Nghĩ như vậy, mọi người đều không khỏi kinh hãi.
Công tử Dương gia Trung Đô, thân phận tôn quý đến nhường nào?
Cái gọi là nhất đẳng thế gia, trước mặt Bát Đại Gia Trung Đô căn bản không đáng kể. Huống chi, Dương gia lại đứng đầu Bát Đại Gia, địa vị càng thêm tôn quý.
Không chừng vị Dương gia công tử này có thể trở thành chủ nhân Dương gia sau này. Giờ đây, khi thực lực hắn còn thấp kém, nếu giao hảo tốt, về sau ắt dễ bề qua lại, ai dám đắc tội?
Bất giác, Hướng Sở và Nam Sênh đều thu lại khí thế ương ngạnh, ánh mắt ngưng trọng dò xét đám người, dường như đột nhiên bọn họ liền co rúm người lại.
Nhưng bọn người Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu lại kinh ngạc xen lẫn chờ mong nhìn Dương Khai. Họ đều biết tên Dương Khai, nhưng lúc này lại tự dưng liên hệ thân phận hắn với vị công tử Hướng gia, chỉ là không tiện hỏi, mỗi người đều mỏi mắt chờ mong, muốn từ vẻ mặt hắn mà tìm ra chút manh mối.
Dương Khai sắc mặt bình thản, vẻ mặt tự nhiên, cũng không có chút bất thường, càng làm cho bọn họ ngờ vực.
Hướng Sở cười khổ một tiếng, chắp quyền, cao giọng hỏi:
- Ai là Dương công tử?
Cũng không phải y không biết tên Dương Khai, chỉ có điều trong tiềm thức không dám đánh đồng hắn với Dương gia công tử. Hướng Sở hiện tại chỉ hy vọng vị Dương gia công tử ẩn nấp kia ở bên trận doanh của chính mình thì tốt rồi.
Một tiếng hỏi, không người trả lời.
Dương Khai ha hả cười quái dị hai tiếng.
Soạt soạt soạt...
Vô số ánh mắt đổ dồn về hắn, trước mặt bao nhiêu người, giao long đen kịt đang xoay tròn trên đỉnh đầu hắn bỗng nhiên lao xuống.
Trong nháy mắt, giao long dài hai, ba mươi trượng liền chui vào trong cơ thể Dương Khai, biến mất không thấy gì nữa.
Cùng lúc đó, sát khí ngất trời kia cũng tan biến, hiện lên trong tầm mắt mọi người, chỉ là một võ giả Chân Nguyên Cảnh lục tầng bình thường.
Thần sắc đám người của Hướng gia và Nam gia trở nên bất định.
Vào lúc này Dương Khai lại phân tán đi điểm tựa cuối cùng, bọn họ không thể không liên tưởng đến vài điều.
Ngẩng đầu nhìn không trung, Ngân Huyết Kim Vũ Ưng vẫn lượn lờ như cũ, miệng phát ra những tiếng kêu gấp gáp.
Dương Khai vòng ngón tay đưa lên miệng, một tiếng huýt sáo vang vọng.
Như thể được mệnh lệnh, Ngân Huyết Kim Vũ Ưng vui vẻ đáp lại một tiếng, dang rộng đôi cánh, lao thẳng xuống mấy trăm trượng.
Khi đến trên đỉnh đầu mọi người, đôi mắt ưng sáng quắc, cảnh giác xen lẫn thù hận nhìn chằm chằm ba người Nam gia, rồi từ từ đậu xuống vai Dương Khai.
Thu cánh lại, Ngân Huyết Kim Vũ Ưng nhằm vào ba người Nam gia kêu gáy thị uy.
Sắc mặt của bọn Nam gia, Hướng gia trắng bệch đi, da mặt Hướng Sở lại hơi co giật nhìn về phía Dương Khai, dường như không thể tin vào mắt mình.
Dương gia độc hữu chính là Ngân Huyết Kim Vũ Ưng, giờ phút này đậu trên vai Dương Khai, thân phận chân chính của Dương Khai đã không cần nghĩ nhiều.
Tỷ muội Hồ gia nhìn chằm chằm Dương Khai, dường như mới quen biết hắn, trong đôi mắt đẹp hiện lên tia sáng kỳ dị.
Thân mình Tạ Vinh của Lôi Quang và Lê Phù của Phi Hồng Viện mềm nhũn, ngã vật xuống đất. Hai người họ hao tổn tâm trí, dốc hết sức lấy lòng Hướng Sở, giúp kẻ ác làm điều xằng bậy, cực lực nói xấu Dương Khai. Không ngờ lại dại dột đắc tội với người mà đến Hướng Sở không dám đắc tội.
Đây mới thực sự là có mắt như mù, tầm nhìn hạn hẹp!
Người trong phái bọn họ đều chết thê thảm, lại có vị Thần Du Cảnh chết trên tay Dương Khai, mong chờ Hướng Sở thay họ báo thù rửa hận, thuận tiện bám víu vào cây đại thụ Hướng gia, nhưng giờ thì...
Hết thảy đã thành uổng công, đừng nói báo thù, đắc tội với công tử Dương gia, họ còn có thể sống được hay không là chuyện khó nói.
Trách sao hắn nói cái giá đắc tội với hắn hai phái không chịu nổi.
Quả thực chịu không nổi!
- Dương công tử?
Hướng Sở lúng túng nhìn Dương Khai, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, nhưng lại không dám cất lời hỏi.
Nam Sênh há miệng thở dốc, hối hận đầy bụng.
Y lần này đúng là tai bay vạ gió, mình chẳng qua chỉ là đi ngang qua nơi này, không ngờ lại vướng vào rắc rối lớn đến vậy. Sớm biết vậy còn xem náo nhiệt gì nữa, cưỡi Đạp Vân Câu về thẳng nhà không phải là xong rồi sao?
Đối mặt với câu hỏi của Hướng Sở, Dương Khai cũng chỉ thản nhiên nhìn y một cái, sau đó chuyên tâm vuốt lông Ngân Huyết Kim Vũ Ưng.
Yêu thú ngũ giai này tương đối đặc biệt, lông chim vàng óng, kim quang lấp lánh, hơn nữa được Dương gia nuôi dưỡng nhiều năm, cũng được người của Dương gia đối xử tốt, mỗi cái lông chim đều sắc bén như dao, độ cứng và sức bén không thua kém bí bảo Địa cấp trung phẩm bình thường. Hơn nữa lại thêm cái mỏ cong như lưỡi câu và móng vuốt sắc nhọn, Chân Nguyên Cảnh bình thường chống lại nó cũng chưa chắc là đối thủ, tối thiểu Chân Nguyên Cảnh thất tầng mới thắng nổi nó.
Dương Khai không nói lời nào, trong lòng Nam Sênh có chút ủy khuất và phẫn uất cũng không dám mảy may biểu lộ, liền ôm quyền đứng đó, vẻ mặt cẩn trọng.
Nam Sênh sắc mặt đỏ hồng, mặt dày nói:
- Dương công tử, Nam mỗ có mắt như mù rồi, chuyện vừa rồi là Nam mỗ không phải, kính xin Dương công tử không để bụng.
Hồ Kiều Nhi không khỏi khinh miệt cười. Vừa rồi Nam Sênh hống hách kiêu ngạo, đối mặt mười mấy đệ tử của tông môn nhị đẳng, quyền sinh sát trong tay, không cần phản kháng.
Nhưng khi đối mặt với một công tử thế lực siêu cấp, lại biểu hiện hèn mọn, chỉ thiếu điều chưa quỳ xuống dập đầu nhận sai với Dương Khai.
Trước sau như hai người, thái độ khác biệt khiến người ta lác mắt.
Tiếng cười truyền đến tai Nam Sênh, khiến cho lòng y lo lắng, sắc mặt tươi cười, cười khan:
- Cô nương cũng xin đừng trách, Nam mỗ xin lỗi cô nương.
- Hừ!
Hồ Kiều Nhi cười lạnh, không thèm nhìn gương mặt đó.
Bốn Thần Du Cảnh Nam gia Hướng gia cũng không thể không sa sầm mặt mày, nhất loạt ôm quyền:
- Dương công tử đại nhân đại lượng, xin hãy tha thứ sự vô lễ của tại hạ vừa rồi!
Dương Khai nhẹ nhàng thở ra một hơi, thần sắc lạnh nhạt nhìn bọn họ, khẽ cười nói:
- Kẻ không biết không có tội.
Nghe hắn nói như vậy, sắc mặt của bọn người Nam gia, Hướng gia đều vui mừng.
Chuyện ngày hôm nay, chỉ cần Dương Khai không đi truy cứu, mọi sự đều thuận lợi. Hơn nữa Đoạt Đích Chi Chiến của Dương gia sắp bắt đầu, Dương Khai thân là công tử dòng chính, tự nhiên cũng cần lôi kéo trợ lực, tập hợp vây cánh mới có hy vọng đoạt lấy vị trí gia chủ kế nhiệm.
Hướng gia và Nam gia đều là nhất đẳng thế gia! Trợ lực hùng mạnh như vậy, chỉ cần Dương Khai muốn thắng trong Đoạt Đích Chi Chiến, tất nhiên sẽ lôi kéo. Tục ngữ có câu, người làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết. Chuyện hôm nay Dương Khai cũng không có gì tổn thất, nếu rộng lượng một chút, đương nhiên có thể bỏ qua chuyện cũ.
Không chừng hôm nay cũng có thể giao hảo với Dương gia công tử, đúng như câu nói không đánh không quen biết.
Trong đầu chuyển động linh hoạt đủ loại ý nghĩ xoẹt qua, thần sắc Nam Sênh và Hướng Sở vô cùng vui sướng và mong chờ.
Chính lúc đang vui vẻ, Ngân Huyết Kim Vũ Ưng trên vai Dương Khai bỗng kêu lên một tiếng thảm thiết, tựa hồ như bị người ta làm bị thương, vỗ cánh liền bay lên trời cao.
- Sao lại thế này?
Hướng Sở vội vàng hỏi, lời vừa nói ra, thần sắc liền ngạc nhiên mà nhìn Dương Khai, vẻ mặt mê man và khó hiểu.
Những người khác cũng vậy.
Chỉ thấy trên tay Dương Khai lúc này đang nắm hai sợi lông kim sắc, hai sợi lông này sáng lấp lánh, sắc nhọn như dao, dài ngắn bình thường, tạo hình sắc nét, rõ ràng là nhổ từ thân Ngân Huyết Kim Vũ Ưng.
Chẳng trách hùng ưng bỗng nhiên chấn kinh bay lên.
Nhổ lông chim xong, Dương Khai không thèm nhìn lấy một cái liền vứt xuống đất.
- Dương công tử, huynh có ý gì?
Nam Sênh mờ mịt, nhíu mày nhìn Dương Khai.
Ngân Huyết Kim Vũ Ưng này rất đẹp mã, bề ngoài lộng lẫy, lại là dị thú quý giá, còn là công thần tìm kiếm Dương Khai, cho dù Dương Khai có không thích nó thế nào đi nữa cũng không thể xuống tay với nó như thế.
Làm cái quái gì vậy? Nam Sênh nghĩ mãi không rõ.
Tâm tư Hướng Sở lanh lợi hơn Nam Sênh, nhìn hai sợi lông vũ trên tay Dương Khai, y mơ hồ có chút cảm giác chẳng lành, nhưng không đợi y nghĩ thấu đáo, hai bóng người đã bay đến gần.
Tốc độ hai người cực nhanh, hoa quang lưu chuyển quanh thân, vừa nhìn đã biết thực lực không thấp.
Khoảng cách mấy trăm trượng, giây lát đã đến.
Người đến là một nam một nữ. Nam nhân dáng người khôi ngô, thần sắc ác liệt, trên mặt có một vết sẹo ngang thật dài, tựa như một con giun dữ tợn vắt ngang sống mũi. Khí thế toàn thân như đao kiếm, sát khí nghiêm nghị, tựa hồ đã trải qua trăm trận chiến kinh thiên động địa.
Nữ nhân phong nhã hào hoa, dáng người thướt tha, không đoán được tuổi tác, đoan trang xinh đẹp. Đôi mắt phượng có ánh sao lấp lánh, khuôn mặt trái xoan không vui không buồn, thần tình lạnh lùng.
Bất kể nam nữ, đều là cao thủ Thần Du Cảnh, nhưng bọn họ làm cho người ta cảm giác hùng mạnh hơn so với cao thủ của Hướng gia và Nam gia.
Trong chớp mắt nhìn thấy bọn họ, tất cả mọi người đều bất giác đem so sánh họ với bốn vị Thần Du Cảnh Nam gia và Hướng gia, nhưng tất cả đều có kết luận chung. Nếu đánh đơn thì không người nào trong bốn người là đối thủ của nam, nữ này.
Sau một con Ngân Huyết Kim Vũ Ưng của Dương gia đều có cao thủ của Dương gia, để thuận tiện cho việc một khi tìm được công tử dòng chính Dương gia, liền hộ tống người đó về nhà.
Hai người trước mắt này đương nhiên là đi theo Ngân Huyết Kim Vũ Ưng tới chỗ này.
Hai người bên hông đều treo một khối ngọc bài, bên trên có một chữ "Dương" đỏ như máu.
- Dương gia Huyết Thị!
Phương lão không khỏi hô nhỏ một tiếng.
Dương gia Huyết Thị, nhiều thế hệ phụng dưỡng Dương gia, đối với Dương gia trung thành và tận tâm. Mỗi người trong bọn họ đều thiên tư xuất chúng, từ nhỏ bắt đầu bồi dưỡng, tiêu phí rất nhiều nhân lực, vật lực, tài lực để giúp họ trưởng thành.
Xuất thân của họ có thể không tôn quý như các công tử, tiểu thư thế gia, nhưng bọn họ có thể đạt được thành tựu không hề thấp hơn những tiểu thư, công tử đó.
Dương gia có một vị trưởng lão Thần Du Chi Thượng. Năm đó, lão cũng từng là huyết thị, nhưng hiện nay, Dương gia tôn sùng lão như thượng khách, dù là đệ tử dòng chính gặp lão cũng phải hành đại lễ khấu bái.
Cho nên Dương gia Huyết Thị cũng đại diện cho sức chiến đấu hùng mạnh. Tất cả huyết thị cơ hồ đều có năng lực vượt cấp tác chiến, ở cảnh giới ngang nhau, bọn họ cơ bản có thể nói vô địch.
Đáng quý nhất là lòng trung thành của bọn họ, có thể hiến dâng tất cả vì Dương gia.
Dù sao, từ khi còn nhỏ, Dương gia đã cho bọn họ gia nhập vào gia tộc tối thượng như vậy, dốc sức bồi dưỡng, cái giá phải trả là vô cùng lớn!