Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 423: CHƯƠNG 423: MƯỢN NGƯỜI

Màn đêm thăm thẳm.

Bên trong phòng chữ Thiên số một của khách điếm Trục Phong, Đổng Khinh Hàn đang tĩnh tọa tu luyện, Phong Vân song vệ canh giữ hai bên, thần thức tỏa ra xung quanh, lúc gần lúc xa, đề phòng có kẻ tiếp cận gây bất lợi cho y.

Đêm nay là đêm đầu tiên của Đoạt Đích Chi Chiến, nhất định sẽ không thể bình yên. Bát đại công tử hoặc tấn công, hoặc phòng thủ, chắc chắn đều có động tĩnh.

Phong Vân song vệ có đôi chút thắc mắc, tại sao Đổng Khinh Hàn lại chẳng hề lo lắng cho tình cảnh của Dương Khai, nhưng thiếu gia đã không muốn nhiều lời, họ cũng không tiện hỏi thêm.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa “cốc cốc”.

Đang tập trung cảnh giác, Phong Vân song vệ lập tức biến sắc, đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa, vẻ mặt kinh hãi.

Bởi vì, thần thức của cả hai vẫn luôn giám sát, vậy mà không hề phát giác được người bên ngoài đã đến từ lúc nào.

Nếu đây là kẻ địch...

Với khoảng cách gần như vậy, liệu Đổng Khinh Hàn có giữ nổi mạng sống không?

Nghĩ đến đây, Phong Vân song vệ lập tức toát mồ hôi lạnh, vội vàng đứng dậy, âm thầm vận sức, tập trung phòng bị.

Nhận ra sự khác thường của họ, Đổng Khinh Hàn cũng mở mắt, nhíu mày quát khẽ:

- Ai?

- Đệ đây!

Ngoài cửa vang lên một giọng nói quen thuộc.

Thanh âm truyền đến tai, không chỉ Đổng Khinh Hàn có thần sắc cổ quái, mà vẻ mặt của Phong Vân song vệ cũng kỳ lạ vạn phần.

- Thiếu gia, cẩn thận có lừa!

Phong Vệ khẽ khàng căn dặn, ra hiệu cho Vân Vệ. Một người lùi lại bên cạnh Đổng Khinh Hàn, người còn lại tiến đến bên cửa, vừa phòng bị, vừa mở ra.

Cửa vừa mở, một bóng người toàn thân hắc y đã lướt vào. Vành mũ rộng che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời.

Người nọ chậm rãi vén mũ lên dưới ánh mắt chăm chú của Phong Vân song vệ, gương mặt hắn lộ ra, nhếch miệng cười với Đổng Khinh Hàn.

Nhìn rõ tướng mạo của hắn, Đổng Khinh Hàn không kìm được mà buột miệng chửi thề:

- Mẹ nó! Đúng là đệ à.

Đến cả hai vị Phong Vân song vệ tu vi bất phàm, tuổi tác không nhỏ, lúc này cũng không khỏi kinh ngạc đến sững sờ, may mà nhờ định lực hơn người nên cuối cùng cũng kìm lại được.

- Bái kiến hai vị tiền bối.

Dương Khai khẽ gật đầu với Phong Vệ và Vân Vệ.

- Khai công tử hữu lễ.

Hai người kìm nén nét kinh ngạc trên mặt, vội vàng đáp lễ.

- Tên tiểu tử nhà ngươi.

Đổng Khinh Hàn vụt đứng dậy đóng cửa sổ, ra hiệu cho Phong Vân song vệ tiếp tục canh gác, rồi mới vội bước lại chỗ Dương Khai, gương mặt có phần mập mạp dở khóc dở cười:

- Sao đệ biết ta ở đây?

- Thủ hạ của đệ có một thế lực nhỏ chuyên dò la tin tức.

Dương Khai giải thích.

Vài ngày trước, phân nửa người của Trúc Tiết Bang đã được hắn phái đến đây, thâm nhập vào từng ngóc ngách của Chiến Thành, thế nên hắn mới có thể tìm ra chính xác nơi ở của Đổng Khinh Hàn.

- Khá lắm, nhưng đệ có biết mình đang làm gì không?

Đổng Khinh Hàn chậm rãi lắc đầu, kéo Dương Khai ngồi xuống.

Hiện giờ Đoạt Đích Chi Chiến đang diễn ra, không phải trò đùa. Thân là con cháu Dương gia, không ở trong phủ đệ để tự bảo vệ mình, mà lại chạy ra ngoài...

Song, nghĩ lại, Đổng Khinh Hàn chợt phấn khích:

- Không lẽ đệ định chủ động tấn công?

- Đệ có ý đó.

Dương Khai gật đầu.

- Giỏi lắm!

Đổng Khinh Hàn phấn khởi:

- Ta biết ngay là đệ sẽ không im hơi lặng tiếng mà. Nói xem, đệ dẫn theo bao nhiêu người?

- Một mình đệ thôi.

Sự hưng phấn và nụ cười trên gương mặt Đổng Khinh Hàn chợt cứng lại rồi từ từ tắt ngấm, y sững sờ nhìn Dương Khai:

- Ta là biểu ca của đệ, đệ cũng đùa với ta sao?

