Sáng sớm hôm sau, Đường Vũ Tiên tỉnh lại sau khi nhập định, nhìn quanh quất rồi chậm rãi đứng dậy đi về một phía.
Đồ Phong chắp tay sau lưng, đứng cách đó không xa, ánh mắt hướng thẳng về phía trước, bất động trầm mặc.
- Ngươi đang làm gì vậy?
Đường Vũ Tiên bước đến bên cạnh y, vẻ mặt khó hiểu.
- Suỵt...
Đồ Phong vội ra hiệu, rồi chỉ cho nàng nhìn về phía trước.
Với vẻ thần bí khó hiểu đó, Đường Vũ Tiên không khỏi trợn tròn mắt, nhìn theo hướng y ra hiệu, lập tức sững sờ.
Ở phía trước, không xa lắm, là vị tiểu công tử của gia tộc mình với một tư thế vô cùng cổ quái. Hắn đứng trên một chân, hai cánh tay dang rộng như cánh chim, chậm rãi vẫy lên xuống theo một tiết tấu nhịp nhàng.
Nhìn thoáng qua, trông hắn tựa như chú chim đang bay trên trời, lả lướt chao liệng.
Điều khiến Đường Vũ Tiên ngạc nhiên hơn nữa là, con Kim Vũ Ưng trước mặt tiểu công tử cũng đang làm động tác giống hệt hắn.
Đôi cánh ánh vàng kim mở rộng, nó cứ hót liên hồi, đôi cánh vỗ phần phật, tạo nên từng cơn cuồng phong.
Có điều Kim Vũ Ưng lúc này không còn vẻ thù địch như mấy ngày trước nữa, tiếng kêu đó lại mang theo cảm giác vô cùng thân thiết.
Thời gian cứ dần trôi qua, khi tiết tấu giữa người và ưng đã hoàn toàn đồng điệu, tiểu công tử và con chim ưng đều từ từ bay lên khỏi mặt đất.
Dường như trong khoảnh khắc đó, người và ưng đã hòa làm một thể, không còn chút ngăn cách.
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đều ngơ ngác, vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Hai người họ có công lực cao cường, cảnh giới siêu phàm, nhưng lại tự vấn rằng họ đều bó tay với con Kim Vũ Ưng này. Cả Dương gia, Kim Vũ Ưng không nể mặt bất cứ ai ngoài người chăn sóc và huấn luyện chúng ra, thế mà giờ nó lại đang chơi đùa cùng tiểu công tử.
Đấy là chuyện sau khi tiểu công tử nhổ đi hai sợi lông vàng của nó!
Thoáng chốc, cả hai vị Huyết Thị chợt cảm thấy mọi thứ thật phi thực tế. Liếc nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều mang đầy sự mơ hồ và chấn động, không hiểu Dương Khai đã dùng mánh khóe thần kỳ gì mà có thể làm được điều này.
Giây lát sau, người và ưng đã cách mặt đất mấy chục trượng.
Trong tiếng cười vang to, Dương Khai chợt chuyển mình, bay thẳng lên lưng Kim Vũ Ưng. Dưới ánh nhìn chú mục của hai vị Huyết Thị, Kim Vũ Ưng kêu lên một tiếng lanh lảnh, giương cánh chao liệng.
Lưng Kim Vũ Ưng không quá rộng, chỉ miễn cưỡng đủ cho một người ngồi.
Nhưng cả Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đều có thể tinh tường nhận ra được, lúc này đây Dương Khai không dùng đến chút sức lực và Nguyên Khí gì, mà hoàn toàn dựa vào sức mạnh nâng đỡ của Kim Vũ Ưng, hơn nữa, đó là sự tự nguyện của nó.
- Chẳng phải con súc sinh này nổi tiếng thù dai sao?
Đường Vũ Tiên chợt thấy trí óc mình như bị tắc nghẽn.
Đồ Phong há hốc mồm, bỗng nhiên cười ha hả:
- Quả thật, tiểu công tử đã cho chúng ta một phen mở rộng tầm mắt. Có điều, nếu chỉ thế này thôi thì... vẫn chưa đủ đâu.
Đường Vũ Tiên khẽ gật đầu.
Muốn Huyết Thị quy phục một cách tâm phục khẩu phục không hề đơn giản. Nhất là Đồ Phong và Đường Vũ Tiên lại là hai cao thủ Thần Du Cảnh công lực cao siêu, sao có thể dễ dàng khuất phục chỉ vì sự thay đổi của một con chim ưng?
Mãi lâu sau, Kim Vũ Ưng mới từ từ hạ cánh xuống. Khi còn cách mặt đất mười mấy trượng, Dương Khai tung người nhảy khỏi lưng nó, Kim Vũ Ưng cũng thu cánh lại, đậu lên vai Dương Khai, nhu thuận vô cùng.
Cái mỏ cong như lưỡi câu kia còn thân mật giúp Dương Khai vuốt ve mái tóc.
- Tiểu công tử lợi hại.
Đồ Phong tán thưởng một câu chân thành.
Dương Khai sờ lên đầu con Kim Vũ Ưng, miệng cười hề hề:
- Mấy ngày trước ta đã đắc tội với nó, phải tốn chút công sức mới hóa giải được thù hận, kết giao bằng hữu với nó.
- Sao ngài làm được vậy?
Đường Vũ Tiên hiếu kỳ.
Dương Khai chợt nghiêm mặt:
- Cảm thụ nội tâm của nó, để nó nhìn thấu tâm ý của mình là được.
Đường Vũ Tiên bất giác chớp mắt liên tục, đột nhiên cảm thấy quá sức sâu sắc.
- Đi thôi!
Dương Khai cũng không có ý khoe khoang gì, bèn ra lệnh, rồi leo lên ngựa.
Mấy ngày kế tiếp, tốc độ của bọn họ vẫn duy trì ở mức không nhanh cũng chẳng chậm, nhưng quan hệ giữa Kim Vũ Ưng và Dương Khai thì càng ngày càng thân thiết, thậm chí con yêu thú ngũ giai này đã có thể tinh ý thấu rõ mọi mệnh lệnh từ đơn giản cho đến phức tạp của Dương Khai, và đều hoàn thành tất cả một cách hoàn hảo.
Hai vị Huyết Thị cũng không khỏi xem Dương Khai như thiên nhân.
Kể cả người huấn luyện Kim Vũ Ưng ở Dương gia có lẽ cũng không bản lĩnh bằng Dương Khai được.
Nếu lần này tiểu công tử thất bại trong cuộc chiến Đoạt Đích, thì ở lại Dương gia làm người nuôi chim ưng cũng không tồi.
Dương Khai cũng tự thấy rất buồn cười, nếu không phải để thu phục hai tên Huyết Thị này, hắn cũng chẳng cần phải lao tâm khổ tứ đến vậy. Chỉ là một con yêu thú ngũ giai cỏn con, chỉ cần một đạo Nô Thú Ấn, nó có ngang ngược đến đâu cũng phải ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng hắn lại phải cố diễn tận mấy ngày, khó khăn đến rối bời.
Ba ngày sau.
Phía trước Lăng Tiêu Các.
Toàn bộ Tông Môn chỉ còn là một cảnh hoang tàn, vách nát tường xiêu.
Mặt đất khô cằn, đâu đâu cũng có tàn tích những tòa nhà bị sụp đổ.
Gió lạnh vi vu thổi khắp mặt đất.
Sắc mặt Dương Khai tối sầm, lòng nặng trĩu.
Một Tông Môn mấy trăm năm tuổi, nay chỉ còn lại một đống hoang tàn. Nếu là vào mấy năm trước, Dương Khai chẳng mấy để tâm gì đến nơi này, nhưng sau khi trải qua biết bao nhiêu chuyện, hắn đã xem nơi này là Sư Môn ruột thịt của chính mình.
- Đây là Tông Môn của tiểu công tử?
Đường Vũ Tiên tò mò nhìn Dương Khai, không rõ sao nơi này lại tiêu điều đến thế, cứ như vừa bị diệt môn.
Dương Khai bước xuống ngựa, khẽ gật đầu.
Đồ Phong tiến về phía trước, tìm thấy một tấm hoành phi lớn bị cháy đen trên mặt đất, tiện tay nhặt lên lật xem. Đường Vũ Tiên hiếu kỳ đến gần xem thử.
Lần trước khi nàng hỏi dò Tông Môn của Dương Khai, hắn lẩn tránh không trả lời, khiến nàng vẫn luôn lưu tâm.
- Lăng Tiêu...
Đồ Phong lẩm nhẩm.
Tấm hoành phi đã bị cháy đến mất hình mất dạng, chữ cuối cùng đã không thể nhìn rõ, nhưng Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đều là người có kiến thức uyên thâm, lập tức nghĩ đến một khả năng.
- Lăng Tiêu Các?
Đường Vũ Tiên kinh ngạc ra mặt, liếc mắt nhìn Đồ Phong rồi lại nhìn sang Dương Khai.
- Phải!
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.
Hai vị Huyết Thị hít sâu một hơi, rùng mình ớn lạnh.
Lăng Tiêu Các. Vốn chỉ là một Tông phái Nhị Đẳng, nhưng vào thời điểm hiện tại lại vang danh thiên hạ!
Đó chính là Tông phái xuất thân của Tà Chủ!
Hơn nữa, nghe nói trước đó khi cao thủ Thu Gia đến đây, hình như đã thua thảm hại.
Thu Gia đại tiểu thư Thu Ức Mộng mất tích ngay tại nơi này, Lạc Tiểu Mạn của Tử Vi Cốc và Bạch Vân Phong của Bạch Gia cũng bặt vô âm tín, có đến mấy vị cao thủ Thần Du Cảnh bị đả thương.
Từ sau lần đó, cao thủ Thu Gia đã tung tin rằng, trong Lăng Tiêu Các có một cường giả đạt tới cảnh giới Thần Du Chi Thượng.
Thần Du Chi Thượng, không một Tông phái Nhị Đẳng nào có thể sở hữu một nhân vật như vậy. Có người này trấn thủ, Lăng Tiêu Các hoàn toàn có thể trở thành đại thế lực Nhất Đẳng!
Cũng chính vì sự mất tích của Thu Ức Mộng, mà cao thủ Thu Gia mới nổi giận phóng hỏa Lăng Tiêu Các.
Đến tận giờ, Thu Gia đại tiểu thư cũng chưa có tin tức gì.
Là Huyết Thị của Bát Đại Gia, hai người bọn họ nắm rất rõ những thông tin này.
Khi biết tên Sư Môn của Dương Khai, cả hai người họ quả thực đã bị chấn động một phen.
Đồ Phong cứ ngẩn người ra cầm tấm hoành phi nát trong tay. Vứt đi cũng chẳng được mà cầm theo cũng không xong, y cứ trợn trừng hai mắt như vậy.
Dương Khai đã cất bước đi vào bên trong.
- Tiểu công tử cẩn thận, bên trong có không ít người.
Đường Vũ Tiên vội lên tiếng nhắc nhở.
- Có người?
Dương Khai giật mình, lập tức phóng Thần Thức thăm dò, lát sau trên mặt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc.
Quả nhiên có người, hơn nữa nhân số có vẻ không hề ít, tối thiểu cũng phải hơn mấy trăm.
Hồ nghi nhìn bên trong, hắn vội vàng đi vào.
Đi được một chút, quả nhiên thấy bên trong Lăng Tiêu Các là một cảnh tượng sục sôi ngất trời, người qua kẻ lại đều là những gương mặt quen thuộc. Những người này... đều là đệ tử của Lăng Tiêu Các!
Có kẻ trẻ tuổi, cũng có người hàng tiền bối, ai nấy cũng đều đang bận rộn, dọn dẹp đống hoang phế trong Tông Môn.
Dường như bọn họ đang định xây dựng lại Lăng Tiêu Các.
Dương Khai nhìn cảnh ấy đến ngỡ ngàng.
Lăng Tiêu Các vì có quan hệ với Tà Chủ mà bị xem là Tà Tông. Trước khi đại nạn Tông Môn ập đến, Lăng Tiêu Các đã đuổi đệ tử đi gần hết, chỉ còn hơn một trăm người rời khỏi Tông Môn qua thông đạo hư không.
Sao giờ lại xuất hiện nhiều người đến vậy? Hơn nữa còn đang bắt tay xây dựng lại một cách rầm rộ.
Bọn họ không sợ Thu Gia lại kéo đến gây phiền toái sao?
Đang đứng giữa mơ hồ, thì một đệ tử Lăng Tiêu Các đi ngang hắn bỗng nhiên khựng lại, kinh ngạc nhìn hắn, thất thanh kêu lên:
- Dương Khai?
Dương Khai quay đầu nhìn lại, phát hiện người này chính là Tào Chính Văn.
Y vốn là đệ tử dưới trướng Đại Trưởng Lão, sau được Bạch Vân Phong của Bạch Gia lôi kéo, nhưng sau khi bị Dương Khai đánh trọng thương, Bạch Vân Phong cũng mặc kệ y luôn. Tào Chính Văn tu dưỡng mấy tháng trong Tông Môn mới hồi phục được thương thế, chuyện quy thuận Bạch Gia cũng cứ thế mà bỏ qua.
Từ đó về sau, người trong Tông Môn đều tỏ vẻ không chào đón y.
- Tào Sư Huynh!
Dương Khai tùy ý gọi một tiếng.
Tào Chính Văn lộ vẻ hoảng hốt, hai chân cập rập lùi về sau. Lần trước Dương Khai đã hạ y chỉ trong chớp nhoáng, để lại cho y không ít ám ảnh tâm lý, lúc này gặp lại Dương Khai, phát hiện hắn đã mạnh hơn lần trước rất nhiều, tự nhiên thấy sợ hãi tột cùng.
Tiếng hai người nói chuyện truyền ra, lập tức thu hút không ít ánh nhìn của người khác.
Đến khi phát hiện ra Dương Khai, đám đệ tử Lăng Tiêu Các đó đều lộ vẻ lúng túng.
- Dương Khai đâu?
Một tiếng quát lớn vọng lại từ gần đó, nghe thấy thế, Dương Khai không khỏi nhíu mày.
Nhìn về phía đó, chỉ thấy một gã thanh niên tuấn tú hiên ngang bước tới, y phục màu đen càng tôn thêm vẻ bất phàm, ánh mắt y như tia chớp, lạnh lùng nhìn thẳng vào Dương Khai.
Y đứng lại ở khoảng cách ba trượng trước mặt Dương Khai, thần sắc lãnh đạm liếc qua Đồ Phong và Đường Vũ Tiên, khi lướt qua Đường Vũ Tiên, đôi con ngươi như phát điện kia bất giác sáng rỡ.
Y lập tức kiềm chế lại, đầu hơi ngẩng lên, chú mục vào Dương Khai, cười nhếch mép:
- Dương Sư Đệ, đệ đã trở lại.
- Giải Sư Huynh!
Dương Khai cũng nhếch miệng cười.
Giải Hồng Trần, một trong số những đệ tử hạch tâm của Lăng Tiêu Các. Lúc trước, ân oán giữa Dương Khai và y có thể nói là đếm không xuể.
- Trở lại là tốt rồi.
Giải Hồng Trần gật đầu bình thản, khoác lên vẻ ngoài Sư Huynh, gương mặt thấp thoáng sự ngạo mạn:
- Về rồi thì hãy giúp một tay xây dựng lại Tông Môn đi, đúng lúc đang thiếu người, ta thấy Dương Sư Đệ tại ngoại mấy năm cũng đã trưởng thành không ít, ở đây có rất nhiều chỗ để đệ thi triển thân thủ, chắc chắn sẽ không làm đệ thất vọng.
Dương Khai khẽ cau mày.
Đồ Phong và Đường Vũ Tiên không khỏi kinh ngạc, vẻ mặt cổ quái vô cùng.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn