Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 395: CHƯƠNG 395: DƯỢC DỊCH TỰ TAY ĐIỀU CHẾ

Lăng Tiêu Các không chỉ là sư môn của Dương Khai, mà còn là sư môn của Dương Tứ gia, sao y có thể không quan tâm cho được?

Dương Khai sa sầm mặt, thuật lại sơ lược những chuyện bất công đã xảy ra ở sư môn. Dương Ứng Phong đứng bên lắng nghe, sắc mặt càng lúc càng u ám, tức giận đến sôi người.

- Nhưng bây giờ mọi chuyện đã ổn rồi, Thu Ức Mộng đang giúp xây dựng lại Lăng Tiêu Các. Hơn nữa, nơi đó bây giờ đã thuộc về danh nghĩa của con, trước khi tông môn chính thức được minh danh, nó vẫn là sản nghiệp của con!

Đôi mày đang nhíu chặt của Dương Khai dần giãn ra.

- Thu Ức Mộng?

Dương Ứng Phong và Đổng Tố Trúc kinh ngạc nhìn Dương Khai.

- Thu đại tiểu thư?

- Vâng.

- Sao nó lại giúp con xây dựng Lăng Tiêu Các? Tông môn đó chẳng phải đã bị cao thủ nhà nó một mồi lửa thiêu rụi sao? Chuyện này không đúng.

Dương Ứng Phong cau mày trầm tư, nghĩ trăm lần cũng không thông, bèn chậm rãi lắc đầu, hỏi:

- Trong này hẳn là có duyên cớ gì đó?

- Con đã giúp nàng một tay, có qua có lại thôi. Xây lại Lăng Tiêu Các đối với nàng ta cũng không phải việc gì to tát.

Dương Khai thản nhiên đáp.

- Con giúp nó một tay?

Vẻ mặt Dương Tứ gia càng thêm kỳ quái, có phần khó tin nhìn Dương Khai, dường như không ngờ được mấy năm nay hắn ở bên ngoài lại có thể tạo dựng được mối quan hệ với Thu gia đại tiểu thư.

Đổng Tố Trúc lại cười duyên dáng, nhìn Dương Khai đầy thâm ý:

- Con trai, con thân với người ta lắm à?

- Không thể nói là quá thân, nhưng cũng không hề xa lạ.

Dương Khai gật đầu.

Đổng Tố Trúc mấp máy đôi môi đỏ mọng, dáng vẻ như có điều suy nghĩ, cười hì hì:

- Vị cô nương Thu gia đó quả là một nhân vật lợi hại, nếu mang thân nam nhi, chắc chắn sẽ là ứng cử viên sáng giá cho vị trí gia chủ Thu gia. Con trai, hãy cố gắng lên, nắm lấy nàng.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Đối với Thu Ức Mộng, hắn không hề có chút cảm giác nào. Không thể phủ nhận nữ tử này rất có sức hấp dẫn, bối cảnh cũng vô cùng mạnh mẽ, nếu có thể chiếm được cảm tình của nàng, trong cuộc chiến đoạt đích sẽ như hổ thêm cánh. Nhưng Dương Khai lại theo bản năng có chút bài xích nàng.

Nàng cho người ta cảm giác quá mức tinh ranh. Sự khôn khéo đó không nên xuất hiện ở một nữ tử, có lẽ đây cũng là nỗi buồn của những người xuất thân từ đại gia tộc.

Có thể hợp tác, nhưng tuyệt đối không thể nảy sinh bất cứ tình cảm nào khác với nàng ta.

- Chuyện minh danh cho tông môn…

Dương Ứng Phong thấp giọng nói.

- Thu Ức Mộng không thể làm chủ Thu gia, không thể làm được việc này.

Nếu có bất kỳ gia tộc nào trong Bát Đại Gia ở Trung Đô chịu mở lời minh danh cho Lăng Tiêu Các, vậy thì cái tiếng xấu chụp trên đầu Lăng Tiêu Các có thể được gỡ bỏ không chút khó khăn.

Cái danh tà tông, kỳ thực chẳng có gì to tát.

Điều quan trọng nhất là, Lăng Tiêu Các đã sản sinh ra một Tà Chủ! Đây mới chính là nguyên nhân khiến người đời kiêng kỵ và oán hận.

- Có tin tức gì của sư công không ạ?

Dương Khai trầm giọng hỏi.

Dương Ứng Phong chua xót lắc đầu:

- Ta đã phái người đi khắp nơi điều tra, nhưng sau trận chiến đó, sư công của con và các vị trưởng lão trong môn đều bặt vô âm tín, căn bản không tìm được chút manh mối nào.

Ngừng một lát, Dương Ứng Phong như nhớ ra điều gì, hỏi đầy mong đợi:

- Sư công con thật sự đã tấn nhập Thần Du Chi Thượng rồi sao?

Khi cao thủ Thu gia truyền tin trở về, Dương Ứng Phong đã nhanh chóng nhận được tin tức, nhưng suy cho cùng đó chỉ là lời nói một phía từ cao thủ Thu gia, có thể bọn họ vì muốn trốn tránh trách nhiệm mà bịa ra, Dương Tứ gia không dám tin hoàn toàn.

Đừng nói là Dương Ứng Phong, mà bất cứ ai nghe được tin này đến bây giờ vẫn còn mang thái độ hoài nghi!

Chỉ là một tông môn nhị đẳng nhỏ bé, sao có thể xuất hiện một cao thủ siêu cấp như vậy?

- Người đã thực sự đột phá rồi.

Dương Khai gật đầu quả quyết.

Nhận được sự khẳng định của Dương Khai, Dương Ứng Phong mới nhếch miệng mỉm cười, đi đi lại lại trong thư phòng, rồi đột nhiên dừng bước, vỗ đùi một cái thật mạnh:

- Phải, phải! Ta biết sư phụ chắc chắn có thể đột phá mà, chỉ là không ngờ lại muộn như vậy!

Lúc nói chuyện, thần sắc Dương Tứ gia vô cùng thả lỏng, như trút được tảng đá lớn trong lòng.

Lăng Thái Hư năm đó vì chuyện của hai đệ tử mà buồn bực không vui, tâm ma trói buộc, lãng phí mười mấy năm trời. Bây giờ cuối cùng cũng có đột phá, chắc chắn là đã tháo gỡ được khúc mắc trong lòng, Dương Ứng Phong dĩ nhiên mừng cho lão.

- Sư công đúng là trong họa có phúc.

Con ngươi Dương Khai đảo một vòng, chợt nảy ra một ý:

- Tà Chủ xuất thế từ Khốn Long Giản, đại chiến với các cao thủ trong môn, một vị trưởng lão bị đánh chết tại chỗ, sư công cũng bị trọng thương.

- Đồ đệ bất hiếu!

Dương Ứng Phong tức giận mắng một tiếng, đuôi mắt như muốn nứt ra.

Tà Chủ kia, suy cho cùng vẫn là sư đệ của Dương Ứng Phong, hôm nay y làm ra chuyện khinh sư diệt tổ, sát hại đồng môn, Tứ gia đương nhiên nổi trận lôi đình.

- Sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến y phải quỳ trước mặt sư phụ dập đầu nhận tội!

Dương Ứng Phong căm tức một hồi, lại vội vàng hỏi:

- Sau đó thì sao?

- Sau đó sư công bị tà khí xâm nhập cơ thể, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Thấy không còn cách nào xoay chuyển, con liền thử cho sư công dùng một thứ.

- Con cho sư công dùng?

Mắt Dương Ứng Phong trợn to hơn cả trứng bồ câu, Đổng Tố Trúc cũng vội che miệng, hai vợ chồng nín thở lắng nghe, vô cùng căng thẳng.

- Vâng, một ít dược dịch do con tự điều chế, không ngờ hiệu quả lại rất tốt, không chỉ kéo sư công từ quỷ môn quan trở về, mà còn tiêu trừ hết tà khí trong cơ thể người.

Dương Khai kiên trì bịa chuyện đến cùng, lời kể vô cùng sinh động.

- Đợi đến khi sư công khỏi hẳn, người mới đột phá.

- Dược dịch do chính con điều chế ư?

Vẻ mặt Dương Ứng Phong kinh hãi, sắc mặt trắng bệch.

Đổng Tố Trúc thì liên tục dùng tay vỗ ngực, thầm thấy may mắn vì không có chuyện gì kinh khủng xảy ra, nếu không cái tội diệt sư không chỉ đổ lên đầu Tà Chủ mà còn cả trên người Dương Khai.

Nếu thật sự là như vậy, Tứ ca chắc sẽ áy náy đến chết.

Dương Khai hít mũi một cái, nói:

- Thực ra con có hiểu một chút về dược lý, là học được trên đỉnh Vân Ẩn của Dược Vương Cốc.

- Ra là thế!

Dương Ứng Phong bừng tỉnh ngộ.

- Mọi người biết sao?

Dương Khai ngạc nhiên, nhị lão không hề tỏ ra bất ngờ, dường như đã sớm biết chuyện này.

- Ừ, Khinh Hàn đã lén truyền tin cho chúng ta biết.

Đổng Tố Trúc gật đầu.

Vậy thì ra là thế, Đổng Khinh Hàn cũng coi như là cháu ngoại của mẫu thân, truyền tin về cũng không có gì lạ.

- Tiêu đại sư không hổ là đại sư.

Dương Ứng Phong thổn thức một tiếng.

- Không cần tự mình ra tay, chỉ dạy con vài thứ đã có thể tạo ra thần hiệu như vậy.

Cảm khái một lúc, sắc mặt y lại trở nên ngưng trọng, gật đầu nói:

- Hôm nào đó phải đến cảm tạ đại sư cho đàng hoàng mới được.

Dương Khai cười ha hả, cũng gật đầu:

- Nên như vậy ạ.

- Lúc nào rảnh, ta sẽ đích thân lên đỉnh Vân Ẩn một chuyến. Người có ơn cứu mạng sư phụ, cũng chẳng khác nào có ơn cứu mạng ta, không thể không cảm tạ.

Dương Tứ gia vô cùng cảm kích, lời nói khẩn thiết.

Dương Khai lập tức thấy đau đầu.

Tứ gia mà lên đỉnh Vân Ẩn, hai bên gặp nhau, chẳng phải mình sẽ bị lộ tẩy là nói dối sao? Hắn liền nói:

- Cha, hay là người đừng đi, tính tình của đại sư hơi cổ quái, cha đi cũng chưa chắc đã gặp được người, để con đi thì tốt hơn.

Dương Ứng Phong ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy Dương Khai nói cũng có lý. Mấy năm nay Bát Đại Gia có biết bao người muốn lên đỉnh Vân Ẩn xin Tiêu Phù Sinh luyện thuốc, nhưng người đến người đi nhiều như vậy, lại chẳng có mấy ai được như ý, toàn là còn chưa thấy bóng dáng đại sư đã phải xám xịt quay về. Y liền gật đầu:

- Vậy cũng được, lúc đi nhớ chuẩn bị nhiều lễ vật một chút.

- Vâng, con biết rồi.

Dương Khai âm thầm lau mồ hôi lạnh.

Thần sắc Đổng Tố Trúc bỗng nhiên trở nên kích động, nhẹ giọng hỏi:

- Con trai, cách điều chế dược dịch đó, con còn nhớ không?

Dương Khai mỉm cười:

- Đương nhiên là nhớ.

- Vậy…

Đổng Tố Trúc không kìm được tim đập thình thịch, tràn đầy mong đợi nhìn Dương Khai.

Dương Khai sao lại không biết mẫu thân đang chờ đợi điều gì?

Dương Tứ gia năm đó bị Tà Chủ đả thương, thân mang ám tật, đến tận bây giờ trong cơ thể vẫn còn sót lại một ít tà khí.

Nếu không phải vì điều này, Dương Ứng Phong sao có thể chỉ dừng lại ở Thần Du Cảnh tam tầng? Ngay cả Đổng Tố Trúc bây giờ cũng đã là Thần Du Cảnh thất tầng rồi!

Dương Tứ gia năm xưa là đại đệ tử của Lăng Thái Hư, còn Tà Chủ là nhị đệ tử. Tà Chủ tư chất nghịch thiên, lại thêm cơ duyên xảo hợp, nay đã đạt tới Thần Du Chi Thượng. Dương Ứng Phong là sư huynh, được Lăng Thái Hư coi trọng như vậy, tư chất tất nhiên không thể thua kém Tà Chủ. Nếu không vì biến cố năm đó, sao y có thể chỉ dừng lại ở Thần Du Cảnh tam tầng? Ít nhất cũng phải là Thần Du Cảnh bát tầng.

Tính ra, tà khí trong cơ thể Dương Ứng Phong và Lăng Thái Hư đều chung một nguồn gốc, thậm chí của người sau còn nhiều hơn.

Dược dịch thần kỳ kia đã hóa giải được tà khí trong người Lăng Thái Hư, chưa chắc đã không có cách hóa giải tà khí trong người Dương Ứng Phong. Nếu có thể chữa khỏi ám tật cho Tứ gia, tiền đồ của y sẽ lại thênh thang rộng mở, nói không chừng còn có thể tấn thăng lên Thần Du Chi Thượng!

Trong dòng chính của Dương gia năm đó, tư chất của Dương Ứng Phong là đứng đầu, so với gia chủ Dương Ứng Hào bây giờ còn xuất sắc hơn.

- Dược dịch có thể điều chế, nguyên liệu cũng không phức tạp lắm.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Hơi thở của vợ chồng Dương Tứ gia trở nên dồn dập.

- Cha, con muốn xem trước tình trạng trong cơ thể cha.

- Được!

Dương Ứng Phong gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Dương Khai, đưa một tay ra.

Dương Khai đặt hai ngón tay lên, khẽ vận chuyển chân nguyên, cẩn thận xem xét.

Khi chân nguyên tiến vào cơ thể, thần sắc Dương Ứng Phong đột nhiên kinh ngạc, nhìn Dương Khai đầy kinh ngạc, không ngờ chân nguyên của con trai mình lại có thể tinh thuần và hùng hồn đến vậy.

Tuy chỉ là một luồng chân nguyên nhỏ, như thấy đốm biết báo, nhưng chân nguyên của con trai rõ ràng không tầm thường, so với chân nguyên mà y đã tôi luyện mấy năm nay cũng không kém hơn là bao.

Nó mới chỉ là Chân Nguyên Cảnh tầng bảy, nếu cho nó thời gian tích lũy, cho nó thăng cấp cảnh giới, chân nguyên của nó còn có thể tinh thuần và hùng hồn đến mức độ nào nữa?

Đứa nhỏ này… có chút kỳ lạ.

Đây là con trai của mình sao? Dương Tứ gia phút chốc nảy sinh cảm giác không chân thực.

Rất lâu sau, Dương Khai mới vẻ mặt nghiêm nghị thu tay lại.

- Thế nào rồi con?

Đổng Tố Trúc run giọng hỏi.

- So với sư công lúc trước thì nhẹ hơn một chút, có thể trị khỏi. Nhưng vì thời gian đã quá lâu, tà khí đã ăn sâu vào đan điền, không dễ gì hóa giải được. Cha phải uống dược dịch này hàng năm, cho đến khi chữa trị tận gốc.

- Có thể trị khỏi là tốt rồi!

Đổng Tố Trúc nghe con trai nói vậy, không kìm được vui mừng, liếc nhìn Dương Ứng Phong, cũng thấy y lộ vẻ mừng rỡ.

Bao năm nay, hai vợ chồng cũng đã đi khắp nơi tìm danh y, thử không biết bao nhiêu cách, nhưng đều không thể hóa giải được đám tà khí đó trong đan điền, ngay cả Hóa Long Trì của Dương gia cũng không có tác dụng.

Nhưng bây giờ, nỗi ưu phiền đã đeo bám hai vợ chồng bấy lâu nay, sau khi con trai trở về lại có thể giải quyết dễ dàng như vậy.

Bỗng nhiên cảm thấy, người trong thiên hạ không ai lợi hại bằng con trai mình

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!