Dương Khai lắc đầu nghiêm túc:

- Không lừa huynh đâu, thật sự chỉ có mình đệ thôi.

Đổng Khinh Hàn ngồi thẳng người, da thịt trên mặt khẽ co giật. Lần này, đến cả Phong Vân song vệ cũng kinh ngạc đến sững sờ.

Một mình chạy ra ngoài, lại vào giữa đêm hôm, ngay thời khắc nhạy cảm như vậy, là ngốc hay điên đây? Cả gan làm càn đến thế, thật sự xem anh hùng thiên hạ không ra gì cả rồi?

Đã vậy, hắn còn an toàn tìm đến đây thần không biết quỷ không hay, thậm chí không bị ai chặn đường, đó mới là điều khó tin nhất.

Trong tay Dương Khai có thế lực nhỏ chuyên dò la tin tức, chẳng lẽ những công tử Dương gia nuôi mộng chiến thắng trong Đoạt Đích Chi Chiến lại không có tổ chức chuyên biệt của riêng mình?

Có thể nói, tám vị công tử này đều giám sát động tĩnh của nhau mọi lúc, chỉ một chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ được truyền báo về ngay lập tức.

- Sao đệ đến đây được?

Đổng Khinh Hàn cảm thấy hơi khó tin:

- Hai huyết thị bên cạnh đệ cũng dám để đệ đi ư?

- Bọn họ không biết.

Dương Khai lắc đầu. Lúc rời phủ đệ, hắn chẳng nói với ai, trừ Thu Ức Mộng, nếu không thì hắn đã chẳng thể đến được đây.

- Vậy phủ của đệ...

Đổng Khinh Hàn lo lắng vô cùng. Không có Dương Khai trấn thủ, mọi người ở đó chẳng khác nào rắn mất đầu.

- Bên đó không sao đâu. Không nói chuyện này nữa, đệ đến tìm huynh là để mượn người.

Dương Khai khoát tay, cắt đứt chuỗi câu hỏi của Đổng Khinh Hàn.

- Mượn người?

Đổng Khinh Hàn hỏi lại, rồi lập tức hiểu ra, chỉ vào Phong Vân song vệ:

- Bọn họ ư?

- Đúng vậy, một mình đệ đơn thương độc mã, e rằng khó thành đại sự.

- Thêm bọn họ là được à?

Đổng Khinh Hàn nửa cười nửa mếu, kể cả có thêm Phong Vân song vệ thì cũng chỉ mới ba người, trộm gà trộm chó thì còn được, chứ hô phong hoán vũ thì đời nào làm nổi.

- Không chắc, nhưng vẫn có cơ hội.

Dương Khai không nói hết lời, tạm thời hắn cũng không biết tình hình phía mục tiêu của mình thế nào.

Song nghĩ lại, đêm nay nơi đó cũng chẳng khác gì phủ đệ của hắn, náo nhiệt đến hỗn loạn.

- Đệ muốn mượn người, dĩ nhiên là được.

Đổng Khinh Hàn trầm giọng:

- Nhưng ta cũng muốn đi cùng.

- Huynh thì không được, công lực quá yếu, đi theo chỉ vướng chân vướng tay thôi.

Dương Khai khước từ ngay.

- Ta...

Đổng Khinh Hàn bị nói thế liền á khẩu, đỏ mặt tía tai.

Dương Khai cười hề hề, vỗ vào vai Đổng Khinh Hàn:

- Biểu ca, không phải đệ xem thường huynh đâu, chỉ là với huynh bây giờ, đệ một tay cũng đủ thu thập rồi, chi bằng huynh hãy đi nghỉ sớm đi.

Phong Vân song vệ lộ vẻ mặt quái dị, nhưng không dám lên tiếng.

- Mai huynh đến phủ của đệ ngồi, đệ sẽ nói rõ hơn. Hai vị Phong Vân tiền bối, đệ xin dẫn họ đi trước.

Dương Khai nói với Đổng Khinh Hàn một tiếng rồi đứng dậy.

- Cút nhanh!

Đổng Khinh Hàn quát khẽ, sắc diện khó coi cùng cực.

Dương Khai cười khà khà, rồi vẫy tay ra hiệu cho Phong Vân song vệ, mở cửa rời đi.

- Rốt cuộc thì tên tiểu tử khốn kiếp này đã tiến đến trình độ nào rồi?

Đợi Dương Khai và Phong Vân đi khỏi, Đổng Khinh Hàn mới chậm rãi run run bả vai, hóa giải cơn tê dại trên người. Vừa rồi Dương Khai chỉ vỗ nhẹ một cái, mà kinh mạch nửa người y cứ như bị khóa chặt, nên y biết câu “một tay cũng đủ thu thập” của Dương Khai không phải lời cuồng ngôn.

Nhưng lần trước ở Lăng Tiêu Các, hắn đánh thắng Bạch Vân Phong của Bạch gia với tư cách kẻ yếu hơn, vậy mà sao mới mấy năm đã tiến bộ đến mức khủng khiếp như thế?

Quái thai!

