Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 377: CHƯƠNG 377: CHỚ QUẤY RẦY ƯNG NHI DÙNG BỮA

Trong toàn bộ Dương Gia, dường như chỉ có duy nhất một con Kim Vũ Ưng thành công tiến hóa lên Lục Giai, và con đó chính là thủ lĩnh của toàn bộ Ưng Tộc.

Ban đầu, để con Kim Vũ Ưng kia tiến hóa, Dương gia đã hao phí không ít tài lực vật lực, cuối cùng nhờ may mắn mới thành công đưa Kim Vũ Ưng lên cấp.

Từ đó về sau, Kim Vũ Ưng của Dương gia không thể tiến hóa vượt qua Lục Giai nữa. Theo thời gian trôi qua, sự cho đi và nhận lại theo tỉ lệ nghịch, Dương gia đối với sự tiến hóa của Kim Vũ Ưng cũng đành bó tay.

Dù sao, sức mạnh của Dương gia không phải là chỗ dựa duy nhất của Kim Vũ Ưng. Tác dụng lớn nhất của những Ưng Nhi này chính là điều tra tình hình quân địch và tìm kiếm Huyết Mạch chính thống.

Dù là Ngũ Giai hay Lục Giai, đối với Dương gia với nội lực hùng hậu mà nói, kỳ thực không có quá nhiều khác biệt.

Nhưng với Dương Khai lại không như vậy.

Nếu Kim Vũ Ưng trước mắt này có thể tiến hóa lên Lục Giai, uy năng nó phát huy sẽ tăng vọt, đến lúc đó dù phải đối diện với cường giả Thần Du Cảnh, nó cũng có thể liều mình chiến đấu một phen.

Trong cục diện hiện tại, bên cạnh Dương Khai, ngoài hai vị Huyết Thị cần phải thu phục, mục tiêu chính mà hắn có thể trông cậy vào chỉ còn lại Kim Vũ Ưng này.

Trong Đoạt Đích Chi Chiến, bất kỳ một trợ lực nào cũng có thể ảnh hưởng đến thành bại.

Vạn Dược Linh Dịch, bản thân Dương Khai mỗi ngày cũng đang dùng. Thứ này dùng lâu dài có thể khiến người ta thay da đổi thịt, tẩy kinh phạt tủy, khẳng định cũng có tác dụng với Kim Vũ Ưng.

Trải qua nhiều ngày bầu bạn, Kim Vũ Ưng đã hoàn toàn ỷ lại vào Dương Khai. Điều này không chỉ đơn thuần là tác dụng của Nô Thú Ấn, mà còn bởi thần trí của nó đã phát triển khá cao.

Ánh mắt chợt lóe, Dương Khai giơ tay trỏ một cái lên mình Kim Vũ Ưng.

Dường như có tiếng vật gì đó vỡ vụn vang lên khe khẽ, một vòng sóng rung động lan tỏa trong cơ thể Kim Vũ Ưng. Gợn sóng dần khuếch tán, rồi biến mất không dấu vết.

Đó là Nô Thú Ấn đã được Dương Khai giải khai.

Không còn Nô Thú Ấn, Kim Vũ Ưng trước tiên nghiêng cái đầu nhìn Dương Khai, trong đôi đồng tử sáng ngời dường như có chút ý tứ khó giải thích, nhưng nó không hề có ý bài xích. Ngược lại, nó vẫn tiếp tục giúp Dương Khai chải tóc như vừa nãy.

– Khà khà!

Dương Khai cười rộ lên.

Khoảng thời gian không nhận thức được này, đủ để cho Kim Vũ Ưng ngay cả khi không có Nô Thú Ấn cũng nghe theo mệnh lệnh của Dương Khai.

Yêu thú quả thực dễ ứng phó. Cho nó dùng Vạn Dược Linh Dịch hơn mười ngày, nó đã quyết một lòng trung thành và tận tâm rồi, hơn nữa nó cũng sẽ không để lộ bí mật của Dương Khai.

– Đến lúc ăn rồi!

Khóe miệng Dương Khai hiện lên nụ cười quái dị, ánh mắt ngầm chỉ về một phương hướng. Hắn khẽ đẩy Kim Vũ Ưng ra ngoài.

Hai cánh mở rộng, Kim Vũ Ưng bay lên. Ở Lã gia thường chuẩn bị sẵn thức ăn tươi trong lồng cho nó. Nó quắp lấy một con nhím, lập tức bay thẳng hướng chân trời.

Thân hình con nhím không hề nhỏ, Kim Vũ Ưng quắp không được chắc chắn. Khi bay đến giữa không trung, hai móng vuốt buông lỏng, kèm theo tiếng gió rít "phì phò phì phò", con nhím rơi thẳng từ trên không xuống.

Thật lâu sau, bên dưới mới truyền đến một tiếng "bẹp", dường như có tiếng máu tươi bắn ra. Kim Vũ Ưng xoay một vòng, tức khắc phóng xuống phía có máu thịt tươi ngon.

Dương Khai chậm rãi đứng dậy. Hắn sửa sang lại vẻ ngoài của mình, ngẩng đầu sải bước ra ngoài sân, đi về phía tòa trạch viện nơi Kim Vũ Ưng hạ xuống.

...

Đại điện của Lã gia.

Lã Lương đang bàn bạc chuyện quan trọng với vài vị cao tầng của Lã gia. Một tên hạ nhân vội vã xông vào, thần sắc Lã Lương khẽ giật mình, giọng uy nghiêm quát:

– Chuyện gì?

Người kia hấp tấp ngã quỵ xuống đất, sợ hãi nói:

– Gia chủ, việc lớn không hay rồi, trong trạch viện của Tư Trưởng Lão có máu tanh!

– Cái gì?

Lã Lương bỗng đứng bật dậy khỏi ghế. Các cao tầng Lã Gia khác cũng đều lộ vẻ mặt kinh hãi.

Có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó cực kỳ khủng khiếp.

– Rốt cuộc là chuyện gì?

Lã Lương không chút chậm trễ, từ vị trí trung tâm bước nhanh xuống. Y vừa đi ra ngoài, vừa tiện tay kéo tên hạ nhân theo, gấp gáp hỏi.

Cũng không phải y không khẩn trương.

Tư Trưởng Lão! Lão Tư!

Lã gia chỉ có duy nhất một cường giả Thần Du Cảnh, một nhân vật đứng trên đỉnh cao thế gian. Cũng chính vì sự tồn tại của lão, Lã gia mới có thể trở thành Nhất Đẳng Thế Gia.

Có thể nói, sự sống chết của Lão Tư liên quan trực tiếp đến địa vị của Lã gia.

Ở tình huống bình thường, Lã Tư sẽ không ra khỏi Lã gia. Lão chỉ có thể ngồi trấn giữ ở chỗ này, uy hiếp bọn đạo chích.

Hơn nữa, vì mấy năm trước Lã Tư thăng tiến lên cảnh giới Thần Du Chi Thượng đã gặp phải vấn đề, nên lão không tiện rời khỏi Lã gia. Bình thường lão chỉ có thể bế quan trong trạch viện của mình, mà trong phạm vi đó cũng là cấm địa của Lã gia. Bất kỳ người nào cũng không được phép lại gần, ngay cả Gia Chủ Lã Lương, trừ phi quan hệ đến đại sự tồn vong của gia tộc, cũng không dám tùy tiện quấy rầy.

Nhưng hiện giờ, trạch viện của Lão Tư lại nhiễm máu tanh!

Điều này làm sao có thể khiến cho mọi người của Lã gia không lo lắng?

Cũng trách tên hạ nhân này nói không rõ ràng. Mọi người vừa nghe đến hai chữ "máu tanh", đều nghĩ rằng Lão Tư luyện công xảy ra chuyện gì, làm chính mình bị thương, mới có máu tanh.

Sau khi đợi được tên hạ nhân kia một năm một mười gộp lại tất cả những gì y chứng kiến báo lên, bọn người Lã Lương mới thở nhẹ một hơi.

Trong lòng vừa phẫn nộ vừa buồn cười, thầm trách tên hạ nhân này vội vàng hấp tấp, nói chuyện cũng không nói lưu loát.

Nhưng... trong trạch viện của Lão Tư rơi xuống một con nhím, lại là một chuyện không lớn không nhỏ. Chẳng may quấy nhiễu đến Tư Trưởng Lão bế quan, cũng không phải chuyện đùa.

Theo lời tên hạ nhân, là do Kim Vũ Ưng của Dương gia lúc dùng bữa không giữ chặt, vô ý làm con nhím rơi vào trạch viện. Hắn đứng cách cửa viện xa xa nhìn thoáng qua, chỉ thấy một cảnh máu tanh.

Hạ nhân kia cũng không dám tùy tiện đi quấy rầy Tư Trưởng Lão, thế nên mới không thể không chạy đến xin ý kiến.

– Không phải chuyện của ngươi.

Lã Lương nghe xong, buông kẻ hạ nhân ra, chân vẫn không dừng lại, cứ thế đưa mọi người gấp rút đi về phía chỗ ở của Lã Tư, khuôn mặt ẩn giấu vẻ không vui.

Những người khác của Lã gia cũng phần lớn là biểu cảm này.

Nhìn xung quanh, cũng không thấy bóng dáng Dương Khai và hai vị Huyết Thị, có người thấp giọng nói:

– Gia chủ, công tử của Dương gia kia cũng quá vô dụng rồi, ngay một con Kim Vũ Ưng cũng không trông được, lại còn làm phiền tới Tư Trưởng Lão!

– Đúng thế, phải mau chóng để bọn chúng rời đi mới được.

– Nhưng người là do Thu tiểu thư mang đến, người ta không đi, người có thể đuổi người ta đi chắc?

– Bọn này ăn chơi trác táng, làm sao Thu tiểu thư có thể đi cùng chúng?

Mọi người nói đến Dương Khai, đều chậm rãi lắc đầu, rõ ràng cảm thấy vị công tử này chẳng ra làm sao. Mang thân phận của dòng dõi Dương gia, nếu thật là tham gia vào cuộc chiến Đoạt Đích, e là sẽ nhanh chóng lụi bại.

– Câm hết đi!

Lã Lương trầm mặt khẽ quát một tiếng.

Tuy y không coi trọng Dương Khai, nhưng như thế cũng không có nghĩa người của Lã gia có thể ở sau lưng người khác chỉ trích. Nếu bị hắn và Huyết Thị nghe được, đúng là tai bay vạ gió.

Lã Lương quát như vậy, người của Lã gia cũng không dám rảnh rỗi nói lung tung nữa.

Không lâu sau, mọi người đã đi đến trước trạch viện yên tĩnh nhất, hẻo lánh nhất của Lã gia.

Đến nơi, mọi người đều nhướn mày, thần sắc kinh ngạc.

Bởi vì cửa lớn của trạch viện đang rộng mở. Cửa viện này của Lã Tư trước nay luôn đóng kín, chưa ai dám mở ra.

Bây giờ lại đang mở, chuyện gì thế này?

Lã Lương nín thở, cẩn trọng thò đầu vào trong xem xét, sắc mặt lập tức tái xanh, suýt nữa thì ngất xỉu.

Chỉ thấy trạch viện vốn dĩ vô cùng thanh tịnh, lá rơi không lấm, giờ phút này lại thêm một vũng lớn máu đen thịt nát.

Mơ hồ có thể thấy được tình trạng thê thảm của con nhím kia. Con nhím này chắc chắn là rơi từ trên cao xuống, sau khi rơi xuống mặt đất máu bắn tung tóe, chưa kịp kêu lên đã chết rồi.

Con Kim Vũ Ưng của Dương gia liền ở bên cạnh nhanh chóng ngấu nghiến, ăn đống máu thịt tươi ngon.

Mà vị công tử quần là áo lượt của Dương gia kia, lại như một kẻ nhà quê, ôm cánh tay ngồi chồm hổm trên mặt đất, vẻ mặt hứng thú quan sát Kim Vũ Ưng dùng bữa!

Trên mặt còn mang vẻ như cười như không.

