- Chư vị có tâm rồi.
Dương Khai vẻ mặt đầy cảm kích. Lần đại chiến với Thương Vân Tà Địa trước đây, các thế lực nhất đẳng gần như đều bị cuốn vào vòng xoáy, mỗi nhà đều tổn thất ít nhiều. Hắn không ngờ những người mà mình gần như đã lãng quên này lại có thể vì mình mà thuyết phục trưởng bối đến tham dự đoạt đích chi chiến.
Nhất là mấy người của Vạn Hoa Cung, hành động này chẳng khác nào phá vỡ tiền lệ mấy trăm năm, chắc chắn đã vấp phải không ít sự ngăn cản từ bề trên. Sự gian khổ trong đó, Dương Khai cũng có thể mường tượng được.
Điểm trọng yếu nhất là chuyện đêm qua vẫn chưa truyền đến tai họ, nên họ không hề biết tình hình trong thành, cũng không rõ thế cục hiện tại của Dương Khai. Việc họ vẫn làm việc nghĩa không chùn bước mà đến đây mới là điều khiến người ta cảm động nhất.
Những người bạn kết giao nơi đất khách này đều là thực tâm muốn đến giúp đỡ, dù sao lúc đầu ở Thiên Lang Quốc, Dương Khai cũng đã cứu mạng bọn họ.
Mà những người này đều là nhân vật đứng đầu trong thế hệ trẻ của các tông môn.
- Thủy Nguyệt Đường, Vấn Tâm Cung, Phi Vũ Các, Vạn Hoa Cung...
Đôi mắt Thu Ức Mộng lóe sáng, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ rạng rỡ, giọng điệu có chút thổn thức:
- Toàn bộ đều là thế lực nhất đẳng. Ba thế lực trước thì không nói, nhưng Vạn Hoa Cung lại có thể vì ngươi mà đến tham dự đoạt đích chi chiến. Dương Khai, thể diện của ngươi thật lớn đấy. Tên này, rốt cuộc mấy năm ở bên ngoài đã quen biết bao nhiêu người chứ?
Đổng Khinh Hàn và Phạm Hồng cũng nhìn Dương Khai đầy kinh ngạc, không hiểu sao hắn lại có mối quan hệ rộng đến thế.
Trần Học Thư lắc đầu cười:
- Thực ra còn có hai tông môn không liên lạc được, nếu liên lạc được, các nàng ấy cũng sẽ tới thôi.
- Hả, hai tông môn nào?
Thu Ức Mộng vô cùng hứng thú, muốn hỏi cho rõ ngọn ngành.
- Một là Tu La Môn hải ngoại, một là Sâm La Điện của Thiên Lang Quốc!
Mọi người đồng loạt biến sắc.
Tu La Môn hải ngoại, ở đây có lẽ chỉ Thu Ức Mộng biết rõ về tông môn này. Mặc dù ở hải ngoại nhưng cũng là thế lực nhất đẳng, so với các thế lực nhất đẳng của Đại Hán chẳng hề thua kém, thậm chí còn có phần vượt trội. Bởi vì những tông môn hải ngoại đó chiếm cứ không ít hòn đảo có linh khí dồi dào, trên đảo lại có một vài nguyên liệu mà Đại Hán không có. Điều kiện trời ưu đãi như vậy khiến cho việc tu luyện của võ giả tông môn hải ngoại càng thêm thuận lợi.
Còn Sâm La Điện thì tất cả mọi người đều đã nghe qua!
Đó là thế lực siêu cấp của Thiên Lang Quốc, có địa vị tương đương với Bát Đại Gia của Trung Đô. Chỉ cần có chút kiến thức, sẽ không ai lạ gì cái tên này. Những người ở đây đều là công tử, tiểu thư của các thế gia nhất đẳng, sao lại chưa từng nghe qua đại danh của Sâm La Điện?
- Khai công tử thật lợi hại, không những quen biết bằng hữu hải ngoại mà còn có giao tình với người nước khác, Phạm Hồng khâm phục.
- Ngươi khốn kiếp...
Thu Ức Mộng nghiến răng nghiến lợi:
- Lúc trước ta hỏi ngươi có bao nhiêu người giúp đỡ, ngươi nói một người cũng không có, thiếu chút nữa là ta tin rồi... Giờ xem ngươi còn giấu giếm thế nào nữa!
Dương Khai chỉ cười nhẹ lắc đầu, không giải thích gì thêm.
Hắn vốn không tính đến những người mà Trần Học Thư đề cập. Chỉ là hắn không ngờ những đệ tử tông môn này lại có ơn tất báo đến vậy, trong lòng cũng cảm thấy có chút ấm áp.
- Dương sư đệ, nếu đã tìm được đệ, ta sẽ cho người về tông môn báo tin. Mặt khác cũng sẽ truyền tin cho Phi Vũ Các, Vấn Tâm Cung và Vạn Hoa Cung. Chắc giờ bọn họ vẫn còn đang suy đoán, không dám khẳng định. Nếu biết đệ ở đâu, nhất định sẽ vô cùng vui mừng.
Trần Học Thư hưng phấn đề nghị.
Dương Khai gật đầu:
- Vậy làm phiền sư huynh rồi.
Dừng một chút, hắn khẽ quát một tiếng:
- Ảnh Cửu!
Trong đại điện, một bóng người quỷ mị chợt hiện. Không ai phát hiện y ẩn nấp nơi nào, cũng chẳng biết y xuất hiện ra sao, dường như y vốn đã đứng ở đó. Thân ảnh mơ hồ khẽ gợn sóng, rồi dần ngưng tụ thành thực thể, Ảnh Cửu cứ thế hiện ra trước mắt mọi người.
Ai nấy đều lộ vẻ kinh hãi, nhất là những cao thủ Thần Du Cảnh đứng sau lưng các vị công tử, tiểu thư. Ngay cả bọn họ lúc trước cũng không hề nhận ra chút hơi thở nào của Ảnh Cửu.
Vị Huyết Thị này xuất quỷ nhập thần, quả nhiên phi phàm.
- Có thuộc hạ.
- Hộ tống Trần sư huynh ra khỏi thành!
- Vâng!
Lúc trước Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ đến Chiến Thành thì không có gì, nhưng bây giờ đã bước chân vào phủ của Dương Khai, đương nhiên sẽ bị những người khác xem là kẻ địch. Nếu không có người bảo vệ, e rằng sẽ bị ngăn cản giữa đường.
Con cháu Dương gia mỗi người đều có tổ chức tình báo của riêng mình, đương nhiên sẽ tìm cách chèn ép lực lượng mới của đối thủ.
Trần Học Thư hiển nhiên cũng biết điều này nên không hề từ chối, chỉ ôm quyền với Ảnh Cửu, thần sắc ngưng trọng, tỏ vẻ kính cẩn:
- Vậy phiền Ảnh tiền bối rồi. Dương sư đệ, ta và sư muội xin cáo từ trước.
- Thư tiểu muội ở lại đi, một mình ngươi đi truyền tin là được rồi.
Thu Ức Mộng bỗng nhiên lên tiếng, cười dài nói:
- Đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn biết các ngươi đã rèn luyện ở dị địa như thế nào, tên khốn kia ở dị địa đã đối xử với các ngươi ra sao mà khiến các ngươi cảm kích đến vậy.
Nghe vậy, Trần Học Thư khẽ mỉm cười:
- Cũng tốt, sư muội cứ ở lại chỗ Thu tiểu thư. Một mình sư huynh đi nhanh về nhanh cũng tiện hơn!
Nói xong, hắn hướng Dương Khai ôm quyền rồi xoay người rời đi.
Ảnh Cửu gật đầu, thân hình lại hóa thành một mảng mơ hồ, thoáng chốc đã biến mất không thấy tăm hơi.
- Thu Ức Mộng, ngươi sắp xếp cho bọn họ đi.
Dương Khai dặn dò một câu, rồi nói với những người khác:
- Các vị cứ tự nhiên, ta đoán trong thời gian ngắn chiến sự sẽ chưa phát sinh, nhân cơ hội này mọi người hãy làm quen với nhau.
- Ngươi định làm gì?
Thu Ức Mộng hỏi.
- Tu luyện.
Dương Khai nhếch miệng cười, nhanh chân rời đi.
- Tên cuồng tu luyện!
Thu Ức Mộng lắc đầu cười khổ.
- Sự cường đại của hắn cũng không phải là không có nguyên do.
Hoắc Tinh Thần như có chút suy tư, nhưng rồi thần sắc lại trở nên ngả ngớn:
- Ta mà có được một nửa sự cố gắng của hắn, chắc cũng không đến nỗi quá tệ, đúng không?
Thu Ức Mộng chẳng thèm đáp lại.
Trong phòng, Dương Khai khoanh chân ngồi dưới đất, kiểm tra không gian trong Hắc Thư.
Thời gian này điên cuồng thu gom đã khiến Hắc Thư chứa đầy các loại vật tư. Về thành phẩm thì ngoài một rương bí bảo Địa cấp mà Hoắc Tinh Thần hôm nay mang tới, còn lại cũng không có nhiều đan dược hay bí bảo.
Những bí bảo thành phẩm này đều có thể chia ra để vũ trang cho lực lượng trong tay mình.
Dù định lực của Dương Khai không tệ, nhưng khi nhìn thấy số vật tư la liệt này cũng không khỏi biến sắc.
Số vật tư này bao gồm linh thảo thần dược để luyện đan, các loại kim loại ngũ hành hiếm có, linh đan, những vật tư quý hiếm... cần gì có nấy.
Nếu có luyện đan sư và luyện khí sư giỏi, họ có thể chế ra vô số linh đan và bí bảo từ đống vật tư hữu dụng mà hiếm có này.
Dương Khai nhận ra, trong lúc vô tình, hắn đã tích lũy được một khối tài sản không thua kém gì một gia tộc trung đẳng. Mà đây mới chỉ là bắt đầu.
Trúc Tiết Bang vẫn không ngừng thu mua vật tư lưu hành trên thế gian. Càng có nhiều thế lực đến nương tựa, vật tư mang đến sẽ ngày càng nhiều.
Không chỉ Dương Khai đang thu thập vật tư, mà các công tử Dương gia khác cũng đang làm như vậy, chẳng qua Dương Khai đã đi trước bọn họ một bước mà thôi.
Đoạt đích chi chiến của Dương gia, kết quả đầu tiên chính là khiến cho giá cả của tất cả các loại vật tư luyện đan, luyện khí trên thế gian tăng vọt.
Theo sự tăng giá của vật tư, địa vị của luyện đan sư và luyện khí sư cũng được nâng cao. Chiến Thành và Trung Đô đã tập trung không ít luyện đan sư và luyện khí sư, chỉ chờ các công tử Dương gia mời chào là sẽ đến.
Ngày hôm qua là ngày đầu tiên của đoạt đích chi chiến, các vị công tử Dương gia chỉ lo tranh đoạt thắng lợi đầu tiên nên cũng không chú ý đến việc này. Nhưng hôm nay, các phủ của công tử Dương gia đều đã truyền ra tin tức tuyển mộ luyện đan sư và luyện khí sư cấp cao với đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh. Đương nhiên, luyện đan sư và luyện khí sư có đẳng cấp càng cao thì càng được trọng dụng.
Chỉ có lão bát Dương Tuyền và Dương Khai là không có động tĩnh.
Dương Tuyền là vì tự biết thắng lợi vô vọng, dù có mời chào cũng sợ không có luyện đan sư hay luyện khí sư nào đến, nên dĩ nhiên cũng không phí công. Còn Dương Khai cũng không có động tĩnh gì, dường như chẳng màng đến luyện đan sư và luyện khí sư bên ngoài.
Hắn sớm đã có chuẩn bị!
Phân loại các thành phẩm trong Hắc Thư, phàm là những thứ có thuộc tính dương và có thể dùng để tu luyện thần thức, hắn đều lấy ra hết.
Khi nhìn thấy cây Âm Dương Yêu Sâm, thần sắc Dương Khai không khỏi chùng xuống.
Tô Nhan rốt cuộc đã đi đâu? Hắn đã để Trúc Tiết Bang phái người đi tìm, nhưng vẫn không có chút tin tức gì. Thậm chí mấy vị trưởng lão của Lăng Tiêu Các và cả sư công Lăng Thái Hư cũng như thể bốc hơi khỏi nhân gian, không để lại chút tung tích.
Thở dài một tiếng, hiện tại Lăng Tiêu Các vẫn mang danh tà tông, thế nhân vẫn còn kiêng kỵ Tà Chủ. Ngày nào Dương Khai chưa chiến thắng ở đoạt đích chi chiến, thì ngày đó chưa thể chính danh cho Lăng Tiêu Các.
Danh xưng Tà tông cũng không có gì đáng sợ, mấu chốt là Tà Chủ xuất thân từ Lăng Tiêu Các, đây mới là nguyên nhân căn bản khiến các thế lực lớn nhỏ kiêng kỵ Lăng Tiêu Các. Nơi có thể nuôi dưỡng được một Tà Chủ, chưa chắc đã không đào tạo được người thứ hai.
Gạt bỏ tạp niệm, Dương Khai bắt đầu hấp thu năng lượng thuộc tính dương trong các loại đan dược.
Trong Chiến Thành có tám vị Thần Du Chi Thượng đang giám sát động tĩnh tứ phương, điều này khiến Dương Khai nhận thức được nguy cơ. Nếu mình không nhanh chóng đột phá đến Thần Du Cảnh, sớm muộn gì cũng sẽ bị tám lão nhân kia phát hiện ra bí mật của mình.
Hắn hiện tại là Chân Nguyên Cảnh bát tầng, cách Thần Du Cảnh chỉ còn hai tiểu cảnh giới, đã không còn xa nữa.
Mất một ngày, hắn mới hấp thu hoàn toàn số đan dược thuộc tính dương. Dương Khai có thể cảm nhận rõ ràng, Dương dịch trong đan điền và chân nguyên trong kinh mạch của mình đã trở nên tinh thuần và dày đặc hơn.
Chiếc lư hương đã lâu không dùng cũng được lấy ra, ở một bên tỏa lên mùi hương kỳ lạ. Vừa vận chuyển Chân Dương Quyết, Dương Khai vừa vui mừng với sức mạnh của mình, vừa thăm dò huyền bí của Luyện Đan Chân Quyết.
Mùi hương kỳ lạ tỏa ra từ lư hương có thể áp chế tốc độ vận chuyển của Chân Dương Quyết. Lâu dần, Chân Dương Quyết sẽ thích ứng với áp lực khổng lồ này. Đợi sau khi không còn mùi thơm, tốc độ vận chuyển sẽ tự nhiên tăng vọt, điều này sẽ phát huy tác dụng cực lớn khi đối địch.
Còn việc lợi dụng thần thức để theo dõi lực lượng của Luyện Đan Chân Quyết cũng là cách duy nhất để rèn luyện thần thức.