Trong đại điện Trúc Tiết Bang, Bàng Trì và Mộc Nam Đấu kinh ngạc nhìn hai người đứng sau lưng Dương Khai.
- Có ý kiến sao?
Một người trong đó, trông như sắp chết đến nơi, hừ lạnh một tiếng, một luồng thần thức khổng lồ bỗng nhiên càn quét ra.
Cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong luồng thần thức này, sắc mặt Bàng Trì và Mộc Nam Đấu đại biến, lúc này mới bừng tỉnh nhận ra hai kẻ tưởng chừng gần đất xa trời này tuyệt không tầm thường.
Chỉ riêng loại thần thức kinh người này cũng đủ để càn quét toàn bộ các tiểu thế lực ở khu vực phía bắc thành.
Hai người vội vàng thu lại vẻ mặt, kinh hoảng xua tay:
- Không dám, không dám!
- Đi thôi!
Dương Khai khoát tay.
Không thấy hai nam nhân như thiết tháp phía sau hắn có động tác gì, Bàng Trì và Mộc Nam Đấu liền bị một luồng sức mạnh bao bọc lấy, trong nháy mắt biến mất khỏi đại điện, chỉ để lại trong không khí một mùi máu tươi nhàn nhạt.
Đợi Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu biến mất, Dương Khai mới khẽ mỉm cười.
Kể từ khi thu nhận hai người họ đến nay đã được năm ngày.
Hai vị Huyết Thị vốn bị thương nặng, đáng lẽ phải nằm trên giường dưỡng thương, nhưng Dương Khai lại ngoảnh mặt làm ngơ với tình trạng cơ thể của họ, tựa như mong họ chết sớm một chút, đi đâu cũng mang theo.
Trong năm ngày này, Dương Khai không nói với họ quá một câu, cũng chưa từng ra bất kỳ chỉ thị nào.
Nhưng điều khiến Dương Khai vui mừng là hắn không cảm nhận được chút gì không cam lòng hay thiếu kiên nhẫn từ Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu.
Hiện tại, thực lực họ có thể phát huy chưa bằng ba thành lúc đỉnh phong, nhưng để càn quét các tiểu thế lực ở Trung Đô thành này thì không có vấn đề gì lớn.
Thời gian không còn nhiều, Dương Khai vốn định để Bàng Trì và Mộc Nam Đấu chậm rãi thu phục những tiểu thế lực kia, nhưng đoạt đích chi chiến sắp bắt đầu, hắn không thể đợi được nữa.
Bất đắc dĩ, hắn mới phải điều động hai vị Huyết Thị ra tay tương trợ.
Đứng dậy, Dương Khai nói với một vị cao tầng của Trúc Tiết Bang đang đứng bên cạnh:
- Dẫn ta đến khố phòng của các ngươi.
- Vâng!
Trúc Tiết Bang đã thâu tóm hai tiểu thế lực, lại theo yêu cầu của Dương Khai mua không ít tài liệu luyện đan luyện khí, hiện tất cả đều được cất giữ trong khố phòng.
Dương Khai vào trong dạo một vòng rồi đi ra, trong không gian Hắc Thư lập tức có thêm không ít thứ tốt.
Tính cả lô tài liệu lớn mà trưởng lão điện của Dương Trấn cho người đưa tới năm ngày trước, trữ lượng của Dương Khai hôm nay đã có quy mô đáng kể.
Hiệu suất của Trưởng lão điện tương đối cao, ngày đó Dương Khai chỉ nói muốn đổi toàn bộ công lao còn lại của mình thành tài liệu, ngay trong đêm sự tình đã được giải quyết ổn thỏa.
Nhìn hai xe ngựa đầy ắp tài liệu, bất luận là Dương Khai hay phụ mẫu trong nhà cũng đều kinh ngạc.
Những tài liệu đó đều là hàng tốt từ Thiên cấp trở lên, trong đó thậm chí có một phần mười đạt đến Huyền cấp, tài liệu luyện đan và luyện khí mỗi loại chiếm một nửa!
May mà nội tình Dương gia hùng hậu, nếu không cũng không thể lấy ra nhiều tài liệu như vậy.
Dương Ứng Phong vốn không ngờ rằng sau khi đổi lấy hai vị Huyết Thị làm trợ thủ, Dương Khai vẫn còn lại một lượng công lao lớn đến thế.
Chính bản thân Dương Khai cũng không nghĩ tới.
Phụ tử hai người lúc ấy ngây người một hồi lâu mới hoàn hồn, hiện giờ tất cả những thứ này đều nằm trong không gian Hắc Thư.
- Bảo Bàng Trì tiếp tục thu thập tài liệu, khi tích lũy đủ số lượng thì đưa đến Chiến thành cho ta.
Dương Khai dặn dò một tiếng, rồi chắp tay sau lưng, sải bước rời đi.
Chiến thành! Là một thành trì được Dương gia xây dựng đặc biệt cho đoạt đích chi chiến, cách Trung Đô không quá trăm dặm.
- Vâng!
Vị cao tầng Trúc Tiết Bang kia trầm giọng đáp.
Đợi Dương Khai đi rồi, hắn mới cảm thấy có chút mơ hồ, vị công tử này sao chỉ dạo một vòng trong khố phòng rồi đi ra vậy? Dường như chẳng lấy thứ gì cả.
Thò đầu vào xem xét, người này nhất thời sợ đến hồn bay phách lạc, can đảm câu liệt.
Những tài liệu vốn chất đầy trong khố phòng, giờ phút này lại không thấy bóng dáng đâu.
Chuyện này... chuyện này phải làm sao đây...
Ba ngày sau, tại Tế Thiên Đài của Dương gia.
Một tòa kiến trúc hùng vĩ sừng sững, mặt đất đã được san bằng, trải thảm lông đỏ mềm mại. Tế Thiên Đài nguy nga tráng lệ, hai cây cột đá khổng lồ vươn thẳng lên trời, trên cột đá điêu khắc các loại đồ án cự long bay lượn, phượng hoàng múa trên cửu thiên, trông sống động như thật.
Trời quang mây tạnh, gió gào thét thổi qua, lay động lá đại kỳ đỏ rực của Dương gia, phát ra tiếng kêu phần phật.
Gần một ngàn võ giả Dương gia, thân mặc trang phục đen thống nhất, tụ tập xung quanh Tế Thiên Đài.
Ngàn người, hô hấp đồng điệu, khí tức nhất quán, mỗi một hơi thở ra vào dường như có thể khuấy động cả một vùng trời đất.
Phía dưới Tế Thiên Đài, tám người trẻ tuổi thuộc dòng chính của Dương gia đã sớm tắm rửa thay y phục, vẻ mặt nghiêm cẩn, đứng thẳng theo thứ tự trưởng ấu, hướng mắt nhìn lên Tế Thiên Đài.
Có tiếng hô lớn truyền đến:
- Thu gia gia chủ Thu Thủ Thành đến!
- Diệp gia gia chủ Diệp Cuồng Nhân đến!
- Mạnh gia gia chủ Mạnh Tây Bình đến!
...
Đoạt đích chi chiến của Dương gia vài thập niên mới có một lần, đây gần như là thịnh hội lớn nhất và náo nhiệt nhất không chỉ ở Trung Đô mà còn khắp thiên hạ. Người của bảy đại gia tộc còn lại ở Trung Đô tự nhiên không dám khinh suất, tất cả đều do gia chủ đích thân dẫn người đến dự.
Có đệ tử Dương gia dẫn những vị khách này vào vị trí đã sắp xếp, ngồi uống trà chờ đợi.
Sau nửa canh giờ, gia chủ của bảy đại gia tộc đã đến đông đủ.
Một đạo thanh quang lóe lên, Dương gia gia chủ Dương Ứng Hào cùng mấy vị Thái thượng trưởng lão có thực lực trên Thần Du Cảnh đã hiện thân tại Tế Thiên Đài.
Vừa thấy chủ nhà xuất hiện, đám người Thu Thủ Thành đều đứng dậy, ôm quyền hành lễ.
Dương Ứng Hào đáp lễ, cất cao giọng nói:
- Hôm nay là ngày Dương gia ta tế trời tế tổ, cảm tạ chư vị đã đến chung vui, mời ngồi!
Đám người Thu Thủ Thành, Diệp Cuồng Nhân, Mạnh Tây Bình khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên tinh quang, trở lại chỗ ngồi.
Dương Khai nhìn chăm chú vào Dương Ứng Hào, người này nếu tính theo bối phận thì phải là đại bá của hắn. Tuổi thật so với Dương Tứ gia cũng chỉ lớn hơn chừng mười mấy tuổi.
Nhưng bây giờ, Dương Ứng Hào trông lại tóc đã hoa râm, rõ ràng đã bước vào tuổi xế chiều, thậm chí trên mặt còn có những nếp nhăn hằn sâu.
Trước đại quyết chiến ở Thương Vân Tà Địa, ông ta không có bộ dạng này, khi đó ông ta vẫn đang ở tuổi trung niên, tuy không còn trẻ nhưng cũng không già nua như vậy.
Nguyên nhân là vì trong trận đại chiến đó, ông ta đã bị Âm Minh Quỷ Vương và Tuyệt Diệt Độc Vương gây thương tích. Sau khi trở về gia tộc, ông ta đã vận dụng Sinh Tử Luân Hồi Quyết của Dương gia, dùng ba mươi năm tuổi thọ của bản thân để khu trừ thương thế.
Chức vị gia chủ Dương gia vô cùng quan trọng, cho nên dù biết cái giá phải trả là ba mươi năm thọ mệnh quá lớn, Dương Ứng Hào vẫn không thể không đảm bảo bản thân mình vẹn toàn.
Đây không phải là di chứng do bị thương đơn thuần, mà là sự suy giảm sinh mệnh trực tiếp nhất.
Dương Ứng Hào, đã trông vô cùng già nua.
Chính vì không biết mình còn có thể sống bao lâu, nên ông ta mới vội vã triệu tập toàn bộ dòng chính của Dương gia trở về để bắt đầu đoạt đích chi chiến.
Dương Chiếu và Dương Kháng nhìn phụ thân mình, trong lòng không khỏi một trận xót xa.
Sắc mặt Dương Ứng Hào vẫn lạnh nhạt, ông ta giảng giải sơ qua quy tắc của đoạt đích chi chiến.
Thực ra cũng không có quy tắc gì, Dương gia chỉ cung cấp Huyết Thị làm trợ thủ cho các công tử, mà Huyết Thị trong đoạt đích chi chiến cũng bị hạn chế rất nhiều. Ngoài ra, Dương gia sẽ không cung cấp bất kỳ sự trợ giúp trực tiếp nào khác.
Bất kể là âm mưu hay dương mưu, đấu đá công khai hay ngấm ngầm, ai có thể cười đến cuối cùng, người đó chính là người chiến thắng.
- Đều nhớ kỹ chưa?
Dương Ứng Hào nhìn tám người đứng phía dưới hỏi, tất cả đều đồng loạt gật đầu.
- Vậy thì, tế thiên, tế tổ!
Dương Ứng Hào vung tay, trầm giọng quát.
Mọi thủ tục đã được chuẩn bị sẵn sàng. Trước Tế Thiên Đài trang nghiêm, khói hương nghi ngút, một con yêu thú lục giai khó tìm bị mang tới, Dương Ứng Hào tự tay giết chết, máu tươi vẩy lên Tế Thiên Đài.
Lấy huyết tế trời, lấy thú tế tổ!
Nghi thức vô cùng rườm rà, tám người trẻ tuổi của Dương gia dưới sự chỉ dẫn của Dương Ứng Hào, cẩn thận hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Trong suốt quá trình này, ánh mắt của các cường giả bảy đại gia tộc đều sáng rực, âm thầm quan sát biểu hiện của tám người, xem xét đồng minh mà con cháu mình lựa chọn có phù hợp hay không, xem xét kẻ địch có cường đại hay không.
Cuối cùng, sau khi tế bái liệt tổ liệt tông của Dương gia, toàn bộ nghi thức mới hoàn thành.
- Lần này đi, không phải ngươi chết chính là ta vong, các ngươi tự lo liệu cho tốt!
Dương Ứng Hào trầm giọng dặn dò, rồi quát lên:
- Lên đường!
Tám con Đạp Vân Câu thần tuấn vô song gào thét lao đến, dừng lại trước mặt tám người. Tám vị đệ tử trẻ tuổi của Dương gia lần lượt nhảy lên tọa kỵ của mình.
Gió ngừng, không khí bỗng trở nên ngưng trệ, khiến cho hô hấp của cả ngàn người cũng đột nhiên dừng lại.
Tám người liếc nhìn nhau, tất cả đều khẽ mỉm cười.
Tuy là huynh đệ, nhưng ra khỏi Trung Đô chính là kẻ thù! Ta sẽ không hạ thủ lưu tình.
Ta cũng vậy...
- Đại ca đi trước!
Dương Uy trầm giọng nói, vừa dứt lời, Đạp Vân Câu đã phi như bay.
- Đuổi theo!
Dương Chiếu cười khẽ.
Tám con Đạp Vân Câu phi nước đại trên con đường chuyên dụng của Dương gia, bụi tung mù mịt, kẻ trước người sau.
- Lão phu đi xem náo nhiệt một chút!
Khang gia gia chủ Khang Duệ cười hắc hắc, vung tay lên, chân nguyên tinh thuần bao bọc lấy tùy tùng của mình, nhanh như chớp biến mất.
- Cùng đi, cùng đi!
Cao gia gia chủ Cao Mặc theo sát phía sau.
- Lão phu cũng đi!
Hoắc gia gia chủ Hoắc Chính không cam lòng yếu thế.
Trong chốc lát, người của bảy đại gia tộc đã đi sạch, toàn bộ biến mất không thấy bóng dáng.
- Thật không biết lễ phép!
Dương Ứng Hào hừ lạnh một tiếng, trách mấy lão già này đi mà không gọi mình một tiếng.
Đoàn người trùng trùng điệp điệp, dưới đất tám con Đạp Vân Câu chạy như điên, trên không trung vô số cao thủ bay theo, chỉ trong chốc lát đã ra khỏi Chính Nam Môn.
Bên ngoài Chính Nam Môn, dường như còn náo nhiệt hơn cả Tế Thiên Đài của Dương gia. Vô số thế lực lớn nhỏ đều đang nghển cổ trông mong, họ biết hôm nay là ngày bắt đầu đoạt đích chi chiến, nên đã sớm chờ ở đây, muốn đích thân đi theo các công tử Dương gia đến Chiến thành.
Toàn bộ bên ngoài Chính Nam Môn là một biển người đông nghịt, thậm chí cách đó vài dặm vẫn có người âm thầm quan sát.
- Trường Dương Cốc các ngươi lần này chuẩn bị theo công tử nào?
Những người quen biết bắt đầu chào hỏi nhau.
- Đương nhiên là Lục công tử Dương Thận rồi.
- Đừng đi, nhất định thua thôi. Theo Phi Vân Trang chúng ta, đi theo Nhị công tử Dương Chiếu đi, Nhị công tử có tiềm lực hơn Lục công tử nhiều.
- Thật hay giả đấy?
- Đương nhiên là thật, lại đây, ta nói cho ngươi nghe, ta biết được không ít tin tức đâu.
Hai người kề vai sát cánh, thì thầm trao đổi.
Những tiểu thế lực tam đẳng như Trường Dương Cốc và Phi Vân Trang vốn không có cách nào kết giao với dòng chính của Dương gia, trước khi đoạt đích chi chiến bắt đầu cũng không có cơ hội gặp mặt các công tử. Họ chỉ có thể chờ đợi ở đây, không rõ nội tình bên trong, phần lớn là xem công tử nào thuận mắt thì đi theo, hoặc nghe theo lời mời của bạn bè mà cùng tham gia.