Lã Tống đứng giữa đại điện, dáng vẻ bệ vệ, cao ngạo buông lời châm chọc.
Đổng Khinh Hàn và Phạm Hồng cười ha hả. Bọn họ không ngu ngốc, đã hiểu được một số sự việc đang diễn ra, nhưng vì Dương Khai và Thu Ức Mộng vẫn chưa tỏ vẻ gì nhiều, hai người bọn họ cũng sẽ không chen vào nói, chỉ yên lặng theo dõi diễn biến, xem kịch vui là được.
Lã Tống nhận được ánh mắt tán thưởng của Thu Ức Mộng, càng thêm kiêu căng ngạo mạn, cười nhạt nói:
— Muốn được hồi báo thì phải đầu tư trước. Ánh Nguyệt Môn của các ngươi có thể lấy ra nhiều sức mạnh và vật tư như vậy sao? Xin lỗi, ta quên mất các ngươi chỉ là tông môn nhị đẳng, nói chung là không có thực lực này. Nhưng ít nhất, một nửa lực lượng Lã Gia ta phải xuất ra. Nếu như vậy mà không lấy được ra, ta khuyên các ngươi lấy được ở đâu thì trả về chỗ ấy!
— Thiếu gia!
Vị cao thủ Thần Du Cảnh tầng bảy của Lã Gia kia mồ hôi nhỏ giọt trên trán. Tuổi tác đã cao, y vẫn luôn cẩn trọng quan sát lời nói, đương nhiên nhận thấy vẻ lạnh lùng và không hài lòng của Dương Khai.
Vị thiếu gia nhà mình ở đất của người khác dùng giọng khách át giọng chủ, khoác lác, ức hiếp chèn ép những người đồng hành của Dương Khai, đây khác gì làm mất mặt Dương Khai?
Huống chi lúc nãy Dương Khai vừa giới thiệu Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ, giọng điệu cũng tương đối nghiêm túc.
Tuy xuất thân hai người này không cao nhưng rõ ràng được Dương Khai coi trọng.
Nếu để Lã Tống tiếp tục nói, chỉ e là hỏng chuyện.
— Thiếu gia, nói nhiều như vậy rồi, ngồi xuống uống chút trà đi.
Trước mắt bao người, vị cao thủ này cũng không thể nói toạc ra, chỉ có thể lén lút nháy mắt ra dấu cho Lã Tống.
Nào ngờ Lã Tống ngoảnh mặt làm ngơ, cười nhạt, thao thao bất tuyệt, càng thêm lấn lướt đứng thẳng dậy.
Sắc mặt Trần Học Thư càng ngày càng khó coi.
— Lã Tống!
Dương Khai bỗng nhiên lạnh lùng nhìn Lã Tống, khẽ quát một tiếng.
— Dương công tử có gì chỉ bảo?
Lã Tống lập tức im bặt, vội vàng hỏi. Đối với Trần Học Thư, y có thể không chút biến sắc, nhưng y không có can đảm như vậy với Dương Khai.
— Ngươi đi đi.
— Hử?
Lã Tống ngẩn ra, vẻ mặt ngơ ngác.
— Ta cho ngươi thời gian ba mươi hơi thở. Nếu ngươi không rời khỏi phủ đệ của ta, ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn lưu lại nơi này.
Dương Khai thần sắc lạnh như băng đến cực điểm, trong mắt lóe hàn quang.
Lã Tống hoàn toàn ngây người. Y không bao giờ nghĩ tới kết cục có thể như thế này. Ý tứ lời này của Dương Khai rõ ràng là muốn đuổi người, nhưng người hắn đuổi không phải là hai kẻ đứng ngoài cửa, mà lại là chính mình.
— Khai công tử đùa sao?
Khóe miệng Lã Tống hơi có chút co giật, sắc mặt dần dần đỏ lên. Trước mặt nhiều người như vậy bị Dương Khai đuổi, quả thực mất hết sĩ diện.
— Ta không hề nói đùa, ngươi còn hai mươi lăm hơi thở.
Dương Khai hừ nhẹ một tiếng.
— Làm sao có thể!
Lã Tống rống lên, không thể tin nhìn Dương Khai:
— Lã gia bọn ta lần này xuất nhân lực giúp ngươi tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, ngươi lại đuổi ta đi, chẳng lẽ ngươi không cần phần trợ lực này?
Dương Khai không đáp lời, chỉ có điều lạnh lùng nhìn y.
Phát hiện tia hàn ý, Lã Tống không khỏi có chút sợ hãi, bỗng nhiên giống như nhớ tới cái gì, la lên:
— Hơn nữa biểu tỷ ta cũng ở nơi đây giúp ngươi, nàng ấy là một phần trợ lực lớn của ngươi. Ngươi đuổi ta đi, không sợ nàng ấy cũng rời đi sao?
— Nếu nàng không thức thời, ta cũng để nàng rời đi.
Dương Khai cười lạnh liên tục:
— Còn có hai mươi hơi thở.
Thu Ức Mộng không khỏi đảo mắt.
— Biểu tỷ...
Lã Tống rốt cục luống cuống, âm thầm hối hận vừa rồi mình nói nhiều lời vô nghĩa như vậy. Đôi mắt trông mong nhìn Thu Ức Mộng, hy vọng nàng nói đỡ vài lời, khiến Dương Khai đừng kiêu ngạo như vậy.
Thu Ức Mộng thở dài một tiếng:
— Lã Tống ngươi vẫn nên đi thôi. Người này nói một là một nói hai là hai, ngươi chọc giận hắn, ta không có cách nào giúp ngươi.
— Nhưng...
— Mười lăm hơi thở!
Dương Khai đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng.
— Thiếu gia, chúng ta đi thôi.
Vị cao thủ Thần Du Cảnh tầng bảy cười khổ, tiếc công rèn sắt không thành thép, lên tiếng khuyên bảo. Lã Tống không nhìn ra huyền cơ trong chốn náo nhiệt này, nhưng y cũng rõ, biết nhiều lời vô ích, vội vàng cùng một người khác ra ngoài.
Nhìn thấy Lã Tống quẫn bách và bất đắc dĩ, Thư Tiểu Ngữ bỗng nhiên hưng phấn đỏ mặt, âm thầm nắm chặt tay.
Lúc trước bị đem ra làm trò cười và bôi nhục, lúc này đã được trả lại hết. Nàng liếc mắt nhìn Dương Khai lộ vẻ cảm kích.
Bên ngoài truyền đến tiếng Lã Tống kêu la:
— Ta không đi! Ta dẫn người lại mang vật tư tới tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, rõ ràng còn có người đuổi ta ra ngoài. Hôm nay hắn đuổi ta đi, ngày mai ta sẽ đem việc này truyền ra ngoài, xem về sau còn ai dám đến giúp hắn!
Trong trọng điện, Thu Ức Mộng lắc đầu không ngừng, ngầm cười khổ. Nếu không phải vị thiếu gia Lã gia này biểu hiện quá đáng, Thu đại tiểu thư sẽ không dễ dàng để y rời đi như vậy. Lã gia dù nói thế nào cũng là Thu gia một tay đỡ đứng lên, có mối thâm tình, nếu như có thể Thu Ức Mộng cũng rất thích để cho Lã Tống ở lại chỗ này.
Nghe y nói lời uy hiếp, Thu Ức Mộng không khỏi thấy có chút may mắn, quyết định của chính mình là chính xác. Hiện tại đuổi y đi, chỉ có điều khiến y mất mặt, nếu để cho y lưu lại, nói không chừng có một ngày Dương Khai sẽ giết y.
— Ngươi giật giây y?
Dương Khai thâm ý sâu sắc nhìn Thu Ức Mộng. Lã Tống tuy rằng ngu ngốc một chút, nhưng nếu như không có Thu Ức Mộng cho y chỗ dựa, y không dám làm càn trước mắt mình như vậy.
Y vừa rồi không coi ai ra gì, không kiêng nể gì, rõ ràng là tại lúc mình đi nghênh đón Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ, Thu Ức Mộng đã ám chỉ cho y.
— Ừ, tùy tiện nói một câu.
Thu Ức Mộng thản nhiên gật đầu:
— Như vậy không tốt sao? Ta xem ngươi vốn cũng không có ý muốn giữ y lại.
— Ừ, ta là không muốn giữ y lại, nhưng dù sao y mang theo một đống đồ vật này nọ, đuổi người đi lại không hay lắm.
Dương Khai khẽ mỉm cười.
— Cho nên ngươi phải cám ơn ta.
Thu Ức Mộng mắt đẹp duyên dáng, không e dè kể công. Với Dương Khai nàng cũng không có ý khách khí, người này mạnh mẽ như vậy, nếu mình yếu đuối chỉ biết cả đời bị hắn nắm mũi dẫn đi.
Dương Khai giả bộ không nghe thấy, chỉ có điều nhìn về phía Trần Học Thư nói:
— Trần huynh, để huynh chịu ủy khuất rồi.
Trần Học Thư gãi gãi đầu. Theo vừa rồi Dương Khai và Thu Ức Mộng nói, y cũng nghe hiểu chút ý tứ, dường như là cạm bẫy nhắm vào kẻ kia.
Chính mình lại đến đúng lúc này.
Y cũng không để tâm, chỉ cười nói:
— Có thể ra sức vì Dương sư đệ, Trần mỗ bị nói vài lời có sao đâu, cũng không mất mát gì!
Nhíu nhíu mày, Trần Học Thư nói:
— Chỉ là như vậy đuổi y đi, đúng là không tốt lắm cho danh tiếng của đệ.
Dương Khai vẻ mặt không sao cả:
— Giữ y lại mới là chuyện phiền toái. Người này rất không biết điều, cho dù hiện tại không xảy ra chuyện gì, về sau cũng sẽ mâu thuẫn với những người khác. Một con sâu làm rầu nồi canh, ta không cho phép để xảy ra chuyện như vậy. Huynh không thấy biểu tỷ Thu Ức Mộng cũng không muốn quản y sao?
Thu Ức Mộng bĩu môi:
— Chớ đẩy cho ta. Nói như thế khác chi ta là kẻ có lòng dạ rắn rết. Ngươi đuổi y đi, ta còn phải giải thích với Lã Lương một tiếng... hy vọng Lã Lương hiểu được nỗi khổ tâm của ta. Người tốt y không cử, lại phái kẻ như thế này đến.
Nhận thấy được Thu Ức Mộng khó xử, tất cả mọi người trầm mặc xuống.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một tiếng động, thỉnh thoảng xen lẫn mấy tiếng kêu đau đớn.
Mọi người nhất tề biến sắc, không biết vì sao lại có chiến đấu phát sinh. Dương Khai nhanh chóng thả thần thức ra, rất nhanh, thần sắc đã trấn định lại. Nhìn Thu Ức Mộng nói:
— Ta hiện tại cũng rất vui mừng vì ngươi nghĩ biện pháp đuổi Lã Tống đi.
— Bên ngoài phát sinh cái gì?
Thu Ức Mộng kinh sợ hỏi.
Những người khác cũng là vẻ mặt nghi hoặc.
— Y động phải kẻ không nên dây vào.
Dương Khai cười lạnh một tiếng:
— Không có mắt nhìn tới mực này, thật sự là gieo gió gặt bão.
Khi nói chuyện, tiếng chiến đấu bên ngoài đã lắng xuống, chỉ còn tiếng Lã Tống rú thảm truyền vào, khiến người ta run sợ, sởn gai ốc.
— Rốt cuộc là chuyện gì?
Thu Ức Mộng nóng ruột, không kìm nổi có chút muốn đi xem tình hình bên ngoài ra sao.
— Lại dám có ý đánh ta?