Đổng Khinh Hàn lẩm bẩm, vẻ phẫn uất lan tràn trên gương mặt y.

Trong Chiến Thành, ba bóng đen đang lao đi như tên bắn. Dù trong thành đèn đuốc sáng trưng, vô số thần thức giao thoa, nhưng cũng chẳng ai phát hiện ra tung tích của ba người này.

Vừa ra khỏi khách điếm, Phong Vân song vệ liền phát giác một lực lượng thần thức bí ẩn và hùng mạnh bao trùm toàn thân, ngăn cách khí tức và sinh cơ của họ, khiến người ngoài hoàn toàn không thể phát hiện ra hành tung của họ.

Sức mạnh và sự quỷ dị của lực lượng thần thức này còn cao cường hơn hẳn bản thân họ, hiếm có cao thủ nào họ từng gặp sở hữu được.

Thế nên họ chỉ cần cẩn trọng đi theo sau Dương Khai, hoàn toàn không lo bị bại lộ tung tích.

Bất giác biến sắc, đến giờ Phong Vân song vệ mới hiểu ra, Dương Khai dựa vào đâu mà có thể một mình an toàn tìm đến chỗ của Đổng Khinh Hàn.

Cả hai đều không biết đây là thần thức của chính Dương Khai, mà chỉ cho rằng hắn đã sử dụng bí bảo thần thức cao cấp nào đó mới tạo nên hiệu quả như vậy, lòng kỳ vọng và đánh giá về Dương Khai trong họ cũng được nâng cao thêm một phần.

Vị biểu đệ này của thiếu gia thật sự có khả năng làm nên chuyện. Dưới sự che phủ của thần thức này, chỉ cần ẩn nấp khéo léo, ba người họ mà không xuất thủ tấn công thì người ngoài hầu như không thể nào phát hiện ra, đồng nghĩa với việc đã chiếm thế bất bại.

Tập kích bất ngờ chưa được bao lâu, Dương Khai đang đi đầu đột nhiên chuyển mình, nhảy thoắt qua một mái hiên để ẩn nấp. Phong Vân song vệ cũng vội vã theo sau, không hiểu vì sao hắn lại đột nhiên cẩn trọng đến vậy.

Đang định lên tiếng thì Dương Khai lại giơ tay ra hiệu, cả hai bèn lập tức nín thở tập trung cao độ.

Một lúc sau, tiếng vạt áo bay phần phật bắt đầu vang lên từ bốn phía, đi cùng là những bóng người tức tốc lao về phía trước.

Phong Vân song vệ bất giác biến sắc, giờ thì họ mới biết Dương Khai không hề bắn tên không đích, mà đã phát giác có cao thủ đang đến gần.

Độ nhạy bén quá tốt! Cả hai người họ đều thầm kinh ngạc. Tuy họ không phóng thần thức ra ngoài để phòng ngừa bất trắc, nhưng với tu vi Thần Du Cảnh của mình, trực giác của võ giả vẫn tồn tại. Đến họ còn không phát giác có người đến gần, vậy mà Dương Khai lại làm được, điều này đủ để nói lên rất nhiều vấn đề.

Mắt dán chặt vào những bóng người đang lướt qua, khóe miệng Dương Khai nhếch lên một đường cong quái dị.

Những kẻ này không hề có ý định ẩn mình, thậm chí cũng chẳng che giấu thân phận.

Dẫn đầu là Dương gia lão ngũ – Dương Kháng, theo cùng có Đường Vũ Tiên để hộ vệ, còn Đồ Phong thì lại không thấy đâu.

Hẳn là bị giữ lại phủ đệ của Dương Kháng để trông coi lệnh kỳ.

Sự tồn vong của lệnh kỳ rất quan trọng, bắt buộc phải có huyết thị công lực cao cường trông chừng. Dương Kháng không thể bỏ trống phủ đệ của mình trong lúc đi tấn công người khác được.

Trong số những người đi cùng Dương Kháng cũng có không ít cao thủ bất phàm. Những người này lao về góc đông bắc Chiến Thành với khí thế hùng hổ, hẳn là người của các thế lực liên minh với y.

Hướng đó cũng chính là mục tiêu lần này của Dương Khai - phủ đệ của lão tam Dương Thiết!

Không lâu sau khi toán người của Dương Kháng đi khỏi, vô số tiếng động soàn soạt vang lên, cơ man bóng người lướt bay trên nóc nhà, bám theo sát bọn Dương Kháng, và cũng hướng về phía đông bắc thành.

Những kẻ này đi theo là để xem náo nhiệt.

Trận chiến đêm nay có mấy vạn cặp mắt đang dõi theo, dĩ nhiên là bọn người rảnh rỗi cũng muốn tận mắt chứng kiến trận nội chiến giữa các công tử Dương gia. Một màn kịch hay tuyệt vời như vậy, sao có thể bỏ qua được?

Nhìn thấy cả một đám người rảnh rỗi này, Dương Khai cũng hoan hỉ đôi phần, nháy mắt ra hiệu với Phong Vân song vệ, hắn nghênh ngang phóng lên cao, lao về phía trước cùng đám người nọ.

❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!