Lã Lương trợn tròn mắt, tức giận đến mức sắp bốc khói.

Đối mặt Tư Trưởng Lão, Lã gia không cần biết là ai, đều phải cẩn thận từng li từng tí, căn bản không ai dám bước qua cửa lớn vào trạch viện. Thế mà công tử này dám, chẳng những đi vào như chỗ không người, còn nghỉ chân dừng lại, thích thú với vết bẩn loang lổ do yêu thú của mình gây ra, không hề coi bản thân mình là người ngoài!

Trong nháy mắt, Lã Lương không sao nói rõ được cái cảm giác sỉ nhục đang trào dâng.

Giống như bảo bối được mình đối đãi tử tế, lại bị người ta tiến quân thần tốc, tiện tay lấy đi.

Nói tóm lại, tâm trạng phức tạp không gì sánh được.

– Gia chủ...

Mọi người trong Lã gia cũng ngây người, không biết nên làm gì mới phải.

Chờ như vậy cũng không phải cách, Lã Lương mặt âm trầm suy nghĩ, bất chấp đi vào. Đám người Lã gia vừa nhìn thấy Gia Chủ tiến vào, tự mình cũng không muốn tụt lại phía sau.

Sân viện của Tư Trưởng Lão, bọn họ trước giờ chưa vào đây bao giờ. Lần này cũng là nhờ phúc của Dương Khai.

Lập tức đến bên cạnh Dương Khai, Lã Lương hít sâu một hơi, khom người xuống, ôm quyền nhẹ nhàng gọi:

– Dương công tử, Dương công tử!

Dương Khai dường như vừa nhận ra có người đến, vội vàng quay đầu nhìn lại, không hề đứng dậy, vẫn ngồi chồm hổm trên mặt đất, nghênh ngang đáp lễ:

– Lã Gia Chủ.

Da thịt trên mặt Lã Lương hơi giựt giựt, cũng lười so đo về lễ nghi với hắn. Lúc này chỉ muốn nói cho rõ tình hình, Dương Khai lại giơ một ngón tay lên, đặt ở bên miệng, vẻ mặt ngưng trọng "Xuỵt" một tiếng.

Lã Lương hơi sững sờ, thấp giọng hỏi:

– Sao vậy à?

Dương Khai im lặng cười cười, chỉ tay về phía trước nói:

– Chớ lên tiếng, sẽ quấy rầy Ưng Nhi dùng bữa.

Lã Lương suýt nữa nhảy loạn lên.

Ưng Nhi, đến lúc nào rồi còn Ưng Nhi? Đây là nơi Đệ Nhất Lã Gia bế quan, cho dù ngươi là công tử Dương gia, cho dù là Ngân Huyết Kim Vũ Ưng của Dương gia, cũng không thể so được với Lã Tư!

Quấy rầy Ưng Nhi dùng bữa? Bổn Gia Chủ còn lo ngươi ở đây làm kinh động đến Tư Trưởng Lão đây.

Lã Lương dù có điềm đạm cơ trí đến mấy, lúc này cũng kích động đến mức muốn chửi thề. Y vội vàng hít sâu vài hơi, trên mặt hiện ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, hạ giọng nói:

– Dương công tử, nơi này không phải chỗ nói chuyện, có thể chuyển đến nơi khác nói chuyện.

– Ồ.

Dương Khai gật đầu đồng tình:

– Có điều gì, đợi lát nữa hãy nói, để nó ăn no trước đã!

Người Lã Lương run lên, hơi lảo đảo. Trong lúc này, lão thật sự thật sự muốn hộc máu.

Thậm chí sinh ra một loại ảo giác... tú tài gặp phải binh, có lý mà không thể nói rõ.

Tài ăn nói của Lã Lương trước sau như một bây giờ lại không thể phát huy tác dụng. Đối mặt với Dương Khai phiền phức này, Lã Lương cảm thấy đầu lưỡi như dính chặt vào nhau, không thể thốt nên lời:

– Dương công tử, Dương thiếu gia, lão là nói, chúng ta có thể đi chỗ khác nói chuyện trước không?

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!