Một âm thanh hùng hùng hổ hổ từ bên ngoài truyền vào. Một lát sau, Hoắc Tinh Thần vẻ mặt căm tức đi đến. Vừa mắng vừa nói:
— Lão tử là ai, cũng không cảnh giác cao độ nhìn, lá gan thật là lớn đấy!
Sau khi đi vào, giương giọng thét lên:
— Này Dương Khai, vừa rồi tiểu tử kia sao lại thế này? Sao vừa thấy ta liền cướp đồ của ta?
— Cướp của ngươi cái gì?
Dương Khai ngạc nhiên, thần trí của hắn chỉ điều tra đại khái, tình huống cụ thể như thế nào cũng không rõ ràng lắm.
— Bảo bối của lão tử!
Hoắc Tinh Thần vung tay lên:
— Mang tới!
Lập tức liền có một đám người, khiêng mấy chiếc rương đi tới, thả trên mặt đất.
Hai tay chống eo, Hoắc Tinh Thần nói:
— Chính là những cái này, tiểu tử kia muốn cướp của ta đấy, cũng không biết nổi điên gì.
Thu Ức Mộng bất đắc dĩ đến cực điểm, vội vàng hỏi:
— Ngươi đã làm gì y?
— Đánh gãy mấy cây xương sườn, ném ra bên ngoài.
Hoắc Tinh Thần vẻ mặt thản nhiên nói.
Nghe vậy, Thu Ức Mộng không khỏi thả lỏng trong lòng, liếc nhìn Dương Khai, đều hơi dở khóc dở cười.
Lã Tống đại khái là bỗng dưng bị đuổi ra ngoài, lại không có vật tư, muốn cướp đồ bù lại tổn thất. Bên cạnh y có hai Thần Du Cảnh tầng bảy, bên cạnh Hoắc Tinh Thần chỉ có hai Thần Du Cảnh tầng năm. So sánh thực lực rõ ràng là y chiếm cứ ưu thế.
Không nghĩ tới hai vị Thần Du Cảnh tầng năm này không phải Thần Du Cảnh bình thường. Sau khi giao thủ phát hiện không ổn thì đã muộn.
Cũng may Hoắc Tinh Thần không muốn đại khai sát giới ở phủ Dương Khai, bằng không Lã Tống đã không còn mạng.
Nghe Thu Ức Mộng đơn giản giải thích một phen, Hoắc Tinh Thần mới bừng tỉnh ngộ:
— Hóa ra đó là biểu đệ của nàng. May mắn ta xuống tay nhẹ, bằng không thật đúng là đánh chết. Thu Ức Mộng sao nàng lại có biểu đệ như vậy?
— Không nói ta vội, sao đêm qua đột nhiên ngươi biến mất, đã làm gì?
Thu Ức Mộng hỏi ngược lại một câu.
Hoắc Tinh Thần sắc mặt không khỏi có chút xấu hổ, ngập ngừng nói:
— Về nhà tìm cha xin ít đồ và người đến đây.
— Cha ngươi lại có thể điều phối cao thủ cho ngươi?
Thu Ức Mộng nghe vậy mừng rỡ. Có quân của Hoắc gia trợ lực, lực lượng bên Dương Khai chắc chắn tăng nhiều.
— Không cho cũng không được.
Hoắc Tinh Thần quẫn bách vạn phần, cũng không nguyện giải thích nhiều lắm, đi đến chỗ mấy chiếc rương mở ra, quát Dương Khai:
— Nhìn xem, một rương vật liệu luyện đan, một rương vật liệu luyện khí, tối thiểu đều là Thiên cấp, số ít Huyền cấp đấy. Một cái rương thành phẩm đan dược, chữa thương tu luyện khôi phục tinh thần, đại khái là như thế. Một cái rương bí bảo, ừm, tuy rằng cấp bậc kém một chút, đều là Địa cấp đấy, nhưng dù gì cũng có thể võ trang cho những người này, trong đó cũng có vài món có thể lấy dùng.
Nói xong, uy phong lẫm lẫm nhìn Dương Khai, giương giọng hỏi:
— Bốn rương này, và Bổn thiếu gia, ngươi chọn cái nào?
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang