Dương gia.
Tin tức hai vị công tử dẫn đầu trở về truyền đi rất nhanh chóng, hai con Kim Vũ Ưng kia một lần nữa trở lại càng là bằng chứng tốt nhất.
Hai bóng dáng một nam một nữ, đang phi tốc chạy như bay bên Hóa Long Trì.
Sắc mặt hai người đều là lo lắng chờ mong, lại có chút áy náy đau lòng.
Nam tử còn đỡ hơn chút, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ có thân hình to lớn không kìm được mà khẽ run rẩy, trên gương mặt thậm chí còn có chút vui sướng.
Còn nữ tử kia, vừa chạy vừa lau khóe mắt, khóc không thành tiếng như hoa lê dính mưa, nước mắt rơi xuống đất, đôi mắt thì đỏ hoe.
Chạy nhanh một hồi, người nam tử lúc này không thể chịu đựng thêm nữa, bất đắc dĩ nói:
- Tố Trúc, nàng khóc lóc thảm thiết thế làm gì? Con trở về phải vui mới phải!
Đổng Tố Trúc tiếp tục lau nước mắt, còn chưa mở miệng nói, đã nấc nghẹn, đứt quãng nói:
- Thiếp… thiếp không kìm nổi… chàng… tưởng ta muốn khóc à… nước mắt này… tự nó cứ tuôn rơi, thật đáng ghét!
Dương Ứng Phong cạn lời:
- Bộ dạng nàng như vậy nếu để con nhìn thấy, e rằng sẽ cho rằng ta ở nhà ức hiếp nàng đấy.
Đổng Tố Trúc bắt đầu càu nhàu:
- Chứ không à? Chàng chẳng nói với thiếp, hồ ly tinh lần trước là thế nào? Tại sao cứ Dương đại ca Dương đại ca mà gọi, còn kêu rõ thân thiết! Hừ…
Miệng lưỡi rõ lanh lợi. Nước mắt có vẻ không chảy nữa rồi, đâu có còn nói chuyện ngắt quãng như vừa nãy nữa.
Dương tứ gia vội vàng thay đổi sắc mặt, mặt xấu hổ đỏ bừng, ngập ngừng hồi lâu mới uể oải nói:
- Ngoài ý muốn, lần trước chỉ là ngoài ý muốn…
- Ngoài ý muốn?
Đổng Tố Trúc không chịu buông tha, vẻ mặt khổ sở đáng thương nói:
- Nghĩ ta mười tám tuổi đã gả vào Dương gia của chàng, gần hai mươi năm theo chàng rồi. Bao nhiêu năm nay chưa từng hưởng phúc của Dương gia chàng, ngược lại chịu không ít khổ sở, đến tuổi này rồi, lại còn phải lo lắng trượng phu của mình bị hồ ly tinh cướp đi mất. Sớm biết thế này… thiếp đã chẳng đến Trung Đô tham dự cuộc chiến đoạt đích, kết quả đụng phải người nam nhân chẳng có lương tâm như chàng… huhu…
Vừa nói vừa lau khóe mắt. Lén lút quan sát phản ứng của Dương Ứng Phong.
- Thật sự là ngoài ý muốn!
Trán Dương tứ gia lập tức toát mồ hôi lạnh, tuy rằng bây giờ Đổng Tố Trúc không còn trẻ nữa, đã là phụ nhân rồi, nhưng cũng không biết nàng chăm sóc thế nào, trông vẫn như thiếu nữ mười sáu, thời gian dường như không để lại dấu vết trên gương mặt nàng.
Hơn nữa, Đổng Tố Trúc không những trông trẻ trung, tính cách cũng cực kỳ hoạt bát, thường ngày còn nói ra những lời chỉ thiếu nữ mới nói, làm những chuyện làm cho người ta dở khóc dở cười.
Lúc phu thê hai người đi ra ngoài, thường xuyên xảy ra những chuyện xấu hổ như vậy.
Người lạ mặt đến liền cung kính hành lễ:
- Bái kiến Dương tứ gia. Bái kiến Dương tiểu thư…
Dương Ứng Phong mỗi khi khó chịu liền hỏi:
- Ai là Dương tiểu thư?
Người ta liền khách khí nói:
- Người này chẳng lẽ không phải khuê nữ của Tứ gia sao? Quả nhiên là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, không hổ là do Dương tứ gia sinh ra, Dương tiểu thư phong hoa tuyệt đại, tuyệt thế vô song…
Kẻ đó ra sức tâng bốc. Sắc mặt Dương tứ gia liền tối sầm lại.
Đổng Tố Trúc ngược lại còn mỉm cười kéo cánh tay Dương Ứng Phong, liên tục gật đầu, vô cùng hưởng thụ, như là chỉ mong người ta nói với mình những câu thế này.
Trải qua bao nhiêu lần, Dương tứ gia cũng có thêm kinh nghiệm, phàm những khi đến nhà người lạ làm khách, không đợi chủ nhân mở miệng, liền vội vàng tự giới thiệu:
- Ta là Dương Ứng Phong, đây là nương tử Đổng Tố Trúc!
