Lời này của Hoắc công tử mang theo uy lực mạnh mẽ, hùng hồn vang vọng.
Trong điện tất cả mọi người nghe được thần sắc ngẩn ngơ, ánh mắt kinh ngạc đảo qua đảo lại giữa y và Dương Khai, dường như cảm thấy mối quan hệ giữa hai người này vô cùng bất thường.
Lam Sơ Điệp và Lạc Tiểu Mạn hai người lại càng kinh ngạc bưng kín cái miệng nhỏ nhắn, đôi mắt đẹp có chút không thể tin được.
Sắc mặt Dương Khai tối sầm, trong lòng hiểu rõ lời Hoắc Tinh Thần nói dễ gây hiểu lầm, không khỏi khẽ hừ một tiếng:
"Nói rõ chút."
Hoắc Tinh Thần cũng ý thức được những lời mình nói có vấn đề, không khỏi ngượng ngập cười một tiếng, lúng túng nói:
"Đừng hiểu lầm, chỉ là ngày hôm qua ta cùng hắn đánh cuộc, xem hắn có thể sống sót qua đêm nay. Tại hạ nhãn lực không đủ, thua một trận rồi."
"Tiền cược là gì?" Thu Ức Mộng bỗng nhiên hứng thú, Dương Khai và Hoắc Tinh Thần đánh cuộc, nàng thực sự không hay biết.
"Ta thua, ta phải giao Kim Vũ Ưng cho hắn... Ha hả!" Dương Khai cười híp mắt nhìn Hoắc Tinh Thần, "Hoắc đại công tử phải cởi sạch y phục, chạy mười vòng quanh Chiến Thành."
Tiếng cười truyền ra, nhiều nữ tử cũng không nhịn được bật cười, sắc mặt đỏ bừng, nghĩ đến cảnh Hoắc công tử này trần truồng chạy trong thành quả thực buồn cười đến cực điểm.
"Thua cũng đã thua rồi, không cần nói nữa." Hoắc Tinh Thần buồn bực đến cực điểm, bỗng nhiên thần sắc phẫn uất, nói: "Dương Khai ngươi chọn đi, nếu ngươi muốn mấy thứ này, vụ cá cược của chúng ta xóa bỏ. Nếu như ngươi không muốn, bổn thiếu gia sẽ cởi y phục ra, thực hiện vụ cá cược. Nhưng người và vật này, ngươi đừng hòng có được, thậm chí bổn công tử cũng sẽ lập tức rời đi."
Vừa nói, y vừa mở quạt xếp ra, phe phẩy nhẹ nhàng: "Bổn thiếu gia lấy người đánh cuộc, chưa bao giờ thất tín."
Lúc nói chuyện, vẻ mặt y dương dương tự đắc, không thấy chút nào vẻ khẩn trương, hiển nhiên là cảm thấy dưới sự hấp dẫn như vậy, Dương Khai nhất định sẽ tiếp nhận người và vật tư y mang đến.
So sánh với việc bắt y trần truồng chạy mười vòng trong thành, thì cao thủ và vật tư này càng có lợi ích thực tế. Dương Khai chỉ cần không ngốc, khẳng định biết nên làm cái gì.
Dương Khai mỉm cười, thần thái tự nhiên, phóng khoáng nói:
"Vậy thì xin mời Hoắc công tử... cởi y phục ra đi!"
Sắc mặt Hoắc Tinh Thần dần dần ngưng đọng, động tác phe phẩy quạt xếp cũng chậm rãi cứng lại, vẻ mặt đau khổ nói:
"Khai Thiếu... Ngươi đừng như vậy, ta có chỗ nào đắc tội với ngươi? Hà cớ gì phải đuổi cùng giết tận?"
Thu Ức Mộng ở bên hé miệng cười khẽ.
Hoắc Tinh Thần vội vàng đưa mắt nhìn sang nàng, vừa thở dài vừa nói:
"Thu Ức Mộng, giúp ta nói vài lời, nàng xem náo nhiệt gì nữa."
Thu Ức Mộng chậm rãi lắc đầu, nghiêm túc nói:
"Ta hết cách với người này, điểm này ngươi cũng biết."
Hoắc Tinh Thần bất đắc dĩ, nghiêng đầu nhìn chung quanh. Vừa hay nhìn thấy gã mập họ Đổng ngồi ở chỗ kia, khẩn trương tiến lên vái chào:
"Vị Đổng huynh này, thấy huynh và Dương Khai có quan hệ thân thiết, xin hãy nói giúp ta vài lời..."
Đổng Khinh Hàn sắc mặt tối sầm, bỗng nhiên sao lại gọi y là Đổng huynh, khiến y trong lòng có chút mất hứng, nhưng ngại thân phận của người ta chỉ cười khổ nói:
"Hoắc công tử thứ lỗi, tại hạ người nhỏ, lời nhẹ, chuyện này..."
Chính lúc này, gã mập họ Đổng buồn bực vô cùng khi phát hiện, Hoắc công tử này lại chăm chú nhìn Lam Sơ Điệp, đôi mắt sáng rực lên, không nói tiếp được nữa mà chỉ khẽ ho một tiếng:
"Mỹ nữ."
Hoắc Tinh Thần không e dè tán thưởng một câu, quay đầu nhìn khắp bốn phía, bỗng nhiên lại phát hiện vẻ đẹp thế gian của Lạc Tiểu Mạn, trong mắt lại tràn đầy hào quang, nếu để ý có thể thấy lỗ mũi y còn phun ra cả hơi nóng.
Lạc Tiểu Mạn sợ hãi né tránh bên người Phạm Hồng, vẻ mặt hoảng sợ.
Nàng còn chưa gặp qua kẻ phóng đãng háo sắc như vậy, gần như viết hai chữ háo sắc ngay trên mặt, quả thực còn chẳng biết xấu hổ hơn cả Dương Khai.
"Dương Khai, những người này, toàn bộ là minh hữu của ngươi à?" Hoắc Tinh Thần đột nhiên hỏi.
"Ừ. Đều là hôm nay mới tới cả đấy."
Hoắc Tinh Thần sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc, bước ra vài bước đến trước mặt Dương Khai, đầu tiên là trịnh trọng ôm quyền, sau đó mới nghiêm mặt nói:
"Khai Thiếu, việc đánh cuộc lúc trước, thực tại là ta tầm nhìn hạn hẹp, mắt chó không biết nhìn người. Khai huynh, xin huynh đại lượng, không so đo với ta. Ta chỉ là công tử con ông cháu cha, sao dám so sánh với huynh. Trận chiến đêm qua ta đã biết rõ mình sai lầm, cho nên vội vàng chạy về Trung Đô, cầu xin cha vật tư và người. Từ này về sau, Hoắc Tinh Thần ta là người của Dương Thiếu, chết là quỷ của ngươi, chỉ xin Khai Thiếu hãy giữ ta lại."
Nói xong, y không ngờ đặt mông ngồi xuống, rầu rĩ nói:
"Dù sao ta ở trong này rồi, ngươi đuổi cũng không đi."
Thu Ức Mộng lắc đầu thở dài, nhìn Dương Khai nói:
"Ta thấy rằng để y đi vẫn tốt hơn, giữ y lại về sau nữ quyến bất an."
Dương Khai trầm trọng gật đầu:
"Ta chính là có ý này."
"Dương Thiếu, Thu đại tiểu thư, ta biết sai còn không được sao? Các ngươi lẽ nào lại như vậy." Hoắc Tinh Thần như muốn khóc tới nơi. Tuy y đã gặp vô số giai nhân, nhưng hiếm khi gặp được nữ tử xuất sắc như Lam Sơ Điệp và Lạc Tiểu Mạn, nay gặp phải đương nhiên y muốn nhào vào ôm lấy các nàng.
