Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 358: CHƯƠNG 358: RA TAY KHÔNG NƯƠNG TÌNH

Đây là trận chiến đầu tiên sau khi Dương Khai nhập ma. Tuy đã sớm biết mình trong trạng thái này mạnh hơn không chỉ một bậc so với lúc bình thường, nhưng kết quả sau cùng cũng khiến chính hắn có chút bất ngờ.

Không sử dụng sức mạnh của Ngạo Cốt Kim Thân, chỉ dựa vào trình độ hiện tại, hắn nhiều lắm cũng chỉ đấu ngang tay với một Thần Du Cảnh nhị tầng.

Nhưng bây giờ, hắn lại hoàn toàn áp chế bọn họ, không cần tốn nhiều sức, thậm chí còn chưa xuất toàn lực.

Sức mạnh này khiến người ta say mê, Dương Khai đang hưởng thụ cảm giác đó, nhưng không hề bị mất phương hướng.

Tiếng thở dốc nặng nề vang lên.

Từng luồng tà khí từ mặt đất uốn lượn như những con trăn đất, lao về phía cao thủ của Lôi Quang và Phi Hồng Viện.

Hai người kinh hãi thất sắc, không hề nghĩ ngợi, vội vàng bay vút lên cao.

Dương Khai cười lạnh, tùy ý điều khiển, khống chế đám tà khí đen kịt kia bay tán loạn. Từng đòn tấn công mang tính hủy diệt khiến cho hai người càng thêm chật vật.

Đã có bài học xương máu từ trước, hai người này cũng không dám bỏ chạy nữa, chỉ thỉnh thoảng dừng lại, liên thủ phá giải những đòn tấn công này để tránh ảnh hưởng đến đám đệ tử trẻ tuổi không chút sức phản kháng khi Dương Khai tung ra những đòn tấn công hủy diệt.

Nhưng quả thực là đòn tấn công quá nhiều, lúc trước hai người lại bị tà khí ảnh hưởng tâm thần, giờ đây không thể phát huy toàn lực. Nhất thời tuy chưa bị bắt nhưng vẫn bị những luồng hắc khí tựa như độc xà kia siết chặt vòng vây.

Cùng lúc đó, sát khí ngút trời bỗng nhiên bùng phát từ trong cơ thể Dương Khai.

Một tiếng rồng gầm vang dội khắp đất trời.

Mọi người hướng theo âm thanh nhìn qua, lập tức ngây ra như phỗng.

Chỉ thấy một long đầu khổng lồ xuất hiện trên đỉnh đầu Dương Khai. Long đầu này gần như ngưng tụ thành thực thể, hai móng rồng vô cùng sắc bén, tỏa ra u quang đen kịt lạnh lẽo, đôi mắt to như hai chiếc chuông đồng khổng lồ vô tình nhìn chằm chằm hai vị Thần Du Cảnh trên bầu trời.

Bị đôi mắt này nhìn chăm chú, cao thủ của Lôi Quang và Phi Hồng Viện lập tức ngửi thấy mùi tử vong.

Vù vù…

Long đầu khẽ động, dẫn dắt một lượng lớn tà khí từ cơ thể Dương Khai, hội tụ thành thân hình, lắc đầu vẫy đuôi, bay vút lên trời cao.

Đây là một con hắc giao long tràn đầy tà ác và thô bạo, thân hình khổng lồ dài đến hai ba mươi trượng, mang đến cho người ta một áp lực kinh hoàng.

Con giao long này chính là hình xăm sau lưng Dương Khai, do hấp thụ tà khí mà ngưng tụ thành.

Dương Khai có hình xăm rồng, Tô Nhan có hình xăm Băng Hoàng.

Hình xăm này vốn thuộc về Âm Dương Hợp Hoan Công, giờ không biết vì sao lại có thể biến hóa ra như vậy. Dương Khai chỉ cảm thấy sau lưng hơi ngứa ngáy, tùy ý thử một lần, không ngờ lại thành công.

Nơi giao long đi qua, từng đạo ma khí màu đen tựa như những con linh xà theo sát phía sau, như vạn tinh tú quần tụ quanh minh nguyệt.

Cao thủ của Lôi Quang và Phi Hồng Viện bị bao vây bên trong, lúc này đang ra sức giãy giụa. Không chờ bọn họ trốn thoát, con giao long liền mở to miệng máu, để lộ hàm răng nanh lởm chởm.

Răng rắc một tiếng, vị cao thủ Thần Du Cảnh của Lôi Quang liền bị cắn đứt làm đôi, máu tươi điên cuồng tuôn xối xả.

Giao long dù bận vẫn xông lên trên cao trăm trượng, lượn một vòng rồi lao xuống, hai mắt gắt gao khóa chặt vị cao thủ của Phi Hồng Viện.

Tận mắt chứng kiến đồng đội tử nạn thảm khốc trước mắt mình, nhất là cảnh bị một nhát cắn làm đôi, vị cao thủ Thần Du Cảnh của Phi Hồng Viện đã sợ đến hồn bay phách lạc. Dưới áp lực kinh hoàng kia, đến một ngón tay cũng không thể nhúc nhích.

Bỗng nhiên, người này dường như phát hiện ra cứu tinh, há mồm gào lên về phía đó:

- Phương lão, Từ lão, cứu mạng!

Dương Khai thần sắc lạnh lùng, quay đầu nhìn sang, vừa hay thấy hai đạo huyền quang đang nhanh chóng bay đến.

Là hai vị hộ vệ của Hướng Sở.

Hai người này đều có thực lực Thần Du Cảnh thất tầng, mạnh hơn rất nhiều so với cao thủ của Lôi Quang và Phi Hồng Viện.

Người còn đang bay, Phương lão đã từ xa đánh về phía giao long, gầm lên:

- Yêu ma phương nào, dám ra tay hại người!

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, hai chân khẽ động, phi đến trước mặt cao thủ Phi Hồng Viện, bàn tay khổng lồ vung lên, Tu La Kiếm đã nắm trong tay.

Loong coong...

Âm thanh của vô số đạo kiếm vang lên, nương theo Tu La Kiếm huy động, kiếm quang che trời phủ đất nghênh đón đòn công kích mà hai người Phương lão và Từ lão phát ra.

Đoàng!

Một chuỗi rung chuyển kịch liệt vang lên giữa không trung, Dương Khai bị dòng khí cực lớn đẩy lùi về phía sau vài bước, nhưng cuối cùng cũng ngăn được đòn tấn công của đối phương.

Giao long từ phía trên lao xuống, ngay lúc Phương lão và Từ lão tới gần chưa đến năm mươi trượng, một ngụm cắn phập lấy đầu của vị cao thủ Phi Hồng Viện.

Răng rắc...

Vị cao thủ Phi Hồng Viện lập tức trở thành một cái xác không đầu, máu tươi từ cổ phun vọt lên, cảnh tượng hùng tráng như suối phun.

Phương lão và Từ lão trừng mắt nhìn tất cả nhưng lại không thể cứu viện, lập tức khóe mắt như muốn nứt ra, ra tay không chút nương tình. Một người hóa thành một đoàn mây khói, người còn lại hóa thành một vật thể phát ra kim quang, các loại võ kỹ tuyệt học đồng loạt đánh tới Dương Khai.

Dương Khai sắc mặt lạnh lùng, cũng không còn vẻ ung dung như trước nữa. Hai người này là Thần Du Cảnh thất tầng, căn bản không thể so sánh với hai tên phế vật vừa rồi.

Ra tay cũng không hề giấu giếm, đóa hoa ngàn cánh màu đỏ bỗng nhiên bay tán loạn, nương theo một làn hương thơm thấm vào ruột gan, mỗi một cánh hoa sắc bén đều hóa thành một đạo tấn công mãnh liệt.

Kiếm quang tàn sát bừa bãi, kiếm khí bay tứ tung, Bạch Hổ Ấn và Thần Ngưu Ấn liên tiếp đánh ra.

Ba người mới giao thủ chưa đến mười hơi thở, Dương Khai đã tỏ ra chật vật. Ngay cả khi đã xuất động hai món Thiên cấp bí bảo, hắn cũng không thể giành được thế chủ động.

Đang suy nghĩ có nên trực tiếp rút lui hay không thì hai bóng hình yêu kiều đã nhanh chóng lao tới.

Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi!

Hai người vô cùng lo lắng, nhìn thấy Dương Khai mới thở phào nhẹ nhõm. Thấy Phương lão và Từ lão đang giáp công Dương Khai, họ vô cùng giận dữ.

Không nói một lời, hai người hợp lực, hướng về một trong hai lão mà đánh tới.

Đồng Khí Liên Chi Thần Công giờ khắc này tỏa ra ánh sáng kỳ dị. Cảnh giới của hai người chẳng qua chỉ là Chân Nguyên Cảnh tứ tầng, nhưng sau khi thần công vận chuyển đến cực hạn, một thân chân nguyên của họ hùng hồn vô cùng, không thua kém gì Chân Nguyên Cảnh đỉnh phong. Song kiếm hợp bích, đủ để tranh phong cùng cao thủ Thần Du Cảnh bình thường.

Phương lão, Từ lão nếu không phải e ngại hậu quả, có thể thoải mái bắt giữ họ. Nhưng hai người này là người mà Hướng Sở yêu thích, bọn họ nào dám làm càn. Trong lúc nhất thời, hai lão bó tay bó chân, chiêu thức chần chừ, căn bản không dám dùng sức.

Ngược lại là Dương Khai, được Hồ gia tỷ muội tương trợ, lại thêm giao long hộ thân, đã đủ để tự bảo vệ an toàn.

- Hai vị cô nương!

Phương lão thần sắc nghiêm nghị, trầm giọng hô:

- Người này là tà ma!

Hồ Kiều Nhi dịu dàng quát một tiếng:

- Ta không biết tà ma hay không tà ma gì cả, ta chỉ biết hắn là bằng hữu của ta!

- Hai vị cô nương mau mau lui ra, chớ để nhận lầm người, hại mình hại người!

Từ lão cũng khuyên bảo.

- Muốn giết hắn, thì giết luôn bọn ta đi!

Hồ Mị Nhi trông có vẻ nhu mì hơn tỷ tỷ, nhưng giờ phút này cũng nói năng khí phách, đanh thép như đinh đóng cột.

- Hắn đã giết nhiều người của Lôi Quang và Phi Hồng Viện như vậy, đã sớm rơi vào ma đạo, không còn là người mà hai vị quen biết nữa. Bây giờ, hắn không còn thần trí, căn bản không nhận ra hai vị đâu, mau rời khỏi hắn đi!

Phương lão nói.

Dương Khai nhếch miệng cười độc ác, theo tiếng rồng gầm, giao long hung mãnh cắn về phía y.

- Không biết lượng sức!

Phương lão trầm giọng gầm lên, trên tay huyền quang lóe lên, đánh trúng ngay giữa đầu giao long. Giao long bị đánh bay ngược lại, không thể làm y tổn thương mảy may. Nhưng Phương lão cũng phải lùi lại một bước, kinh hãi nhìn con giao long cách đó hai ba mươi trượng, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an.

- Tất cả dừng tay!

Một tiếng gầm từ xa xa trong không trung truyền đến.

Nghe tiếng quát, Phương lão và Từ lão do dự một chút, rồi oán hận nhìn Dương Khai, vội vàng nhảy ra khỏi vòng chiến.

Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cũng khẩn trương đi đến bên cạnh Dương Khai, thân thiết hỏi han:

- Ngươi không sao chứ?

