# CHƯƠNG 4134: ĐƯỜNG ĐƯỜNG DƯƠNG MƯU
# Chương 4134: Đường Đường Dương Mưu
"Thái Khư Cảnh lại mở ra?"
Trong đại điện, Thất Xảo Thiên Quân nghe Thổ Linh Địa Tôn Giả báo cáo thì vẻ mặt kinh ngạc, khó hiểu, các Khai Thiên Cảnh khác cũng đều sững sờ nhìn nhau.
Thái Khư Cảnh là một nơi cực kỳ thần kỳ. Dù không ít người từng nghe nói về sự tồn tại của nó, nhưng để tiến vào lại cần cơ duyên rất lớn. Hơn nữa, dù có vào được, việc còn sống mà đi ra được hay không lại là chuyện khác. Nơi đó không chỉ có cơ duyên, mà còn ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.
Vệ Hoa gật đầu: "Trần Thiên Phì quả thực đã nói như thế."
Âm Linh Địa Tôn Giả hỏi: "Theo ý Vệ sư huynh, lời Xích Tinh nói là thật hay giả?"
Vệ Hoa chậm rãi lắc đầu: "Thật giả ra sao còn cần cẩn thận tìm hiểu mới có thể nghiệm chứng. Có điều, ta thấy thần sắc Trần Thiên Phì dường như không nói dối. Hơn nữa, loại sự tình này liên lụy quá lớn, sớm muộn gì cũng lan truyền ra, bọn họ chắc không đến mức gậy ông đập lưng ông."
Thất Xảo Thiên Quân gật đầu: "Đúng vậy, Thái Khư Cảnh mở ra là đại sự, không ai có thể giấu giếm được."
Vệ Hoa nói: "Tinh thị của bọn họ vừa vặn bị Thái Khư Cảnh thôn phệ, nên giờ cũng là không nhà để về. Lúc đi ra khỏi Thái Khư Cảnh, bọn họ vừa vặn ở gần đây. Trần Thiên Phì nhận ra Thiên Quân nên muốn đến Thất Xảo Địa ta nghỉ chân, tu dưỡng một hồi."
"Thì ra là thế!" Thất Xảo Thiên Quân khẽ gật đầu.
Lúc trước, hắn còn hoài nghi người Xích Tinh sao lại lặn lội đường xa đến địa bàn của mình, giờ mới biết là vì Thái Khư Cảnh. Như vậy thì giải thích được.
Dương Linh Địa Tôn Giả bỗng nhiên hai mắt sáng lên, mở miệng: "Thiên Quân, nếu thật như vậy, chúng ta chưa hẳn không thể thu nạp đám người Xích Tinh kia. Bọn họ giờ không nhà để về, nếu có thể để họ ở lại Thất Xảo Địa, thực lực của chúng ta nhất định tăng lên nhiều, cũng không cần e ngại cái tên Tại Tú Sơn kia."
Mộc Linh Địa Tôn Giả hừ lạnh một tiếng: "Ý tưởng viển vông! Trần Thiên Phì thì không nói, dù sao cũng chỉ là Tứ phẩm Khai Thiên. Nhưng Triệu Bách Xuyên kia lại là Ngũ phẩm tu vi, gần như ngang hàng với Thiên Quân. Đừng nói là có thể thu nạp bọn họ hay không, dù có thể, sau này cũng khó bảo đảm bọn họ không nảy sinh dị tâm."
Dương Linh Địa Tôn Giả nghĩ cũng phải. Triệu Bách Xuyên tu vi Ngũ phẩm, thật cho hắn tiến vào Thất Xảo Địa thì an trí thế nào cũng là vấn đề. Để hắn ở dưới Thiên Quân, hắn chưa hẳn cam tâm tình nguyện. Hơn nữa, Xích Tinh giờ mất nhà, đang cần một nơi sống yên ổn, Thất Xảo Địa bọn họ há lại không ngấp nghé? Thật làm vậy, khéo lại dẫn sói vào nhà.
Nghĩ lại, Dương Linh Địa Tôn Giả nói: "Không thu nạp bọn họ, nhưng chúng ta có thể thuê bọn họ!"
Thất Xảo Thiên Quân nhìn sang: "Ý ngươi là..."
Dương Linh Địa Tôn Giả mỉm cười: "Đằng nào người Xích Tinh giờ cũng không nhà để về, không có chỗ đi. Trần Thiên Phì lại có giao tình với Thiên Quân. Nếu trả một cái giá hợp lý, chưa hẳn không thể khiến bọn họ động lòng, để họ vì chúng ta xuất lực. Một vị Ngũ phẩm, một vị Tứ phẩm, nếu dùng tốt, chưa hẳn không thể đuổi tận giết tuyệt cái đám Phi Yên Điện kia!"
Mộc Linh Địa Tôn Giả lại hừ lạnh: "Ngươi nghĩ đơn giản quá đấy."
Hai vị Tôn Giả này tựa hồ trời sinh không hợp nhau. Dương Linh Địa Tôn Giả thấy hắn lại phản bác mình thì sắc mặt trầm xuống, quay đầu nhìn lại: "Vậy ngươi có cao kiến gì?"
Mộc Linh Địa Tôn Giả nói: "Bọn họ mới từ Thái Khư Cảnh đi ra. Thái Khư Cảnh chỗ đó chúng ta tuy chưa từng đến, nhưng cũng sớm nghe danh. Nơi đó vừa hung hiểm, vừa có cơ duyên lớn. Chỉ cần còn sống đi ra được, đều có thể có thu hoạch cực lớn. Giờ bọn họ còn sống đi ra, ta tuy không biết họ gặt hái được gì, nhưng chắc chắn sẽ không ít. Thất Xảo Địa ta có thể trả giá cái gì để khiến bọn họ động lòng, chịu xuất lực? Lợi ích quá ít bọn họ chẳng thèm ngó tới, lợi ích quá nhiều Thất Xảo Địa ta khẳng định chịu thiệt."
Dương Linh Địa Tôn Giả nói: "Có thể Thiên Quân cùng Trần Thiên Phì có tình bạn cố tri, nếu Thiên Quân ra mặt..."
"Ngươi tu luyện đến ngu muội rồi sao?" Mộc Linh Địa Tôn Giả không chút khách khí khinh thường: "Đừng nói Trần Thiên Phì có niệm tình xưa, nguyện ý nhúng tay vào vũng nước đục này hay không, Xích Tinh cũng đâu phải do một mình Trần Thiên Phì làm chủ, mà là Triệu Bách Xuyên kia! Thiên Quân nếu ra mặt mà bị cự tuyệt thì mặt mũi Thất Xảo Địa ta để ở đâu?"
Dương Linh Địa Tôn Giả tức giận sôi lên, nhưng không thừa nhận cũng không được, gã vô liêm sỉ này nói có lý. Nhất thời, hắn vậy mà không phản bác được.
Thất Xảo Thiên Quân ngồi ngay ngắn phía trên, lạnh nhạt nhìn hai thủ hạ đắc lực cãi nhau ỏm tỏi, lúc này mới mở miệng: "Miêu Việt, ngươi đã phản bác người khác như vậy, hẳn trong lòng đã có quyết định? Nói nghe xem."
Miêu Việt chính là tục danh của Mộc Linh Địa Tôn Giả.
Dương Linh Địa Tôn Giả nghe vậy thì vui mừng, nhìn Miêu Việt với vẻ hả hê, ước gì thấy hắn xấu mặt trước Thiên Quân.
Ai ngờ Miêu Việt lại mỉm cười, ra vẻ đã tính trước: "Bẩm Thiên Quân, thuộc hạ quả thật có chút ý nghĩ. Nếu việc này thành, chẳng những Thất Xảo Địa ta có thể không tốn một xu mà kéo được Xích Tinh làm ngoại viện, còn có cơ hội giải quyết cái họa lớn trong lòng là Tại Tú Sơn. Có điều, việc này còn phải Thiên Quân tự thân xuất mã, lại vừa thể hiện rõ thành ý của ta."
Dương Linh Địa Tôn Giả trợn mắt: "Khoác lác!"
Thất Xảo Thiên Quân lại thấy hứng thú: "Nói nghe xem."
Miêu Việt giảng giải một hồi, nghe xong mọi người trong đại điện đều sáng mắt, kích động không thôi. Dương Linh Địa Tôn Giả dù trong lòng khó chịu, cũng không khỏi bội phục đầu óc tên này chuyển nhanh, thầm hận chuyện đơn giản như vậy sao mình lại không nghĩ ra, hết lần này tới lần khác để tên này ra oai.
Thất Xảo Thiên Quân nghe xong cười lớn: "Giỏi cho ngươi, Miêu Việt! Giỏi một chiêu Khu Sói Nuốt Hổ! Kế sách này thật tuyệt vời, hơn nữa lại là Đường Đường Dương Mưu, dù người Xích Tinh kia nhìn thấu, cũng tất nhiên sẽ động lòng! Tốt, tốt, tốt! Việc này nếu thành, Miêu Việt ngươi ắt lập đại công!"
Miêu Việt rụt rè cười: "Việc phân ưu cho Thiên Quân là việc nằm trong phận sự của thuộc hạ, không dám tham công!" Hắn liếc sang Dương Linh Địa Tôn Giả với vẻ đắc ý, khiến cho người kia buồn nôn muốn chết.
Thất Xảo Thiên Quân đứng lên: "Việc này không nên chậm trễ. Cái tên Tại Tú Sơn kia cũng không biết lúc nào sẽ lại đánh tới. Bổn tọa đi tìm Triệu Bách Xuyên thương thảo việc này."
Miêu Việt nói: "Thiên Quân, chuyện Thái Khư Cảnh..."
Thất Xảo Thiên Quân dừng bước, trầm ngâm một chút: "Phái người đi tìm hiểu xem sao. Nếu Thái Khư Cảnh chính xác mở ra, tin tức tất nhiên không giấu giếm được, rất nhanh sẽ ồn ào thôi. Đến Càn Khôn Điện bên kia tra một chút là biết."
"Vâng!" Miêu Việt cung kính đáp.
Nửa ngày sau, tại nơi ở của đám người Xích Tinh, Triệu Bách Xuyên và Trần Thiên Phì nhiệt tình tiễn Thất Xảo Thiên Quân ra tận cửa. Không ai biết hai bên đã nói những gì, chỉ thấy ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, hiển nhiên đều rất hài lòng.
"Vậy chúng ta cứ nói vậy nhé. Đến lúc đó còn phải nhờ Triệu huynh ra sức!" Thất Xảo Thiên Quân liên tục chắp tay. Khuôn mặt vốn tái nhợt vì bị thương giờ phút này cũng ửng hồng.
Triệu Bách Xuyên ôm quyền: "Thiên Quân khách khí. Triệu mỗ cùng Xích Tinh cao thấp còn phải cảm tạ Thiên Quân đã cho chúng ta cơ hội tốt. Sau khi chuyện thành công, Xích Tinh chắc chắn thâm tạ."
"Dễ nói, dễ nói." Thất Xảo Thiên Quân ha ha cười, cáo từ rồi rời đi.
Trong lòng hắn khoái hoạt vô cùng. Vốn muốn thỉnh động Xích Tinh làm ngoại viện, Thất Xảo Địa bên này nhất định phải trả một cái giá rất lớn. Nhưng theo cách của Miêu Việt, chẳng những không cần trả nhiều, ngược lại sau khi chuyện thành công còn có thể được Xích Tinh thâm tạ. Một vào một ra, chênh lệch này lớn biết bao!
Tiễn Thất Xảo Thiên Quân đi, Triệu Bách Xuyên và Trần Thiên Phì trở lại phòng, bố trí cấm chế, phòng bị nghe trộm.
Trần Thiên Phì thần sắc cổ quái, vuốt cằm: "Quả nhiên như Đại đương gia liệu, Thất Xảo đến tìm chúng ta mượn binh rồi. Chỉ có điều biện pháp này... ngược lại rất có ý tứ."
Triệu Bách Xuyên ha ha cười: "Đường Đường Dương Mưu, lợi hại thật."