Chủ nhà buồn bực ngay lập tức, nghĩ rằng vị Dương tứ gia này thật là cổ quái, như là sợ người trong thiên hạ không biết y trâu già gặm cỏ non không bằng, lại còn gặp người khác phải giới thiệu như vậy.
Có lẽ tính cách người của Dương gia… chính là cổ quái như vậy cũng không chừng.
Tâm tư con cháu đại thế gia dòng chính, quả nhiên không phải người thường có thể dễ dàng đoán được.
Đổng Tố Trúc miệng thì nói chuyện lần trước, kỳ thực đã xảy ra ba năm trước, nữ tử có ý với Dương Ứng Phong đó cũng sớm đã không còn tung tích, nhưng Đổng Tố Trúc lại cứ giữ mãi không buông, mỗi khi không vui lại lấy ra nói.
Hơn nữa, tính tình Dương tứ gia chất phác, thật thà, cứ thế chịu đựng!
Rõ ràng bản thân không sai, chỉ vì nàng kia bị phong thái của y thu hút, nhưng chỉ cần Đổng Tố Trúc nhắc đến, Dương tứ gia lại vô cùng giống với tôn tử, liên tục xin lỗi, vô cùng quẫn bách.
- Thật sự là ngoài ý muốn, Tố Trúc nàng đừng nghĩ nhiều, ta chỉ là lúc nàng ta khó khăn thuận tay giúp đỡ, kỳ thực ta với nàng ta nói với nhau không quá ba câu!
Dương tứ gia vừa dùng ống tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán, vừa căng thẳng giải thích.
Mà cũng không biết đã giải thích bao nhiêu lần rồi…
- Thật sao?
Đổng Tố Trúc hít hít mũi, mặt đầy nước mắt:
- Không gạt ta chứ?
- Không gạt nàng, cả đời này cũng không gạt nàng!
Giọng nói Dương tứ gia vang dội, thần thái nghiêm nghị.
- Tứ ca chàng thật tốt.
Đổng Tố Trúc lập tức từ khóc thành cười.
Dương tứ gia khẽ nhếch miệng, cười thật thà, nét cười có vài phần giống với Dương Khai, nhưng không có nét tà khí và giảo quyệt như Dương Khai.
- Nàng sẽ không nói chuyện này với con chứ?
Đầu óc Dương tứ gia bỗng nhiên trở nên linh hoạt, vội vàng hỏi.
- À… Còn phải xem biểu hiện sau này của chàng thế nào đã, nếu ngày nào đó thiếp không vui, nói không chừng sẽ đi tìm con trai nói chuyện, chàng biết đấy, nói chuyện thôi, cứ nói cứ nói rồi nói không chừng sẽ lỡ miệng nói ra những chuyện không nên nói.
- Khụ khụ khụ khụ…
Dương tứ gia lập tức khó chịu, nghĩ thầm nếu hình tượng tốt đẹp của mình trong lòng con trai sụp đổ… Đây là điều vô cùng bất lợi.
Nhắc đến đứa con, nét mặt Đổng Tố Trúc trở nên đoan chính hơn, lầm bầm nói:
- Mấy năm nay ở bên ngoài, cũng không biết con trai liệu có mang con dâu về cho chúng ta không.
- Không phải chứ, ta nghe Đồ Phong nói nó đi về có một mình. Nhưng mà Đồ Phong nói cho ta biết, hình như có nữ tử có ý với nó.
- Có mấy người?
Đổng Tố Trúc lập tức đầy hưng phấn.
- Mấy người?
Lông mày rậm của Dương tứ gia nhướng lên, bỗng nhiên hỏi với sát khí đằng đằng:
- Chỉ được một người thôi. Nếu nó dám đa tình, ta đánh gãy chân nó.
Nét chờ mong và tươi cười trên mặt Đổng Tố Trúc nhanh chóng biến mất, hừ lạnh đầy thâm ý:
- Chàng dám làm thế thiếp sẽ bẻ gãy cái chân của chàng.
Dương Ứng Phong rụt cổ lại, lập tức uể oải.
Tại sao mình nói ba câu với nữ tử, nàng truy hỏi ròng rã ba năm, ngược lại là đứa con trai kia, đa tình cũng chẳng thành vấn đề?
Cái này có được xem là tiêu chuẩn kép không?
Thấy sắp đến gần cấm địa của Hóa Long Trì. Đổng Tố Trúc vội vàng nói:
- Nhanh lên, tứ ca giúp thiếp xem thử, y phục của thiếp gọn gàng chưa. Tóc có bị rối không, ngoại hình của thiếp có vấn đề gì không?
Dương tứ gia nghi ngờ nói:
- Nàng có phải đi cầu thân đâu, nghiêm túc vậy làm gì?
Đổng Tố Trúc bĩu môi:
- Gặp con trai so với cầu thân còn quan trọng hơn.
Dương tứ gia suy nghĩ một lát. Lập tức cảm thấy lời nói của phu nhân có lý, cũng chỉnh lại y phục, nói:
- Ta không có vấn đề gì chứ?
- Râu hơi nhiều, nhưng mà không sao.
- Ờ.
Dương tứ gia gật đầu hài lòng.
Phu thê hai người đứng song song ở bên bờ cấm địa Hóa Long Trì, nín thở nhìn vào đám mây mù, thân hình đứng nghiêm, vẻ mặt chờ đợi.
Như đang chờ đợi một nhân vật lớn giá lâm!
Đợi một hồi lâu, Dương tứ gia bỗng nhiên nói:
- Không đúng, Tố Trúc, con trai bây giờ nên ở trong Hóa Long Trì tẩy kinh phạt tủy. Ít nhất cũng phải một hai ngày mới có thể ra ngoài, chúng ta đến lúc này làm gì?
- Nếu không chàng về đi?
Đổng Tố Trúc đề nghị.
- Được, còn có chút việc chưa làm xong, chờ ta xong việc sẽ tới tìm nàng!
Dương Ứng Phong gật đầu, xoay người rời đi.
Đi chưa được vài bước. Bỗng cảm thấy đằng sau có một cỗ sát khí ập đến từ phía sau, hai luồng ánh sáng âm lãnh đâm vào cột sống đến lạnh cả người.
Tứ gia không kìm nổi run rẩy vì sợ hãi, vội vàng dừng bước, thần sắc ngưng trọng quay trở lại, chắp hai tay sau lưng đứng bên Đổng Tố Trúc, nhìn không chớp mắt, vẻ mặt nghiêm nghị.
- Sao vậy?
Đổng Tố Trúc nhìn y cười thản nhiên, hàm răng cắn nhẹ.
Dương tứ gia hít mũi, uể oải nói:
- Bỗng nhiên cảm thấy, vẫn là chờ ở đây thì hơn, dù sao những việc kia cũng không quan trọng, lúc nào làm cũng được.
- Một mình thiếp chờ là được rồi mà.
Đổng Tố Trúc vô cùng dịu dàng nhìn Dương Ứng Phong, vẻ mặt đầy tình ý, như thể thấu hiểu lòng người:
- Chàng bận mà, không cần lo lắng hai mẹ con thiếp đâu, đợi con trai ra, thiếp sẽ đưa nó đến Đổng gia, cũng không tham gia cái gọi là cuộc chiến đoạt đích nữa.
- Không.
Dương tứ gia kiên quyết nói:
- Ta vẫn chờ cùng thì hơn.
…
Trong Hóa Long Trì, nửa ngày sau.
Dương Khai thật sự không chờ nổi nữa.
Hóa Long Trì không có tác dụng đối với hắn, chỉ có thể ngồi ở đây vận chuyển Chân Dương Quyết chờ đợi, so với tốc độ tu luyện bình thường nhanh hơn chút, nhưng cũng không nhanh hơn là bao. Nếu vào lúc khác, hắn còn có thể ngồi như thế này, đợi thời gian qua đi.
Nhưng nghĩ đến nhị lão trong nhà đang ngẩng cổ trông mong, Dương Khai liền nóng như lửa đốt.
Lén lút đánh giá người bên kia, phát hiện Dương Chiếu vẫn giữ nguyên bộ dạng đó, không khỏi lắc đầu nhè nhẹ, thân hình nhảy lên, từ trong Hóa Long Trì nhảy ra.
Giữa không trung, vận chuyển chân nguyên, những giọt nước trên người bốc hơi, hạ xuống một cách vững vàng.
Ba người Tiêu Chính Thanh đều có chút kinh ngạc nhìn Dương Khai.
Như lời họ nói, Hóa Long Trì là nơi thử thách tư chất của một người, người có tư chất càng tốt, thời gian ở trong Hóa Long Trì này càng lâu, thu được lợi ích càng lớn.
Ba người bọn họ trấn thủ ở đây đã nhiều năm, trước giờ cũng có không ít đệ tử của Dương gia vào trong Hóa Long Trì, cho dù là đệ tử có tư chất kém nhất, cũng chịu đựng được một ngày một đêm mới ra ngoài.
Nhưng người trước mắt này lại khác biệt, vào trong chưa đến nửa ngày, lại tự mình ra ngoài rồi.
Thế này, thực sự là có chút không hay.
Thân phận của ba người Tiêu Chính Thanh khá cao, địa vị trong Dương gia cũng không thấp, đương nhiên không cần phải giữ thể diện cho Dương Khai, huống hồ, ba người bọn họ vốn đã không coi trọng Dương Khai.
- Mới vậy đã ra rồi?
Một trong ba người hừ nhẹ, thần sắc có phần không hài lòng.
Dương Khai nhíu mày, trong lòng tuy khó chịu, cũng không đáp lại, chỉ nói:
- Ba vị có gì chỉ bảo?
- Không có! Ngươi tự về phủ là được.
Tiêu Chính Thanh hờ hững nói.
Dương Khai gật đầu, ôm quyền hướng về phía ba người, xoay người nhanh chóng rời đi.
Sau lưng dường như truyền đến tiếng cười khẽ, Dương Khai ngoảnh mặt làm ngơ.