Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 438: CHƯƠNG 438: LỜI KHIÊU KHÍCH

Hai vị sư huynh muội đang trò chuyện thì thấy Dương Khai nhanh chóng bước ra.

- Trần huynh, Thư tiểu muội, lâu rồi không gặp.

Dương Khai tươi cười rạng rỡ, dường như đã rất lâu chưa vui vẻ đến thế.

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ vừa rồi còn đang phỏng đoán liệu Dương Khai mà họ quen biết có phải là vị Dương Khai danh tiếng lẫy lừng ở Trung Đô hay không, đến khi tận mắt trông thấy người thật thì không khỏi sững sờ, quên cả đáp lời, ngây ngốc đứng tại chỗ nhìn sang.

Trong khoảnh khắc ấy, tim của cả hai không hiểu sao lại đập loạn nhịp, dường như không thể tin rằng mình lại có vinh hạnh kết giao với một nhân vật tầm cỡ như vậy, gương mặt bất giác đỏ bừng lên.

- Trên mặt ta dính gì sao?

Thấy dáng vẻ câu nệ của họ, Dương Khai lên tiếng trêu chọc.

Nghe giọng điệu thân tình của hắn, hai người mới sực tỉnh, dần trở lại bình thường.

Trần Học Thư điềm nhiên đáp lời:

- Dương sư đệ, đã lâu không gặp.

Thư Tiểu Ngữ lại bĩu môi, nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, hậm hực nói:

- Tên nhà ngươi, thật sự là người của Dương gia ở Trung Đô sao? Không ngờ chúng ta lại không biết gì hết, thật đáng ghét!

- Sư muội!

Trần Học Thư kéo áo Thư Tiểu Ngữ, trừng mắt nói:

- Dương gia có quy củ, con cháu ra ngoài rèn luyện không được để lộ thân phận. Dương sư đệ không cố ý lừa gạt muội đâu.

- Ta biết rồi.

Thư Tiểu Ngữ nhoẻn miệng cười:

- Chỉ đùa một chút thôi mà.

- Giờ biết cũng chưa muộn, vào trong rồi nói chuyện.

Dương Khai nhiệt tình mời, dẫn hai người vào trong.

Dọc đường đi, Thư Tiểu Ngữ líu ríu như một chú chim sẻ, không ngừng cười hỏi. Nàng vốn chỉ xuất thân từ một tông môn hạng hai, tuy là trụ cột của Ánh Nguyệt Môn, nhưng thân phận dù sao cũng không cao, ngày thường đến cả đám công tử tiểu thư kia cũng khó gặp mặt, nay bỗng nhiên quen biết một người xuất thân từ siêu cấp thế lực, đương nhiên là vô cùng hiếu kỳ.

Hơn nữa, người này còn là cố nhân của nàng, lại từng cùng chung hoạn nạn.

Thư Tiểu Ngữ chuyện gì cũng hỏi, hệt như một cô nương nhà quê lần đầu lên thành phố lớn, chuyện trên trời dưới đất gì cũng tò mò.

Dương Khai vừa dẫn hai người vào trong, vừa thuận miệng trả lời. Trần Học Thư chỉ biết cười khổ, liên tục lắc đầu.

- Dương gia các ngươi có lớn lắm không? Ta nghe nói chiếm tận một phần mười diện tích của Trung Đô, dù cưỡi ngựa cũng phải mất ba ngày ba đêm mới đi hết một vòng, có thật không vậy?

Thư Tiểu Ngữ càng hỏi càng hưng phấn.

Dương Khai còn chưa kịp trả lời, bỗng nhiên một tiếng cười khinh miệt vang lên.

Tiếng cười vừa dứt, Thư Tiểu Ngữ không khỏi ngẩn ra, quay đầu nhìn quanh mới phát hiện Dương Khai đã đưa họ đến một thiên điện, và bên trong đã có không ít người.

Đám công tử tiểu thư này y phục hoa lệ, vừa nhìn đã biết xuất thân phi phàm. Bên cạnh họ hầu hết đều có cao thủ hộ vệ, những món trang sức họ đeo trên người cũng tỏa ra quang mang lưu chuyển, hiển nhiên đều là bí bảo cấp bậc cao.

Trái lại với hai người nàng và Trần Học Thư, tuy cũng có bí bảo, ăn mặc cũng tươm tất, nhưng so với những người kia lại cách nhau một trời một vực.

Người vừa cất tiếng cười nhạo chính là một thiếu niên trẻ tuổi đang ngồi ở ghế trên, giờ phút này y đang nhìn hai người họ với ánh mắt như nhìn hai kẻ quê mùa.

Trong phút chốc, sắc mặt Thư Tiểu Ngữ đỏ bừng, chỉ hận không thể tìm một cái hố mà chui xuống, từ nay không dám ra ngoài gặp ai nữa.

Dương Khai hơi nhíu mày, mỉm cười nói:

- Đừng nghe người ngoài đồn bậy, tuy Dương gia chiếm diện tích không nhỏ, nhưng cũng không đến mức khoa trương như thế đâu.

- À.

Thư Tiểu Ngữ chớp chớp mắt, biết Dương Khai đang giải vây giúp mình, nhưng trong lòng vẫn thấy vô cùng xấu hổ. Trần Học Thư nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, cố gắng trấn an, lúc này tâm trạng Thư Tiểu Ngữ mới khá hơn một chút.

Nàng thật không ngờ ở đây lại có nhiều người như vậy, nếu sớm biết thì đã không hỏi những vấn đề ngớ ngẩn đến thế.

Nàng quả thật chưa biết nhiều, nhưng ở bên ngoài vẫn hiểu chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên. Chỉ là trước kia Dương Khai luôn rất hòa nhã, chưa từng khinh thường thân phận thấp hèn của nàng và Trần Học Thư. Thư Tiểu Ngữ nhất thời vui mừng nên mới hỏi nhiều như vậy, không ngờ lại lọt vào tai người khác.

- Để ta giới thiệu một chút.

Dương Khai nhẹ nhàng phá tan không khí ngượng ngùng, nhiệt tình nói:

- Hai vị này là bằng hữu đã từng cùng chung hoạn nạn với ta, Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ.

Trong Dị Địa, Dương Khai đã được Trần Học Thư chỉ điểm không ít, sau đó hai vị sư huynh muội này lại muốn đồng hành cùng Dương Khai, luôn chiếu cố lẫn nhau.

Lúc đó, họ là Chân Nguyên Cảnh tam tầng, còn Dương Khai chỉ mới là Ly Hợp Cảnh tam tầng, Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ đương nhiên phải chiếu cố hắn.

Chính vì vậy, Dương Khai cũng rất có hảo cảm với hai người.

Trần Học Thư mỉm cười lắc đầu:

- Dương sư đệ nói quá lời rồi, phải là Dương sư đệ đã cứu mạng hai người chúng ta mới đúng. Nếu không có Dương sư đệ, hai chúng ta sớm đã hóa thành hai bộ hài cốt rồi. Ân cứu mạng này, chúng ta luôn ghi nhớ trong lòng.

- Là bằng hữu của Dương Khai thì cũng là bằng hữu của Đổng Khinh Hàn ta.

Đổng mập mạp đứng dậy, vẻ mặt ôn hòa, ôm quyền dõng dạc nói. Bằng hữu mà Dương Khai kết giao mấy năm nay đều là thật lòng, là mối quan hệ không dính dáng chút lợi ích nào.

Người như vậy chính là kiểu người mà Đổng Khinh Hàn thích nhất. Đám công tử con nhà quyền quý thường có một cái bệnh chung, ấy là khi người khác muốn kết giao với mình liền băn khoăn không biết kẻ đó có toan tính lợi ích gì không.

Cho nên Đổng mập mạp cũng tương đối để ý chuyện này.

- Hóa ra là Đổng thiếu gia!

Trần Học Thư cũng từng nghe qua tên của Đổng Khinh Hàn, hai mắt liền tỏa sáng, vội đáp lễ.

- Từ Vi Cốc, Phạm Hồng.

- Phạm huynh.

- Thu gia, Thu Ức Mộng.

Thu đại tiểu thư cười duyên, vẻ đẹp tuyệt sắc động lòng người.

Trần Học Thư chấn động, Thư Tiểu Ngữ cũng vô cùng kinh ngạc nhìn Thu Ức Mộng.

- Hóa ra là Thu gia Thu đại tiểu thư, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!

Đây không phải là lời khách sáo, Trần Học Thư nói rất thành khẩn, sự kính trọng bộc lộ trong từng lời nói, trên mặt còn mang vẻ bội phục.

Thu Ức Mộng cười khúc khích, tỏ vẻ rất hưởng thụ, còn khiêu khích liếc Dương Khai một cái, dường như muốn nói: Ngươi chẳng coi ta ra gì, nhưng bổn tiểu thư đây lại danh vang khắp chốn đấy.

Mọi người đang ngồi đó đều nể mặt Dương Khai mà chủ động chào hỏi Trần Học Thư, duy chỉ có Lã Tống vẫn nghênh ngang ngồi trên ghế với vẻ mặt khinh bỉ.

Trần Học Thư ôm quyền, mỉm cười quay sang y chào hỏi:

- Xin hỏi vị này chính là…

Trần Học Thư đương nhiên nhìn ra kẻ này khinh thường hai người họ, vừa rồi cũng chính y là người cười nhạo. Người từ tông môn hạng hai ra ngoài bị thế gia nhất đẳng xem thường cũng là chuyện bình thường. Trần Học Thư là người hiểu chuyện, đương nhiên không oán giận.

Hơn nữa, những người ở đây đều là đồng minh của Dương Khai, sao hắn có thể để Dương Khai khó xử được? Hắn cũng thầm nghĩ phải hòa giải mâu thuẫn với Lã Tống.

