Rời khỏi Dương gia đã năm sáu năm, năm đó ra đi, hắn chỉ là một phàm nhân không thể tu luyện, mà hôm nay trở về, đã đạt đến Chân Nguyên cảnh thất tầng.
Tựa như cách biệt cả một đời!
Lòng Dương Khai cũng vô cùng nhớ mong song thân trong nhà, nhưng gia pháp ngăn trở, khiến hắn không cách nào trở về thăm hỏi. Lại thêm lần trước Đổng Khinh Hàn tiết lộ, mẫu thân vì lén lút tới thăm hắn, kết quả bị gia tộc phát hiện, Dương Tứ gia đã thay bà chịu ba mươi trượng hình phạt, càng khiến Dương Khai thêm phần lo lắng khôn nguôi.
Cũng không biết mấy năm nay, song thân đã trải qua những gì.
Tâm trạng bồn chồn, hắn vội vã rời khỏi cấm địa Hóa Long Trì. Vừa bước ra khỏi màn sương mù, đã thấy hai bóng người đứng thẳng tắp, lặng lẽ ngẩng cổ ngóng trông.
Bốn mắt chạm nhau, cả ba đều ngạc nhiên khôn xiết.
Dương Khai không ngờ song thân lại chờ đợi ở đây, dù sao hắn trở về gia tộc cũng chưa đầy nửa ngày. Nếu không phải có người truyền tin, e rằng song thân còn chưa hay tin hắn đã trở về.
Dương Ứng Phong và Đổng Tố Trúc cũng không ngờ, nhi tử lại có thể xuất hiện trước mặt mình nhanh đến vậy.
Khiến cả hai nhất thời chưa kịp lấy lại tinh thần.
Trước đó Tứ gia từng nói, Dương Khai vào trong Hóa Long Trì, ít nhất cũng phải hai ngày mới có thể ra ngoài, đó cũng là nơi để đánh giá tư chất của Dương Khai.
Từ chỗ Đồ Phong, bọn họ đã biết được tu vi hiện giờ của Dương Khai, cũng biết hắn đã thoát khỏi khó khăn do tư chất kém cỏi năm xưa, nhưng còn về tư chất của Dương Khai như thế nào, trong lòng bọn họ không khỏi lo lắng.
Theo lẽ thường, ở trong Hóa Long Trì một hai ngày, tư chất chắc chắn không quá xuất sắc, nhưng cũng coi là bình thường.
Tuyệt đối không ngờ, chưa đầy nửa ngày, Dương Khai đã ra khỏi Hóa Long Trì. Thời gian ngắn ngủi như vậy, cho thấy tư chất của Dương Khai thực sự có vấn đề.
Ba người nhìn nhau một hồi, Dương Khai chợt bật cười, như trút bỏ gánh nặng bao năm, nở nụ cười an tâm và vui sướng đến vậy.
Đổng Tố Trúc đột nhiên nghẹn lời, nước mắt lã chã tuôn rơi, không thốt nên lời, bước nhanh về phía trước. Bà ôm chặt nhi tử vào lòng.
Nhưng Dương Khai hiện giờ đã không còn như năm xưa, những năm này ở bên ngoài, hắn đã trở nên cao lớn hơn rất nhiều. Đổng Tố Trúc còn thấp hơn hắn nửa cái đầu, bất đắc dĩ đành kiễng chân, bàn tay nhỏ bé đưa lên cổ Dương Khai, kéo đầu hắn tựa vào bờ vai mảnh khảnh của mình, một tay vuốt ve mái tóc, một tay vỗ nhẹ tấm lưng rộng lớn của hắn.
Mấy lần muốn mở miệng, đều bị tiếng nấc nghẹn thay thế, khóc không thành tiếng.
Nước mắt rơi trên vai Dương Khai, cảm giác ấm áp truyền đến. Hít hà mùi hương quen thuộc từ thuở ấu thơ, hắn cảm thấy bình an. Một cảm giác thư thái, an bình chưa từng có bỗng vỡ òa trong lòng hắn.
Con thuyền viễn du đã lâu, cuối cùng cũng trở về bến cảng thanh bình ấm áp.