Trần Thiên Phì gật đầu: "Bọn họ biết rõ chúng ta giờ không nhà để về, cần nhất là một chỗ đặt chân. Chỉ cần có thể giúp bọn họ giải quyết cái tên Tại Tú Sơn kia, liền có thể tiếp nhận Phi Yên Điện. Chậc chậc... Xác thực lợi hại. Đại đương gia, vậy chúng ta nên như thế nào đây?"
Hắn biết rõ Triệu Bách Xuyên cố ý mưu đoạt Thất Xảo Địa, nhưng giờ Thất Xảo Thiên Quân ném ra cái Phi Yên Điện làm mồi nhử, khiến Trần Thiên Phì có chút không biết nên lựa chọn thế nào.
Nghiêm khắc mà nói, đề nghị của Thất Xảo Thiên Quân có tỷ lệ thành công rất lớn. Dù sao, liên hợp hai nhà thì Phi Yên Điện tuyệt đối không phải đối thủ. Nếu có thể mưu đồ cẩn thận, có thể nói đoạt được Phi Yên Điện là chuyện chắc chắn. Trái lại, mưu đồ Thất Xảo Địa lại có chút không ổn.
Triệu Bách Xuyên bất quá chỉ muốn tìm một chỗ sống yên ổn. Thất Xảo Địa hay Phi Yên Điện đều là hai thế lực, đặt chân ở đâu cũng không sai biệt lắm, không cần thiết phải chọn Thất Xảo Địa.
Cho nên, việc này còn phải do Đại đương gia định đoạt.
Triệu Bách Xuyên cười lạnh: "Cái Phi Yên Điện kia ra sao, bổn tọa cũng không rõ. Ngược lại, cái Thất Xảo Địa này lại rất hợp ý bổn tọa."
Trần Thiên Phì nghe vậy thì biết Đại đương gia vẫn cố ý cướp lấy Thất Xảo Địa, cân nhắc một chút rồi nói: "Vậy chúng ta cứ Hư Dĩ Ủy Xà, rồi tùy thời hành động?"
Triệu Bách Xuyên nói: "Yên tâm, bổn tọa sớm đã có an bài. Giờ cứ xem có thể cắm được một quân cờ vào hay không. Nếu quân cờ này cắm được, việc này sẽ không còn sơ hở."
Đang nói chuyện thì Triệu Bách Xuyên bỗng nhiên khẽ động thần sắc, phất tay mở cấm chế.
Sau một khắc, một Tam phẩm Khai Thiên bước vào, trên tay còn mang theo một nữ tử đã bất tỉnh, chắp tay ôm quyền: "Thuộc hạ bái kiến hai vị đương gia!"
Tam phẩm Khai Thiên này cũng là một trong những Đại thống lĩnh của Xích Tinh, địa vị trong Xích Tinh chỉ đứng sau mấy vị đương gia. Trước khi đi, hắn theo Triệu Bách Xuyên và Trần Thiên Phì tiến vào Thất Xảo Địa. Những Hạ phẩm Khai Thiên như hắn còn có hơn mười người, tu vi cao thấp không đều.
"Thế nào?" Triệu Bách Xuyên hỏi.
Người nọ phấn chấn nói: "Quả nhiên như Đại đương gia liệu, một số đệ tử Thất Xảo Địa đã rời đi."
Triệu Bách Xuyên hừ lạnh: "Tin tức Thái Khư Cảnh mở ra tiết lộ ra ngoài, bọn chúng nhất định sẽ đi tìm hiểu. Dù sao, bọn chúng cũng lo lắng cho chúng ta mà."
Người kia nói: "Thuộc hạ chờ đã lâu, rốt cuộc tìm được cơ hội, chế trụ một người trong đó. Chắc hẳn không lâu sau hắn có thể liên lạc với mấy vị đương gia khác."
Trần Thiên Phì vốn còn không biết người này đến báo cáo chuyện gì, giờ nghe vậy thì thần sắc chấn động, lập tức hiểu ra ý định của Đại đương gia, thầm bội phục không thôi. Quả nhiên không hổ là Đại đương gia, ngay từ khi để lộ tin tức Thái Khư Cảnh một cách không dấu vết, đã âm thầm bố cục rồi. Với thủ đoạn và tâm cơ như vậy, Trần Thiên Phì tự thấy không bằng, trong lòng càng thêm kính sợ Đại đương gia.