Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 366: CHƯƠNG 366: TÚY ÔNG CHI Ý

Nửa ngày sau, Dương Khai với vẻ mặt hưng phấn bước ra.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên vội vàng tiến lên thi lễ, cẩn thận quan sát, quả nhiên phát hiện hắn đã đột phá đến Chân Nguyên Cảnh thất tầng.

Hai vị Huyết Thị âm thầm gật đầu, trong lòng không khỏi tán thưởng. Có thể nhanh chóng đột phá sau một trận đại chiến, tư chất của tiểu công tử này quả thật không tầm thường.

Chỉ có điều, điều khiến họ kỳ quái là, ở Dương gia mười mấy năm, vì sao hắn vẫn luôn là một người bình thường? Mấy năm gần đây, rốt cuộc hắn đã gặp phải kỳ ngộ gì mà có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay?

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên nhìn Dương Khai, nét mặt mỗi người một vẻ, trầm mặc không nói, dường như đang chờ đợi điều gì.

- Dương gia xảy ra chuyện gì? Vì sao lại gọi chúng ta quay về sớm như vậy?

Dương Khai nhíu mày nhìn hai người, cất tiếng hỏi.

Sắc mặt Đồ Phong có chút u ám, đáp:

- Gia chủ quả thật đã bị thương. Trong trận quyết chiến với các cao thủ của Thương Vân Tà Địa, gia chủ thân chinh đi đầu, không may bị Âm Minh Quỷ Vương và Tuyệt Diệt Độc Vương liên thủ đả thương, độc khí và quỷ khí cùng lúc xâm nhập vào cơ thể. Mặc dù được cứu chữa kịp thời, giữ lại được tính mạng, nhưng các trưởng lão trong tộc nói rằng tình hình không mấy lạc quan, cho nên mới phải nhanh chóng xác định người kế vị gia chủ.

- Gia chủ bị thương?

Dương Khai ngẩn người.

Gia chủ Dương gia hiện tại, tính theo vai vế, chính là đại bá của Dương Khai, Dương Ứng Hào. Thực lực của ông không thấp, nhưng một nhân vật như vậy lại bị đả thương trong trận đại quyết chiến, xem ra vết thương không hề nhẹ, nếu không đã chẳng vội vã triệu hồi các đệ tử dòng chính của Dương gia về để bắt đầu Đoạt Đích Chi Chiến.

- Ta biết rồi!

Dương Khai thản nhiên gật đầu.

Đối với người và việc trong gia tộc, Dương Khai không hiểu rõ lắm, thậm chí vài vị thúc bá hắn còn chưa từng gặp mặt. Ngoại trừ cha mẹ mình ra, Dương Khai không có nhiều tình cảm với những người khác trong Dương gia.

Các đệ tử dòng chính khác của Dương gia cũng vậy.

Thế hệ trước cũng phải ở bên ngoài mười năm mới được trở về gia tộc. Trong Đoạt Đích Chi Chiến, họ thẳng tay với chính huynh đệ của mình, vì vậy mối ràng buộc tình cảm giữa người trong Dương gia rất nhạt nhẽo, không sâu đậm như các gia tộc khác.

Thấy hắn phản ứng bình thản, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên cũng không quá ngạc nhiên. Hai người ở Dương gia đã lâu, đương nhiên hiểu rõ tính cách của người Dương gia.

- Tiểu công tử.

Đồ Phong hỏi dò:

- Nếu không còn chuyện gì khác, chúng ta trở về Dương gia trước nhé?

Dương Khai cau mày, nói:

- Trong tộc có quy định thời hạn cuối cùng không?

- Chuyện đó thì không có.

Đồ Phong chậm rãi lắc đầu.

- Hơn nữa, ta đoán người là công tử đầu tiên được tìm thấy. Kim Vũ Ưng mới được thả ra hai ngày trước, tại hạ và Vũ Tiên đuổi theo, rất may mắn đã gặp được người. Những người khác, e là bây giờ vẫn đang lần theo Kim Vũ Ưng để tìm kiếm.

- Vậy thì tốt.

Dương Khai thản nhiên cười.

- Tiểu công tử còn việc chưa xử lý sao?

- Ừ. Ta muốn về tông môn một chuyến!

Dương Khai gật đầu.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên liếc nhìn nhau, không khỏi tấm tắc lấy làm lạ.

Các đệ tử dòng chính của Dương gia đều được gửi đi nuôi dưỡng bên ngoài, che giấu thân phận trong các tông môn khác. Đến kỳ hạn mười năm, những công tử này đều lén lút rời khỏi tông môn, không để cho trưởng bối và các sư huynh đệ tỷ muội trong tông môn biết.

Dù sao cũng đã sống ở đó nhiều năm, dù là kẻ ngốc cũng có chút tình cảm, lừa gạt tông môn như vậy, ít nhiều đều cảm thấy áy náy.

Nhưng vị này chẳng những không lén lút rời đi, mà còn cố ý muốn quay về một chuyến, ý tứ quả thật sâu xa.

Chỉ là không biết lúc gặp lại trưởng bối trong tông môn, hắn nên giải thích thế nào đây?

Đường Vũ Tiên lập tức tò mò:

- Tông môn của tiểu công tử tên là gì?

Dương Khai cười ha hả, liếc nhìn nàng một cái, chỉ thấy khóe miệng nàng mỉm cười, ánh mắt đầy mong chờ, dường như đang muốn thăm dò tình hình.

- Không nói vẫn tốt hơn!

Đường Vũ Tiên ngẩn ra, không hiểu ý hắn là gì.

Tuy nhiên, thân là Huyết Thị, nàng cũng không tiện hỏi thêm, chỉ mơ hồ cảm thấy vị tiểu công tử này không dễ đối phó.

- Đi thôi.

Trong lúc nàng còn đang sững sờ, Dương Khai đã xoay người nhảy lên Đạp Vân Câu, gọi lớn về phía nàng và Đồ Phong.

Hai người liếc nhìn nhau rồi cũng phi thân lên Đạp Vân Câu.

Bọn họ dù là Thần Du Cảnh, tốc độ phi hành cũng khá nhanh, nhưng đã có Đạp Vân Câu, tự nhiên cũng vui vẻ tiết kiệm chân nguyên và sức lực.

Ba con Đạp Vân Câu lướt đi như chớp. Phía trên đỉnh đầu, Ngân Huyết Kim Vũ Ưng bay lượn theo sau, thỉnh thoảng lại cất lên những tiếng kêu trong trẻo.

Từ đây đến Lăng Tiêu Các, ít nhất cũng phải ngàn dặm, dù cưỡi Đạp Vân Câu cũng mất hai ba ngày mới tới nơi.

Nhưng Dương Khai không thúc ngựa đi với tốc độ cao nhất, mà vẫn duy trì một tốc độ không nhanh không chậm.

Một quy củ bất thành văn của Dương gia, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên biết, lẽ nào Dương Khai lại không biết?

Trên đường đi, biểu hiện của bản thân sẽ ảnh hưởng đến sự lựa chọn của hai vị Huyết Thị sau này.

Tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, không chỉ đơn thuần là cuộc đọ sức của các công tử Dương gia, thậm chí có thể nói, thực lực của bản thân lại không phải là yếu tố quan trọng nhất.

Điều mà Đoạt Đích Chi Chiến xem trọng chính là, vị công tử đó có thể tập hợp được bao nhiêu trợ lực, có thể khiến bao nhiêu thế lực cúi đầu xưng thần!

Trợ lực càng nhiều, thế lực quy phục càng đông, càng chứng tỏ được mối quan hệ và thủ đoạn của vị công tử đó. Như vậy mới có tư cách ngồi lên vị trí gia chủ của Dương gia!

Dương gia đứng đầu Bát Đại Gia Tộc, thứ cần chính là thủ đoạn và các mối quan hệ!

Dương Khai hiện tại có thể nói là hai bàn tay trắng, đương nhiên phải để ý đến hai vị Huyết Thị đến đón mình về nhà này.

Trên đường đi, nếu có thể thuyết phục họ, chẳng khác nào vừa về đến nhà đã có hai vị cao thủ Thần Du Cảnh trợ giúp.

Cho nên đoạn đường này, không thể đi quá nhanh. Quá nhanh, dù Dương Khai có bao nhiêu thủ đoạn cũng không kịp thi triển. Cũng không thể quá chậm, quá chậm sẽ có vẻ lười biếng.

Dương Khai đi trước dẫn đường, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên theo sau, không một lời oán thán.

Một ngày đi hai nghìn dặm, thong dong nhàn nhã.

Ba ngày sau, mới đi được một nửa lộ trình.

Ban đêm, ba người dừng lại nghỉ ngơi, Đồ Phong ra ngoài săn thú rừng, Đường Vũ Tiên kiếm củi nhóm lửa.

Đợi lửa cháy lên, Đồ Phong cũng thu hoạch kha khá trở về, hai người mang ra dòng suối gần đó rửa sạch rồi đem nướng.

Lúc hai người bận rộn, Dương Khai đứng cách đó mười trượng, không ngừng huýt sáo, cố gắng giao tiếp với Ngân Huyết Kim Vũ Ưng đang đậu trên cây nghỉ ngơi.

Mấy ngày nay, mỗi khi dừng chân, Dương Khai đều làm như vậy với Kim Vũ Ưng.

Nhưng ba ngày qua, thu hoạch gần như bằng không. Kim Vũ Ưng dường như vẫn còn ghi hận chuyện ngày đó Dương Khai vì hãm hại Nam Sênh và Hướng Sở mà nhổ hai sợi kim vũ của nó, đến giờ con ưng này vẫn coi Dương Khai là đại địch! Dương Khai chỉ cần đến gần một chút, nó liền kêu gào không ngớt, hai cánh vỗ mạnh, ra vẻ hung tợn.

Ngay cả đệ tử dòng chính của Dương gia như Dương Khai cũng không dễ dàng sai khiến nó.

Đường Vũ Tiên vừa lật thịt nướng, vừa liếc nhìn về phía Dương Khai, thấy hắn vẫn không có tiến triển gì, không khỏi mỉm cười.

- Đáng đời!

Đường Vũ Tiên khẽ nói.

- Ngân Huyết Kim Vũ Ưng tuy chỉ là yêu thú ngũ giai, nhưng linh trí rất cao, đã nhổ của nó hai cọng lông vũ, cả đời này cũng đừng mong nó lại gần.

Đồ Phong cũng gật đầu, tỏ vẻ đồng tình với Đường Vũ Tiên.

- Tiểu công tử cũng nên biết điều đó, sao còn làm chuyện vô ích thế này?

Đường Vũ Tiên nhíu mày.

Đồ Phong cười ha hả:

- Túy ông chi ý bất tại tửu!

- Có ý gì?

Đường Vũ Tiên sửng sốt.

Đồ Phong chép miệng:

- Tiểu công tử đang muốn chúng ta nhìn hắn bằng con mắt khác đấy, ngươi không nhận ra sao? Chẳng lẽ ngươi không thấy mấy ngày nay tốc độ của chúng ta không hề nhanh chút nào à? Hắn đang cố tình kéo dài thời gian đó.

Đường Vũ Tiên kinh ngạc. Ngẫm lại một chút, lập tức cảm thấy Đồ Phong nói có lý, mắt đẹp liếc y một cái, nói:

- Không ngờ ngươi cũng tinh ý như vậy, chẳng hợp với thân hình thô kệch của ngươi chút nào.

Đồ Phong khẽ cười.

- Đây không phải tinh ý, mà là ý đồ của tiểu công tử quá rõ ràng, kẻ ngốc cũng nhìn ra được... Khụ khụ... Hình như ta vừa lỡ lời.

- Ngươi cứ nói tiếp đi?

Đường Vũ Tiên mỉm cười nhìn y, khiến Đồ Phong vô cùng xấu hổ.

Cũng không truy cứu nữa, Đường Vũ Tiên quay đầu nhìn Dương Khai, hé miệng cười:

- Nếu hắn nghĩ như vậy, e là sẽ phải thất vọng rồi.

- Ừ, mặc kệ hắn, chúng ta chỉ cần bảo vệ hắn an toàn về đến nơi là được.

Đồ Phong cười hắc hắc, sau đó gọi lớn về phía bên kia:

- Tiểu công tử, ăn được rồi.

Dương Khai đáp một tiếng, vẻ mặt bình thản quay lại.

Lúc ăn, Đường Vũ Tiên cười cười, nhìn Dương Khai hỏi:

- Tiểu công tử, tiến triển thế nào rồi?

Nghe nàng hỏi vậy, Đồ Phong vội vàng nháy mắt ra hiệu, bảo nàng đừng khơi mào cho Dương Khai. Người ta vốn không có tiến triển gì, hỏi như vậy chẳng phải là cố tình làm hắn mất mặt sao?

Thực ra Đường Vũ Tiên cũng có ý tốt, muốn nhắc nhở Dương Khai đừng tốn công vô ích, tránh cho đến lúc đó kỳ vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.

Người trẻ tuổi mà, hiếu thắng một chút cũng có thể hiểu được.

Chẳng ngờ, nghe nàng hỏi vậy, Dương Khai lại thản nhiên cười, vừa ăn vừa tùy ý đáp:

- Sắp được rồi, ngày mai hẳn là có thể tiêu trừ địch ý của nó.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên lập tức ngơ ngác nhìn nhau, rồi ngây người nhìn Dương Khai, nhất thời không biết nên nói gì.

Làm sao mà sắp được? Rõ ràng không có chuyển biến gì cả mà?

Hơn nữa, hắn dựa vào đâu mà dám chắc ngày mai có thể tiêu trừ được địch ý của Kim Vũ Ưng? Yêu thú kia trời sinh thù dai, nhổ của nó hai cọng lông vũ, cả đời này nó khó mà để yên cho ngươi.

- Sao vậy?

Dương Khai thấy họ trầm mặc, không khỏi ngẩng đầu hỏi.

- Không có gì.

Đồ Phong vội vàng lắc đầu, cười khan nói:

- Vậy chúc tiểu công tử mã đáo thành công!

Lời này nói ra có phần khách sáo. Dương Khai lại dường như không nhận ra, chỉ thản nhiên gật đầu:

- Ừ.

Đường Vũ Tiên mím môi, cảm thấy có chút đau đầu.

Vị công tử trước mắt này mạnh miệng như vậy, nếu ngày mai Kim Vũ Ưng vẫn không thèm để ý đến hắn, chẳng phải hắn sẽ rất mất mặt sao?

Tiểu công tử mất mặt, nếu thẹn quá hóa giận…

Trong thoáng chốc, Đường Vũ Tiên thậm chí còn nảy ra ý định giết chết Kim Vũ Ưng. Chỉ cần đêm nay Kim Vũ Ưng chết đi, ngày mai tiểu công tử sẽ không phải xấu hổ.

Liếc nhìn Đồ Phong, cả hai đều cúi đầu, buồn bực ăn, không muốn nói thêm lời nào.

Dương Khai nhìn thấu suy nghĩ của họ, vừa ung dung ăn thịt nướng, vừa khẽ nhếch miệng nở một nụ cười không ai phát hiện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!