Hướng Sở nói những lời này đầy sức mạnh, chấn động lòng người.
Cả đám đệ tử Lôi Quang và Phi Hồng Viện vốn dĩ thê thảm, nhưng nghe câu này, thần sắc lập tức phấn chấn hẳn lên. Tạ Vinh và Lê Phù càng đắc ý, nhìn Dương Khai đầy thù hận, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng hắn cùng đường mạt lộ.
“Nói rất đúng!”
Một tiếng cười to từ nơi không xa truyền tới.
Thần sắc mọi người cả kinh, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Cách vài trăm trượng, mấy con Đạp Vân Câu, chân không dính đất, thần tuấn vô cùng, chạy như bay đến bên này.
Đạp Vân Câu, yêu thú cấp ba, thực lực không mạnh, thắng nhờ độ bền bỉ và tốc độ, tính cách ôn thuận, rất thích hợp để cưỡi.
Mỗi một con Đạp Vân Câu đều có thể mỗi ngày đi vài nghìn dặm, Đạp Vân Câu tốt có thể ngày đi ngàn dặm không nói chơi, tốc độ nhanh như chớp, còn nhanh hơn một vài cao thủ Thần Du Cảnh bay, mà không cần tiêu phí chân nguyên.
Cho nên các đại thế gia đều nuôi Đạp Vân Câu để đi lại, nhưng số lượng Đạp Vân Câu không nhiều, giá mỗi con mấy mươi vạn lượng bạc. Ngoài thế lực nhất đẳng ra, thế lực khác căn bản nuôi không nổi.
Ở mức độ nào đó mà nói, Đạp Vân Câu đại diện cho thế lực và thân phận.
Ba con Đạp Vân Câu đến, người dẫn đầu không lớn hơn Hướng Sở bao nhiêu, cũng rất tuấn tú, bất phàm, có khí thế. Sau lưng y là hai cao thủ Thần Du Cảnh tầng bảy, tầng tám.
Khoảng cách trăm trượng, chốc lát đã tới.
“Mấy tháng không gặp, tính tình Hướng lão đệ đã trưởng thành hơn.”
Người trẻ tuổi dẫn đầu cười ha hả, đến trước mặt mọi người cũng không xuống ngựa, ngồi trên Đạp Vân Câu, từ trên cao nhìn xuống mọi người, chỉ có đôi mắt kia lúc nhìn Dương Khai có chút ngưng trọng và kinh ngạc.
Ác khí tà ma nồng đậm đến mức không thể không chú ý.
Hai Thần Du Cảnh theo y cũng nhìn Dương Khai như vậy, chân nguyên toàn thân ngầm thúc giục, đề phòng bất trắc.
“Người này tên Nam Sênh!”
Phương Tử Kỳ biết Dương Khai kiến thức hạn hẹp, vội vàng nhích lại gần giải thích:
“Công tử Nam gia, thế gia nhất đẳng, địa vị ngang với Hướng Sở. Nam gia và Hướng gia có mối quan hệ thông gia mấy đời, cho nên mối quan hệ của hai nhà vẫn luôn rất tốt. Ngươi cẩn thận chút, y còn hống hách hơn Hướng Sở rất nhiều, cũng rất khó đối phó.”
“Ừ.”
Dương Khai khẽ cười, gật đầu. Hướng Sở đương nhiên là loại người ngoài mặt nói một đường, trong lòng nghĩ một nẻo, nhưng Nam Sênh hẳn là người thẳng thắn, bộc trực.
Hướng Sở mặt mày xanh mét lúc gặp người này cuối cùng cũng dịu nhẹ đi rất nhiều, cười nhẹ chắp tay nói:
“Nam đại ca, sao huynh đến đây, không phải huynh ở chiến tuyến cách đó hàng trăm dặm sao?”
Hướng gia quản lý chiến tuyến bên này Thái Phòng Sơn, Nam gia quản lý chiến tuyến mấy trăm dặm bên ngoài, cùng là thế gia nhất đẳng, bọn họ đều có tư cách này.
Nam Sênh nhếch mép cười, xoay người xuống khỏi Đạp Vân Câu, nói:
“Không phải quyết chiến đã đánh xong hai ngày rồi sao, Bát Đại Gia Trung Đô đã thông báo chúng ta có thể quay về, đi qua nơi này cảm thấy có hơi thở bất thường, liền ghé qua xem thử, không ngờ lại có chuyện thú vị, sao các ngươi vẫn chưa đi?”
Vừa nói, vừa nhìn Dương Khai một cái.
Hướng Sở hơi xấu hổ, nói:
“Hôm nay chấp hành nhiệm vụ cuối, vốn định sau khi về liền thông báo với mọi người tin tốt này, không ngờ nơi đây lại xảy ra biến cố, chưa kịp nói.”
Bọn người Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu sững sờ.
Quyết chiến đã đánh xong hai ngày rồi!
Việc này nếu không phải vô tình nghe được từ miệng Nam Sênh thì họ chẳng hay biết gì.
Sau hai ngày quyết chiến kết thúc, người của Thương Vân Tà Địa làm sao còn có thể đến đánh lén doanh địa bên này?
Thống soái nào lại rảnh rỗi đến mức tự tìm việc như vậy?
Riêng tại nơi này, phía Dương Khai đã có vấn đề. Ở đây rõ ràng có điều mờ ám, bất chính.
Trong phút chốc, mọi người liền hiểu rất nhiều điểm mấu chốt.
“Biến cố…”
Nam Sênh khẽ gật đầu, nhíu mày nhìn Dương Khai, tùy tay chỉ ra, nói:
“Là hắn hả?”
“Không sai.”
Hướng Sở gật đầu.
“Tà ma sao, ha ha, thú vị.”
Một tay Nam Sênh nắn cằm mình, nhìn Dương Khai cơ hồ như đang bình phẩm một món hàng:
“Tà ma trẻ như vậy, lại có ác khí nồng đậm như thế, xem ra công pháp tu luyện ắt hẳn phi phàm.”
“Thật không đơn giản.”
Hướng Sở nghiêm nghị, trầm giọng nói.
Nam Sênh hơi ngạc nhiên, y rất ít khi nhìn thấy Hướng Sở thần sắc ngưng trọng như vậy, không khỏi hiếu kì:
“Như thế nào?”
“Hai cao thủ Thần Du Cảnh đã bị hắn đánh chết!”
“Cái gì?”
Nam Sênh đột nhiên biến sắc, hai Thần Du Cảnh phía sau y cũng không khỏi biến sắc.
“Hướng lão đệ, đệ không nói đùa chứ?”
Nam Sênh sửng sốt hồi lâu mới lắc đầu cười khổ, vẻ mặt không tin:
“Hắn dường như cũng chỉ ở Chân Nguyên Cảnh tầng sáu, làm sao có thể đánh giết được Thần Du Cảnh, hơn nữa là hai vị?”
“Thi thể ngay ở chỗ này, làm sao đệ dám nói đùa, tất cả những kẻ bỏ mạng nơi đây, đều là ‘kiệt tác’ của hắn.”
Hướng Sở liên tục cười khổ.
Một Thần Du Cảnh sau lưng Nam Sênh cũng đi lên trước nói nhỏ:
“Thiếu gia, người này không thể coi thường, khí huyết hắn cực kỳ dồi dào, tuyệt không tầm thường, hơn nữa con hắc giao long bên cạnh hắn cũng vô cùng quỷ dị.”
Ngay cả cao thủ Thần Du Cảnh của nhà mình cũng tỏ ra nghiêm trọng như vậy, Nam Sênh cũng vội vàng thay đổi vẻ mặt bỡn cợt, nhỏ giọng nói:
“Nếu ta so với hắn, khả năng thắng có cao không?”
Vị Thần Du Cảnh kia mấp máy môi, nhất thời không biết nói gì.
“Cứ nói thật.”
“Tuyệt không có phần thắng!”
Thần Du Cảnh kia nói khó khăn.
Nam Sênh bối rối hít sâu một hơi, nhìn Dương Khai. Ngay cả thế hệ trẻ của Bát Đại Gia Trung Đô, cũng hiếm có ai khiến y không có phần thắng, nhưng giờ lại xuất hiện một tà ma trẻ tuổi có trình độ như vậy. Chẳng phải điều đó có nghĩa thực lực và tư chất của hắn không hề thua kém những thiên tài ở Trung Đô sao?
Hai mắt hơi hơi nheo lại, Nam Sênh trầm giọng nói:
“Kẻ nguy hiểm như vậy nên bị diệt trừ, để lại hậu hoạn vô cùng.”
Hướng Sở gật gật đầu:
“Ta cũng nghĩ như vậy.”
“Vậy còn chần chừ gì nữa?”
Nam Sênh vẻ mặt khó hiểu.
Hướng Sở cười khổ một tiếng.
Nam Sênh nhìn thần sắc của y, lại quay lại nhìn mọi người, nói:
“Những người này cản trở?”
“Haizzz, quản lý chưa tốt.”
Hướng Sở bất đắc dĩ gật đầu.
“Kẻ nào dám quấy nhiễu, giết sạch không tha!”
Nam Sênh hừ lạnh một tiếng:
“Dám cấu kết với tà ma vào lúc này, dù có diệt sạch chúng cũng chẳng ai dám nói nửa lời.”
Bọn Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu đều biến sắc, cảnh giác nhìn Nam Sênh.
Vốn hai Thần Du Cảnh bên Hướng Sở cũng đủ trấn áp tất cả, hiện tại Nam Sênh lại dẫn theo hai cao thủ lại đây. Nếu thật là đánh nhau, bên này không một người có thể sống sót.
“Hướng lão đệ, chẳng lẽ lúc này ngươi còn muốn nhân từ nương nhẹ?”
Nam Sênh ngoái đầu cười lạnh nhìn Hướng Sở.
Hướng Sở cười khổ:
“Có một số người… Ta không nỡ giết.”
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt sáng quắc nhìn tỷ muội Hồ Gia ẩn tình đưa mắt, không chút che dấu.
Hướng gia và Nam Gia là thông gia với nhau mấy đời, Hướng Sở và Nam Sênh cũng là chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, giống như huynh đệ ruột thịt, một ánh mắt của Hướng Sở, Nam Sênh còn không biết tâm tư của y?
Nam Sênh biết rõ tính cách và thủ đoạn của Hướng Sở, tâm tư lập tức xoay chuyển, hiểu rõ không ít điều.
Có mấy lời Hướng Sở không tiện nói ra, Nam Sênh thì có thể.
Khốn kiếp, đi ngang một chuyến lại còn phải giúp tiểu tử này. Tiểu tử này trong nhà mấy phòng kiều thê, nhưng vẫn thấy không đủ! Nam Sênh trong lòng thấy buồn bực.
Tuy nhiên cặp song sinh này quả có chút thú vị, khó trách làm y động lòng.
Nghĩ như vậy, Nam Sênh cũng không coi đó là chuyện của người ngoài, tiện tay chỉ tỷ muội Hồ Gia nói:
“Hai vị cô nương này, muốn sống hay chết?”
Hồ Kiều Nhi cười lạnh một tiếng:
“Có thể sống thì ai muốn chết?”
“Vậy được. Các ngươi đi ra đi, chuyện này không liên quan đến các ngươi. Hướng lão đệ chỉ muốn giết tiểu tử đó.”
Nam Sênh khẽ gật đầu, lập tức tiến lên làm chủ.
Tỷ muội Hồ gia cùng lắc đầu, kiên định đứng bên Dương Khai.
Nam Sênh ngạc nhiên vô cùng, trong lòng chửi bới thậm tệ. Hóa ra Hướng Sở thích hai nữ nhân đã có người trong lòng, chả trách lại làm ầm ĩ không gỡ ra được.
Thì ra là thế!
Lần này, Nam Sênh đã rõ, hóa ra ẩn tình nằm ở đây.
Chỉnh lại sắc mặt, Nam Sênh nói:
“Các ngươi muốn bảo vệ tính mạng hắn sao?”
Sắc mặt tỷ muội Hồ gia không hài lòng, mãi mới gật đầu.
“Vậy thì tốt thôi.”
Nam Sênh cười ha hả:
“Hai người các ngươi, gả cho Hướng lão đệ, ta thay các ngươi bảo vệ tính mạng của hắn!”
Lời vừa nói ra, mọi người đều kinh sợ.
Hướng Sở lại liên tục xua tay:
“Nam đại ca, không được! Tuy tiểu đệ có ý với hai vị cô nương, nhưng diệt trừ tà ma là đại sự, sao có thể lẫn lộn cùng một chỗ?”
Nam Sênh sầm nét mặt nói:
“Sao không được? Chuyện nơi đây, đệ có thể làm chủ, còn chuyện của đệ, ta có thể làm chủ, cứ làm theo cách đó.”
Quay mặt, nhìn Hồ gia tỷ muội, nói:
“Hai vị cô nương ý như thế nào?”
“Si tâm vọng tưởng!”
Hồ Kiều Nhi nói mau, quyết đoán cự tuyệt.
Nam Sênh sắc mặt trầm xuống, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạo mạn không che giấu và khinh miệt, nói:
“Hai ngươi nhìn có vẻ là đệ tử tông môn nhị đẳng? Hướng lão đệ của ta xuất thân thế gia nhất đẳng, có quyền có thế, ngoại hình anh tuấn, phóng khoáng, lấy y lẽ nào lại thiệt thòi cho các ngươi? Chỉ là hai nữ nhân mà thôi, các ngươi giả bộ thanh cao làm gì, sớm muộn cũng phải gả cho người khác, không gả cho công tử thế gia nhất đẳng, các ngươi còn muốn gả cho ai? Hướng lão đệ có thể để ý đến các ngươi, xem như là phúc phận của các ngươi rồi!”
Nam Sênh nói khó nghe như vậy, tỷ muội Hồ gia vô cùng phẫn nộ.
“Nói như vậy, hoặc là hắn chết, hoặc là các ngươi gả cho Hướng lão đệ của ta, ta sẽ bảo đảm tính mạng cho hắn, còn chọn như thế nào, các ngươi tự nghĩ đi.”
Nam Sênh vô cùng bá đạo, không để đường sống cho tỷ muội Hồ gia, cười nhạt nói:
“Chỉ có thời gian một nén hương, nếu hết thời gian, các ngươi có cầu xin ta cũng vô dụng, kẻ nào còn muốn gây chuyện, giết sạch không tha.”
Dứt lời, cúi đầu đứng sang một bên, thờ ơ lạnh nhạt quan sát.
Từ đầu đến cuối, Hướng Sở không ngờ chỉ nói một câu, sau đó liền im lặng không động tĩnh.
Sự tình phát triển như vậy, tỷ muội Hồ gia dù có ngu ngốc đến mấy cũng có thể kịp phản ứng.
“Hóa ra, mục đích của ngươi là như vậy.”
Hồ Kiều Như khinh miệt nhìn Hướng Sở:
“Hết thảy tất cả, đều là nhằm vào Dương Khai, sau đó nhân cơ hội này để áp chế bọn ta, đúng không?”
Hướng Sở thần sắc thản nhiên, mở miệng nói:
“Kiều Nhi, nếu nàng nghĩ như vậy, chính là đã hiểu lầm ta rồi.”
Nam Sênh không khỏi trợn trừng mắt, thầm nghĩ: “Khốn kiếp, lại còn cố làm ra vẻ! Nếu là lão tử, sớm đã trực tiếp ‘bá vương giương cung’ rồi, còn mềm mỏng cái quái gì nữa.”
Nữ nhi tông môn nhị đẳng, đã “lên” rồi, nàng còn có thể làm gì?
“Hiểu lầm hay không, trong lòng ta đã tường tận.”
Hồ Kiều Nhi cười lãnh đạm.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo