Đoàn người đông đảo, ai nấy cũng cười nói rộn ràng, theo chân đoàn người của Dương Kháng mà hướng về phía đông bắc.
Chiến Thành tuy diện tích không bằng Trung Đô, nhưng so với những thành trì khác thì vẫn thuộc hàng to lớn, nếu không thì Dương gia đã không thể tiến hành Đoạt Đích Chi Chiến ở nơi đây.
Không có không gian rộng lớn để làm chiến trường, thì Đoạt Đích Chi Chiến tuyệt đối không thể diễn ra.
Dương Kháng cùng đoàn người bay không nhanh cũng không chậm, thần thái thư thái, thậm chí còn nói cười vui vẻ, tự tại vô cùng.
Khoảng hơn nửa canh giờ sau, họ mới đến được góc đông bắc Chiến Thành.
Trước phủ đệ lão tam Dương Thiết, Dương Kháng cùng đoàn người ung dung đáp xuống, đám người hiếu kỳ theo sau để xem náo nhiệt cũng vội vàng tìm chỗ tốt để hạ xuống, nghểnh cổ chờ đợi động tĩnh từ phía bên kia.
Dương Khai dẫn theo Phong Vân Song Vệ cũng đáp xuống một chỗ không gần cũng không xa, im lặng chờ đợi màn kịch hay sắp diễn.
- Tam ca, ngũ đệ đến rồi!
Dương Kháng đứng ngoài phủ, mỉm cười hô to.
- Đến rồi thì vào đi!
Tiếng Dương Thiết vang ra từ bên trong.
Dương Kháng khẽ mỉm cười, dẫn đầu đoàn người thong thả bước vào. Tiếng Dương Thiết tuy không nhanh cũng không chậm, nhưng bất cứ ai cũng đều có thể nghe được sự mệt mỏi và cô độc ẩn trong ngữ khí của y.
Y tại ngoại khổ luyện nhiều năm, chưa làm nên công trạng nào đáng kể, không thể chiêu mộ được một Huyết Thị thuộc hạ, bên cạnh không có Huyết Thị thủ hộ, cũng không có thế lực nào hỗ trợ, chỉ dựa vào trợ lực từ phía nhà ngoại, căn bản không thể làm nên chuyện lớn.
Phán đoán ban đầu của Thu Ức Mộng quả nhiên không lầm, Dương Thiết chắc chắn sẽ là người đầu tiên bị loại.
Bên trong viện lạc, Dương Thiết đứng đó, thân hình thẳng tắp, sau lưng còn có hai cao thủ Thần Du Cảnh tầng bảy, và vài võ giả công lực không hề yếu. Những người này đều xuất thân từ nhà mẫu thân Dương Thiết – Đoan Mộc gia tộc.
Và Đoan Mộc gia tộc cũng chính là nguồn trợ lực duy nhất cho Dương Thiết trong Đoạt Đích Chi Chiến.
Đêm nay liệu có bình an trôi qua hay không, thì Dương Thiết phải dựa vào sức mạnh của Đoan Mộc gia tộc thôi.
Trái lại, phía Dương Kháng, không những có một vị Huyết Thị hùng mạnh, tinh thông Thần Hồn Kỹ là Đường Vũ Tiên làm thủ hộ, mà còn có Cao gia, một trong Bát Đại Gia là đồng minh. Công tử hào hoa phong nhã của Cao gia, Cao Nhượng Phong, còn dẫn theo hai vị cao thủ Thần Du Cảnh tầng năm.
Hai vị này là Thần Du Cảnh tầng năm xuất thân từ Bát Đại Gia, không thể xem như người bình thường được. Họ hoàn toàn đủ sức đánh bại một võ giả Thần Du Cảnh tầng tám bình thường.
Ngoài ra, vẫn còn năm, sáu cao thủ Thần Du Cảnh, vài chục võ giả Chân Nguyên Cảnh. Với sức mạnh đối lập như vậy, cao thấp đã rõ ràng.
Thậm chí, Dương Kháng chỉ cần huy động nửa lực lượng là đủ để khống chế toàn bộ trợ lực bên cạnh Dương Thiết. Đến lúc đó, việc tóm gọn Dương Thiết hay cướp Lệnh Kỳ của y đều dễ như trở bàn tay, và người cùng vật này có thể đem ra đổi lấy tài nguyên từ gia tộc.