Dương Khai chậm rãi lắc đầu, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Giết nhiều người của Lôi Quang và Phi Hồng Viện như vậy, mục đích của hắn đã đạt được. Giờ đây lại có giao long hộ thân, Dương Khai muốn đi thì đi, cho dù là Phương lão hay Từ lão cũng không thể giữ hắn lại.

Dương Khai bây giờ, quả thật không sợ hãi điều gì.

Trong tầm mắt, Hướng Sở sắc mặt trầm trọng, sải bước đi tới. Dù cục diện trước mắt là thế này, hắn vẫn thể hiện được vẻ điềm tĩnh và kiềm chế của một công tử đại thế gia.

Lúc nhìn thấy mặt đất đầy máu tươi và thi thể, đôi mắt Hướng Sở thoáng hiện một tia đau đớn.

Soạt soạt soạt...

Một đám người xuất hiện phía sau Hướng Sở. Đám người của Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu kinh ngạc nhìn quanh, vội vàng lao tới chỗ Dương Khai.

Quản Trì Nhạc khẩn trương híp mắt lại, trong lòng vô cùng run rẩy. Sau khi nhìn thấy hai thi thể không toàn thây của cao thủ Lôi Quang và Phi Hồng Viện, tròng mắt không kìm được mà co rút lại.

Chiến trường, phân chia rõ ràng.

Ngoại trừ những người của Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu đứng về phía Dương Khai, những người khác đều đứng bên cạnh Hướng Sở.

Một thân chân nguyên của Phương lão và Từ lão ẩn mà không phát, cảnh giác đề phòng Dương Khai.

Hướng Sở thản nhiên liếc nhìn Dương Khai một cái, cảm nhận được sát khí ngút trời trên người hắn, khẽ nhíu mày, có vẻ bất ngờ. Lại nhìn con hắc giao long đang lơ lửng trên không trung, sắc mặt hắn bất giác thay đổi.

Y có thể cảm nhận được sự dũng mãnh của con giao long này, trong lòng tự dưng nảy sinh chút tham lam và muốn chiếm hữu.

Nhưng giao long vừa nhìn đã biết là do chân nguyên thuần túy ngưng tụ thành, Hướng Sở cũng đành phải dập tắt suy nghĩ này.

Đưa mắt nhìn chung quanh, trên mặt Hướng Sở hiện lên sự đau khổ, trầm giọng hỏi:

- Xảy ra chuyện gì?

Phương lão vội vàng nói:

- Thiếu gia, lúc lão phu và Từ lão đuổi về, thì thấy tiểu tử này đã tẩu hỏa nhập ma, đang hạ sát thủ với Trình Minh của Phi Hồng Viện. Hai lão phu vô năng, không thể cứu được Trình Minh từ tay hắn.

- Trình Minh đã chết?

Hướng Sở lúc này mới lộ ra một tia kinh ngạc.

- Vâng.

Phương lão gật đầu, chỉ vào thi thể cách đó không xa:

- Thân thủ lưỡng đoạn!

- Vậy vị Thần Du Cảnh của Lôi Quang đâu?

Hướng Sở vội hỏi.

- Đã chết trước khi lão phu tới.

Sắc mặt Hướng Sở không khỏi biến đổi.

Y đã đánh giá cao hết mức khả năng của Dương Khai, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng sự đánh giá của mình vẫn còn quá thấp.

Hai Thần Du Cảnh nhị tầng không ngờ lại bị hắn giết chết. Rốt cuộc hắn mạnh đến mức nào?

- Thiếu gia, người trẻ tuổi kia đã bị tẩu hỏa nhập ma, lục thân bất nhận. Xin thiếu gia ân chuẩn, để hai lão giết hắn, báo thù rửa hận cho những người đã chết!

Phương lão cắn răng nói.

Hướng Sở nhướn mày, dường như đang chần chừ.

Hồ Kiều Nhi vội vàng nói:

- Lão thất phu, ai nói hắn tẩu hỏa nhập ma?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!