Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 364: CHƯƠNG 364: ĐÂY CHỈ LÀ TRỪNG PHẠT VIỆC ĐẢ THƯƠNG ƯNG NHI

Nếu như trước đây mọi người còn hoài nghi về sự chân thực của Ngân Huyết Kim Vũ Ưng, thì giờ đây, khi hai vị Huyết thị xuất hiện, mọi nghi vấn đã được giải đáp.

Kia đúng là Ngân Huyết Kim Vũ Ưng độc hữu của Dương gia, và Dương Khai cũng chính là con cháu dòng chính của Dương gia.

- Công tử ở đâu?

Ánh mắt nam tử trung niên sắc bén như chim ưng quét qua đám đông, không hề biến sắc trước sự hiện diện của người hai nhà Nam - Hướng, chỉ cất cao giọng hỏi.

Cùng lúc y cất tiếng hỏi, nữ tử kia cũng đưa đôi mắt đẹp lướt qua mọi người, dường như đang tìm kiếm công tử nhà mình.

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về Dương Khai.

Ngay sau đó, ánh mắt hai vị Huyết thị cũng chuyển đến. Đến khi nhìn rõ được khuôn mặt, đoán được tuổi tác và tu vi của hắn, sắc mặt lập tức trở nên kinh ngạc, hoài nghi.

Thân là Huyết thị, bọn họ đương nhiên đã từng gặp những công tử dòng chính của Dương gia. Tuy không kết giao gì, nhưng ít nhiều cũng có duyên gặp mặt vài lần.

Hai người trước khi tới đã đoán rằng, lợi dụng Ngân Huyết Kim Vũ Ưng có thể thoải mái tìm kiếm dấu vết của công tử nhà mình. Nếu nhìn quen mắt, có thể xác định thân phận của công tử.

Nhưng khi nhìn thấy Dương Khai, hai người không khỏi dấy lên một cảm giác xa lạ!

Những công tử Dương gia rèn luyện bên ngoài lại có người trẻ tuổi đến thế sao? Hơn nữa gương mặt này hầu như cũng chưa từng gặp.

Cũng khó trách bọn họ hồ nghi, lúc Dương Khai rời nhà mới mười hai, mười ba tuổi, vẫn chỉ là một phàm nhân không thể tu luyện. Giờ qua năm năm, Dương Khai đương nhiên đã có biến hóa khôn lường.

Nhưng khi nữ tử kia nhìn kỹ một chút, mãi một lúc lâu mới đột nhiên kinh hô một tiếng:

- Tiểu công tử?

Đôi mắt nam tử trung niên không khỏi nheo lại, nhìn chằm chằm Dương Khai, trong lòng không khỏi dâng lên sự kinh ngạc tột độ.

Tiểu công tử! Vị công tử nhỏ tuổi nhất, vị công tử của Dương tứ gia bị phân tán năm đó. Không phải nói tiểu công tử vốn sinh ra đã yếu kém, căn bản không thể tu luyện sao?

Thời điểm rời khỏi Dương gia, chính nhóm Huyết thị còn đang thương lượng, nếu là gặp được tiểu công tử, nhất định phải hộ vệ nhiều hơn nữa, bởi vì rất có khả năng tiểu công tử vẫn chỉ là phàm nhân mà thôi.

Kẻ thù của Dương gia khắp nơi, không chừng lần này sẽ có kẻ nhân cơ hội ám sát những công tử dòng chính đang rèn luyện bên ngoài.

Hiện tại nhìn lại, người trước mắt đâu phải phàm nhân, rõ ràng là một cường giả Chân Nguyên Cảnh lục tầng! Cảnh giới này tuy chưa đạt đỉnh cao, nhưng cũng không hề yếu kém.

Nam tử trung niên và nữ tử kia liếc nhìn nhau, thân hình chợt lóe, bất ngờ xuất hiện trước mặt Dương Khai cách một trượng. Một lực đẩy vô hình bùng phát ra bốn phía, đẩy tất cả những người đứng cạnh Dương Khai văng xa vài chục trượng.

Sự ương ngạnh, hống hách của Dương gia quả nhiên hiển lộ rõ ràng.

Tỷ muội Hồ gia liên tục lùi về sau, không khỏi bĩu môi đầy buồn bực.

- Đều là bằng hữu của ta, ra tay nhẹ chút.

Dương Khai thản nhiên nhìn hai người nói.

Nam tử trung niên và nữ tử kia sắc mặt bình thản, dường như căn bản không để tâm đến lời hắn.

Khi chưa xác định được thân phận thật của Dương Khai, Huyết thị sẽ không biểu lộ cảm xúc.

- Ngươi thật sự là tiểu công tử?

Nam nhân trung niên nhíu mày đánh giá Dương Khai, hoài nghi dò hỏi.

Dương Khai khẽ gật đầu, giơ tay bấm vào đầu ngón tay, rạch ra một vết thương, giơ ngón tay lên, mấy giọt máu tươi lập tức nhỏ xuống.

Nữ tử kia tay mắt lanh lẹ, nàng vội vàng lấy ra một khối ngọc bội, hai tay cung kính nâng lên, để ngọc bội hứng lấy mấy giọt máu tươi kia.

Máu tươi rơi vào trong ngọc bội, như bị nuốt chửng, lập tức biến mất không dấu vết. Khối ngọc bội vốn bình thường không có gì lạ, sau khi hấp thu máu tươi đột nhiên tản mát ra một trận hào quang rực rỡ.

Chỉ có huyết mạch dòng chính Dương gia mới có thể kích hoạt hào quang thần bí của khối ngọc bội này.

Xác nhận không sai!

Nam nhân trung niên và nữ tử liếc nhìn nhau, vội vàng nửa quỳ trên mặt đất, cất tiếng nói:

- Huyết thị Đồ Phong bái kiến!

- Huyết thị Đường Vũ Tiên... cung nghênh tiểu công tử hồi tộc!

- Đứng dậy đi!

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên vội vàng đứng lên, lúc nhìn Dương Khai đã tôn kính và coi trọng hơn hẳn, không còn vẻ thờ ơ như lúc trước nữa.

Nếu như là những công tử khác, chỉ có tu vi Chân Nguyên Cảnh lục tầng, bọn họ cũng sẽ không thay đổi thái độ đến mức này.

Nhưng tiểu công tử thì khác.

Bởi Dương tứ gia năm đó, vết thương chưa lành, khiến tiểu công tử vừa sinh ra đã yếu kém. Mười mấy năm ở Dương gia, hắn vẫn luôn là phàm nhân trói gà không chặt, nhưng không ngờ hiện tại hắn đã trưởng thành đến mức này.

Tính toán kỹ càng, thời gian năm năm, tu luyện tới Chân Nguyên Cảnh lục tầng!

Với tốc độ này, ngay cả Đồ Phong và Đường Vũ Tiên cũng tự thấy không bằng, làm sao dám xem thường hắn?

Hơn nữa giờ phút này vị trí của tiểu công tử tương đối nguy hiểm. Nơi này chính là vùng tiền tuyến của đại chiến Thương Vân Tà Địa, hắn là công tử Dương gia, lại dám mạo hiểm đến nơi này. Tâm tính và quyết đoán bậc này hiển nhiên không phải phàm nhân có thể có.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên vốn cho rằng lần này vô cùng nhàm chán, lại không ngờ tiểu công tử khiến bọn họ chấn động một phen.

Dòng chính Dương gia quả nhiên là những kẻ cuồng ngạo, không thể xem như phàm nhân.

Nhất thời, cả hai đều khâm phục.

Nhìn Dương Khai trong chốc lát, Đồ Phong thu ánh mắt lại, trầm giọng hỏi:

- Ai quản lý nơi này?

Da đầu Hướng Sở tê dại, vội vàng tiến lên vài bước, cười xởi lởi, ôm quyền nói:

- Bẩm tiền bối, nơi đây do Hướng gia tại hạ quản lý!

- Hướng gia...

Đồ Phong nhíu mày, khẽ gật đầu nói:

- Trận quyết chiến hai ngày trước đã kết thúc, nơi đây vốn đã không còn việc gì nữa đúng không? Nếu đã vô sự, chúng ta sẽ đưa tiểu công tử rời đi. Nếu có chuyện gì, ngươi chỉ cần phát hiệu lệnh, ta sẽ thay tiểu công tử đến giúp ngươi.

- Không dám, không dám!

Hướng Sở hiện tại chỉ mong những người Dương gia này đi đâu đó thật xa, nào còn dám nói gì khác, vội vàng đáp:

- Nơi này đã vô sự, tại hạ cũng đang định quay về, xin tiền bối cứ tự nhiên.

- Ừ.

Đồ Phong đưa ánh mắt như thể "ngươi thức thời đấy" nhìn y, tỏ vẻ khá hài lòng. Đang muốn đưa Dương Khai rời khỏi, ánh mắt đột nhiên ngưng đọng, một thân sát khí ầm ầm tản ra bốn phía.

Khuôn mặt xinh đẹp của Đường Vũ Tiên cũng trở nên lạnh lẽo, ánh mắt âm u nhìn xuống mặt đất.

Người của Hướng gia và Nam gia không biết đã xảy ra biến cố gì, ai nấy đều thần hồn nát thần tính, trong lòng run sợ.

- Ha ha.

Đồ Phong đột nhiên âm hiểm cười hai tiếng, vết sẹo trên mặt càng thêm dữ tợn, đáng sợ vô cùng, lạnh lùng nói:

- Ta đã nói vì sao Ưng nhi lại bị kinh sợ đến mức vẫn còn bay lượn trên cao không dám hạ xuống, hóa ra là vì chuyện này!

Người của Hướng gia và Nam gia đều kinh hãi tột độ.

Hướng Sở bỗng ngẩng đầu lên, kinh sợ nhìn Dương Khai. Cho tới lúc này mới phản ứng lại, vì sao lúc nãy Dương Khai lại rút lông chim vứt xuống đất.

Đây chính là muốn vu oan giá họa!

- Kẻ nào đã đánh Ưng nhi của Dương gia?

Khuôn mặt Đường Vũ Tiên lạnh như hàn băng, đôi mắt đẹp nở rộ sát khí, linh hoạt, sắc bén quét qua người của Hướng gia và Nam gia, âm thanh lạnh lùng vang lên:

- Mau tự đứng ra!

Đồ Phong cũng không ngừng cười lạnh:

- Ngân Huyết Kim Vũ Ưng của Dương gia, mỗi con đều vô cùng quý giá, đã lâu không xuất thế, không ngờ lại có kẻ dám có ý đồ đánh nó, thật là có chủ ý, có chủ ý!

- Tiền bối!

Hướng Sở trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, dường như cho tới giờ khắc này mới nhận ra sự nham hiểm, ác độc của Dương Khai. Y nói:

- Tại hạ có mắt không tròng, chưa nhận ra Ngân Huyết Kim Vũ Ưng, quả thật đường đột, tuy nhiên cũng không hề đả thương đến nó.

- Không nhận ra?

Đồ Phong hừ lạnh một tiếng:

- Mắt to như vậy để làm gì?

Đường Vũ Tiên cũng buông lời khiêu khích:

- Không tổn thương nó ư? Vậy hai cọng lông chim này là sao?

- Cái này...

Hướng Sở lập tức không nói gì.

Cũng không thể nói đó là công tử Dương gia các người tự mình nhổ rồi ném xuống đất. Không nói đến việc người ta có tin hay không, chuyện người của mình đánh Ngân Huyết Kim Vũ Ưng là thật, bao nhiêu đôi mắt ở đây đều nhìn thấy rõ ràng.

Người của Dương gia nổi tiếng ương ngạnh, chim ưng của bọn họ bị thương liệu họ có thể dễ dàng bỏ qua sao?

Nhìn thấy người của Hướng gia, Nam gia sắc mặt xanh mét, lòng đầy căm phẫn nhưng khó nói thành lời. Mỗi người đều như cha chết mẹ chết, còn người của Phong Vũ Lâu và Huyết Chiến Bang trong lòng lại thoải mái khôn tả.

Quả nhiên nhân quả báo ứng, thiên đạo luân hồi!

Vừa rồi bọn họ liên hợp với Lôi Quang và Phi Hồng Viện vu oan hãm hại Dương Khai, nhưng giờ đây lại bị phản phệ.

Dường như những bất công vu oan Dương Khai lúc nãy giờ lại tự mình gánh chịu hết.

Hướng Sở còn muốn biện giải vài câu, nhưng Từ lão đã chậm rãi lắc đầu nhìn y.

Trước mặt người của Dương gia biện giải, khác gì đàn gảy tai trâu, vô dụng mà thôi.

Sắc mặt ủ rũ, Từ lão nói:

- Việc này là chúng ta không đúng, mong bằng hữu rộng lòng bỏ qua.

- Quy tắc giang hồ!

Đồ Phong cười lạnh một tiếng.

Bốn vị cường giả Thần Du Cảnh đều sắc mặt trắng nhợt.

Một lát sau, mấy người mới thở dài thật sâu, biết rằng lần này xem như đá trúng thiết bản.

Hai vị cường giả Thần Du Cảnh phía sau Nam Sênh bước ra, liếc nhìn nhau, vẻ mặt vô cùng thống khổ. Chợt, họ chậm rãi vươn hai ngón tay, tụ khí thành lưỡi dao.

Trong mắt hai vị cao thủ Nam gia tràn đầy bi thương, thân mình không kìm nổi run rẩy, thần sắc do dự, chần chờ...

Đồ Phong thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị nhìn chằm chằm bọn họ, một thân chân nguyên chuyển động mạnh mẽ, không chút kiêng nể. Đường Vũ Tiên xinh đẹp lập tức trở nên lạnh lùng, tỏ vẻ không hài lòng, như muốn đại khai sát giới.

- Ai...

Trong miệng hai người kia truyền ra tiếng thở dài sâu kín, hai người đều nhắm mắt lại, trên mặt mang theo một tia quyết tuyệt xen lẫn thống khổ.

Lưỡi đao chân nguyên chém xuống, cánh tay hai người đều bay ra, máu tươi phun trào.

Tiếng rên rỉ vang lên, sắc mặt hai người trong phút chốc trở nên trắng bệch. Họ vội vàng vận công cầm máu, một người trong đó run rẩy nhìn Đồ Phong nói:

- Như vậy, đã được chưa?

Các đệ tử tông môn nhị đẳng đều kinh hãi tột độ.

Tuy rằng đã sớm nghe nói Dương gia thế lực lớn mạnh, ương ngạnh hống hách, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới Dương gia lại có khí thế ngập trời đến thế. Chỉ một câu truy vấn của Huyết thị lại khiến hai cao thủ không thể không tự phế một tay!

Đây chính là những cao thủ Thần Du Cảnh thất tầng, bát tầng! Nếu trong tông môn, họ nhất định là những vị Trưởng lão, Hộ pháp có địa vị ngang hàng với Môn chủ.

Không ngờ bị người khác ức hiếp đến mức này cũng không dám có chút phản kháng.

Cho đến lúc này, người của tông môn nhị đẳng mới thực sự nhận thức được cái gì gọi là Dương gia, cái gì gọi là đứng đầu Bát đại gia! Với khí thế và nội tình như thế này, tông môn của bọn họ không thể nào sánh ngang.

Đồ Phong lạnh lùng nói:

- Chỉ có hai người động thủ ư? Ta xem nơi này dường như có bốn vị cao thủ.

Hai vị cường giả Thần Du Cảnh của Hướng gia lập tức ngạc nhiên.

Phương lão và Từ lão của Hướng gia quả thật lúc nãy không hề ra tay với Ngân Huyết Kim Vũ Ưng. Từ lão còn ngăn cản ba người Nam gia ra tay, nhưng Huyết thị Dương gia hiển nhiên không muốn từ bỏ ý đồ như vậy.

- Chúng tôi không hề ra tay với chim ưng.

Từ lão trên trán chảy ra mồ hôi lạnh, vội vàng biện giải.

Tự chặt đứt một tay, đây không phải vết thương nhỏ. Mất đi một cánh tay, thực lực của cao thủ ít nhất cũng giảm xuống hai phần, thậm chí còn hơn, về sau cũng chẳng khác gì bán phế nhân.

Đồ Phong dường như không nghe thấy, lạnh lùng nhìn lão và Phương lão, thản nhiên nói:

- Một là cánh tay hoặc là mạng của các ngươi, tự chọn lấy!

Sắc mặt Phương lão và Từ lão biến đổi lớn, không ngờ Đồ Phong lại ngang ngược đến vậy.

- Cho các ngươi thời gian ba tức! Đồ Phong tiếp tục bức bách, nhất quyết không tha.

Ánh mắt Từ lão và Phương lão chợt ảm đạm, thoáng nhìn nhau, đều không ngừng lắc đầu cười khổ.

- Nhị lão, xem như Hướng Sở ta nợ hai vị!

Hướng Sở hít sâu một hơi, bi phẫn tột cùng.

Hai vị cao thủ còn có thể nói cái gì? Công tử nhà mình đứng bên cạnh, tuy họ biết Huyết thị không thể vô duyên vô cớ đánh chết một người thừa kế thế gia nhất đẳng, nhưng đánh chết hai bọn họ cũng không phải vấn đề lớn gì.

- Bọn tại hạ nhận thua!

Từ lão và Phương lão thần sắc lụi bại, nói xong cũng không cần nhiều lời nữa. Như hai người kia vừa rồi, họ tụ chân nguyên, ngưng tụ thành lưỡi khí, đều tự phế bỏ một tay!

- Như vậy, đã được chưa?

Từ lão sắc mặt tái nhợt hỏi.

- Không còn người nào nữa chứ? Đồ Phong vẫn không buông tha, hỏi, ánh mắt như chim ưng càn quét đối diện.

Nam Sênh bị nhìn chăm chú, cảm thấy không tự nhiên, không tự chủ được rụt cổ lại.

Dương Khai nhếch mép cười nhìn y.

Nam Sênh mặt trắng bệch.

Người động thủ với Ngân Huyết Kim Vũ Ưng, Nam Sênh là người đầu tiên! Từ lão và Phương lão Hướng gia chỉ là bị liên lụy thôi.

- Xem ra còn có người nữa.

Đồ Phong để mắt đến vẻ chột dạ và kinh hoàng của Nam Sênh, biết việc này cũng liên quan đến y, quát lên một tiếng:

- Muốn ta đích thân ra tay?

Bốn vị cao thủ Hướng gia, Nam gia sắc mặt biến đổi.

Huyết thị ức hiếp bọn họ, khiến bọn họ tự đoạn một tay, bọn họ không lời nào để nói, cũng không có năng lực phản kháng. Nhưng hiện tại Đồ Phong chăm chú nhìn Nam Sênh, vấn đề đã không giống lúc trước.

Nam Sênh dù nói thế nào cũng là công tử thế gia nhất đẳng, hơn nữa lại là người thừa kế Nam gia. Nếu bị phế cánh tay ở nơi này thì không phải chuyện nhỏ.

Cho nên dù bốn vị Thần Du Cảnh kia biết Huyết thị thực lực cường đại, nhưng cũng phẫn uất, cảnh giác nhìn Đồ Phong, chân nguyên toàn thân thúc giục.

Nếu tiếp tục ức hiếp như vậy ắt sẽ có một trận đại chiến!

Dương Khai bỗng nhiên khẽ cười một tiếng:

- Nam công tử thân phận tôn quý, cũng không cần phế bỏ một tay.

Đồ Phong mắt lóe lên, không hé răng. Ngược lại Nam Sênh nhìn Dương Khai đầy bất ngờ xen lẫn cảm kích, rõ ràng không ngờ hắn lại buông tha cho mình.

- Chặt hai ngón tay là được rồi?

Dương Khai thu lại nụ cười, vẻ mặt điềm nhiên.

Sự cảm kích trong mắt Nam Sênh nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ vô cùng oán độc.

- Ừ, nếu tiểu công tử đã nói vậy, vậy ngươi tự đoạn hai ngón tay đi.

Đồ Phong đồng tình gật đầu, cơ hồ như ban đại ân cho Nam Sênh.

- Được!

Nam Sênh cũng là người quyết đoán, nghe vậy không nói nhảm nữa. Y rút ra bên hông một con dao găm, hào quang lóe lên, hai ngón tay rơi xuống mặt đất. Toàn bộ quá trình y cũng chưa nháy mắt một lần.

- Ta nhớ kỹ ngươi rồi!

Nam Sênh cắn chặt hàm răng, lạnh lùng nhìn Dương Khai, hạ giọng nói.

Dương Khai khẽ cười một tiếng:

- Nam công tử, đây chỉ là trừng phạt việc đả thương Ưng nhi. Ngươi đã quên rồi sao, giữa chúng ta còn món nợ chưa thanh toán?

Nam Sênh biến sắc, rồi đột nhiên im bặt.

✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!