Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 357: CHƯƠNG 357: NHẬP MA CHI CHIẾN

Sóng nhiệt cuồn cuộn, một thân Chân Dương nguyên khí của Dương Khai đã được vận dụng đến cực hạn, tất cả sở học cũng thi triển ra bằng hết, nhưng vẫn không thể nào cùng lúc đối phó với hai vị Thần Du Cảnh.

Binh một tiếng, ngực bị hai vị Thần Du Cảnh đồng loạt đánh trúng, sắc mặt Dương Khai hơi tái đi, hự một tiếng rồi bay ngược về sau, lưng đập mạnh vào một gốc cây. Thân cây to bằng miệng chén gãy làm đôi, hắn mới thê thảm rơi xuống đất.

- Hay lắm!

Tạ Vinh vốn đang vô cùng khẩn trương, đến lúc này không nhịn được mà reo lên, dường như chính y cũng có phần trong việc khiến Dương Khai bị thương.

Cao thủ của Lôi Quang và Phi Hồng Viện phi thân đáp xuống, sắc mặt trầm ngâm đứng cách Dương Khai vài chục trượng mà nhìn hắn.

Tuy Dương Khai đã bị bọn họ đả thương, nhưng trong lòng họ hiểu rõ, vết thương như thế đối với hắn chẳng thấm vào đâu. Trong cơ thể gã thiếu niên kia, chân nguyên tinh thuần hùng hậu đến mức khiến người ta kinh ngạc, đủ để hóa giải tám phần uy lực của đòn tấn công.

Dù vậy, bọn họ vẫn hài lòng với kết quả này.

Hai Thần Du Cảnh đánh một Chân Nguyên Cảnh, nếu không thắng nổi thì sĩ diện của bậc lão bối cũng mất hết.

- Tiểu tử, ngươi càn rỡ nữa đi cho lão phu xem!

Cao thủ Lôi Quang trầm giọng nói.

Cao thủ Phi Hồng Viện thì lạnh lùng nhìn Dương Khai, cất lời:

- Ngươi đã giết nhiều đệ tử của hai phái chúng ta như vậy, hôm nay nợ máu phải trả bằng máu.

- Ha… ha ha ha…

Dương Khai chậm rãi đứng dậy, trông có vẻ hơi thê thảm, dáng vẻ đơn độc khốn cùng nhưng vẫn nhe răng cười tà ác như cũ. Hắn giơ tay lau vệt máu tươi nơi khóe miệng, ngước mắt nhìn hai vị Thần Du Cảnh phía trước, hai tròng mắt hừng hực chiến ý.

- Thần Du Cảnh à… quả nhiên không tầm thường!

Giọng Dương Khai có chút trầm thấp, trầm đến mức gần như nặng nề.

Hai người đối diện khẽ cau mày, có chút không hiểu vì sao đến lúc này mà vẻ mặt hắn vẫn vân đạm phong khinh như vậy, không hề có chút sợ hãi nào.

Cao thủ Lôi Quang mặt lạnh nói:

- Tiểu tử, dù ngươi đã giết bao nhiêu đệ tử của hai phái chúng ta, nhưng hai lão phu không muốn lấy mạng ngươi! Tự phế tu vi, có thể tha cho ngươi một con đường sống.

Dương Khai nhếch miệng cười:

- Giết ta rồi, trên tay Hướng Sở chẳng phải sẽ không còn ai để lợi dụng sao?

Hai vị Thần Du Cảnh cùng nhíu mày, âm thầm kinh ngạc, không ngờ cảm giác của Dương Khai lại nhạy bén đến vậy.

Dương Khai đã giết nhiều người của bọn họ như thế, nếu là bọn họ làm chủ, mạng của hắn làm sao còn giữ được? Nhưng lệnh của Hướng Sở là chỉ được đánh cho tàn phế, tuyệt đối không được giết! Y giữ mạng Dương Khai lại còn có chỗ dùng đến.