"Được rồi." Dương Khai nhíu nhíu mày, cũng không muốn để y tiếp tục làm càn: "Bảo người của ngươi mang mấy thứ đó vào đi."
Hắn vốn không muốn dây dưa với Hoắc Tinh Thần, nhưng không ngờ y lại mang người và vật tới.
Chỉ có điều Hoắc Tinh Thần ăn chơi trác táng như vậy, nếu không thu xếp ổn thỏa một chút, e rằng sau này y sẽ không nghe lời. Hiện tại để y chịu thiệt thòi một chút, Dương Khai tính rằng về sau y sẽ kiềm chế rất nhiều trước mặt mình.
Nghe vậy, Hoắc Tinh Thần vô cùng vui mừng, vội vàng từ mặt đất bò lên, hét to với thủ hạ của mình:
"Còn đứng ngây đó làm gì, mau mang mấy thứ đó vào đây! Còn nữa, bảo người của chúng ta thành thật một chút, đừng nghĩ mình là người của Hoắc gia thì hay ho lắm, ở đây đều là bằng hữu biết chưa?"
"Vâng!" Mấy gia nhân Hoắc gia lên tiếng, vội vàng khiêng rương rời đi.
Hoắc đại công tử cười ha hả, mặt mày hớn hở đắc ý, đi thong thả vài bước, liền lén lút đến bên Lạc Tiểu Mạn, cười đùa hỏi:
"Mỹ nữ họ gì vậy?"
Lạc Tiểu Mạn sợ hãi, đứng dậy, đi đến bên Thu Ức Mộng lôi kéo y phục của nàng:
"Thu tỷ tỷ..."
Bộ dạng mảnh mai không nơi nương tựa của nàng khiến Hoắc Tinh Thần động lòng.
Thu Ức Mộng vỗ vỗ tay, cười nhạt chỉ Hoắc Tinh Thần:
"Ngươi dám có ý với nàng, ta sẽ cho ngươi chết không có chỗ chôn!"
Hoắc Tinh Thần cười gượng hai tiếng:
"Hóa ra có người chống lưng. Yên tâm, người mà Thu Ức Mộng bảo vệ, ta cam đoan sẽ không động đến."
Nói xong, lại lén lút đến trước mặt Lam Sơ Điệp, còn chưa kịp mở miệng hỏi, Lam Sơ Điệp liền cười dài mà nói:
"Ta là sư tỷ của Dương Khai."
Hoắc Tinh Thần đột nhiên tịt ngòi, buồn bực vô cùng.
"Đừng gây rối nữa." Thu Ức Mộng khẽ quát một tiếng, "Ngươi mặc dù háo sắc, nhưng còn không đói khát tới mức này chứ. Với thân phận công tử thế gia của ngươi, muốn mĩ nữ nào mà không được? Dùng cách này để hóa giải sự lúng túng của ngươi, kỹ xảo cũng quá vụng về rồi."
Hoắc Tinh Thần gãi gãi đầu, cười mỉa nói:
"Nhìn cũng nhìn thấy rồi, nói ra cũng không có ý nghĩa gì nữa."
Nói xong, nhún nhún vai tìm một chỗ ngồi, kiềm chế vẻ mặt làm càn và háo sắc.
Đợi y an tĩnh lại, Thu Ức Mộng mới khẽ mỉm cười:
"Dương Khai, ta xem ngươi phải sắp xếp phủ đệ của ngươi cho cẩn thận, không về sau lại càng náo nhiệt. Hôm qua nơi này đã không yên tĩnh, hôm nay lại đến một lúc ba nhóm trợ lực, các công tử khác nhất định không có sức hút như vậy. Người đông đương nhiên là náo nhiệt, nhưng giữa các thế lực không thân thiết, nếu không hợp tác tốt, chỉ sợ mâu thuẫn khó tránh khỏi."
Dương Khai khẽ cười một tiếng:
"Có ngươi đang ở đây, cần ta hao tâm tốn sức sao?"
Thu Ức Mộng giận hắn liếc mắt một cái:
"Ngươi thật đúng là xem ta như hạ nhân sao?"
"Người tài giỏi đúng là luôn có nhiều việc phải làm." Đổng Khinh Hàn vẻ mặt tươi cười, "Nếu như là Thu đại tiểu thư phối hợp hoạt động, Đổng gia tuyệt không hai lời."
"Tử Vi Cốc cũng thế." Phạm Hồng nhẹ nhàng gật đầu.
Bọn họ đều là thế lực nhất đẳng, thực lực không kém nhau nhiều lắm, nhưng Thu Ức Mộng thì khác, xuất thân Thu gia Trung Đô, thực lực cá nhân cũng mạnh, quả thật có tư cách tính chung toàn cục.
"Tuy rằng nói như vậy hơi ngượng ngùng, nhưng Ánh Nguyệt Môn ta cũng nguyện ý nghe theo sự điều động của Thu tiểu thư. Chẳng những chúng ta, mà những người sắp tới cũng sẽ không có dị nghị." Trần Học Thư cất giọng nói.
"Người theo sau?" Thu Ức Mộng hai mắt tỏa sáng hỏi một câu.
Dương Khai cũng tò mò nhìn y.
Trần Học Thư cười nói:
"Bởi vì chúng ta không thể xác định vị Dương Khai này có phải là người mà chúng ta quen biết trước đây, vì vậy ta cùng sư muội liền đi tìm hiểu tình hình trước. Nếu đúng, Ánh Nguyệt Môn sẽ tham dự Đoạt Đích Chi Chiến, giúp Dương sư đệ một tay, như vậy Ánh Nguyệt Môn cũng sẽ không bị cuốn vào vũng nước đục này."
"Hóa ra là như vậy. Vậy sư môn ngươi khoảng bao lâu nữa có thể tới?" Thu Ức Mộng không hề vì Ánh Nguyệt Môn là tông môn nhị đẳng mà coi thường, điều này khiến Trần Học Thư cực kỳ vui mừng.
"Nội trong ba ngày là đến, đã trên đường rồi, chờ chúng ta truyền lại tin tức trở về, bọn họ sẽ quyết định tiếp tục tới hay không." Trần Học Thư cười cười, nhìn Dương Khai nói: "Chẳng những là Ánh Nguyệt Môn chúng ta, còn có rất nhiều đạo nhân mã khác đang trên đường."
"Người nào?" Dương Khai có chút không ngờ.
"Đều là người ngươi quen biết." Trần Học Thư khẽ mỉm cười: "Trừ Ánh Nguyệt Môn chúng ta còn có Thủy Nguyệt Đường, Vấn Tâm Cung, Phi Vũ Các, Vạn Hoa Cung."
"Người của Vạn Hoa Cung cũng tham dự Đoạt Đích Chi Chiến?" Thu Ức Mộng không khỏi biến sắc, Hoắc Tinh Thần bật cười ha hả, vỗ tay nói:
"Thú vị, lần này có thể nhìn đã mắt rồi!"
Vạn Hoa Cung, một tông môn đặc thù, là Nhất Đẳng Tông Môn chỉ toàn nữ tử. Bởi vì tất cả đều là nữ tử, cho nên lòng tranh đấu cũng không mạnh mẽ, trải qua nhiều thế hệ Đoạt Đích Chi Chiến, các nàng không hề quan tâm. Nhưng không nghĩ tới lúc này đây Vạn Hoa Cung cũng sẽ tham gia, hơn nữa còn là lựa chọn Dương Khai.
"Ừ, những tông môn đó lúc trước đánh nhau với Thương Vân Tà Địa đều tổn thất khá thê thảm và nghiêm trọng, cho nên cũng không muốn tham gia, nhưng nghe nói nơi này có Dương Khai, liền động tâm suy nghĩ." Trần Học Thư giải thích một tiếng.