Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 412: CHƯƠNG 412: KHẨU VỊ CỦA KẺ NÀY THẬT LỚN

- Lý do? Con nói không rõ ràng, nhưng thưa phụ thân, từ nhỏ đến lớn, con đã bao giờ làm ngài thất vọng chưa?

Sắc mặt Thu Thủ Thành nghiêm lại, cẩn thận ngẫm nghĩ cũng thấy đúng là như thế, nữ nhi này của ông bất kể là nhìn nhận việc gì cũng đều vô cùng sáng suốt. Mấy năm gần đây, chính ông có khi gặp chuyện không hiểu, nói ra với nàng thì nàng lại thông suốt toàn bộ, nàng đã từng cho mình rất nhiều ý kiến hay.

Thu Ức Mộng đã nói như vậy, Thu Thủ Thành cũng không khỏi suy nghĩ lại, nghiêm mặt nói:

- Người này rốt cuộc có điểm gì đáng để con để ý đến thế?

Thu Ức Mộng vẫn chậm rãi lắc đầu:

- Con cũng không thể nói rõ được, nhưng người này rất thần kỳ, thường làm được những chuyện không ai tưởng tượng nổi trong những tình huống tưởng chừng bất khả thi, khiến người ta phải sáng mắt lên.

Nàng vốn định nói cho phụ thân biết chuyện ngay cả Yêu Mị nữ tử của Thương Vân Tà Địa cũng bị hắn thu phục cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng nghĩ lại rồi thôi.

Dù sao Thương Vân Tà Địa cũng là nơi tà ma tụ tập, Phiến Khinh La lại là một trong Lục Đại Tà Vương, luôn thủy hỏa bất dung với Bát Đại Gia Tộc của Trung Đô. Còn chuyện trong cuộc tranh đoạt này, Phiến Khinh La tới giúp đỡ lại là chuyện khác.

Nếu như không có sự giúp đỡ của Yêu Mị Nữ Vương, chắc chắn sức mạnh của Dương Khai sẽ giảm đi nhiều.

- Làm cho con phải sáng cả hai mắt lên rồi à?

Thu Thủ Thành hơi nhíu mày, thâm sâu hỏi.

Thu Tự Nhược nhướng mày, khẽ cười nói:

- Xem ra cuối cùng tỷ tỷ cũng gặp được ý trung nhân rồi, ta còn tưởng thiên hạ này không có nam nhân nào lọt được vào mắt xanh của tỷ chứ.

Hai cha con người này, một người thì ngờ vực vô căn cứ, một người lại cố ý trêu chọc, đều cho rằng Thu Ức Mộng đã động lòng với Dương Khai.

- Ta đúng là có chút hảo cảm với hắn.

Thật bất ngờ, Thu Ức Mộng lại thản nhiên thừa nhận:

- Nhưng đây chẳng qua là hảo cảm mà thôi, bởi vì ở chung với hắn, ta vĩnh viễn ở trong trạng thái bị động.

Sắc mặt Thu Thủ Thành khẽ động, kinh ngạc nói:

- Tiểu tử này mạnh đến thế sao?

Nữ nhi này của ông, cho dù là ở Trung Đô cũng không có ai có thể làm cho nàng cảm thấy bị động. Từ trước tới giờ luôn là nàng dắt mũi người khác, cho nên câu đánh giá này tuy rằng bình thản nhưng Thu Thủ Thành vẫn có thể nhận ra được dấu hiệu trong đó.

- Một nam nhân rất mạnh mẽ!

Thu Ức Mộng khẽ mỉm cười, nhớ tới thái độ của Dương Khai với nàng, lại không khỏi khẽ nghiến răng.

- Ái tình sẽ làm cho con người trở nên ngu ngốc.

Thu Tự Nhược ra vẻ lắc đầu, tỏ bộ dạng của một kẻ từng trải, lão luyện tình trường.

- Phụ thân.

Thu Ức Mộng biết đệ đệ cùng cha khác mẹ này của mình vẫn luôn có ý kiến với mình, nàng cũng chẳng muốn biện giải với hắn, chỉ khẽ cười nói:

- Không nói là con nhìn trúng hắn, cứ xét theo cái nhìn của người ngoài cuộc. Người đoán hắn là người bị loại thứ ba, một phần là vì nhận được tình báo mà người tìm hiểu được, thế thì kẻ thứ hai kia chỉ sợ là cũng sẽ được Lã Lương truyền tin cho chứ?

- Không sai.

Thu Thủ Thành gật đầu rồi vuốt cằm nói:

- Trong thư của Lã Lương mặc dù không đánh giá gì về tiểu tử này, chỉ thuật lại toàn bộ những gì hắn làm ở Lã gia, nhưng ta có thể thấy được sự khinh thị của Lã Lương đối với hắn.

- Nếu đây chỉ là ngụy trang thì sao?

Thu Thủ Thành ngẩn ra, nghiêm nghị nói:

- Thế thì tiểu tử này quá cáo già rồi, thậm chí lừa được cả Lã Lương. Lã Lương cũng không phải là kẻ dễ bị lừa.