Dương Thiết bình tĩnh nhìn Dương Kháng đang thong thả bước đến, thần sắc lãnh đạm.
Dương Kháng dừng lại trước y mười trượng, đôi bên nhìn nhau một chốc, Dương Kháng mới mỉm cười:
- Tam ca, chúng ta là huynh đệ một nhà, huynh hãy nghe đệ khuyên một câu, chúng ta giải quyết trong hòa bình, được không?
Hiển nhiên là y muốn Dương Thiết chủ động đầu hàng, không cần đổ máu mà vẫn giành thắng lợi. Hiện giờ y đang chiếm ưu thế tuyệt đối, dĩ nhiên là có tư cách nói vậy.
Nghe thế, Dương Thiết bèn lắc đầu, chậm rãi mà kiên định:
- Ta là người nhà họ Dương, trước giờ chỉ có chiến bại, không có đầu hàng, dù ngươi có là huynh đệ của ta, thì cũng không thể!
- Tốt thôi, đệ biết huynh sẽ nói vậy.
Dương Kháng khẽ gật đầu, nụ cười trên môi từ từ biến mất:
- Đổi lại là đệ thì đệ cũng sẽ nói vậy. Nếu đã thế, thì chớ trách ngũ đệ không lưu tình.
- Ngươi cứ tự nhiên!
Gương mặt Dương Thiết chợt trở nên lạnh băng.
Các võ giả Đoan Mộc gia tộc sau lưng y cũng lập tức ngưng tụ Chân Nguyên, âm thầm phòng bị.
Chính vào lúc này, Đường Vũ Tiên vẫn luôn theo sát Dương Kháng như hình với bóng, chợt chau mày, nói nhỏ điều gì đó.
Dương Kháng hứng thú ra mặt, ngoảnh lại nhìn lướt qua, cất cao giọng:
- Thất đệ, đã đến rồi thì sao không ra mặt, lén lút làm gì nữa?
Tiếng cười lớn vang rền, ngay lập tức, một toán người hiện ra trong đêm tối, đáp xuống viện lạc, đứng kề vai cùng đoàn người của Dương Kháng.
Đích thị là thất đệ Dương gia – Dương Ảnh, và đồng minh của y.
Dương Kháng có Cao Nhượng Phong của Cao gia làm đồng minh, thì Dương Ảnh có Khang Trảm của Khang gia. Bên cạnh y cũng có một vị Huyết Thị thủ hộ. Sức mạnh đôi bên có chút chênh lệch, nhưng cũng rất nhỏ.
Đám người đến xem náo nhiệt lập tức phấn chấn hẳn. Ba huynh đệ Dương gia tề tựu tại đây, ắt hẳn sẽ có kịch hay sắp diễn ra. Hiện tại thì chưa biết được, Dương Kháng và Dương Ảnh, rốt cuộc ai có thể nuốt trọn miếng mồi béo bở Dương Thiết đây.
- Tam ca, ngũ ca, tiểu đệ xin có lễ.
Dương Ảnh đáp xuống đất, mỉm cười chào hỏi, vẻ mặt hòa nhã.
- Thất đệ đúng là quỷ quyệt, nếu không phải Vũ Tiên phát hiện ra, e là bị đệ chơi trò đâm lén sau lưng, ngũ ca ta cũng chẳng hay chẳng biết nữa.
Dương Kháng vừa cười vừa lắc đầu.
- Ngũ ca nói gì thế, Đoạt Đích Chi Chiến, âm mưu quỷ kế nào mà chẳng được dùng. Tiểu đệ chỉ mới ẩn thân được một lúc thôi, đệ còn đang lo trong số những kẻ đến xem náo nhiệt kia không chừng còn có huynh đệ nào khác ẩn mình nữa đấy.
Nói xong, y và Dương Kháng lướt nhìn qua một vòng, ánh mắt cảnh giác.
Dương Khai trùm mũ kín cả đầu, che hết gương mặt, nghe thế liền không nhịn được cười. Phong Vân Song Vệ cũng tự nhiên có cảm giác bị người khác nhắm đến.
