc sinh thời lão nô cũng là ma đầu, khí tức của y khá tương đồng với lão nô, nên lão nô muốn thử xem có thể sử dụng cái xác này được không.

Địa Ma cười mếu máo:

- Thật ra, bất luận là đoạt xác hay nhập hồn vào thân thể người khác đều không hề đơn giản như thiếu chủ nghĩ đâu. Thân thể của một người cũng giống như một vật chứa đặc biệt, theo nguyên tắc thì vật này chỉ có thể dung nạp một thần hồn nhất định, còn những thần hồn khác khó mà sinh tồn trong đó.

- Vậy năm đó lúc gặp ta, sao ngươi lại liều mạng đòi đoạt xác?

Dương Khai nở nụ cười cổ quái, hồi tưởng lại chuyện cũ.

Địa Ma cười gượng hai tiếng:

- Lúc đó chẳng qua là bất đắc dĩ, lão nô bị phong ấn bao nhiêu năm, vừa thức tỉnh thì gặp được ngài, nên đành làm liều. Có điều nếu năm đó ngài không chống cự, thì hơn nửa phần là đoạt xác cũng chẳng thành công.

- Nếu vậy sẽ xảy ra hậu quả gì?

- Thần hồn của ngài sẽ bị lão nô tiêu diệt, sau đó lão nô chi phối cơ thể ngài, cùng lắm chỉ có thể tồn tại thêm nửa tháng đến một tháng, thân xác sẽ thối rữa. Lúc đó lão nô lại trở về kiếp thần hồn phiêu dạt.

Địa Ma cặn kẽ miêu tả hậu quả nếu đoạt xác thất bại, Dương Khai nghe xong liền tái xanh mặt mày.

May mà ngày đó, Ngạo Cốt Kim Thân đã phát huy tác dụng, bằng không hắn đã chết oan uổng rồi.

- Với lại, bất kể có đoạt xác thành công hay không, sức mạnh thần hồn của lão nô cũng sẽ bị hao tổn rất nhiều, cho nên một người dù mạnh đến đâu cũng không thể tùy tiện đoạt xác người khác. Chỉ có những thân xác vô cùng phù hợp với bản thân thì mới nên động thủ.

Địa Ma kiên nhẫn giải thích.

- Vậy cơ thể của người này phù hợp với yêu cầu của ngươi?

- Vâng! Mong thiếu chủ tác thành cho. Nếu lão nô nắm được thân xác y, tác dụng của lão nô sẽ lớn hơn hiện tại rất nhiều, đến lúc đó lão nô có thể thật sự giúp đỡ được thiếu chủ.

Địa Ma cũng tự cảm thấy hổ thẹn, hai năm đi theo Dương Khai mà chưa hề phát huy được chút tác dụng nào của một lão ma đầu vạn năm, bây giờ phát hiện ra một cái xác thích hợp, dĩ nhiên lão phải động lòng.

- Được, ta cũng rất kỳ vọng!

Dương Khai nhoẻn miệng cười, đồng ý với Địa Ma.

Bước đến trước xác ma đầu, Dương Khai vươn tay truyền chân nguyên vào sợi xích đó.

Chưa đầy nửa ngày sau, sợi xích chợt hóa thành một dòng lưu quang màu hoàng kim, chui vào trong cơ thể Dương Khai.

Dương Khai giật mình kinh ngạc.

Hắn cứ tưởng muốn luyện hóa bí bảo này chắc phải tốn khá nhiều thời gian, thậm chí hắn đã chuẩn bị ở lại đây thêm một hai tháng, nào ngờ quá trình này lại đơn giản, nhẹ nhàng đến thế.

Sợi xích vừa biến mất, vòi rồng đen kịt đang quay cuồng không ngừng quanh ma đầu cứ như được giải thoát, hung hãn lao ra, bay vút lên trên. Chẳng những thế, tà khí còn không ngừng trào ra từ trong cơ thể ma đầu và bốc hơi, cảnh tượng vô cùng kinh hãi.

Dương Khai vội vàng đứng vững lại, vẻ mặt nghiêm nghị, triệu ra Phá Hồn Chùy.

Địa Ma ẩn thân trong chùy, chui vào trong người ma đầu, chớp mắt đã biến mất.

Khí tức tà ác đang cuồn cuộn đột nhiên thuyên giảm, hẳn là Địa Ma đang ra sức khống chế.

Dương Khai gọi vài tiếng, không thấy lão đáp lại, nhưng từ phản ứng của tà khí tràn ra khỏi người ma đầu có thể thấy, Địa Ma đang nhập hồn vào cái xác này, có điều không rõ phải mất bao lâu mới hoàn thành.

Đây là cuộc chiến của riêng Địa Ma, Dương Khai không thể giúp được gì.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ đành khoanh chân ngồi xuống, âm thầm chờ đợi.

Ở nơi hung hiểm này, Dương Khai có muốn tu luyện Mê Hồn Chi Cung cũng chẳng được. Thần thức mà thoát ly ra ngoài thì chắc chắn sẽ bị tiêu diệt. Không thể sử dụng thần thức cũng đồng nghĩa với việc không thể nắm bắt được đám tà khí kia.

Chán chường, Dương Khai lại lấy sợi xích cất trong cơ thể ra xem.

Sợi xích này quả là bất phàm, không rõ nó được chế tạo từ chất liệu gì, nhưng dẫu sao nó cũng là bí bảo mà Sư tổ Lăng Tiêu Các để lại trấn áp ma đầu, vậy thì phẩm cấp chắc chắn không hề thấp.

Sợi xích này chỉ dài chừng một thước, đầu mút có một cái vòng, dùng để cùm vào cổ người.

Bên trong chiếc vòng này có một hàng chữ nhỏ, đưa lại gần nhìn kỹ, Dương Khai lẩm bẩm:

- Tỏa Ma Liên!

Vật này có lẽ chẳng giúp ích gì cho người bình thường, vì nó là bí bảo chuyên dùng để đối phó tà ma.

Ngồi nhìn Tỏa Ma Liên, Dương Khai như có điều suy nghĩ.

Nếu nhị đệ tử của Chưởng môn đã tìm được huyền cơ trên người ma đầu, từ đó khôi phục công lực, thì chắc chắn cũng đã sớm phát hiện ra Tỏa Ma Liên này. Nhưng y vẫn không lấy món bí bảo này đi, vậy có thể thấy Tỏa Ma Liên khắc chế y.

Nếu có cơ hội đeo vật này vào cổ y... Mặc kệ y là Tà chủ hay gì, nó cũng sẽ phong tỏa hết thảy chân nguyên của y.

Vậy thì đây đúng là một món đồ tốt để đối phó với y!

Nghĩ đến vị sư thúc chưa từng gặp mặt đã trở thành Tà chủ này, sắc mặt Dương Khai chợt lạnh băng.

Lăng Thái Hư nhọc lòng vì y suốt mười mấy năm, Dương tứ gia cũng vì y mà bị trọng thương, đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Thậm chí có thể nói, sở dĩ bản thân Dương Khai sinh ra đã có tư chất kém, cũng hoàn toàn là nhờ "hồng phúc" của y.

Vì lẽ đó, dù cả hai chưa từng gặp mặt, nhưng đã là kẻ thù.

Nếu đã là kẻ thù, Dương Khai dĩ nhiên sẽ không để y sống yên ổn.

Trầm mặc một lúc, hắn thu hồi Tỏa Ma Liên vào cơ thể, dùng chân nguyên ôn dưỡng nó, hy vọng ngày nào đó có thể phát huy hết tác dụng thật sự của nó.

Mấy ngày kế tiếp, Địa Ma vẫn đang dung hợp với xác ma đầu, bất luận Dương Khai có gọi thế nào, lão cũng không trả lời.

Đến ngày thứ năm, giọng nói yếu ớt của Địa Ma mới vang lên:

- Thiếu chủ...

- Thế nào rồi?

Dương Khai vội hỏi.

- Tạm ổn rồi.

Địa Ma thở hổn hển, sức mạnh thần hồn rõ ràng đã tiêu hao không ít, cũng may nơi này tràn đầy tà khí, có thể kịp thời bổ sung cho lão.

- Có điều lão nô phải thu hồi hết khí tức tà ma ở đây lại, bằng không chỉ dựa vào sức mạnh cơ thể của người này, e không thể phát huy được gì.

- Mất bao lâu?

- Rất lâu, ít nhất cũng phải mấy tháng.

- Lâu đến thế... Vậy ta không đợi ngươi nữa.

Dương Khai nói rồi đứng dậy.

- Dạ, thiếu chủ cứ lo việc của ngài, lão nô hoàn tất việc ở đây xong sẽ về tìm ngài.

Trong lúc nói, Địa Ma đã bắt đầu hút tà khí trong Khốn Long Giản, từng luồng tà khí nồng nặc như được dẫn lối, đồng loạt xoáy vào xác gã ma đầu.

Cơ thể của ma đầu lúc này như một cái động không đáy, bao nhiêu tà khí cũng nuốt trọn.

Dương Khai nhìn đến kinh hãi, không để ý lão nữa, hắn thi triển Dương Viêm Chi Dực bay lên khỏi Khốn Long Giản.

Lăng Tiêu Các, cảnh vật đìu hiu.

Mấy nghìn đệ tử lúc trước đã biến mất dạng, khá nhiều người sợ liên lụy đến những thay đổi ở Khốn Long Giản và Tà chủ tái thế nên đã tự rời khỏi tông môn, cũng có rất nhiều người phải rời đi bởi lệnh sơ tán của Lăng Thái Hư.

Cả Lăng Tiêu Các hiện giờ chỉ còn lại khoảng trăm người, trăm người này đều là thành viên trung kiên nhất của Lăng Tiêu Các, cũng là những đệ tử quyết một lòng vì tông môn.

Bất kể Lăng Thái Hư có khuyên giải thế nào, bọn họ cũng không chịu rời đi, thề quyết sống chết cùng tông môn.

Lăng Thái Hư cũng đành bó tay, mặc kệ bọn họ.

Trên vọng các của Tô Nhan, bóng dáng Dương Khai khẽ lướt qua. Gần hai tháng không gặp, Tô Nhan đã thành công tấn thăng Chân Nguyên Cảnh cửu tầng, và đang chuẩn bị đột phá lên Thần Du Cảnh.

Hai người ngồi đối diện song tu, Dương Khai vừa lắng nghe Tô Nhan thuật lại mọi thay đổi trong tông môn hai tháng qua.

Hắn cũng chua xót vô cùng.

Một tông môn lớn đến thế, mà giờ phải đối diện với vận mệnh giải tán, kết quả này không ai chấp nhận nổi, nhưng Lăng Thái Hư cũng đành chịu. Xuất thân của Tà chủ sớm muộn gì cũng bị phát giác, nếu không muốn liên lụy các đệ tử bình thường khác, thì trước mắt chỉ còn cách đuổi họ đi.

✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!