Quả thực, giữa Dương Khai và bọn họ còn tồn tại ân oán chưa giải. Vừa rồi, Hướng Sở và Nam Sênh đã muốn dồn Dương Khai vào tử lộ, nếu không có Kim Vũ Ưng kịp thời xuất hiện, ắt hẳn đã bùng nổ giao tranh.
Dương Khai rõ ràng không muốn dễ dàng hóa giải ân oán này, bởi vậy mới nhổ lông chim xuống, công khai thị uy báo thù ngay tại chỗ!
Nghe hắn nói vậy, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên thần sắc vẫn bình thản, không hề lộ vẻ kinh ngạc, dường như đã sớm nhận ra bầu không khí căng thẳng nơi đây.
Chỉ là hai người đều trầm mặc không lên tiếng, tò mò nhìn Dương Khai, muốn xem hắn định xử lý ra sao.
Nhiệm vụ mà các Huyết thị nhận được lần này chỉ là đưa thiếu chủ Dương gia về nhà an toàn, không có bất kỳ mệnh lệnh nào khác. Vừa rồi, bọn họ ra tay áp chế cao thủ Nam gia, Hướng gia cũng chỉ vì liên quan đến việc Kim Vũ Ưng bị thương.
Hiện tại, nếu Dương Khai muốn gây khó dễ cho bọn họ, đó cũng là chuyện riêng của Dương Khai, hai vị Huyết thị sẽ không nhúng tay can thiệp.
Bọn họ trung thành với Dương gia, chứ không phải riêng với Dương Khai. Nói cách khác, Dương Khai hiện không có tư cách lẫn thực lực để ra lệnh cho bọn họ làm bất cứ điều gì. Chỉ khi tính mạng hắn lâm nguy, hai vị Huyết thị mới ra tay tương trợ.
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đột nhiên cảm thấy chuyến đón vị công tử này thật sự thú vị.
Bọn họ đều là người của Dương gia, vốn dĩ vô cùng ngang ngược. Dương Khai gây sự với người khác như vậy, thái độ không chịu buông tha, rõ ràng rất hợp ý bọn họ.
Nhất thời, hai người cùng dấy lên sự kỳ vọng.
Hướng Sở cười khan một tiếng, lên tiếng hỏi:
- Dương công tử muốn bọn ta phải làm sao?
Thực lực không bằng người, Hướng Sở cũng không thể không hạ mình làm người.
Từ lão cũng không kìm được nỗi đau lòng, cau mày nói:
- Bọn ta lần này gặp phải tai ương, nhưng tục ngữ có câu: oan gia nên giải không nên kết, thêm bạn bớt thù. Dương công tử người còn tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, xin hãy suy nghĩ kỹ càng.
Dương Khai thần sắc lạnh lùng, hừ lạnh một tiếng, nói:
- Suy nghĩ kỹ? Thật nực cười!
Lời vừa dứt, hai cánh hoa đỏ thẫm từ trong cơ thể hắn bay ra.
Mùi hoa quanh quẩn, vấn vương nơi chóp mũi.
Thiên Nhị Huyết Hải Đường!
Cánh hoa phiêu đãng giữa không trung chìm nổi, đột nhiên hóa thành hai đạo hồng mang chói mắt, thoáng chốc lóe lên rồi biến mất.
Hai tiếng kêu đau đớn vang lên, Tạ Vinh của Lôi Quang và Lê Phù của Phi Hồng Viện mềm nhũn ngã xuống đất, sinh cơ hoàn toàn biến mất.
Tất cả mọi người xôn xao.
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên kinh dị nhìn Dương Khai, mọi người Hướng gia và Nam gia đồng loạt biến sắc.
Dường như tất cả mọi người không ngờ tới, ngay trước mắt bao người, hắn lại dám thẳng tay sát nhân.
Tạ Vinh và Lê Phù vừa ngã xuống, những người còn lại của Lôi Quang và Phi Hồng Viện đều rụng rời, hoảng sợ nhìn Dương Khai, lạnh toát sống lưng.
Hai cánh hoa tiếp tục bay lượn, từng âm thanh trầm đục vang lên, phàm là đệ tử của Lôi Quang và Phi Hồng Viện, trong vòng chưa đầy mười tức đều tử vong, không sót một ai.
Thi thể chất chồng trên mặt đất, Nam Sênh và Hướng Sở đột nhiên nín thở, không kìm được nuốt nước miếng.
- Trong vòng ba tháng, ta muốn nhìn thấy thành ý của các ngươi tại Trung Đô. Nếu không… ta sẽ không ngại diệt tận uy phong của các thế gia nhất đẳng.
Ánh mắt Dương Khai sắc lạnh, bỗng nhiên bật cười:
- Cái mạng này, các ngươi tạm thời giữ lấy cho kỹ.
Hướng Sở sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi, từng đợt chua xót lan tràn nơi khoang miệng.
Khóe mắt Nam Sênh như muốn nứt toác, ôm chặt vết thương trên tay, trừng mắt nhìn chằm chằm Dương Khai không rời.
Một lúc lâu sau, Hướng Sở mới cười gượng:
- Đa tạ! Chúng ta đi!
Một tiếng quát lớn, hắn dẫn theo người ngựa rời đi.
- Ba con Đạp Vân Câu kia, ta muốn!
Dương Khai nhìn ba con yêu thú cấp năm mà Nam Sênh cưỡi đến, thản nhiên nói.
Nam Sênh đã xoay người lên ngựa, nghe vậy y hít sâu một hơi, vội vàng nhảy xuống. Hai vị Thần Du Cảnh bên cạnh lôi kéo y, vội vàng rời đi.
Đường Vũ Tiên hé miệng nhỏ nhắn, cười tủm tỉm nhìn Dương Khai, cảm thấy vị tiểu công tử nhà mình này giống như một đứa trẻ chưa lớn, ỷ thế hiếp người.
Vừa định mở miệng nói chuyện, Đồ Phong nhìn nàng chậm rãi lắc đầu.
- Tiểu công tử, tại hạ cùng Vũ Tiên qua bên kia chờ người trước.
Đồ Phong ngoại hình thô lỗ, nhưng tâm tư lại tương đối lanh lợi, biết Dương Khai và các bằng hữu của hắn còn có chuyện muốn nói, nên cùng Đường Vũ Tiên rời đi trước.
- Ừ.
Dương Khai khẽ gật đầu.
Đợi mọi người rời đi, chỉ còn lại người của Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu, Dương Khai mới phát hiện những người này mỗi người đều dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn.
Ánh mắt không ít người còn có vẻ kính sợ, tuy nhiên điều khiến Dương Khai vui mừng chính là, tỷ muội Hồ gia và Phương Tử Kỳ không nhìn hắn với ánh mắt đó. Trong đôi mắt đẹp của Hồ Kiều Nhi còn ẩn chứa đôi chút oán hận.
- Có gì muốn hỏi hay sao?
Dương Khai khẽ nhéo mũi, nhìn tỷ muội Hồ gia.
Hồ Mị Nhi mím môi, muốn hỏi điều gì đó nhưng lại không nói thành lời.
Hồ Kiều Nhi cũng nghiêm mặt, lạnh lùng lên tiếng:
- Không có!
- Hả…
Dương Khai không khỏi ngạc nhiên, hỏi lại:
- Thật không có?
- Không có là không có, những điều cần biết thì cũng đã biết rồi, còn hỏi gì nữa?
Hồ Kiều Nhi hung hăng lườm hắn một cái, lôi kéo tay muội muội, nói:
- Đi thôi, về nhà!
- Ờ...
Hồ Mị Nhi mỉm cười áy náy nhìn Dương Khai, vội vàng đuổi theo tỷ tỷ.
Quản Trì Nhạc ôm quyền với Dương Khai, cười khan không ngừng, dẫn những người còn lại rời đi.
Phương Tử Kỳ ở lại, lén hỏi:
- Dương huynh, Đoạt Đích Chi Chiến thú vị không?
- Không biết, ta cũng chưa thử qua.
Dương Khai khẽ lắc đầu.
- Huynh muốn tham gia?
Phương Tử Kỳ cau mày hỏi.
- Chỉ cần có thực lực nhất định, thì đều bắt buộc phải tham gia, không phải do ta quyết định!
Dương Khai gật đầu, khẽ vuốt cằm.
- Thật thú vị, hôm khác nhất định sẽ đến Trung Đô thăm huynh!
Phương Tử Kỳ cười ha hả.
- Xin đợi đại giá!
Dương Khai cũng khẽ mỉm cười.
Gió nổi lên, lay động tóc đen của Dương Khai. Hắn đứng nguyên tại chỗ nhìn những người của Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu dần đi xa. Trong số đó, có hai nữ nhân thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn lại, cho đến khi khuất tầm mắt.
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên như quỷ mị hiện ra bên cạnh Dương Khai, lẳng lặng chờ đợi.
- Ta muốn bế quan một thời gian, các ngươi chờ ta.
Dương Khai thản nhiên dặn dò rồi đi vào doanh địa, tìm một căn phòng rộng rãi chui vào.
- Ồ!
Đường Vũ Tiên kinh ngạc lên tiếng.
Một lúc lâu sau, lông mày Đường Vũ Tiên mới khẽ nhíu lại, nói:
- Bế quan? Tiểu công tử chẳng lẽ muốn đột phá?
- Có chút dấu vết.
Đồ Phong khẽ gật đầu, đồng tình với suy đoán của Đường Vũ Tiên.
- Chân nguyên của hắn có chút bất ổn, quả thực có dấu hiệu đột phá. Xem ra trước khi chúng ta tới, hắn đã trải qua một cuộc đại chiến dốc toàn lực. Nếu không phải là nguyên nhân này, làm sao có thể bỗng nhiên đột phá mà không chút báo trước.
Đồ Phong thản nhiên cười, ngẩng đầu nhìn Kim Vũ Ưng trên không:
- Vũ Tiên, ngươi có phải cảm thấy tiểu công tử có chút mềm lòng hay không?
Đường Vũ Tiên quay đầu nhìn Đồ Phong nói:
- Ta chẳng qua là cảm thấy hắn vẫn còn non nớt, thủ đoạn có phần dịu dàng cũng là điều khó tránh.
Đồ Phong chậm rãi lắc đầu, trầm giọng nói:
- Người của Dương gia cho dù là hài tử cũng không thể khinh thường. Vũ Tiên ngươi đã ở Dương gia nhiều năm như vậy sao còn ngây thơ đến vậy? Vị tiểu công tử này không hề đơn giản như ngươi vẫn nghĩ đâu.
- Nói như thế nào?
Đường Vũ Tiên lập tức hứng thú.
- Ngươi cũng nhìn thấy hắn và hai nhà Nam gia, Hướng gia có ân oán chứ?
Đường Vũ Tiên khẽ cười một tiếng:
- Ta cũng không phải người mù, tự nhiên có thể nhìn thấy. Hơn nữa, ân oán của bọn họ dường như còn không hề nhỏ đâu.
- Vậy ngươi nói, tiểu công tử nên xử lý ra sao?
- Giết.
Đường Vũ Tiên thản nhiên nói:
- Hoặc là lôi kéo. Đoạt Đích Chi Chiến cần có đồng minh như vậy! Hắn làm như vậy, đắc tội người khác lại còn thả hổ về rừng, chỉ sợ về sau hai nhà Hướng, Nam sẽ trở thành tử địch của hắn.
- Thế mới nói, ngươi ngây thơ.
Đồ Phong cười hắc hắc:
- Hai người trẻ tuổi kia, giết không được. Bọn họ đều là người thừa kế gia chủ của hai nhà Hướng, Nam. Nếu giết, phiền phức sẽ quấn lấy tiểu công tử, quyền thế hiện tại của hắn chưa đủ lớn để che đậy phiền phức như thế. Hơn nữa, hắn không thể giết thiếu chủ của họ ngay dưới mắt bốn vị Thần Du Cảnh.
- Vậy lôi kéo.
Đường Vũ Tiên bĩu môi.
- Đã đắc tội thì cũng đã đắc tội rồi, còn lôi kéo làm gì nữa? Dù cho có lôi kéo đi nữa, cũng chỉ sợ hai nhà đó sinh dị tâm, chi bằng ngoan cố tới cùng, triệt để đắc tội với họ, rồi cố gắng lợi dụng bọn họ.
Đồ Phong híp mắt:
- Một số người, chỉ khi nào khiến y sợ hãi, để y vừa nhìn thấy ngươi liền run rẩy, mới không thể sinh ra ý niệm phản kháng.
- Tuy nhiên, tiểu công tử đương nhiên không có thủ đoạn và thực lực này.
- Ừ, điểm này tiểu công tử quả thật không làm được, dù sao hắn còn nhỏ. Bất quá, đối với người của hai nhà Nam gia, Hướng gia, hắn phải tính toán như vậy, nếu không cũng sẽ không mạnh mẽ đến thế. Ta thật muốn xem hắn trong Đoạt Đích Chi Chiến sẽ biểu hiện ra sao.
Đường Vũ Tiên lập tức khó hiểu:
- Sao ngươi lại cảm thấy hứng thú với hắn?
Đồ Phong cười ha hả, giơ tay, nhặt hai cọng lông chim kim quang rực rỡ trên mặt đất lên. Cầm trong tay, đưa một cọng cho Đường Vũ Tiên, Đồ Phong nói:
- Hai cọng lông chim này cũng không phải bị đánh rơi đâu.
Đường Vũ Tiên nhìn lại, không khỏi kinh ngạc:
- Đây là bị nhổ xuống ư? Ai nhổ vậy?
- Còn có thể là ai?
Đường Vũ Tiên ngạc nhiên nhìn nơi Dương Khai đang bế quan, kinh hô:
- Thâm hiểm đến thế! Không ngờ lại lợi dụng cả chúng ta?
Nói xong lại giật mình, nhìn Đồ Phong nói:
- Ngươi đã sớm nhìn ra, vì sao vẫn còn đi theo hắn?
- Chẳng lẽ lại phá hỏng kế hoạch của hắn ngay lúc đó?
Đồ Phong liếc mắt:
- Dù sao hắn cũng là công tử Dương gia, làm sao có thể khiến hắn mất mặt được.
- Tiểu tử khốn, đủ nham hiểm thật đấy!
Đường Vũ Tiên âm thầm cắn răng.
Bị người ta lợi dụng một cách hồ đồ, Đường Vũ Tiên có chút không cam lòng. Nàng dù sao cũng là cao thủ Thần Du Cảnh, đến mánh khóe ấy mà nàng cũng không nhìn ra, thật có chút mất mặt.
Đồ Phong cau mày nói:
- Đoạt Đích Chi Chiến lần này, các Huyết thị không biết có bị yêu cầu tham gia hay không. Nếu phải tham gia, chúng ta phải tìm người có thể tin tưởng, đi theo vị công tử có thực lực. Cần phải biết rằng, trong Đoạt Đích Chi Chiến, đứng sai đội ngũ, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
- Ngươi muốn cùng hắn?
Đường Vũ Tiên khẽ nhíu mày.
- Tạm thời chưa có ý này, mới gặp hắn, xem như là qua loa, còn phải xem hắn biểu hiện ra sao, ha hả. Quy củ bất thành văn của Dương gia là, trên đường đón các công tử về nhà, không chỉ là bọn họ chinh phục chúng ta, mà còn là chúng ta quan sát bọn họ, xem hắn có đáng giá để chúng ta đi theo hay không.
- Nghe lời ngươi.
Đường Vũ Tiên khẽ gật đầu, nói xong lại bật cười, khẽ mím môi:
- Trên đoạn đường này ta phải cẩn thận cảnh giác cao độ, cũng không thể lại để hắn lợi dụng.
- Ha ha!