- Hẳn là không ai đến nữa đâu.
Dương Kháng chậm rãi lắc đầu:
- Đêm nay đại ca án binh bất động, huynh ấy là trưởng tử, lễ nhượng ba phần với tất cả các huynh đệ, trận chiến đầu đêm nay huynh ấy tạm thời chưa tham dự. Bát đệ thì thần hồn nát thần tính, chỉ biết phòng thủ, sẽ không chủ động tấn công đâu.
Bát đệ Dương Tuyền tuy có một vị Huyết Thị hộ giá, nhưng nhà ngoại y chỉ là một thế lực cấp hai, trợ lực không lớn, ban ngày cũng chưa thể lôi kéo được nhiều người về phe mình, nên dĩ nhiên không dám, lại càng không có thực lực chủ động tấn công kẻ khác.
Vả lại, y có Huyết Thị hộ giá, dù chỉ là một người, nhưng muốn công phá cũng chẳng dễ, đêm đầu tiên này cũng sẽ chẳng có ai đến quấy rầy y.
- Về phần nhị ca và lục đệ, chắc là đã kéo người đến một chỗ khác dễ công phá rồi. Thế nên nơi này chỉ có hai huynh đệ ta thôi.
Nghe vậy, Dương Khai chợt nhướn mày, cười khẩy mấy tiếng.
Cái nơi dễ công phá mà đêm nay nhị ca Dương Chiếu và lục đệ Dương Thận hướng đến, ngoài phủ đệ của mình ra thì còn nơi nào khác.
Nhưng không biết tình hình ở đó hiện tại ra sao rồi.
Dương Kháng nói có lý có lẽ, Dương Ảnh bật cười khanh khách, khâm phục nói:
- Tin tức của ngũ ca thật linh thông, tiểu đệ xin bái phục.
Dương Kháng lắc đầu:
- Khoan nói chuyện này, chúng ta hãy thương lượng xem nên giải quyết chuyện ở phủ tam ca ra sao đã.
- Ý của ngũ ca thế nào?
- Người và Lệnh Kỳ, chia đều hai bên, thế nào?
Dương Kháng mỉm cười hỏi, hoàn toàn không xem Dương Thiết ra gì, cứ như muốn ra điều kiện phân chia chiến lợi phẩm gì với Dương Ảnh vậy.
Dương Thiết không khỏi sắc mặt tái mét, mấy cao thủ Đoan Mộc gia tộc cũng phẫn nộ thấy rõ.
Dương Ảnh mỉm cười lắc đầu, thản nhiên nói:
- Ngũ ca, chớ trách tiểu đệ tham lam, người của tam ca đệ muốn bắt, Lệnh Kỳ của huynh ấy, đệ cũng muốn có!
Dương Kháng ngạc nhiên, không kìm được cười nhạt:
- Lòng tham của thất đệ quả nhiên là vô đáy, vậy phải xem xem đệ có đủ bản lĩnh cướp mồi từ miệng cọp hay không!
Nụ cười của Dương Ảnh cũng từ từ biến mất, sắc mặt lạnh tanh.
Hai huynh đệ cùng nhìn nhau, không gian trăm trượng quanh họ đột nhiên lặng như tờ, không khí như ngừng trôi.
Bão táp sắp nổi, phong vân biến sắc.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Hơn mười luồng Thần Thức uy lực cao thâm đột nhiên quét qua, cứ như màn thương lượng đã kết thúc. Các cao thủ Thần Du Cảnh dưới trướng Dương Kháng và Dương Ảnh đồng loạt thi triển Thần Hồn Kỹ đã dồn nén từ lâu.
Những sức mạnh vô hình xung đột nhau, có người kêu lên rồi lùi lại mấy bước, có người thừa thế xông lên, hung hãn tiến công.
Đủ mọi sắc màu của các thứ Võ Kỹ và Bí Bảo đồng loạt nở rộ trong nháy mắt, khiến ai nấy nhìn vào cũng hoa mắt chóng mặt.
Đường Vũ Tiên thủ hộ Dương Kháng tung người sang một bên, tránh khỏi vòng xoáy của trận chiến, và một cường giả Huyết Thị khác do Dương Ảnh đưa đến cũng bảo vệ y bay sang chỗ khác.
Hai vị công tử Dương gia nhìn nhau giữa khoảng cách vài chục trượng, ánh mắt băng lạnh chạm vào nhau, bùng lên tia lửa hừng hực.
Thân là nhân vật quan trọng của Đoạt Đích Chi Chiến, chưa đến thời điểm vạn bất đắc dĩ, thì Dương Kháng và Dương Ảnh sẽ không tự mình xuất thủ. Một là làm như vậy rất nguy hiểm, hai là công lực của họ cũng chẳng cao, dù có xuất thủ, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục.
Còn các cao thủ Huyết Thị Đường hộ giá họ, do bị các quy tắc của Dương gia khống chế, nên cũng không thể chủ động tấn công.
Cao thủ Huyết Thị Đường chỉ phụ trách phản kích bị động, khi không có ai tấn công họ và con cháu Dương gia, thì dù thế cục có nguy nan đến đâu, họ cũng bắt buộc phải khoanh tay đứng nhìn.
Đám võ giả Dương Kháng và Dương Ảnh đưa đến không chênh lệch nhiều về sức mạnh, họ giao chiến một hồi thì vẫn ngang sức ngang tài, bất phân thắng bại.
Thân là chủ nhà, vậy mà Dương Thiết và các võ giả nhà Đoan Mộc lại quá đỗi thảnh thơi, chẳng một ai đến quấy nhiễu bọn họ cả.
Đứng ngoài quan sát một hồi, Dương Thiết hừ lạnh một tiếng:
- Thật sự nghĩ là tam ca ta không có chút chuẩn bị nào ư, các ngươi quá xem thường người khác rồi đấy. Phóng tiễn cho ta!
Soạt soạt soạt.
Quá kỳ lạ, trên các mái nhà ở bốn phía, chợt xuất hiện mấy bóng người, thân pháp vô cùng quỷ quyệt, trên tay cầm cung tên sáng chói.
Cung tên này tạo hình độc đáo, vừa nhìn đủ biết là thứ Bí Bảo cao cấp.
Và những võ giả cầm cung nọ đều có công lực từ Chân Nguyên Cảnh tầng tám trở lên, thậm chí có một hay hai người đã đạt đến Thần Du Cảnh.
Chân Nguyên sôi sục điên cuồng, trút lấy trút để vào Bí Bảo kình cung, chỉ trong thoáng chốc, mấy võ giả cầm cung nọ đều mặt mày trắng bệch, dường như đã dùng cạn Chân Nguyên.
Nơi đầu kia của mũi tên nhọn, khiến mọi người bất an, sắc mặt đại biến.
Năng lượng cuồng bạo đang hội tụ lại, kể cả những người nhàn rỗi đứng ngoài phủ đệ quan chiến, lúc này đây cũng không khỏi lạnh toát người, da đầu tê dại, gió lạnh chạy dọc sống lưng, cứ như bị mối nguy nào đó nhắm vào vậy.
Xoẹt...
Xoẹt xoẹt...
Sáu, bảy cung tiễn, dây cung rung lên, mũi tiễn phóng ra hào quang chói mắt, tựa sao băng xẹt qua, từng mũi tiễn mang theo quầng sáng rõ rệt phóng thẳng về phía đám võ giả đang đánh nhau kịch liệt.
Mũi tiễn lao ra, trong chớp mắt, dệt nên một mảng lưới tiễn bao trùm đám tùy tùng của Dương Kháng và Dương Ảnh.
Một tiếng nổ vang rền, trời long đất lở, huyết quang chợt lóe, thịt nát xương tan.
Màng nhĩ của tất cả mọi người đều run rẩy, mất hết thính giác trong phút chốc.
Dương Kháng và Dương Ảnh tròng mắt run rẩy, kinh ngạc nhìn vòng năng lượng bùng nổ bên dưới.
Đường Vũ Tiên và một Huyết Thị khác vội vàng vận Chân Nguyên, thủ hộ quanh Dương Kháng và Dương Ảnh.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang