Nhìn thấy biểu hiện của Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu, Dương Khai thầm gật đầu, biết rằng dù thân mang trọng thương, Huyết Thị vẫn mãi là Huyết Thị.
Liếc nhìn những người khác, Dương Khai bỗng nhiên khẽ cười:
– Chư vị, nếu sau này là địch của nhau, bản công tử sẽ không thủ hạ lưu tình!
Chu Phong nghiêm sắc mặt nói:
– Vốn nên như thế!
Dương Khai xoay người rời đi, ung dung bình tĩnh. Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu nghiêm nghị chắp tay hành lễ với huynh đệ tỷ muội.
Sau lần từ biệt này, các Huyết Thị có gặp lại, có lẽ sẽ phải đao kiếm đối đầu. Dùng máu và tính mạng của mình để viết nên khúc nhạc huy hoàng cho đời sau của Dương gia.
Mọi người nghiêm nghị đáp lễ!
Bọn họ đều hiểu rõ.
Ra khỏi cửa, Phong Thắng vẫn đứng đó, đợi Dương Khai đi được mười mấy trượng mới đột nhiên nói:
– Khai công tử, hai thuộc hạ không nên thân này, làm phiền ngươi vậy.
Dương Khai xua tay, không nói lời nào. Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu mỗi bước chân là một vết máu, lê bước đi theo.
…
Tất cả con cháu dòng chính của Dương gia đều đã về tới Trung Đô. Gia tộc bỏ thêm hai tháng để chuẩn bị. Sau khi lựa chọn xong Huyết Thị thủ hộ cho mình, Đoạt Đích Chi Chiến của Dương gia mà mọi người trông mong cuối cùng cũng đã bắt đầu.
Tin tức truyền ra, Trung Đô xôn xao, nhốn nháo, cả Đại Hán phong vân biến động. Các thế lực lớn nhỏ trong thiên hạ đều xuất phát tiến về Trung Đô, mong kiếm được chút lợi ích trong đại thịnh hội lần này.
Thậm chí có không ít thế lực đã sớm đến Trung Đô, đang ngồi trông ngóng, chần chừ chưa quyết, không biết nên chọn đứng vào đội ngũ của vị công tử nào.
Các con cháu dòng chính của Dương gia thời gian này bận rộn hơn lúc nào hết, liên lạc với các công tử tiểu thư của Thất Đại Gia còn lại, cố gắng quyết định minh hữu của mình.
Trung Đô Bát Đại Gia, gồm Dương gia, Thu gia, Liễu gia, Hoắc gia, Khang gia, Cao gia, Diệp gia, Mạnh gia.
Trong đó Khang gia, Cao gia, Diệp gia, Mạnh gia đều đã truyền tin, kết minh hữu với những con cháu khác nhau của Dương gia. Duy chỉ có ba gia tộc còn lại là chưa có thái độ gì.
Liễu gia thì không nói. Liễu Khinh Diêu sớm đã tuyên bố rằng trong thế hệ trẻ tuổi của Dương gia, ai có thể đánh bại y, y sẽ kết minh hữu với người đó. Nghe đồn lão đại Dương Uy đã từng giao đấu với y một lần, nhưng kết quả như thế nào thì không ai biết.
Nhưng Liễu Khinh Diêu cho đến nay vẫn chưa tỏ thái độ rõ ràng sẽ kết minh hữu với ai. Vậy thì kết quả của trận chiến lần đó không cần nói cũng đã hiểu.
E là Dương Uy đã thua.
Về phần Hoắc gia. Tên ăn chơi Hoắc Tinh Thần này cũng suốt ngày chỉ biết tầm hoan hưởng lạc, suốt ngày rượu chè be bét, cơ hồ căn bản không có ý định tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, khiến Gia chủ Hoắc Chính vô cùng đau đầu.
Hoắc Chính cũng muốn tham gia vào Đoạt Đích Chi Chiến, nhưng khổ nỗi đứa con không thèm để ý, suốt ngày làm xằng làm bậy, mặc kệ chuyện chính, khiến ông tức giận vô cùng. Nếu người của thế hệ trước có thể tham gia Đoạt Đích Chi Chiến thì Hoắc Chính sớm đã tự mình đi rồi.