Hai phái đều muốn giao hảo với Hướng gia, sao có thể trái lệnh Hướng Sở được? Y là gia chủ kế nhiệm của Hướng gia, quan hệ tốt với y đối với cả Lôi Quang và Phi Hồng Viện đều rất có lợi.

Nghe Dương Khai nói vậy, cao thủ Lôi Quang hừ lạnh:

- Ông trời có đức hiếu sinh, chuyện này không liên quan gì đến Hướng công tử!

Cao thủ Phi Hồng Viện cũng quát:

- Ngươi còn chưa động thủ! Chẳng lẽ muốn lão phu đến phế ngươi sao?

- Được, được, được!

Dương Khai gật mạnh cằm, để lộ phân nửa chiếc răng nanh, liếc xéo hai người, nói:

- Các ngươi cam tâm làm chó cho Hướng Sở, đó cũng là do các ngươi tự chuốc lấy.

- Tiểu súc sinh không biết trời cao đất rộng!

Cao thủ Lôi Quang giận dữ.

- Hai Thần Du Cảnh nhị tầng mà tưởng có thể thắng được ta ư?

Thần sắc Dương Khai đột nhiên trở nên âm u lạnh lẽo, bàn tay chậm rãi giơ lên. Cùng với động tác này, nguyên khí nóng bỏng vốn bao bọc quanh thân hắn đột nhiên biến mất.

Hai vị Thần Du Cảnh không biết hắn đang giở trò gì nhưng mơ hồ cảm thấy có điều chẳng lành, vội vàng nhìn nhau, cũng không dám chần chừ nữa mà cùng lúc bay vọt lên.

Dương Khai nheo mắt lại, ngón giữa nhẹ nhàng điểm vào giữa hai hàng lông mày, mấy tiếng lẩm bẩm tựa như ảo mộng vang lên.

Thanh âm nhẹ nhàng ấy lại chứa một ma lực thần kỳ, như tiếng trống trận gióng lên giữa đất trời.

Nhập ma!

Đoàng!

Trời đất như run rẩy, đại địa chao đảo, không trung xoay vần, một luồng sát khí tà ma không gì sánh kịp khuếch tán ra bốn phía.

Hơi thở tà ma thuần khiết mà mạnh mẽ đến thế quét qua, tất cả mọi người đều dâng lên một luồng khí lạnh từ tận đáy lòng. Sự tàn ác ẩn giấu trong tim mỗi người dường như cũng bị hơi thở này dẫn dắt, đủ loại ý nghĩ tà ác cuồn cuộn dâng lên não.

Phong vân biến sắc, thiên địa dị chuyển, trong nháy mắt, Dương Khai dường như đã biến thành một người hoàn toàn khác.

Hai cao thủ Lôi Quang và Phi Hồng Viện còn chưa kịp tấn công tới trước mặt hắn, bỗng nhiên sắc mặt đại biến, hú lên một tiếng quái dị rồi đồng thời bay ngược trở về.

Đạp… đạp… đạp…

Liên tiếp lùi lại vài chục bước, hai người mới vội vàng đứng vững, hoảng sợ tột độ nhìn Dương Khai, thần sắc vô cùng nghiêm trọng.

Gã thiếu niên đứng trước mặt so với lúc trước dường như không có gì khác biệt, gần như giống hệt. Nhưng khí chất và hơi thở tỏa ra lại hoàn toàn khác, hơn nữa độ dồi dào của khí huyết trước và sau cũng có sự chênh lệch cực lớn.

Nếu như Dương Khai lúc trước chỉ khiến bọn họ cảm thấy khó giải quyết, thì lúc này đây, bọn họ lại cảm thấy nguy hiểm.

Nguy hiểm trí mạng!

Cả hai đều là Thần Du Cảnh, cảm giác vô cùng nhạy bén. Tuy không biết vì sao một người có thể biến hóa lớn đến vậy chỉ trong nháy mắt, nhưng tiềm thức lại không ngừng cảnh báo, nếu lúc này giao thủ với hắn, khả năng rất cao là mình sẽ chết!

