Hồ Kiều Nhi xưa nay vốn mạnh mẽ hơn muội muội mình một bậc, ngày thường gặp Phương lão còn phải kính cẩn gọi một tiếng tiền bối, nhưng lúc này thấy lão ta dám đòi giết Dương Khai, nàng không kìm được mà buột miệng mắng một câu lão thất phu.
Bị mắng, sắc mặt Phương lão lập tức sa sầm, nhưng ngặt nỗi thân phận của thiếu nữ này không tầm thường, lão không tiện nổi giận, chỉ có thể nghiêm mặt nói:
- Hắn như vậy mà không phải tẩu hỏa nhập ma sao?
Hồ Kiều Nhi cười nhạt:
- Nếu hắn thật sự tẩu hỏa nhập ma, chúng ta đứng gần thế này liệu có thể an toàn được sao? Lẽ nào mắt lão mù rồi?
Phương lão và Từ lão đều sững sờ, nghĩ mãi vẫn không thông. Trạng thái hiện tại của Dương Khai đã hoàn toàn vượt xa tầm hiểu biết của họ. Chìm trong ác khí ngút trời như vậy, hắn không thể nào còn giữ được thần trí, nhưng nhìn vào đôi mắt hắn, rõ ràng lại vô cùng điềm tĩnh, trầm ổn, không có chút dấu hiệu nào của việc tẩu hỏa nhập ma.
- Hơn nữa, lão chỉ thấy hắn giết Trình Minh, vậy có nghĩ tới việc lão già kia đã làm gì hắn không? - Hồ Kiều Nhi cao giọng chất vấn.
Phương lão mấp máy môi, ngập ngừng một lúc rồi mới nói:
- Lão phu chỉ tin vào những gì mình tận mắt thấy.
Hồ Kiều Nhi lại cười nhạt:
- Nửa tháng trước, người của Lôi Quang và Phi Hồng Viện đã chịu nhục dưới tay hắn. Hôm nay chúng lại tự ý rời bỏ chiến tuyến, quay về đây trước, mục đích là gì ta nghĩ các ngươi cũng đoán được. Dù Dương Khai có giết bọn chúng thật thì cũng là tự vệ chính đáng. Những kẻ đã chết đều là tự rước lấy họa, liên quan gì đến hắn? Chẳng lẽ người ta muốn giết ngươi, ngươi phải ngoan ngoãn đưa cổ ra cho người ta chém mà không chút phản kháng nào sao?
Quản Trì Nhạc cũng gật đầu:
- Đại tiểu thư nói rất đúng. Người của Lôi Quang và Phi Hồng Viện không những không tuân lệnh, hành động một mình, mà còn quay về đây trước, ý đồ tập kích sát hại đồng đạo. Xin Hướng công tử chủ trì công đạo!
- Xin Hướng công tử chủ trì công đạo! - Phương Tử Kỳ mỉm cười, hô lớn.
Hướng Sở khẽ cười, nói:
- Nếu sự tình đúng là như vậy, Hướng mỗ đương nhiên sẽ không dung thứ, nhất định nghiêm trị người của Lôi Quang và Phi Hồng Viện để làm gương!
Dừng một chút, Hướng Sở lại nói:
- Nhưng dù sao đây cũng chỉ là suy đoán của các vị. Các vị cùng ta trở về, Hướng mỗ không thấy được sự tình xảy ra thế nào, thì các vị đương nhiên cũng không nhìn thấy. Hay là thế này, để hai bên đối chất một phen, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, được không?
- Ta không có ý kiến! - Dương Khai cười ha hả.
- Vị bằng hữu này thông tình đạt lý là tốt rồi. - Hướng Sở gật đầu, quay lại nói: - Phương lão, Từ lão, dẫn những người còn sống sót tới đây!
- Vâng!
Hai vị cao thủ Thần Du Cảnh lập tức phi thân ra ngoài, không lâu sau đã dẫn toàn bộ những người còn sống trở về.
Trong số này, không ít người bị trọng thương, ngã gục dưới đất không dậy nổi. Tạ Vinh và Lê Phù tuy không đến mức thê thảm như vậy, nhưng thân thể cũng run rẩy không ngừng, chỉ chực quỵ xuống.
Họ lén liếc nhìn Dương Khai một cái rồi vội vàng thất kinh thu mắt lại. Những đệ tử trẻ tuổi khác cũng không ai dám nhìn thẳng vào hắn.
Trận chiến vừa rồi đã đánh tan mọi dũng khí của họ.
Đến cả trưởng bối cao nhân bên mình còn phải bỏ mạng dưới tay Dương Khai, bọn họ làm sao còn đủ sức phản kháng?
- Tạ Vinh, Lê Phù. - Hướng Sở nhẹ nhàng gọi.
- Có... có... - Tạ Vinh lắp bắp đáp, giọng run rẩy, còn Lê Phù chỉ khẽ “dạ” một tiếng.
Hướng Sở khẽ cau mày, nhưng rồi vẻ mặt nhanh chóng trở nên ôn hòa:
- Chuyện vừa rồi, hẳn là các ngươi đều thấy rõ cả chứ?
- Vâng... Đúng vậy.
- Vậy hãy kể lại tường tận sự việc. Nếu có nửa lời gian dối, hậu quả thế nào chắc các ngươi cũng rõ! - Hướng Sở cười khẽ nói.
Tạ Vinh và Lê Phù liếc nhìn nhau, không ai dám mở miệng trước.
Hồ Kiều Nhi cười nhạt một tiếng:
- Có tật giật mình.
Hướng Sở day day trán, cười khổ:
- Kiều Nhi, trước khi sự tình có kết luận, nàng không nên nói như vậy.
Hồ Kiều Nhi hừ lạnh:
- Hướng công tử, ta không muốn nhắc lại lần nữa, xin đừng xưng hô thân mật như vậy với ta, được không?
- Thật có lỗi, thật có lỗi, là do ta nhất thời nhanh miệng. - Hướng Sở không chút xấu hổ, liền chắp tay, rồi quay sang Tạ Vinh và Lê Phù: - Nếu các ngươi không dám nói, bản công tử sẽ mặc định các ngươi là bên làm sai trước, ta có thể giết các ngươi ngay tại đây!
Tạ Vinh và Lê Phù không khỏi rùng mình, hoảng sợ nhìn Hướng Sở.
Hướng Sở lại nói tiếp:
- Tuy nhiên, nếu các ngươi có uẩn khúc gì, bản công tử cũng có thể thay các ngươi chủ trì công đạo!
Nghe câu này, đám người Phong Vũ Lâu và Huyết Chiến Bang không khỏi sa sầm mặt mày.
Lời của Hướng Sở nghe qua thì không có vấn đề gì, nhưng ngẫm lại thì thâm ý sâu xa.
Quả nhiên, Tạ Vinh và Lê Phù liếc nhìn nhau, cảm giác sợ hãi dần ổn định, dường như đã tìm được chỗ dựa vững chắc.
Lê Phù nói:
- Tạ Vinh, ngươi nói đi.
Tạ Vinh nuốt nước bọt, cắn răng gật đầu:
- Được.
Hít một hơi thật sâu, hắn không dám nhìn Dương Khai, giọng trầm thấp bi ai:
- Hôm nay, hai phái chúng tôi tác chiến trên Thái Phòng Sơn, truy đuổi một đám người của Thương Vân Tà Địa. Sau khi tiêu diệt gần hết, chúng tôi phát hiện đã cách doanh địa không xa, cũng không thể quay về tập hợp với Hướng công tử, nên quyết định trở về thẳng.
- Nói láo! - Hồ Kiều Nhi không kìm được quát lên: - Từ khi tác chiến bắt đầu, ta không hề thấy bóng dáng các ngươi. Các ngươi truy đuổi bọn Thương Vân Tà Địa kiểu gì? Rõ ràng là các ngươi đã có mưu tính từ trước, trực tiếp quay về đây!
- Hướng công tử, tại hạ không dám! Lời tại hạ nói đều là sự thật, nếu ngài không tin, bây giờ có thể đến Tây Lộc điều tra, ở đó nhất định vẫn còn vài thi thể!
Hướng Sở khẽ gật đầu:
- Ta sẽ cho người đi điều tra. Tạm thời cứ cho là các ngươi đi truy đuổi địch, nhưng không kịp thời quay về tập hợp cũng là sai lầm của hai phái các ngươi. Việc này ta sẽ xử phạt nặng, các ngươi có oán trách gì không?
- Không hề! - Tạ Vinh và Lê Phù cùng lắc đầu.
Tỷ muội Hồ gia vô cùng tức giận, cách xử lý của Hướng Sở rõ ràng là giơ cao đánh khẽ, thiên vị người của Lôi Quang và Phi Hồng Viện.
- Ngươi nói tiếp đi! - Hướng Sở ra hiệu.
- Sau khi tại hạ theo các vị trưởng bối về tới đây, vốn định đợi Hướng công tử trở về để hồi báo. Không ngờ đang lúc nghỉ ngơi, đột nhiên lại cảm nhận được một luồng sát khí ngút trời truyền đến.
- Sát khí ngút trời? - Hướng Sở nhíu mày.
- Vâng, tại hạ chưa bao giờ cảm nhận được loại hơi thở tà ác đến vậy. Các vị trưởng bối hai phái tưởng rằng có tà ma hùng mạnh nào đó đến tấn công, liền dẫn tại hạ đi nghênh chiến. Nhưng không ngờ khi lần theo tà khí đến nơi, lại phát hiện tà ma kia lại là… lại là…
- Lại là cái gì?
- Không ngờ chính là người đó!
- Người nào? - Hướng Sở truy vấn.
- Là người mà tỷ muội Hồ gia đã dẫn về mấy ngày trước! - Tạ Vinh cắn răng, trầm giọng đáp.
Hướng Sở ngước mắt nhìn Dương Khai, người sau cũng đang mỉm cười nhìn y.
Vẻ mặt tươi cười, bình thản tự nhiên đó khiến Hướng Sở vô cùng kinh ngạc.
- Sau đó thì sao? - Hướng Sở dời ánh mắt, hỏi tiếp.
- Sau đó… người đó dường như phát điên, điên cuồng tấn công bọn tại hạ. Trưởng lão hai phái không cách nào ngăn cản, các đệ tử thương vong vô số. Cuối cùng, chính hai vị trưởng lão đã phải hy sinh tính mạng mới có thể bảo toàn mạng sống cho bọn tại hạ.
Nói đến đây, Tạ Vinh tỏ vẻ vô cùng đau đớn, đấm ngực dậm chân, gào khóc:
- Kính xin Hướng công tử làm chủ cho hai phái chúng tại hạ, báo thù cho hai vị trưởng lão và các huynh đệ tỷ muội đã bỏ mạng!
Lê Phù cũng khóc như mưa, vừa lau nước mắt vừa nức nở:
- Xin Hướng công tử làm chủ, thù này không báo, thề không làm người!
Nghe bọn chúng nói vậy, người của Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu đều nghiến răng nghiến lợi, thầm hận trong lòng.
Hướng Sở trầm mặc một hồi rồi mới mở miệng:
- Các ngươi đứng lên đi.
- Hướng công tử nếu không thể chủ trì công đạo cho bọn tại hạ, tiêu diệt tà ma, bọn tại hạ thà quỳ chết ở đây! - Tạ Vinh và Lê Phù dập đầu xuống đất.
Hướng Sở lộ vẻ không vui:
- Bây giờ sự tình vẫn chưa rõ ràng, đây mới chỉ là lời từ một phía các ngươi. Nếu các ngươi muốn quỳ thì cứ quỳ ở đó đi.
Y ngước mắt, mỉm cười nhìn Dương Khai:
- Vị bằng hữu này, ngươi có gì muốn nói không? Hướng mỗ không phải kẻ không biết phải trái, nếu ngươi muốn biện giải, Hướng mỗ sẵn lòng lắng nghe.
Tỷ muội Hồ gia căng thẳng nhìn Dương Khai.
Dương Khai nhún vai, lạnh nhạt nói:
- Không có!
- Dương Khai! - Hồ Kiều Nhi lập tức thất sắc, lo lắng nắm chặt cánh tay hắn.
Hướng Sở cũng có chút bất ngờ, kinh ngạc nhìn về phía hắn, dường như không ngờ hắn lại không hề biện giải.
Nhìn thần sắc của hắn, Hướng Sở mơ hồ có cảm giác không lành. Hắn không biện giải, cũng không có vẻ gì lo lắng, căn bản không bận tâm đến an nguy của bản thân. Người này rốt cuộc là tự tin hay tự đại?
- Dương Khai, ngươi nói vài lời đi chứ, bọn họ đang vu khống ngươi, sao ngươi lại không nói gì? - Hồ Mị Nhi cũng sốt ruột.
Dương Khai thản nhiên cười:
- Muốn gán tội cho người khác, lo gì không có cớ?
Tỷ muội Hồ gia ngẩn người, lúc này mới đột nhiên nhận ra, dù hắn có biện giải cũng vô dụng. Trạng thái hiện tại của hắn đã đủ để người ta liệt vào hàng tà ma rồi.
Hiện tại mọi người đang cùng nhau khai chiến với Thương Vân Tà Địa, một tà ma xuất hiện ở đây thì sao? Ai cũng có thể giết! Cho nên, dù người của Lôi Quang và Phi Hồng Viện có động thủ trước, Dương Khai cũng không chiếm được một chữ lý.
Giải thích cũng chỉ tốn nước bọt mà thôi.
Sắc mặt dần trầm xuống, Dương Khai cười nhạt:
- Ta là người hay là ma, còn chưa đến lượt người ngoài phán xét.
Mi mắt Hướng Sở giật nhẹ, y nhìn chằm chằm Dương Khai.
Hồi lâu sau mới nói:
- Ý của vị bằng hữu này là, Hướng mỗ cũng không có tư cách bình luận ngươi?
- Ngươi xứng sao? - Dương Khai lãnh đạm nhìn y.
- Láo xược! - Phương lão gầm lên. - Hướng gia là thế gia nhất đẳng, công tử lại là người quản lý trấn thủ nơi này, ngươi là cái thá gì mà dám ăn nói như vậy với công tử?
- Thế gia nhất đẳng, quả là uy phong lẫm liệt! - Dương Khai cười ha hả.
- Hôm nay, bản công tử sẽ cho ngươi thấy thế nào là uy phong của thế gia nhất đẳng! - Hướng Sở cũng bị Dương Khai chọc giận, hừ lạnh một tiếng: - Phương lão, Từ lão, bắt tên tà ma này lại cho ta!
- Vâng! - Hai vị Thần Du Cảnh lập tức hưởng ứng, chuẩn bị hành động.
- Các ngươi dám! - Tỷ muội Hồ gia lập tức xông ra, thân hình mềm mại chắn ngay trước mặt Dương Khai.
Sắc mặt Hướng Sở trầm xuống, trong mắt lóe lên một tia hung ác, y hít sâu một hơi nói:
- Nhị vị cô nương, nếu hai nàng không muốn bị thương thì xin hãy tránh ra. Nếu còn tiếp tục chấp mê bất ngộ, bản công tử có thể định tội các ngươi kết giao với tà ma, bắt luôn cả hai!
- Khẩu khí thật lớn! - Quản Trì Nhạc chậm rãi tiến lên vài bước: - Hướng công tử, đây là cách người của Hướng gia các người xử lý công việc sao?
Hướng Sở bình tĩnh đáp:
- Đây là cách Hướng Sở ta xử lý! Tà ma không diệt, lòng người bất an
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