Thu Ức Mộng cười ha hả, đứng lên đi vài bước lại xoay người lại nói:

- Phụ thân, kỳ thật vốn con cũng đang do dự, xem có nên lôi kéo hắn về phía Thu gia hay không. Ít nhất là trước hôm nay con cũng chưa quyết định, nhưng hiện tại thì con lại càng thấy phán đoán của con không sai.

- Lý do?

- Cũng là vì hắn không làm gì hết! Ở Lã gia không có biểu hiện gì, về Trung Đô cũng thế! Ở Lã gia, hắn không lôi kéo Lã Lương, trở lại Trung Đô thì hắn cũng không thèm lôi kéo người của Thất đại gia. Nhưng ở chung với hắn một đoạn thời gian, con biết hắn không phải là loại người cam chịu như thế. Khẩu vị của kẻ này trước giờ luôn rất lớn, căn bản sẽ không cho đối thủ cơ hội thở dốc! Hắn không làm gì hết nghĩa là hắn hoàn toàn không lo lắng gì!

Thu Ức Mộng nói xong cũng cau mày lại, chậm rãi lắc đầu:

- Con thật không biết hắn rốt cuộc tính toán gì, nhưng nhất định đã có chuẩn bị.

- Tỷ tỷ, nói nửa ngày thì cũng chỉ là suy đoán với cảm giác của ngươi, chúng ta cũng chẳng thấy hắn có trợ lực gì bên ngoài cả!

Thu Thủ Thành cũng nhíu mày gật đầu:

- Đúng thế, Mộng nhi, trước kia ngươi nói không suy xét tới chuyện kết giao với hắn, có phải là có người khác để chọn không?

Nghe phụ thân nói thế, Thu Ức Mộng lập tức hiểu được vừa rồi mình cố gắng thế cũng chẳng có hiệu quả.

Cách nhìn của phụ thân đối với Dương Khai vẫn không tốt! Nếu không thì cũng chẳng hỏi những điều này.

- Vâng, ngoại trừ Dương Khai, con còn có hai lựa chọn khác, một là lão đại Dương Uy, người còn lại là lão nhị Dương Chiếu. Không cần phải nói, hắn là một kẻ rất lợi hại, lại là con trai của Dương gia đương nhiệm gia chủ. Mà Dương Uy cũng chẳng phải là người bình thường, là người trẻ tuổi nhất đạt tới Thần Du Cảnh của Dương gia, cũng là lão đại trong thế hệ trẻ. Cho nên hai người họ cũng có hy vọng lớn.

Thu Ức Mộng nói xong, cười hỏi:

- Nhưng hai người họ đều đã có người trong Thất đại gia làm đồng minh, giờ Thu gia chúng ta mới xen vào chỉ sợ không hay lắm.

- Ừm, cứ như thế, cho dù là thắng, Thu gia chúng ta cũng chẳng có được ưu đãi gì lắm.

Thu Thủ Thành cũng trầm ngâm, bỗng quay đầu nhìn sang con trai:

- Tự Nhược, con có ý kiến gì không?

Thu Tự Nhược vui vẻ, biết rằng cơ hội đã tới.

Đây cũng là lần đầu tiên phụ thân hỏi ý kiến của mình, hơn nữa lại là chuyện trọng đại như thế, ý tứ bao hàm trong đó hắn đương nhiên hiểu được.

- Theo con thấy, nếu phải tham dự cuộc tranh đoạt này, vậy thì tìm một người của Dương gia chưa có Thất đại gia làm đồng minh. Như thế sau khi hắn giành được thắng lợi thì Thu gia chúng ta cũng một mình hưởng lợi lộc.

Thu Tự Nhược không phải kẻ ngu gì, thấy tỷ tỷ với phụ thân nói lâu như thế, tự nhiên đã suy tính sẵn, thần sắc tự nhiên:

- Ý của con là kết làm đồng minh với lão ngũ Dương Thận kia. Lão thất Dương Ảnh, huynh đệ ruột của hắn đã có Khang gia làm đồng minh rồi. Lại thêm Thu gia chúng ta nữa thì phần thắng càng lớn, ít nhất cũng có thể có được địa vị ngang hàng với Dương Chiếu, Dương Kháng.

Thu Thủ Thành mỉm cười, gật đầu khen ngợi.

Thấy sự khen ngợi của phụ thân, Thu Tự Nhược đương nhiên biết mình nói trúng ý ông, không khỏi kích động tới mức mặt ửng đỏ.

Thu Ức Mộng bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng thầm thở dài.

Mặc dù nàng biểu hiện có xuất sắc tới đâu thì cũng chỉ là thân nữ nhi, Thu gia này tương lai cũng chẳng phải do nàng thừa kế. Vận mệnh của nàng chung quy cũng chỉ là một quân cờ liên hôn, mang lại càng nhiều lợi ích hơn cho Thu gia.