Mũi Dương Khai cũng cay xè.
Dương Tứ gia vốn là một hán tử sắt đá, giờ phút này cũng đôi mắt đỏ hoe, lặng lẽ xoay mặt đi, ra sức chớp mắt để che giấu cảm xúc.
- Mẫu thân, nhi tử đã trở về!
Dương Khai khẽ nỉ non.
Đổng Tố Trúc cuối cùng cũng trấn tĩnh được sự xúc động. Vừa nhẹ nhàng vỗ lưng Dương Khai, vừa liên tục gật đầu, nói:
- Trở về là tốt, trở về là tốt!
Bà nói liên tục mười mấy lần, giọng nói dần dần không còn run rẩy nữa. Đến lần cuối cùng, bà không kìm được từ khóc chuyển thành cười, lúc này mới buông Dương Khai ra, hai tay nắm lấy bờ vai nhi tử, cứ đứng trước mặt hắn mà quan sát từ trên xuống dưới, trong mắt tràn ngập vẻ vui mừng.
Cao hơn, to lớn hơn, không còn vẻ yếu đuối non nớt của năm xưa. Nhi tử đang đứng trước mặt mình bây giờ, đã mang lại cho bà cảm giác có thể dựa dẫm.
Nghĩ đến đây, Đổng Tố Trúc lại bắt đầu rơi lệ.
Sự trưởng thành, luôn song hành với đau khổ. Dương Khai trở nên như vậy, mấy năm nay ở bên ngoài, hắn chắc chắn đã chịu không ít gian khổ.
Dương Khai định trao đổi ánh mắt với Tứ gia, ý muốn ông an ủi mẫu thân một tiếng, ai ngờ phụ thân lại đang quay đầu sang một bên, ngửa cổ bốn mươi lăm độ nhìn lên trời, như thể trên trời có cánh chim đang bay qua, chắp tay sau lưng, thần trí không biết đã phiêu dạt nơi nào.
Khóe mắt ông đã ươn ướt!
Dương Khai bất đắc dĩ, chỉ có thể tự mình mở miệng an ủi mẫu thân:
- Thôi được rồi, đừng khóc nữa!
- Ừm, để người khác thấy lại cười chê cho.
Đổng Tố Trúc nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt đã sưng lên như quả đào mật.
Dương Khai lúc này mới mỉm cười nhìn sang Dương Ứng Phong.
Tứ gia vẫn giữ nguyên tư thế cũ, bát phong bất động.
- Phụ thân…
Dương Khai khẽ gọi một tiếng.
Cũng không biết Dương Tứ gia nghĩ thế nào, giật mình một cái, vội vàng quay đầu, lại nghiêm sắc mặt hướng về phía Dương Khai mà ôm quyền hành lễ, miệng há hốc, rồi chợt nhận ra có điều không ổn.
Mình gặp nhi tử, chứ đâu phải là gặp đồng bối hay trưởng bối, ôm quyền làm gì? Chẳng lẽ lại đi hành lễ với nhi tử mình?
Nét mặt già nua trong phút chốc đỏ bừng, ông không để lại dấu vết nào, đưa tay rũ rũ ống tay áo, như thể đang phủi đi lớp bụi không hề tồn tại, rồi lại chắp hai tay ra sau lưng, khẽ gật đầu, với vẻ mặt trầm ổn:
- À, đã trở về rồi sao?
Dương Khai hít mũi một cái, cảm thấy câu hỏi này có chút khó hiểu, đành gật đầu đáp:
- Vâng, nhi tử đã trở về.
- Vậy… về nhà thôi!
Dương Tứ gia tâm thần bất định, vung tay lên, bước đi trước, vành tai đã đỏ bừng.
Dương Khai và Đổng Tố Trúc nhìn nhau, đi theo sau Tứ gia, đều khẽ mỉm cười trộm.
Tuy rằng lúc Dương Ứng Phong gặp được Dương Khai không thể hiện biểu cảm gì thái quá, nhưng ai cũng có thể nhận ra, ông lúc này đang có chút cảm giác đắc ý như ngựa phi trong gió xuân, ngay cả bước chân cũng nhẹ nhàng hơn trước không ít.
Tứ gia phủ.
Ba người nhanh chóng trở về phủ đệ.
Phủ đệ của Tứ gia không lớn, nhưng cũng không nhỏ, suy cho cùng cũng là con cháu của dòng chính. Gia đinh, tỳ nữ trong phủ cũng chỉ vỏn vẹn mười mấy người, so với những phủ khác rõ ràng có phần tĩnh mịch hơn.
Vào trong phủ, gia đinh tỳ nữ gặp trên lối đi đều cung kính thi lễ với Dương Khai.
Dương Ứng Phong lập tức kêu người đi chuẩn bị yến tiệc tẩy trần cho nhi tử, Đổng Tố Trúc lại kéo Dương Khai, đưa hắn tới phòng ngủ cũ của mình.
Mở cánh cửa căn phòng trong ký ức, Dương Khai chậm rãi bước vào. Lọt vào tầm mắt hắn, mọi thứ không khác gì trong ký ức, ngay cả vị trí bày biện đồ đạc trong phòng vẫn y nguyên, không hề có một chút thay đổi. Bàn ghế, giường tủ cũng không vương một hạt bụi, rõ ràng mỗi ngày đều có người đến quét dọn cẩn thận.
Dương Ứng Phong lặng lẽ xuất hiện, tiến vào, thấp giọng nói:
- Sau khi con đi, mẫu thân con vẫn thường đến đây, nhìn nơi này, giống như khi con còn ở.
Đổng Tố Trúc lén nhéo Dương Ứng Phong một cái, da thịt Tứ gia dày, không kêu một tiếng, chỉ hồ nghi liếc nhìn phu nhân một cái.
- Đừng nghe phụ thân con nói bừa, ta chỉ thỉnh thoảng đến xem thôi.
Đổng Tố Trúc vội nói.
Dương Khai gật đầu, trong lòng hắn rõ hơn ai hết. Căn phòng này, e rằng không chỉ có mẫu thân thường xuyên lui tới, ngay cả phụ thân, chắc cũng thường xuyên ghé thăm.
Cả căn phòng, đều ngập tràn hương vị nhớ nhung của song thân.
Có thể tưởng tượng, Dương Ứng Phong đứng ở đây với dáng vẻ thở ngắn thở dài; có thể tưởng tượng, Đổng Tố Trúc ngồi trên giường, lấy nước mắt rửa mặt.
Năm sáu năm, hơn một nghìn ngày đêm…
Không phải người làm cha mẹ, thì vĩnh viễn không thể thấu hiểu được những ngày tháng khó khăn ấy.
Trong lòng Dương Khai kích động, hơi thở có chút dồn dập, nhất thời không biết nên nói gì.
- Ta đi bảo người mang rượu và thức ăn tới đây, hôm nay chúng ta sẽ dùng bữa ở đây.
Dương Tứ gia phát hiện hình như mình đã nói sai điều gì đó, lại vội vàng mượn cớ ra ngoài.
- Thiếp giúp chàng. Nhi tử con nghỉ ngơi chút đi.
Không lâu sau, hạ nhân đã đem rượu và đồ ăn tới. Tất cả thức ăn đều do Đổng Tố Trúc đích thân xuống bếp nấu, Dương Ứng Phong cũng lấy ra rượu ngon cất giữ nhiều năm, vốn không nỡ uống.
Một nhà ba người, bao năm nay mới được một lần ngồi cùng bàn dùng bữa, vui vẻ hòa thuận.
Lát sau, Tứ gia đã uống quá chén, rượu chưa say người, người đã tự say.
Lại lát nữa trôi qua, Đổng Tố Trúc cũng uống đến mơ mơ màng màng, chỉ còn Dương Khai là còn coi như tỉnh táo.
- Hôm nay tới đây thôi, mai ta lại tới tìm con nói chuyện.
Cho dù trong lòng có vô vàn nghi vấn, nhưng vì là ngày đầu tiên Dương Khai về nhà nên Dương Ứng Phong cũng không hỏi ngay. Nói rồi, ông lảo đảo đứng dậy.
Đổng Tố Trúc tay chống má, đôi mắt say lờ đờ mông lung, nói:
- Chàng tự về đi, đêm nay thiếp ngủ với nhi tử, lâu lắm rồi không cùng ngủ với nó.
Dương Khai thất kinh.
Tứ gia lại bình thản, nghe vậy gật đầu "ồ" một tiếng, xoay người bước ra khỏi cửa.
- Phụ thân…
Dương Khai vội vàng gọi.
- Sao vậy?
Dương Ứng Phong quay đầu lại hỏi.
- Người không cảm thấy có vấn đề gì sao?
Dương Khai cảm thấy đầu óc tối sầm.
Tứ gia suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc một hồi, nhíu mày nói:
- Có vấn đề gì sao?
Dương Khai một tay ôm trán, trong lòng biết song thân đã say thật rồi, vẫn còn xem mình là đứa trẻ sao?
Bây giờ có nói gì, sợ bọn họ cũng không nghe lọt tai. Hết cách, Dương Khai đành gọi tỳ nữ bên ngoài vào, đỡ Đổng Tố Trúc về phòng nghỉ ngơi.
Tiếng bước chân càng lúc càng xa dần, tiếng Đổng Tố Trúc than thở từ xa truyền tới:
- Đừng làm ồn, tối nay ta phải ngủ cùng nhi tử! Kẻ nào dám kéo ta, ta sẽ đánh cho tên tiểu nhân đó một trận!
Sau này tuyệt đối không bao giờ để song thân uống say nữa! Dương Khai thầm quyết tâm.
Bình minh ngày hôm sau.
Dương Khai dậy từ rất sớm, đón ánh mặt trời luyện Ngạo Cốt Kim Thân. Chân Nguyên trong cơ thể vận chuyển bất định, khiêu thoát không ngừng, dường như lại sắp có dấu hiệu đột phá.
Tại Lã gia, hắn đã hấp thụ được Dương Tinh Ngọc Sàng to lớn như vậy, mấy ngày nay ngày nào cũng dùng Vạn Dược Linh Dịch để tẩy kinh phạt tủy, bây giờ nếu đột phá cũng là chuyện đương nhiên.
Trong lòng hắn bình tĩnh, không buồn không vui, thuận theo tự nhiên.
Sau nửa canh giờ, toàn thân đầm đìa mồ hôi, hắn mới thu công.
Dùng xong điểm tâm, tôi tớ đến thông báo, Tứ gia cho gọi!
Dương Khai biết song thân có nhiều điều muốn nói với mình, cho nên cũng không nằm ngoài dự đoán. Hắn thu dọn một chút rồi nhanh chóng đến thư phòng.
Không ngạc nhiên, chẳng những Dương Ứng Phong đang đứng chờ trong thư phòng, Đổng Tố Trúc cũng ngồi ở bên cạnh, đôi mắt mong ngóng nhìn ra cửa.
Nhìn thấy Dương Khai bước vào, Đổng Tố Trúc nhanh chóng đứng lên, kéo hắn ngồi xuống bên cạnh mình.
Ba người ngồi vào chỗ của mình, Dương Tứ gia ho một tiếng, nhìn Đổng Tố Trúc nói:
- Nàng hỏi trước hay ta hỏi trước?
- Chàng hỏi đi, thiếp hỏi đều là mấy chuyện cỏn con như lông gà.
Dương Ứng Phong gật đầu, nghiêm mặt, trầm ngâm chốc lát rồi nói:
- Quan hệ của ta với Lăng Tiêu Các, sư công con đã nói với con rồi chứ?
- Vâng, đã nói rồi.
Dương Khai gật đầu.
- Vậy con chắc đã biết vì sao ta đưa con đến Lăng Tiêu Các.
Dương Ứng Phong hít nhẹ một hơi:
- Ta hỏi con, tình hình Lăng Tiêu Các bây giờ ra sao?
Dương Ứng Phong cũng chỉ biết Lăng Tiêu Các đã bị đốt sạch trong cơn thịnh nộ của cao thủ Thu gia, mấy nghìn đệ tử Lăng Tiêu Các đều đã bị phân tán, mà các vị bề trên trong môn cũng không rõ tung tích.