Dã thú có bản năng và trực giác của riêng mình!

Cao thủ cũng có, thậm chí còn chính xác hơn cả dã thú.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã khiến hai người giật mình. Chỉ là một Chân Nguyên Cảnh lục tầng cỏn con, tại sao lại cho bọn họ cảm giác bất an đến thế?

Còn hơi thở tà ma này, e rằng ngay cả Lục Đại Tà Vương của Thương Vân Tà Địa cũng không có được sát khí ngút trời đến vậy.

Chưa đợi hai người định thần lại, những tiếng “răng rắc” liên tục truyền ra.

Nhìn lại, lấy Dương Khai làm trung tâm, một luồng hơi thở giá lạnh có thể thấy bằng mắt thường đang lan ra ngoài. Nơi hơi thở đi qua, mặt đất liền đóng băng.

Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, mặt đất trong phạm vi hơn mười trượng đã bị băng phong hoàn toàn.

Hai vị Thần Du Cảnh liên tiếp lùi lại, vô cùng hốt hoảng.

Loại băng hàn này không phải tầm thường, nó có thể đóng băng cả bọn họ, làm sao họ dám tiếp xúc?

Đôi mắt của các đệ tử trẻ tuổi run rẩy kịch liệt, kinh hãi nhìn tất cả những điều này.

Cảm giác nhập ma lần thứ hai vẫn kỳ diệu như vậy, Dương Khai lắc lắc cổ và cánh tay, những tiếng xương khớp lạo xạo vang lên dày đặc.

Ngoại trừ gương mặt, toàn thân Dương Khai lúc này đều bị từng đạo hoa văn màu đen bao phủ. Những hoa văn này vô cùng phức tạp, bày ra quy luật huyền diệu, chỉ có điều người bên ngoài không thể nhìn thấy mà thôi.

- Tiểu tử, ngươi quả nhiên là người của Thương Vân Tà Địa!

Thần Du Cảnh của Lôi Quang như phát hiện ra bí mật động trời, vừa hoảng hốt lại vừa hưng phấn kêu lên.

- Tùy ngươi nói thế nào thì nói!

Dương Khai hăng hái, chậm rãi giơ cánh tay lên rồi đè mạnh xuống chỗ hai vị Thần Du Cảnh đang đứng.

Rõ ràng không có gì xuất hiện, nhưng hai người bị nhắm đến lại có cảm giác áp lực như một ngọn núi lớn từ trên không ập xuống, đè nặng lên người. Dưới luồng áp lực này, sức lực toàn thân cũng như bị cầm tù, chân nguyên không thể vận chuyển nhanh chóng như vừa rồi, hành động cũng chậm đi không ít.

Vù vù…

Âm thanh chói tai dội đến, hai người nhìn về phía trước mà kinh hồn bạt vía, chỉ thấy từ phía Dương Khai, một luồng kình khí đen kịt như mực đang tấn công thẳng một đường.

Đòn tấn công đó giống như một con linh xà sống động, giữa không trung há cái miệng dữ tợn, lắc đầu vẫy đuôi, nanh vuốt lộ ra, tốc độ nhanh đến cực điểm.

Răng rắc…

Nơi đòn tấn công đi qua, kình phong cày xới mặt đất thành từng đường rãnh rõ ràng, đất đá bay toán loạn, cảnh tượng hỗn loạn.

Đòn tấn công vô cùng hung hãn, ẩn chứa kình khí băng hàn, kiên cố không gì phá nổi, gần như nghiền nát mặt đất mà lao đến trước mặt hai người.

Hai người vốn đã hoảng sợ tột độ, sắc mặt cực kỳ khó coi, không thể không trốn tránh.

- Các người trốn nổi không?

Dương Khai ngửa mặt lên trời cười to. Toàn bộ tà khí phóng ra như giòi trong xương, phân tán ra hai bên, đuổi theo hai người.

Không chỉ thế, Bạch Hổ Thần Ngưu Ấn tiếp tục được tung ra, hai thú hồn đen kịt như mực hiện ra, không tấn công hai Thần Du Cảnh mà lại nhắm vào các đệ tử trẻ tuổi xung quanh.

Hai thú hồn lần này còn hùng mạnh hơn rất nhiều so với hai con lúc nãy. Chúng di chuyển như bay, gần như trong nháy mắt đã đến trước mặt đám đệ tử trẻ tuổi của Phi Hồng Viện.

Các đệ tử trẻ tuổi này chỉ có thực lực Ly Hợp Cảnh bát tầng, thần kinh còn chưa hết kinh hãi đã bị thú hồn phanh thây, không kịp hét lên một tiếng thảm thiết.

- Chạy đi, chạy đi, lão tử không giết được các ngươi, giết đệ tử các ngươi cũng như nhau!

Dương Khai tàn ác vô tình gào thét.

Nghe hắn nói vậy, các đệ tử còn lại đều há hốc mồm, lạnh toát xương sống.

- Đê tiện vô sỉ!

Sắc mặt cao thủ Lôi Quang và Phi Hồng Viện đại biến, chửi ầm lên.

Mắt thấy hai thú hồn lại xông tới một đệ tử trẻ tuổi bên cạnh, hai người cũng không dám trốn tránh nữa, đồng thời ra tay, hào quang như dải lụa đánh úp về phía hai thú hồn, cuối cùng cũng cứu được đệ tử kia.

- Không chạy nữa à?

Dương Khai đã chờ từ lâu, từng tia hào quang sắc đen từ trong nụ cười lạnh lẽo bay ra, biến thành từng đòn tấn công sắc bén, đánh tới bọn họ.

Cao thủ Lôi Quang và Phi Hồng Viện căn bản không thể tránh được nữa, bốn phương tám hướng toàn bộ đều là công kích. Họ vội vàng thúc giục chân nguyên, đều tự thi triển bí bảo hộ thân, ngay sau đó liền bị bóng tối bao trùm.

Tiếng vang ầm ầm vọng ra từ trong bóng đêm.

Ánh mắt mọi người lo lắng nhìn vào màn hắc ám, không biết hai người trong đó có mệnh hệ gì không.

Xoạt…

Bóng tối bỗng nhiên sụp đổ, hai bóng người một trước một sau từ không trung rơi xuống. Thần sắc của cả hai đều vô cùng chật vật, lung lay sắp đổ, xem ra đã bị thương không nhẹ.

Không chỉ thế, tròng mắt hai người đỏ bừng, lóe lên đủ loại hào quang tà ác, hắc khí cũng lượn lờ quanh thân.

Những luồng hào quang sắc đen kia chính là ma khí tàn ác thuần khiết nhất, trong đó chứa đựng sức mạnh mà Dương Khai ngưng luyện ra, người thường chạm vào là chết.

Dương Khai có thể coi thường những tà khí này, nhưng người khác thì không.

Hai người giờ đã bị sát khí tà ma ảnh hưởng tới tâm thần, dẫn dắt những mặt tối trong lòng họ. Nếu không hóa giải kịp thời, sớm muộn gì cũng sẽ tẩu hỏa nhập ma, đánh mất thần trí.

Nhưng muốn trừ đi ma khí đó đâu phải chuyện đơn giản. Ngay cả người như Lăng Thái Hư khi bị tà khí ảnh hưởng cũng không thể tự hóa giải, huống chi là hai người của Lôi Quang và Phi Hồng Viện này?

Ở một mức độ nào đó, sát khí tà ma của Dương Khai còn thuần khiết hơn cả Tà Chủ.

- Ngươi thật ác độc!

Cao thủ Lôi Quang oán độc vô cùng nhìn Dương Khai, nghiến răng mắng.

- Ta đã nói rồi, cái giá phải trả khi đắc tội với ta, các ngươi không gánh nổi đâu!

Dương Khai hừ lạnh, thần sắc tà ác.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!