Trong phòng nhất thời yên tĩnh lại, Thu Thủ Thành khẽ gõ tay lên ghế, chau mày trầm tư, hiển nhiên là đang cân nhắc được mất.

Một lúc sau mới quyết định:

- Nếu đã vậy, thế thì cuộc tranh đoạt lần này…

- Phụ thân!

Thu Ức Mộng vội vàng lên tiếng ngắt lời.

- Sao?

Thu Thủ Thành nhíu mày, không vui nhìn nàng.

- Phụ thân, nữ nhi muốn mang một đội người tới bên Dương Khai.

Thu Ức Mộng cắn răng nói, mặc dù biết thế phụ thân sẽ mất hứng, nhưng Thu Ức Mộng cảm thấy quyết định của mình sẽ không sai.

Thu Tự Nhược không kìm được cười một tiếng.

Nhìn nàng một lúc, Thu Thủ Thành thản nhiên nói:

- Con nhất định thế?

- Vâng! Nữ nhi chưa từng cầu xin người điều gì, lần này con nhất định như thế, coi như nữ nhi tùy hứng một lần đi.

- Được, thế thì phân cho con nhánh Thu Vũ gia.

Thu Thủ Thành trầm giọng nói.

- Cảm tạ phụ thân.

Thu Ức Mộng chua xót cười.

Thu Vũ gia không được coi là một nhánh quan trọng của Thu gia, thực lực của người trong đó cũng không cao, nhân số lại càng không nhiều. Phụ thân giao nhánh này cho nàng, rõ ràng là đã chuẩn bị tâm lý hy sinh Thu Vũ gia rồi. Nếu không phải nàng kiên quyết như vậy, e rằng ngay cả Thu Vũ gia ông cũng không cho nàng.

Một khi đã như thế, vậy thì để thời gian chứng minh đi, xem ai đúng ai sai, xem ai là người thích hợp thừa kế Thu gia!

Ánh mắt Thu Ức Mộng lộ vẻ kiên nghị, mơ hồ có vẻ cương quyết.

- Lui ra đi.

Thu Thủ Thành phất phất tay, Thu Ức Mộng khom người lui xuống.

Đi ra khỏi cửa, tiếng nói trong phòng còn truyền tới, càng làm cho Thu Ức Mộng cảm thấy chẳng biết nói sao.

*

Ban đêm, tổng bộ của Trúc Tiết bang, đại điện ở hậu viên của Khách sạn Thông Thiên.

Dương Khai nhìn chồng ngân phiếu xếp trước mắt, vẻ mặt bình thản.

Đứng sau hắn có hai nam nhân đứng sừng sững như hai cây cột, chỉ lẳng lặng ở đó, từ sau khi đi vào bên trong cũng chưa từng nói tiếng nào, sắc mặt lại trắng bệch như tờ giấy, trên trán thường chảy chút mồ hôi lạnh. Vẻ mặt hai gã hơi dữ tợn, dường như đang chịu đựng thống khổ tột cùng. Mà y phục trên người bọn gã cũng bị thấm đẫm máu tươi, giống như thêu thêm mấy đóa hoa đỏ diễm lệ.

Dưới chân hai gã là một vũng máu.

Bang chủ của Trúc Tiết bang, Bàng Trì, cùng Phó bang chủ Mục Nam Đẩu đang cẩn thận đứng ở một bên, thỉnh thoảng lại lén đánh giá hai tên nam nhân sắp chết này, không hiểu sao Dương Khai lại mang theo kẻ như vậy bên người.

- Hợp nhất thế lực của hai phái chúng ta, thực lực của Trúc Tiết bang cũng tăng mạnh, lại đoạt lại không ít vật tư cùng tiền tài. Dương công tử, toàn bộ đều ở đây, không thiếu một phân!

Bàng Trì cung kính đưa một quyển sổ tới, đặt trước mặt Dương Khai.

- Không cần đâu.

Dương Khai lắc đầu:

- Mang toàn bộ số ngân phiếu này đổi thành vật liệu, yêu cầu cao một chút, tối thiểu cũng phải là Thiên cấp. Ngoài ra, ở khu Bắc thành còn có bao nhiêu thế lực có thể thâu tóm được?

- Nếu tình báo của Mục huynh không sai thì còn có bốn, năm nhà.

Bàng Trì trả lời.

- Ừm, hai người các ngươi, mỗi người mang theo một người, sau đó đi thu phục thế lực của khu đó.

Dương Khai chỉ vào hai người đằng sau.

- Mang theo bọn họ?

Bàng Trì cùng Mục Nam Đẩu cùng há hốc mồm, có chút ngạc nhiên nhìn hai kẻ đang chảy máu đầm đìa phía sau.

Hai kẻ như thế thì có thể làm gì, Bàng Trì cùng Mục Nam Đẩu cũng chẳng dám nói lớn tiếng, sợ giọng nói của mình dọa chết bọn họ, cho nên nghe Dương Khai nói thế trong lòng đều nghi hoặc, không rõ ràng.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!