Ngược lại những công tử khác của Dương gia nghe nói Hoắc Tinh Thần và Dương Khai có xích mích, lần lượt tìm y thuyết phục, nhưng chẳng ai thành công, ngược lại còn bị y lôi vào xuân lầu tiêu khiển mấy đêm. Người nào người nấy đầu óc quay cuồng bước ra, chỉ biết lắc đầu thở dài, than rằng "bùn nhão không đắp nổi tường".
Thu gia.
Trong thư phòng, Gia chủ Thu gia, Thu Thủ Thành đang ngồi trên ghế. Y nhìn chỉ khoảng ba mươi tuổi, nhưng thực tế đã ngoài ngũ tuần. Tuy nhiên, khuôn mặt vẫn còn căng bóng, làn da trắng nõn hơn cả nữ tử, cho nên nhìn dung mạo trẻ hơn tuổi thật rất nhiều.
Hai người đứng hầu hai bên, một nam một nữ.
Nữ là Thu gia đại tiểu thư, Thu Ức Mộng. Nam là Thu gia công tử Thu Tự Nhược. Hai người là tỷ đệ cùng cha khác mẹ.
Tin tức Đoạt Đích Chi Chiến sắp bắt đầu truyền ra, đương nhiên Thu gia cũng phải chọn đội ngũ cẩn thận mới được.
Nhưng Thu Thủ Thành chưa thực sự hiểu rõ các vị công tử dòng chính của Dương gia cho lắm. Dù vẫn luôn thăm dò tin tức về họ, nhưng thu được chẳng bao nhiêu.
Thất Đại Gia tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, mục đích chủ yếu cũng chỉ là rèn luyện con cháu của gia tộc mình, thắng thua đối với họ cơ bản không có ảnh hưởng quá lớn. Nhưng nếu có thể thắng, ai lại muốn thua chứ? Cho nên chuyện này vẫn phải thận trọng một chút mới được.
Thu Thủ Thành vuốt râu cằm, trầm ngâm một hồi lâu mới hỏi:
– Mộng nhi, con nghĩ sao về Đoạt Đích Chi Chiến lần này?
Nghe thấy phụ thân hỏi như vậy, Thu Tự Nhược khẽ lộ vẻ buồn khổ.
Ở Thu gia, tuy y là người thừa kế chính thức, nhưng dù là thực lực cá nhân hay thủ đoạn đều không thể sánh bằng vị tỷ tỷ cùng cha khác mẹ này. Trong gia tộc, có chuyện đại sự gì, phụ thân cũng đều thích tìm tỷ tỷ bàn bạc, muốn y ngồi bên cạnh lắng nghe, học hỏi kinh nghiệm.
Từ nhỏ đến lớn, đều là như vậy!
Thu Ức Mộng khẽ mỉm cười, nói:
– Theo tin tức con có được, hình như lần này Dương gia có tám vị công tử sẽ tham gia Đoạt Đích Chi Chiến! Trừ Dương Tân Vũ xếp thứ tư đã chết ra thì sắp xếp từ lớn tới nhỏ có Dương Uy, Dương Chiếu, Dương Thiết, Dương Kháng, Dương Thận, Dương Ảnh, Dương Tuyền và Dương Khai!
Thu Thủ Thành khẽ gật đầu, không ngắt lời, chỉ ra hiệu cho nàng tiếp tục.
– Trong đó, lão nhị Dương Chiếu và lão ngũ Dương Kháng là anh em ruột, lão lục Dương Thận và lão thất Dương Ảnh cũng là anh em ruột. Hai cặp anh em ruột này chắc chắn sẽ không công kích nhau khi chưa đến thời điểm quyết định, mà chỉ nương tựa, bảo vệ lẫn nhau. Đây là tình cảm huyết mạch.
Tư duy của Thu Ức Mộng nhanh chóng vận chuyển, lời lẽ mạch lạc, chậm rãi phân tích:
– Mà cho tới tận bây giờ, cũng chỉ có bốn vị công tử nhận được sự trợ giúp từ các thế gia trong Thất Đại Gia. Trong đó, Mạnh Thiện Y của Mạnh gia là minh hữu của lão đại Dương Uy, Diệp Tân Nhu của Diệp gia là minh hữu của lão nhị Dương Chiếu, Cao Nhượng Phong của Cao gia là minh hữu của lão ngũ Dương Kháng, Khang Trảm của Khang gia là minh hữu của lão thất Dương Ảnh. Lực lượng của Thất Đại Gia không thể xem thường, có khả năng quyết định kết quả cuối cùng của Đoạt Đích Chi Chiến ở mức độ rất lớn.