Dù sao nếu thuận lợi, sau này mọi người sẽ là cộng sự. Trong liên minh lại có mâu thuẫn thì Dương Khai thân là chủ nhà cũng khó xử.

Chẳng ngờ Trần Học Thư đã hạ mình hỏi, mà Lã Tống không hó hé một tiếng, như câm như điếc, chỉ nâng chén trà lên ung dung thổi nhẹ.

Dương Khai liếc mắt qua đó, khóe miệng dần cong lên một nụ cười lạnh lẽo.

Chợt, hắn lại quay đầu nhìn sang Thu Ức Mộng.

Lã Tống dù sao cũng là bà con với Thu Ức Mộng, hắn muốn xem xem Lã Tống ở đây làm oai làm phách là do ai dung túng, ai cho y chỗ dựa.

Vừa liếc mắt sang, lại không ngờ thấy đôi mắt đẹp của Thu đại tiểu thư sáng lên, miệng nở nụ cười, Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Dương Khai không khỏi nhíu mày, hai mắt dần nheo lại, hàn quang trong mắt càng thêm sâu thẳm.

Trần Học Thư đợi một lúc vẫn không thấy Lã Tống trả lời, sắc mặt có chút khó xử, đành kiên trì hỏi tiếp:

- Vị huynh đài này, có phải Trần mỗ đã đắc tội gì không? Nếu có, Trần mỗ xin tạ lỗi, kính xin huynh đài đại nhân đại lượng.

Lời này vừa nói ra, viền mắt Thư Tiểu Ngữ liền ửng đỏ, gần như sắp khóc.

Trần Học Thư là sư huynh của nàng, cũng là ý trung nhân của nàng. Bản thân nàng bị Lã Tống cười nhạo cũng không sao, chỉ hơi xấu hổ một chút. Nhưng tận mắt nhìn thấy người anh hùng trong lòng mình phải ăn nói khép nép xin lỗi người khác, sao nàng lại không đau lòng cho được?

Nhất là nguyên do lại chính vì đối phương khinh bỉ địa vị của họ.

Đôi mắt ngấn lệ, Thư Tiểu Ngữ nghiêng đầu sang, khẩn cầu nhìn Dương Khai, hy vọng hắn có thể đứng ra hòa giải, không để sư huynh của mình phải chịu thiệt thòi.

Dương Khai cười với nàng, miệng khẽ mấp máy. Thư Tiểu Ngữ không hiểu rõ hắn nói gì, nhưng lại hiểu được ý trong mắt hắn.

Yên tâm, đừng vội!

Thư tiểu muội cảm thấy lòng nhẹ nhõm đi nhiều, biết Dương Khai sẽ không đứng ngoài cuộc, không kìm được mà sụt sịt mũi, cố nén nước mắt để không bật khóc thành tiếng.

Trần Học Thư hỏi hai lần, rốt cuộc Lã Tống cũng buông chén trà xuống, vẻ mặt kiêu căng lắc đầu:

- Nghiêm trọng rồi, thật ra ngươi không đắc tội với ta, chỉ là ta ở đây thân cô thế cô, không tiện giao du với ai, nhất là người không quen biết lại càng không biết nói gì.

Sắc mặt Trần Học Thư có chút lúng túng, gượng cười nói:

- Vậy sao, là Trần mỗ đường đột rồi.

Lã Tống ngước mắt lên, khẽ cười nói với Trần Học Thư:

- Các ngươi đến từ Ánh Nguyệt Môn sao?

- Đúng vậy, ta và sư muội là người của Ánh Nguyệt Môn.

- Lần này đến tham dự Đoạt Đích Chi Chiến, có bao nhiêu người tới?

Trần Học Thư xấu hổ, khó xử nói:

- Tạm thời chỉ có ta và sư muội, nhưng…

Lời còn chưa dứt đã bị tiếng cười nhạo của Lã Tống cắt ngang.

Lã gia đại thiếu đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, với bộ dạng cao cao tại thượng nói:

- Chỉ có hai người, một Chân Nguyên Cảnh thất tầng, cứ như vậy mà cũng muốn tham gia Đoạt Đích Chi Chiến? Các ngươi tưởng đây là trò trẻ con hay sao?

Một tràng châm chọc khiến Trần Học Thư cứng họng, mặt đỏ bừng lên.

Lã Tống dương dương đắc ý, lặng lẽ liếc nhìn Thu Ức Mộng. Thấy Thu đại tiểu thư lúc này mỉm cười, ngầm khen ngợi, y càng cảm thấy nên rèn sắt khi còn nóng, phải nhanh chóng thắt chặt mối quan hệ này mới được.

- Có biết Lã gia chúng ta lần này đến bao nhiêu người không?

Lã Tống khinh miệt nhìn Trần Học Thư:

- Hai vị Thần Du Cảnh thất tầng, một vị Thần Du Cảnh tứ tầng, hai vị Thần Du Cảnh tam tầng. Ngoài ra, còn có hai mươi võ giả Chân Nguyên Cảnh, vật tư thì nhiều không đếm xuể.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!