Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 376: CHƯƠNG 376: RẢNH RỖI ĐẾN NHÀM CHÁN

Thấy hắn thất thần, Dương Khai phải gọi đến ba lần, Đồ Phong mới bừng tỉnh:

- Vết thương nhỏ thôi, tiểu công tử không cần lo lắng.

Vừa dứt lời, y lại nôn ra một ngụm máu tươi.

Vết thương nhỏ cái gì? Đó là đòn tấn công toàn lực của cả hai, cuối cùng lại phản phệ lên chính cơ thể mình, chẳng khác nào tự giáng cho bản thân một đòn ác hiểm khi không chút phòng bị. Không ngất ngay tại chỗ đã là may mắn lắm rồi.

- Thuốc chữa thương, có không? – Dương Khai trầm giọng hỏi.

Trong Mị Ảnh Không của hắn có một ít thuốc trị thương, nhưng đó đều là những đan dược mà Lăng Thái Hư chuẩn bị cho hắn năm đó, cấp bậc cũng không cao. Đồ Phong và Đường Vũ Tiên thân là Huyết Thị của Dương gia, trên người chắc chắn có mang theo đan dược do Dương gia luyện chế, hiệu quả tất nhiên tốt hơn của Dương Khai rất nhiều.

Cho nên Dương Khai cũng không lấy ra múa rìu qua mắt thợ.

- Có.

Đường Vũ Tiên gật đầu, từ trong lòng lấy ra một bình ngọc nhỏ, đổ ra một viên huyền đan màu đen duy nhất.

Vẻ mặt hai người thoáng hiện lên nét đau lòng và bất đắc dĩ.

Viên huyền đan màu đen này là đan dược mà các Huyết Thị thường mang theo, ước chừng là Huyền cấp hạ phẩm, vết thương lớn nhỏ thông thường đều có thể chữa trị.

Loại đan dược này vô cùng quý giá, mỗi người cũng chỉ mang theo một viên, nên lúc này cả hai tự nhiên có chút không nỡ nuốt.

Nhưng chức trách của họ là bảo vệ an toàn cho Dương Khai, nếu không nhanh chóng chữa lành vết thương, lỡ như xảy ra biến cố gì thì không xong.

Vì vậy, dù đau lòng, dù có thể không cần dùng đến, hai người vẫn quyết định nuốt viên Huyền đan vào.

Tất cả, đều là để bảo vệ Dương Khai.

Ngay khi hai người vừa uống đan dược, sắc mặt Dương Khai bỗng giật nảy, vội vàng kéo họ dậy, sau đó lấy chân di vài cái trên mặt đất, xóa đi vết máu.

Vừa xong, Lã Lương đã dẫn theo rất nhiều cao thủ Lã gia đến.

- Đã xảy ra chuyện gì? – Lã Lương mặt mày hốt hoảng, vội vàng hỏi.

Động tĩnh lúc nãy lớn như vậy, cao thủ Lã gia đều phát hiện ra, biết nơi phát ra tiếng động là chỗ ở của Dương Khai nên không dám do dự, lập tức chạy tới.

Ai nấy đều sợ Dương Khai xảy ra chuyện. Nếu công tử Dương gia mà gặp chuyện không may ở Lã gia, thì dù có Thu gia làm chỗ dựa, Lã gia cũng coi như xong đời.

Với tác phong bá đạo ngang ngược của Dương gia, họ nhất định sẽ san bằng nơi này.

Liên quan đến sự tồn vong của gia tộc, Lã Lương sao có thể không khẩn trương, sao có thể không hoảng hốt?

Sau khi hỏi, mọi người đều nhìn về phía Dương Khai, thấy hắn bình an vô sự, trên người cũng không có vết thương nào, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên cũng che giấu rất tốt. Hai người vận chuyển chân nguyên, ép cho khí huyết dâng lên, khiến sắc mặt trông hồng hào rạng rỡ, hoàn toàn không có dấu hiệu bị thương.

- Không có việc gì. – Dương Khai cười ha hả. – Bản công tử vừa rồi bảo Đồ Phong và Đường Vũ Tiên so chiêu cho ta xem, không ngờ động tĩnh lại hơi lớn.

- So chiêu? – Lã Lương ngạc nhiên.

Dương Khai cười nói:

- Rảnh rỗi đến nhàm chán thôi. Xem cao thủ so chiêu cũng có thể giải khuây.

Nghe hắn nói vậy, sắc mặt mọi người trở nên cổ quái, khẽ cau mày.

Nhìn hai cái hố to trên mặt đất cùng những vết nứt lan ra tứ phía, đám người Lã Lương âm thầm kinh hãi trước sức mạnh của hai vị Huyết Thị.

Chỉ so chiêu thôi đã gây ra động tĩnh lớn như vậy, nếu là sinh tử chiến thì còn lợi hại đến mức nào?

Lã Lương cười sang sảng, nói:

- Hóa ra Dương công tử còn có nhàn tình nhã trí như thế, là Lã mỗ đường đột rồi. Các vị cứ tiếp tục, ta xin cáo từ!

- Đi thong thả! – Dương Khai mỉm cười tao nhã, nhưng chưa đợi Lã Lương rời đi đã cất giọng gọi: – À phải rồi, Lã gia chủ.

Lã Lương nhướng mày, quay người lại hỏi:

- Dương công tử còn có gì chỉ bảo?

Giọng điệu và thần thái đã không còn vẻ trịnh trọng như hôm qua, ngược lại thoáng chút thiếu kiên nhẫn và xa cách, thái độ rõ ràng đã thay đổi.

Dương Khai cũng không để tâm, chỉ nói:

- Lã gia quả là địa linh nhân kiệt, nơi đây cũng non xanh nước biếc, ta và hai vị Huyết Thị muốn ở lại vài ngày, không phiền các vị chứ?

Lã Lương hơi bất ngờ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cười nói:

- Dương công tử có thể làm khách tại Lã gia là vinh hạnh của chúng tôi, sao có thể nói là phiền toái được.

- Ừm, vậy thì tốt rồi. – Dương Khai thản nhiên gật đầu.

Lã Lương lại chắp tay lần nữa rồi dẫn mọi người lui ra.

Đợi họ đi khuất, Dương Khai mới quay đầu lại, nhìn về phía lầu các cách đó hơn mười trượng.

Trên lầu hai, Thu Ức Mộng đang tựa vào lan can, nụ cười đầy thâm ý, ung dung nhìn sang bên này.

Bốn mắt nhìn nhau, Thu Ức Mộng khẽ nhếch cằm, mang theo chút hương vị thị uy. Lạc Tiểu Mạn đứng bên cạnh cũng cười khúc khích, dường như đã phát hiện ra bí mật gì đó.

Dương Khai nhếch mép cười lại với các nàng rồi dẫn hai vị Huyết Thị vào phòng.

Trong phòng, Dương Khai cũng không kiêng dè gì trước mặt hai vị Huyết Thị, cứ thế thay bộ y phục ướt đẫm mồ hôi.

Ánh mắt Đồ Phong và Đường Vũ Tiên phức tạp, tâm trạng rối bời, bất an chờ đợi.

Đợi một lúc lâu sau, Dương Khai vẫn không có ý định nói gì.

Sau khi thay y phục xong, hắn liền ngồi thẳng xuống ghế.

Hai người nhìn nhau, lúc này mới gom hết can đảm tiến lên, cùng quỳ một gối xuống đất, trầm giọng nói:

- Bọn tại hạ có tội, kính xin công tử trách phạt!

Dương Khai liếc nhìn họ, thần sắc đạm mạc:

- Tội gì?

Đồ Phong hổ thẹn, đáp:

- Vì sự lỗ mãng của bọn tại hạ mà làm chậm trễ hành trình của công tử!

Lúc nãy Dương Khai nói với Lã Lương muốn ở lại đây vài ngày, rõ ràng là để Đồ Phong và Đường Vũ Tiên có thời gian an tâm dưỡng thương.

Điều này, cả Đồ Phong và Đường Vũ Tiên đều hiểu rõ, cũng chính vì vậy mà trong lòng hai người dâng lên một tia cảm kích.

Công tử Dương gia hiếm có người nào lại biết thương cảm thuộc hạ như vậy. Vết thương của họ nói nhẹ không nhẹ, nói nặng không nặng, nhưng nếu không được chữa trị tử tế, rất có thể sẽ để lại di chứng sau này.

Đồ Phong nói xong, Dương Khai vẫn im lặng.

Đường Vũ Tiên cũng tiếp lời:

- Vì bọn tại hạ mà khiến công tử bị Lã gia coi thường! Bọn tại hạ có tội!

Sự thay đổi thái độ nhỏ nhặt của Lã Lương sao có thể qua mắt được mọi người.

Vì sao y lại thay đổi như vậy? Chỉ vì một câu nói của Dương Khai: hắn rảnh rỗi nhàm chán, nên bảo hai vị Huyết Thị so chiêu cho hắn giải khuây!

Huyết Thị là ai? Là những cao thủ trung thành tận tụy đã bao năm bảo vệ Dương gia, vì Dương gia mà lập nên vô số công lao hiển hách, dùng tính mạng của mình để đổi lấy sự an toàn cho các đệ tử dòng chính.

Bất kể là thế hệ nào, các Huyết Thị đều đã dùng máu tươi của mình để viết nên những trang sử huy hoàng!

Sự phồn vinh hưng thịnh của Dương gia, có công lao không thể kể xiết của Huyết Thị!

Lòng trung thành và sự hy sinh của họ, người ngoài ai cũng biết.

Dù người ngoài không ưa Dương gia, nhưng ai cũng phải kính phục những Huyết Thị này.

Vậy mà bây giờ, hai trong số họ lại ra tay với nhau chỉ để giải khuây cho một vị công tử còn chưa chính thức trở về gia tộc? Tình cảm của họ thân như huynh đệ tỷ muội, ngày thường một câu cãi vã cũng không có, vậy mà chỉ vì một mệnh lệnh bâng quơ lại tự làm mình bị thương.

Họ đâu phải lũ khỉ trong gánh xiếc, sao có thể bị đem ra làm trò tiêu khiển?

Hành vi phóng túng, ăn chơi trác táng của Dương Khai đã quá rõ ràng.

Cho nên Lã Lương mới thay đổi thái độ như vậy.

Nếu không phải vì Dương Khai đứng ra nhận trách nhiệm, hắn cũng sẽ không bị coi thường.

Chuyện này nếu truyền ra ngoài, e rằng cả thiên hạ sẽ cho rằng Dương Khai là thứ bùn nhão không trát nổi tường, ảnh hưởng rất lớn đến tương lai của hắn.

Trong phút chốc, hai vị Huyết Thị đã nghĩ rất xa, vì thế trong lòng càng thêm áy náy vạn phần.

- Còn gì nữa không? – Dương Khai cười khẽ nhìn họ.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên nhìn nhau, không biết trả lời thế nào.

- Đứng lên đi. – Dương Khai cười cười. – Ta biết, Huyết Thị chỉ quỳ trước chủ nhân của mình. Các ngươi hiện tại vẫn chưa công nhận ta, nên cái quỳ này, miễn đi!

Hai vị Huyết Thị đều hơi đỏ mặt.

Dương Khai đã nói thẳng ra tâm tư của họ. Trên suốt chặng đường này, Dương Khai quả thật đã mang lại không ít bất ngờ cho họ, hôm nay lại càng khiến họ có chút cảm kích, nhưng vẫn còn một khoảng cách khá xa mới đến mức thần phục và nguyện trung thành.

- Đợi đến ngày các ngươi thật tâm nguyện ý đi theo ta, hẵng đến quỳ cũng không muộn. – Dương Khai thần sắc bình thản.

Đồ Phong và Đường Vũ Tiên xấu hổ đứng dậy.

Đồ Phong chép miệng, ngập ngừng nói:

- Nhưng hiện tại, Lã gia nhất định đã không còn xem trọng tiểu công tử nữa rồi.

- Ta đã nói, ta chẳng quan tâm đến họ. Họ xem trọng hay coi thường ta, không liên quan gì đến ta cả! Coi thường ta, là bọn họ có mắt không tròng! – Dương Khai cười ha hả, rồi giọng điệu chợt đổi, ánh mắt lạnh lùng: – Nhưng hai người các ngươi, lần sau không được tái phạm.

Thần sắc Đồ Phong và Đường Vũ Tiên khẽ biến, nhớ lại uy lực của thiên địa gia trì lên người lúc nãy mà không khỏi sợ hãi.

Hai người biết, cuộc thăm dò vừa rồi đã khiến Dương Khai không vui, lập tức đồng thanh gật đầu.

Nói đùa chứ, nếu còn phải chịu áp lực khủng khiếp như vậy lần nữa, họ chắc chắn sẽ bị nghiền thành thịt nát. Thật không hiểu vì sao Dương Khai lại có thể chịu đựng được.

- Mấy ngày này, các ngươi cứ yên tâm tĩnh dưỡng, khi nào khỏi hẳn chúng ta sẽ tiếp tục lên đường về Trung Đô.

- Vâng. – Đường Vũ Tiên khẽ đáp.

Sau khi sự việc xảy ra, Lã Lương quả nhiên không còn để ý đến Dương Khai nữa. Giới cao tầng của Lã gia nhất trí cho rằng, vị công tử Dương gia này không đủ để làm nên đại sự.

Ngay cả một Lã Lương khôn khéo cơ trí cũng bị màn ngụy trang của Dương Khai che mắt.

Một tiếng ưng gáy trong trẻo vang lên, Kim Vũ Ưng từ không trung lượn xuống, đậu trên vai Dương Khai, cái mỏ cong như lưỡi câu thân thiết cọ vào đầu hắn.

Trong khoảng thời gian này, Kim Vũ Ưng đi theo Dương Khai cũng không phải chịu khổ. Trước khi đến Lã gia, nó tự ra ngoài kiếm ăn.

Tới Lã gia, thức ăn phong phú, các loại thịt tươi được cung ứng đầy đủ, cũng đỡ cho nó phiền toái phải đi săn mồi. Có điều nó chỉ ăn đồ sống, nên mỗi lần đưa thức ăn đến đều có chút máu tanh.

Dương Khai nhìn Kim Vũ Ưng, nhỏ một giọt Vạn Dược Linh Dịch lên tay rồi đưa vào miệng nó.

Mấy ngày nay, mỗi ngày Dương Khai đều cho nó một giọt Vạn Dược Linh Dịch. Qua một thời gian, Kim Vũ Ưng dường như lại thần tuấn hơn một chút.

Tuy nhiên, Dương Khai vẫn còn một vài ý tưởng khác đối với Kim Vũ Ưng.

Hắn rất muốn biết, liệu nó có thể tiến hóa đến trình độ lục giai hay không. Nếu có thể, thì khi nào sẽ tiến hóa?

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!