– Đúng vậy. Dương gia tọa lạc tại Trung Đô, và tại Trung Đô, việc giao hảo với các thế gia còn lại trong Thất Đại Gia là điều tất yếu.
Thu Thủ Thành khẽ gật đầu, rất hài lòng với năng lực tình báo và tư duy cẩn trọng của con gái mình. Nhưng vừa nghĩ đến chuyện nàng thân là nữ nhi, lại không khỏi cảm thấy tiếc nuối.
Liếc nhìn Thu Tự Nhược vẫn ngồi bên cạnh, rõ ràng có chút phẫn uất, Thu Thủ Thành thầm thở dài.
– Cho nên, kết quả từ bên ngoài có thể thấy, bây giờ ắt là cặp huynh đệ Dương Chiếu và Dương Kháng đang chiếm ưu thế lớn.
– Rồi sao?
Thu Thủ Thành nghe ra ý khác của con gái, mỉm cười hỏi.
– Thực tế không phải vậy. Chưa kể hai người họ tách biệt, dù có nương tựa bảo vệ lẫn nhau, e rằng trong Đoạt Đích Chi Chiến cũng khó mà bách chiến bách thắng. Trải qua bao thế hệ, trong Đoạt Đích Chi Chiến, những người được Thất Đại Gia phái đi tham gia thường không có thực lực quá cao, chủ yếu là thế hệ trẻ tuổi, nhằm tránh phá vỡ sự cân bằng và hạn chế thương vong. Đây là một quy định bất thành văn. Do đó, ngoài Huyết Thị của Dương gia, các thế gia trong Bát Đại Gia sẽ không phái cao thủ có thực lực vượt quá Thần Du Cảnh ngũ tầng tham gia Đoạt Đích Chi Chiến.
– Nếu như vậy, thì bằng hữu mà các công tử kết giao được trong quá trình rèn luyện bên ngoài lại vô cùng quan trọng. Người có nhiều bằng hữu sẽ có thể lôi kéo được nhiều trợ lực và minh hữu. Hơn nữa, mẫu thân của các vị công tử này, đại đa số đều xuất thân từ các thế gia nhất đẳng. Những gia tộc đó ắt sẽ có khuynh hướng thiên vị những công tử này. Với sự giúp đỡ của các thế lực này, họ cũng có thể tự bảo vệ mình, tránh khỏi việc nhanh chóng bại trận.
Thu Thủ Thành ánh mắt tán thưởng, mỉm cười.
– Phụ thân, nữ nhi không dám chắc ai sẽ là người cười đến cuối cùng trong Đoạt Đích Chi Chiến, nhưng nữ nhi biết, lão tam Dương Thiết của Dương gia, chắc chắn sẽ là người đầu tiên bị loại!
– Vì sao?
– Bởi vì y không có Huyết Thị thủ hộ! Mấy năm nay y rèn luyện bên ngoài, không có thu hoạch gì. Với những đóng góp của y cho Dương gia, y không thể đổi được Huyết Thị đi theo bảo hộ. Không có Huyết Thị thủ hộ bên người, thực lực bản thân cũng không phải là rất cao. Tiền đồ của y có thể nói là ảm đạm, e rằng y không thể trụ vững nổi một ngày.
Thu Ức Mộng thần thái tự tin, ngữ khí kiên định:
– Còn người thứ hai bị loại, chắc chắn sẽ là lão bát Dương Tuyền. Y không có sự trợ giúp của Thất Đại Gia, hơn nữa, mẫu thân y cũng chỉ xuất thân từ thế lực nhị đẳng. Thế lực bên ngoại không thể giúp đỡ được nhiều.
– Người thứ ba thì sao?
Thu Thủ Thành mỉm cười.
– Nữ nhi không biết.
Thu Ức Mộng cười khổ lắc đầu,
– Những người còn lại không dễ phán đoán. Lão ngũ Dương Kháng, lão lục Dương Thận, lão thất Dương Ảnh, đều có khả năng bị loại.
– Hử?
Thu Thủ Thành không khỏi chau mày, vẻ mặt lộ ra vẻ khó hiểu, nhìn con gái có chút ngờ vực.
Thu Tự Nhược vẫn ngồi ngẩn ngơ bên cạnh, cũng khẽ cười nói:
– Tỷ tỷ, người thứ ba bị loại ngay cả đệ cũng có thể nhìn ra, sao tỷ lại không nhìn thấy?
Thu Ức Mộng mỉm cười, nhìn Thu Tự Nhược nói:
– Đệ đệ có cao kiến gì?
– Không dám nhận là cao kiến.
Thu Tự Nhược thản nhiên cười,
– Nhưng chuyện này vốn rất rõ ràng.
– Tự Nhược, con nói nghe xem.
Thu Thủ Thành thần sắc thản nhiên, gật đầu với nhi tử.
– Vâng ạ!
Thu Tự Nhược liếc nhìn tỷ tỷ, lúc này mới nói:
– Người thứ ba bị loại, nhất định là Dương Khai, người trẻ tuổi nhất kia!
– Lý do?
Thu Ức Mộng cười thản nhiên, sắc mặt không đổi, dường như đã biết y sẽ suy đoán như vậy.
– Như tỷ tỷ vừa nói, Dương Khai này, một là không có huynh đệ ruột nương tựa bảo vệ, hai là không nhận được sự giúp đỡ từ Thất Đại Gia. Dù họ hàng bên ngoại của mẫu thân hắn có được vài người trợ giúp, nhiều nhất cũng chỉ là sự giúp đỡ từ thế lực nhất đẳng mà thôi, chẳng thấm vào đâu. Hơn nữa tuổi hắn nhỏ nhất, dường như bằng tuổi đệ, chắc chắn không có thủ đoạn gì đáng kể. Cho nên người thứ ba bị loại, chắc chắn là hắn.
Thu Tự Nhược nói như đinh đóng cột, cứ như đã tận mắt chứng kiến kết cục của Dương Khai.
Thu Ức Mộng chỉ cười, không phản bác, nhìn Thu Thủ Thành nói:
– Phụ thân cũng nghĩ vậy sao?
Thu Thủ Thành trầm ngâm một lúc, khẽ gật đầu nói:
– Ta cũng nghĩ giống đệ đệ con. Hai điểm nó nêu ra chính là lý do. Hơn nữa, theo như tình báo ta có được, sau khi hắn về Trung Đô, dường như cũng chưa từng tiếp xúc với con cháu của Thất Đại Gia, không hề có bất kỳ hành động lôi kéo nào. Ta có thể cho rằng hắn không có lòng tin vào bản thân, đã từ bỏ Đoạt Đích Chi Chiến!
Thu Ức Mộng kiên định lắc đầu:
– Phụ thân, con không đồng ý với suy nghĩ của hai người. Ngược lại, nữ nhi còn có ý định biến Thu gia thành trợ lực của hắn!
Thu Tự Nhược sững sờ nhìn qua, lẩm bẩm nói:
– Tỷ tỷ, tỷ chưa tỉnh ngủ sao? Sao lại nói những lời hồ đồ như vậy?
Thu Thủ Thành cũng chau mày nói:
– Mộng nhi, ta biết con quen biết Dương Khai, cũng từng đồng hành với hắn một thời gian. Chuyện này Lã Lương đã dùng bồ câu đưa tin cho phụ thân rồi. Những việc hắn làm ở Lã gia, Lã Lương cũng đã bẩm báo tỉ mỉ với phụ thân, nên phụ thân không hề quá xem trọng hắn. Con muốn biến Thu gia thành trợ lực của hắn thì phải có một lý do thuyết phục phụ thân mới được. Nếu không, phụ thân không thể đáp ứng. Thắng thua trong Đoạt Đích Chi Chiến đối với Thu gia ta cơ bản sẽ không có ảnh hưởng gì lớn, nhưng dù sao cũng sẽ có một vài tổn thất nhất định.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang